
Gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt cũng là gìn giữ bản sắc và cũng là việc khó với cháu. Bách không bị ngọng nhưng phát âm không chuẩn, ví dụ “nước” ông ý tương ngay thành “nuốc”. Sáng nay hai bố con hóng mát, và tiếp tục công cuộc “vì sự trong sáng của tiếng Việt”.
- Con nói đi “nước”.
- Nuốc...
- Con ơi, đừng nhọn mồm ra thế. Nhành mồm ra thì sẽ thành “nước”. Nào, một lần nữa bố xem. Nước.
- Nuốc...
- Giời ạ. Nhệch cái miệng ra ở cuối câu ý. Nước!
- Coon nhệch đây này.
Ông ý vừa nói vừa chỉ tay vào miệng, dõng dạc phát âm:
- Nuốc!
Haiza...
Mỏ cứ nhọn ra thía kia thì gìn giữ sao được sự trong sáng của tiếng Việt hở con?