
Sáng nay vào trường xem K34b thi nên bố cháu đưa Bông Bờm đi học. Chị Bông uất ức vì cô Thủy bắt chị ý mặc bộ đồ xấu, lại bị em Bờm trêu nên Bông nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể với giọng hậm hực đau khổ rằng thì là chán chả muốn đi học, rằng ước gì mình lớn để tự mặc quần áo không bị cô Thủy săm soi... Anh Bờm chọc ghẹo chị một lúc thì lăn ra ngủ, thế là bố và Bông nói chuyện với nhau một cách thoải mái, không bị cái giọng hả hê khi thấy người khác đau khổ của ông Bờm chen vào.
- Bố thấy cũng được đấy con. Cái quần ý.
- Xấu!
- Thế còn cái áo len màu hường? Ok quá còn gì!?
- Xấu!
- Mình đi học chứ có phải đi chơi đâu con. Bố thấy cũng tạm ổn mà.
- Nhưng mà con thích mặc váy!
- Hôm qua bố chả bảo chị mặc cái váy liền quần nhìn tã tượi xấu xí là gì hờ hờ... Hóa ra ông Bờm không ngủ, hóng hớt bố với chị rồi tương một câu đầy tính khích bác.
- Đấy là váy ở nhà! Em bị điên rồi Bờm ạ. Bố! Ước gì con có em gái chứ không phải em trai. Híc híc...
- Hờ hờ...
- Á á á...
Hai chị em vào trường.
Bố cháu vào cà phê Phố Cũ gọi cốc trà gừng và mở iPad vào Facebook. Như thường lệ Facebook hỏi: Bạn đang nghĩ gì?. Bố cháu nghĩ gì nhỉ? Á à, bố cháu chỉ nghĩ và mong các con của bố mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc là toại nguyện lắm rồi ạ.
