
Mỗi lần bố cháu về đến nhà là cao giọng:
- Bông Bờm Bách đâu rồi? Các con có yêu bố không?
Cả lũ đồng thanh:
- Có ạ!
Xong, từ các xó xỉnh, chúng lao vút ra đón bố, đứa túm tay, đứa chân, Bách thì bám vào thắt lưng rồi đu người lên làm bố cháu tí nữa thì ngã.
- Pố, pố êu coon nhất đúng không pố?
- Con được bố yêu nhất chứ không phải chị Bông, đúng không?
- Bố, bố yêu con nhất đúng không bố?
Tất nhiên là bố cháu gật đầu lia lịa.
- Đấy thấy chưa. Bố yêu chị nhất hờ hờ.
- Còn lâu ý. Bố iêu em nhất bố nhờ, ờ ờ...

- Pố pố... pố iu coon nhắc, nhờ. Đấy thấy chưa ờ ờ...
Bố cháu lại lia lịa gật đầu.
- Bố chỉ iêu một người thôi. Con đúng không?
- Còn lâu ý. Bố chỉ iêu con thôi, bố nhề!?
- Khôoooong... pố chỉ iu coon xôi, pố ná!
Bố cháu ôm 3B vào lòng, xúc động nghẹn ngào.
- Bố yêu cả ba đứa.
Cả lũ giãy nảy, hét lên:
- Èo...
- Ôi giời ơi...
- Á á... coon, coon chán pố zoài!
Xong, chúng buông bố cháu ra, ba đứa chia ba ngả, để lại bố cháu một mình trong buồn tủi hụ hụ. Bố cháu gào lên thảm thiết:
- Bông Bờm Bách. Các con có yêu bố không?
- Khôooooooooooog...
Thật là một lũ bất hiếu, ích kỉ và hợm hĩnh. Híc híc...
Nhà con đàn mệt thế đấy các cụ ạ, sến sẩm không thể tả được ý. Hí hí...