
Tối nào bố cháu cũng kể chuyện chàng hoàng tử Trần Bách cho anh ý nghe, sau khi cứu được nàng công chúa và thu phục được cô Thủy, bố cháu hạ giọng và kết dư lày: “Câu chuyện của chúng ta hết rồi. Thời gian cho những giấc mơ đẹp đã đến. Chúc hoàng tử Bách của bố ngủ ngon!” Thế là anh ý ngoạc mồm ngáp rồi ôm tay bố cháu và đi vào giấc ngủ rất nhanh.
Đấy, với Bách thì chỉ cần đơn giản thế thôi. Quan trọng là cái lũ Bo Bông Bờm Bin ở phòng bên. Bọn này tối nào cũng ngủ muộn, mới có tí tuổi đầu mà sao chúng nó nhiều chuyện thế chứ lị. Cứ rì rầm rồi lại cười ré lên với nhau. Bố cháu được cô Thủy giao nhiệm vụ sang bắt chúng ngủ hihi, thế là mấy tối nay đứng hóng ngoài cửa nghe được bao chuyện của bọn chúng, toàn chuyện ngớ ngẩn chả ra gì.
Bo:
- Bố chị nhá, có lần mang quần áo đi giặt, chả hiểu sao lại bị rơi một cái tất ra nhà, chị nhặt lên tưởng là giặt xong rồi mới đưa lên mũi ngửi hí hí, hôi không thể chịu được, như mùi... hí hí, thôi chả nói nữa. Nói chung là chị suýt ngất.
- Á há há...
- Ơ hờ hờ...
- Ý hí hí...
Bông tiếp lời Bo:
- Có một lần em ngủ mơ. Em mơ thấy đang ôm mặt thằng Bờm, thế là em thơm, hít hà má nó. Nhưng mà nhá, em thấy thối không chịu được, giật mình tỉnh dậy. Hóa ra em đang ôm chân bố em ngủ, há há...
- Ý hí hí...
- Ố hố hố...
- Ế hế hế...
Lại kiểu cười hả hê của Bo Bông Bờm Bin ré lên.
Híc, đúng là cái lũ ranh rách việc. Bố cháu đẩy cửa vào. Cả bốn đứa vội bịt miệng rồi trố mắt, im thin thít nhìn, bố quát:
- Ngủ đi. Lũ dở người!
Kèm theo là cái lườm đầy uy lực. Cả lũ im thin thít. Bố cháu lậm lừ đi ra. Cánh cửa chưa kịp sập vào bốn đứa lại ré lên cười. Láo thế chứ lị. Híc híc...