
Bố! Thằng Bách nó đánh con đây này.
Anh Bờm từ phòng học chạy ra, một bên má đỏ bất thường. Đến thế này là cùng híc híc bố cháu gằn giọng gọi Bách Bách! Anh Bách lon ton chạy ra, mặt cực vô số tội luôn.
- Con dùng cái gì đánh vào mặt anh thế? Hả?!
- Coon coon... Coon dùng tay á.
- Tay mà thế này á? Hư. Hư quá mất thôi! Con có muốn bố cho con biết thế nào là đau không? Có muốn bố thử đánh vào mặt con đỏ dừ như con đánh anh không? Hả?!
- Coon coon... Tại ăng Bờm trêu con!
- Còn cãi á? Cái roi! Cái roi đâu?
Bố cháu giả vờ tức giận, loay hoay tìm roi. Bờm nhanh như cắt mang roi ra dâng bố. Quay đi quay lại anh Bách biến đâu mất. Bờm chỉ vào phòng bên.
- Cô Thủy vừa bế nó đi xong. Trong này này!
Bố và Bờm đẩy cửa vào.
Bên trong.
Bách nằm gọn trong lòng cô Thủy, vẻ mặt cực đau khổ. Hai người trò chuyện với nhau, chả nhìn bố với Bờm nhưng kiểu nói mát mẻ cố tình để bố con cháu nghe thấy híc híc.
- Bách chỉ đánh yêu anh thôi, nhể!
- Vâng hụ hụ...
Bờm sôi máu chen ngang.
- Yêu yêu cái gì? Nó tát con sưng mặt đây này. Hứ!
Cô Thủy liếc xéo Bờm rồi lại nỉ non với ông Bách, giọng mát mẻ cực khó chịu luôn.
- Đúng là vu khống con nhỉ!?
- Vâng hụ hụ...
Bờm ức quá, dậm chân hét lên.
- Còn bênh nó á? Bố ơi mẹ bênh nó kìa!
- Tôi chả bênh ai sất. Em nó bé thế này làm sao mà đánh anh mạnh như thế được, nhể?!
- Vâng hụ hụ...
- Ôi rồi... Mẹ thử cho nó đánh xem nào!?
Cô Thủy quay ra nhìn Bờm, nhếch mép cười rồi quay lại Bách dịu dàng.
- Ừ. Bách ơi. Tình yêu của mẹ ơi, đánh vào mặt mẹ như lúc đánh anh Bờm xem đau đến cỡ nào mà anh ý kêu gào thảm thiết như đứa bé hai tuổi thế. Nào đánh đi con!
- Vâng ạ!
Và Bách giơ tay vả một phát “bốp” há há có thể nói cú tát trời giáng ạ. Cô Thủy đỏ rực một bên má. Mắt cô ý long lên và hình như có tí ti nước mắt vì đau á há há.
- Con đánh mẹ thế á? Hư này. Hư này...
Sau mỗi câu “hư này” là một cái phát mạnh vào mông Bách. Bố cháu lao vào giằng Bách ra, chạy ra ngoài. Cô Thủy giọng đầy uất ức, rít lên the thé...
- Đánh đau thế thì á, ai mà chịu được. Hư, hư quá đi á. Đang dạy nó thì lại chen ngang vào thế á. Đâu? Bách đâu!?
- Bố bế nó sang phòng học hay sao ý ạ.
Trong toilet.
Bố và Bách im thin thít. Tiếng gọi, tiếng bước chân rầm rầm của cô Thủy và Bờm chạy đi chạy lại tìm kiếm. Tình hình cực căng thẳng. Căng thẳng tới mức anh Bách nín thở, và bởi nín thở nên bụng đầy hơi và... Và anh ý xì hơi một phát vừa to vừa dài cộng với mùi không thể tả “bủmmmmmmm...”. Thế là lộ híc híc...
- Mẹ ơi. Bố với thằng Bách trong này này!
Rầm rầm. Cửa toilet rung lên. May mà bố kịp chốt lại khi vào.
- Mở cửa ra! Không dạy dỗ cẩn thận thì á, sau này thành tướng cướp á. Đánh gì mà á, mẹ còn sưng mặt nữa là anh á.
Bách sợ rúm, ôm chặt lấy bố. Vì cửa đã khóa nên bố cháu yên tâm bật lại cô Thủy để Bách yên lòng.
- Ai bảo giơ má ra rồi bảo nó đánh? Giờ kêu gì?
- Nhưng với mẹ mà nó dám đánh thế thì á...
- Nó trẻ con biết gì. Dại dột thì tự chịu đi! Kêu gì nữa!?
- Lại còn bênh nhau á? Mở ra!
Tất nhiên là bố cháu không mở rồi bố cháu khôn mà, hé hé.
Sáng nay đưa anh Bách đi học, nhìn cái dáng đi đầy năng lượng của anh ý bố cháu mới tin là Bách (4,5 tuổi) có cú đánh mạnh như đang tuổi 25.