Chuyện Nhà Bông Bờm Bách

Lượt đọc: 631 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khi Bách Được Nghỉ

❊ ❊ ❊

Mấy ngày nghỉ giỗ Tổ ở nhà mới thấy các cô trông Bách vất vả thế nào. Phải nói là ông này luôn chân luôn tay, thoắt hiện thoắt biến, mọi ngóc ngách trong nhà đều bị ông ý để lại dấu vết, đồ chơi ông ý rải khắp nơi. Phát điên vì ông ý mất thôi, ai lại anh Bờm chị Bông học mà ông ý cứ chạy vào hò hét rủ rê anh chị xem ti vi, xem phim hoạt hình làm cho Bông Bờm không thể tập trung học.

Để ngăn chặn sự phá đám của ông Bách, cô Thủy quyết định ngồi canh phòng học của Bông Bờm. Bố cháu thì phải chơi với ông Bách. Thật là không có gì mệt mỏi hơn. Đầu tiên là trò sến sẩm kinh điển.

- Em gái xin xẹp pố ơi!

- Sao lại gọi bố là em gái xinh đẹp hở ông? Điên á!?

- Xì xôi á! Pố ơi, pố xo coon hôn pố ná.

- Ừ. Thoải mái đi con!

Thế là màn ôm ghì hôn hít. Híc híc.

Chán trò ý lại sang trò bán hàng. Bách moi móc hạt xếp vòng của chị Bông rồi giả vờ pha nước hoa quả, xong là dí tận mồm bắt bố cháu cũng phải giả vờ uống với ăn, mà phải ăn ngon uống ngọt cơ, phải xuýt xoa khen ngon khen ngọt ông ý mới hài lòng. Bố cháu mệt rũ ra, cứ đà này thì ốm với ông Bách mất, thế là bố mới nghĩ ra cách giả vờ đau bụng đi toilet đẩy việc trông Bách cho cô Thủy. Khi ngồi trong toilet viết những dòng này thì ở ngoài phải nói là loạn cào cào, tiếng hét của cô Thủy và tiếng cười của Bách. Há há.

- Mẹ nói con có nghe không Bách?

- Không há há... á há há...

Tiếng bước chân kẻ đuổi người chạy cứ huỳnh huỵch. Đồ chơi rơi từ bàn loảng xoảng. Bàn ghế xô vào nhau lộc cộc...

Cuộc rượt đuổi quyết liệt lắm đây. Hehe. Tiếng cười khoái trá lanh lảnh của Bách lúc ré lên khi khùng khục trong họng, khi xa lúc gần. Cô Thủy tức lắm rồi, cô ý không thèm lên tiếng thì á, sắc mặt mang hình viên đạn là cái chắc. Lúc sau tiếng cười của Bách im bặt sau tiếng đóng cửa phòng ngủ của Bông Bờm cái rầm. Thôi xong, ông Bách đã bị cô Thủy dồn và nhốt vào phòng rồi, bây giờ thì có chạy đằng giời há há không thể để Bách bị ăn đòn, bố cháu lao ra. Cửa phòng Bông Bờm đã chốt bên trong. Híc híc.

- Mở cửa ra đi. Đùa cho lắm vào rồi lại thành thật.

- Bách! Xin lỗi mẹ ngay!

Im lặng.

- Á à... Bướng hả? Có xin lỗi mẹ không!?

- Thôi em ơi. Nó là trẻ con thì phải đùa nghịch chứ. Đã không chơi được với nó thì thôi lại còn hằm hè dọa dẫm thế thì nó lớn làm sao! Thật là...

- Đang dạy nó thì chen ngang vào là sao? Đã thế á... Bách! Xin lỗi mẹ ngay! Muốn ăn đòn à? Xin lỗi ngay!

Bách nhà cháu cũng không phải là dạng vừa vừa vừa... đâu. Ông ý hét lên:

- Coon xin lỗi mẹ áaaaaa...

- Xin lỗi thế hả? Hả? Hả?

Cứ sau mỗi chữ “hả” hình như là một phát vào mông. Bách khóc ầm, giọng mềm hẳn xuống, đầy đau khổ và có phần thê lương. Hụ hụ.

- Con xin lỗi mẹ ạ. Huhu.

Lúc sau cửa mở, cô Thủy hầm hầm đi ra. Bách mặt buồn ra theo, dáng đi rất tung tẩy. Khi đi ngang qua bố, ông ý toét miệng cười, xong lại còn nháy mắt với bố há há chịu ông này thật, bố khỉ!

- Mẹ ơi mẹ. Coon êu mẹ.

- Ừa.

- Mẹ ơi mẹ có êu coon không?

- Ừa. Yêu! Với điều kiện con ngoan thì mẹ mới yêu!

- Mẹ ơi mẹ à, coon ngoan thật rồi mà...

Nhà cháu đúng là dở hơi cám hấp điên loạn chả giống nhà nào. Há há.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.