
Một câu chuyện buồn mà thực lòng bố không muốn nhắc tới, một sự kiện làm gia đình ta lo âu, sợ hãi và tan tác. Bông Bờm phải xa bố mẹ vào ở với ông bà ngoại để bố mẹ chăm Bách.
Năm ý bố cháu 49 tuổi ta, ông nội vào bệnh viện Hữu Nghị mổ cắt mật, cả nhà vào viện lo cho ông. Mấy ngày này em Bách bị sốt (Bách mới 16 tháng tuổi), đi khám thì mọi người nói là viêm họng. Cả nhà chủ quan. Buổi sáng hôm ý, ông nội vào phòng mổ thì mẹ gọi điện cho bố báo Bách vào viện, cấp cứu. Đợi ông mổ xong, bố cháu vào thăm ông, thấy ông đã tỉnh, bác sĩ nói ca mổ thành công, ông sẽ khỏe sau mấy ngày.
Yên tâm về ông nội, bố chạy sang viện Nhi Trung ương, vào phòng cấp cứu và... ôi trời, Bách của bố nằm bất tỉnh... Bố cháu ngã ngồi xuống ghế sau khi nghe bác sĩ nói bệnh tình của con... viêm màng não. Và buổi tối định mệnh bên giường con, bố không thể nào quên. Bác sĩ An (phó giám đốc bệnh viện, trưởng khoa nhiễm trùng) bạn bố, sau khi khám và lên phác đồ điều trị đã gọi bố ra một góc nói riêng rằng, đêm nay nếu Bách không hạ sốt thì sẽ rất xấu đấy, bố Lực chuẩn bị tinh thần nhé. Đừng nói với mẹ cháu! Bố lặng người. Và tối đó bố ở bên Bách một mình vì không muốn mẹ chứng kiến tình huống xấu xảy ra.
Con nằm sốt li bì. Không có dấu hiệu thuyên giảm mặc dù được truyền thuốc hạ sốt liên tục.
Bố dùng khăn thấm nước ấm chườm khắp người con, lòng cầu trời khấn phật cho con hạ sốt. Tim bố thắt lại mỗi khi bố lật chân tay, người để chườm mà con không phản ứng gì. Bác Mây trông ông nội bên bệnh viện Hữu Nghị gọi điện hỏi tình hình, bố bảo, vẫn chưa đỡ, bác thở dài mà rằng, ôi sao con còn bé xíu mà đã khổ thế... bố nhắn qua Facebook cho anh Hoàng (đang học ở Italia), nói thật lúc đó bố hoang mang và sợ. Anh Hoàng cũng hốt hoảng hét ầm lên khi bố nói bệnh của con. Lúc sau anh Hoàng viết và gửi một bài thơ nhờ bố đọc khẽ vào tai con, anh Hoàng nói, con tin là em con sẽ tỉnh, sẽ hết sốt, sẽ khỏi bố ạ. Bố thì thầm vào tai con những vần thơ đó của anh Hoàng, nước mắt bố ứa ra... Bố khóc bởi lời nhắn của anh Hoàng làm trái tim đang đóng băng của bố nóng lên. Đúng rồi, con sẽ tỉnh. Con phải sống!
Và điều kỳ diệu xảy ra. Đúng 12 giờ đêm, Bách bỗng vã mồ hôi, rất nhiều mồ hôi, áo quần ướt sũng, rồi con khóc. Bố chạy ra gọi bác sĩ trực đêm, bác sĩ chạy vào và nói ok rồi, thoát rồi. Bố ôm chầm lấy chú bác sĩ rồi cuống quýt chạy sang phòng bên gọi mẹ con chuẩn bị sữa vì cả ngày con sốt li bì, toàn phải truyền kháng sinh nên sẽ rất đói.
Sau đó là gần ba tháng Bách nằm viện điều trị. Được sự giúp đỡ tận tình của các bác sĩ, sự hỗ trợ không mệt mỏi của mẹ, của bố, của dì Hai, và dì út Ngọc... Bách dũng cảm vượt qua sự đau đớn, quyết liệt chiến đấu như một dũng sĩ thực sự. Và chàng dũng sĩ tí hon của bố đã chiến thắng căn bệnh quái ác để vững bước vào đời.
Còn đây là bài thơ anh Hoàng viết tặng Bách khi em đang chiến đấu trong phòng cấp cứu:
Giấy trắng không vết mực
Đôi mắt sáng tựa hồ
Tiếng cười như sơn ca
Trán em, trán lãnh tụ.Em à,
Em ơi,
Ru em à ơi
Nghỉ chút thôi em nhé
Anh biết em thấm mệt
Nhưng cuộc đời là thế
Phải dậy đón nắng mai
Ngày mai em gọi ba
Ngày mai em gọi bà
Ngày mai em gọi ông
Ngày mai đã đến rồi!Em à,
Em ơi.
Dậy nào em ơi
Ngày mai đã đến rồi
Tiếng chim hót trên cao
Mặt hồ đang lấp lánh
Đón chờ em thức giấc.
Tỉnh dậy nào em tôi
Để mai này em lớn
Anh được kể em nghe
Những chuyện tình quá khứ
Tỉnh dậy nào em ơi
Để mai này anh già
Thân em giờ cứng cáp
Thân anh còn người chống
Mạnh mẽ lên em nhé
Người em tôi quên tuổi.