
Một trong những thảm cảnh chung của các ông bố bà mẹ là cho con ăn. Nhà cháu cũng thế, cứ loạn cào cào. Sao mà cái lũ nhóc nhà này vất vả đường ăn uống thế chứ, đứa nào đứa nấy dở đủ trò.
Ông Bờm cứ động đến bát cơm là đau bụng. Ông Bách đang hoan hỉ chạy nhảy, hễ cứ ngồi vào bàn ăn là đòi đi tè. Bà Bông thì khá hơn nhưng cũng câu giờ, bà ý uốn éo chải tóc với thắt nơ trước gương...Và cuối cùng thì sau tiếng quát đầy uy lực của cô Thủy, cả lũ mặt nặng chịch ngồi vào bàn. Nhồi và nhét là giải pháp tối ưu và hiệu quả, chỉ một tiếng gầm là mồm anh Bách há như mỏ chim, anh Bờm vội và miếng cơm mặc dù miếng cũ chưa nuốt. Chị Bông thì hình như ý thức được có mỗi mình là gái nên mặc kệ tiếng gầm và ánh mắt lậm lừ kia, chị ý thủng thẳng nhai, từ từ nuốt rồi uể oải xúc thìa cơm mới.
Trước tình hình căng thẳng đầy bạo lực như thế, bố cháu thường sử dụng sở trường của mình: Diễn. Hihi... Bố cháu đóng vai người hùng đứng ngoài cửa hét lên, bố cứu các con đâyyyy! Thế là 3B hoan hỉ hớn hở giơ tay về phía bố hả hê kêu cứu cứu... Một màn kịch cực sến. Chỉ chờ có thế, cô Thủy lập tức nhồi ngay cho ông Bách. Ông Bờm thì vừa ăn vừa được chơi nên ăn thun thút. Bà Bông vô duyên cười ngặt nghẽo nên hết cả chảnh chọe, mồm nhai tay xúc liên tục há há. Phải công nhận bố cháu với cô Thủy hợp đồng tác chiến hơi bị oách hihi. Mà cũng phải thừa nhận nhà này mà không có giọng gầm uy lực và cái nhìn mang hình viên đạn như cô ý á, thì lũ 3B này ăn 24 giờ mới hết một bữa.
Hôm nay nhà cháu đến chơi với ông bà nội. Bữa trưa. Lại gầm rú. Bố cháu lại trong vai người hùng đứng ngoài thò tay vào, Bờm mồm nhai, tay vươn ra kêu cứu. Mấy bố con diễn sâu làm ông bà và bác Mây cười chảy cả nước mắt và cơm canh trôi thun thút. Hí hí.
