
Mỗi tuần ta có là bảy ngày, ta nói rằng ngày thứ Bảy chẳng có ngày nào đẹp hơn ớ ờ... Ngày bé bố cháu đã được nghe bài hát này, tên bài thì chả nhớ nhưng lời bài hát thì nhớ như in. Vâng, ngày thứ Bảy đẹp với những người được nghỉ hai ngàytuần như chị Bông và anh Bờm nhà cháu. Bách á, thứ Bảy vẫn phải đi học như ngày thường vì trường anh ý là trường mầm non mà. Cái quan trọng là anh Bách anh ý chả tỏ thái độ ghen tị hay hậm hực khi nhìn thấy 2B kia ngủ nướng, rất tự giác anh ý tự đánh răng, rửa mặt và khi bố thay quần áo cho Bách, anh ý thậm chí còn chỉ tay vào cô Thủy và 2B kia lạnh lùng bảo, ngủ nướng kìa bố! Bố dắt anh xuống nhà, lên xe. Vẫn còn thời gian nên bố rút máy ảnh choạch một phát, rồi đóng cửa, nổ máy lên đường.
- Bố bật nhạc đi!
- Queen nhé con trai?
- Vâng Queen đi!
Hai bố con vừa đi vừa im lặng nghe nhạc, công nhận cái ban nhạc Queen này uýnh rock hay thật, tỉnh hết cả ngủ.
Được một lúc anh Bách không quay sang bố, thản nhiên bảo:
- Coon nghĩ ra cách rồi.
- Con nghĩ ra cách gì? Về cái gì?
- Là là... là nếu coon đến trường ăng Bờm, chị Bông, gặp mấy bạn trêu ăng Bờm, coon sẽ xông vào bóp xim.
- Hả? Bóp chim người ta á? Sao lại làm thế hả con trai ơi?
- Dzì, dzì... dzì! Dám trêu ăng Bờm, chị Bông coon.
Lạy hồn. Có mỗi cái việc anh Bờm, chị Bông bị bắt nạt mà anh ý thù dai nhớ lâu. Hóa ra những lúc ngồi đần mặt nhìn ra cửa sổ là anh ý ủ mưu ạ. Thôi thôi, tôi xin ông, cuộc sống là vậy, có lúc lọ lúc chai, khi vui khi buồn, ông mà cứ để bụng như này thì sống vui vẻ sao được. Đấy, bố cháu định nói thế, xong chợt nghĩ anh ý mới có 4 tuổi thì làm sao mà hiểu những lời thánh hiền của bố cháu được cơ chứ...
Ban nhạc Queen vẫn cặm cụi chơi rock. Anh ý vẫn đăm đăm nhìn về phía trước. Bố cháu nghĩ mãi chưa ra cách nào để xoa dịu và rèn cho anh Bách anh ý bỏ cái tính nhớ lâu thù dai của anh ý đi.
Haiz, mệt phết!