
Sáng nay thứ Bảy chỉ có bố và Bách lọ mọ chui khỏi chăn ấm, gì chứ cái sự học hành là ông Bách ông ý rất nghiêm túc. Hai bố con quần áo, giày dép xong, bố cháu tìm mãi cái khăn quàng cổ mà không thấy. Ức thế chứ, hôm nay 12,5oC đấy ạ hụ hụ...
Ơn giời, cuối cùng cũng lôi được em khăn từ đáy tủ ra, haiz.
Ra đến cửa thì thấy ông Bách giận dỗi úp mặt vào tường. Lạ, lạ quá, ông ý vừa là la lá rất vui vẻ cơ mà???
- Sao thế con giai?
- Ợ nhà này không ai êu coon cạ!
- Chít. Chuyện gì thế? Bố yêu con mà!?
- Coon không thích áo hoác tỏ, con thích áo hoác xăng. Gọi pố, pố không thưa!
- Bố tìm khăn trong nhà có nghe thấy gì đâu? Sao con không gọi cô Thủy?
- Coon gọi, cô Thụy quác coon huhu... Chạ ai yêu coon cả huhu...
Bố cháu vội vào nhà lôi cái áo khoác màu xanh ra cho Bách, thế là xong. Để ông ý tâm trạng thoải mái đi học, bố cháu mở cửa buồng Bông Bờm, quát tháo ầm ĩ.
- Còn nằm đấy mà ngủ á? Thấy em khó chịu thì phải ra dỗ dành chứ! Hai đứa dở hơi!
Bách hoan hỉ lắm, chỉ tay vào phòng cô Thủy, ý bảo bố cháu vào mắng mỏ cô ý. Okay! Bố cháu đạp cửa xông vào. Bách bám theo.
- Giờ nào rồi mà vẫn trong chăn thế này! Hả!? Con nó cần cái áo khoác màu xanh thôi mà cũng quát nó là sao? Há? Cái đống chăn to xù bỗng vùng dậy. Cô Thủy lừng lững đứng trên giường:
- Giời ơi... Nhiều chuyện! Có biết tôi đang mệt muốn chết đây không? Hả!?
Bố cháu với ông Bách im thít, đầu cúi gầm líu díu dắt nhau ra khỏi phòng cô Thủy. Sau khi khẽ khàng đóng cửa, hai bố con quay sang nhau cười ngượng nghịu hihi...
Hú hồn ạ!
