
Tối 14, sau khi rước đèn khắp thành phố Tuyên Quang và hưởng trọn vẹn đêm rước đèn Trung thu khổng lồ, nhà cháu về tọa ở khách sạn. Lũ Bông Bờm không kịp thay quần áo, ngủ ngay tắp lự. Bố cháu sau một hồi đấu tranh không khoan nhượng với anh Bách rằng thì là phải ngủ, mai dậy chơi tiếp! Mặc cho anh ý phản đối, bố cháu tắt đèn, leo lên giường và đi vào giấc ngủ nhanh chóng. Cuộc sống là vậy, chẳng bao giờ theo ý mình. Bố cháu tưởng sẽ được tận hưởng giờ phút thư giãn sau khi đi bộ 7 km, tưởng một ngày đầy cung bậc cảm xúc qua đi trong sự dịu dàng êm ái với những giấc mơ đẹp thì, thì... Thì tiếng rì rầm của cô Thủy và Bách đã phũ phàng lôi bố cháu dậy.
- Oài... (ngáp). Không ngủ thì mẹ cho vào đáp bờ liu si ngủ với con chuột đấy! Oài...
- Dzưng mà, dưng mà coon không ngụ được!
- Làm sao? Vui quá á?
- Ừ, dzui!
- Nhắm mắt vào! Oài... Con thấy anh Bờm hôm nay có vui không? Bao nhiêu người chụp ảnh với anh ý, nhể!? Anh ý đẹp trai, nhể?!
- Ừ. Nhiều người chụp ẳng vì ăng đóng “Pố ơi...”. Coon đẹp xai hơn, dưng dzì không đóng “Pố ơi...” nênh nênh xả ai xụp.
- Chả phải đâu. Vì anh ý ngoan nên mọi người yêu quý nên chụp ảnh anh ý nhiều đới, oài... Ngủ ngoan thì bố mẹ yêu, mọi người yêu... Oài...
- Coon chả bừn xụp ẳng!
Giời ạ, có ai ru nhau ngủ kiểu ý bao giờ không cơ chứ. Bố cháu bực mình gằn giọng:
- Cả hai im đi! Nửa đêm rồi còn chuyện với cả trò. Không để cho người khác ngủ á!? Ngủ ngay!
- Đấy, đi mà dỗ nó! Đang à ơi nó sắp ngủ thì lại...
Cô Thủy đẩy Bách sang bố và lại “Oài...” một phát dài... Tiếng ngáy khe khẽ cất lên khoan nhặt theo nhịp 3/4... Cô ý đã đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng hehe...
Bách ôm cổ bố thẽ thọt:
- Pố, pố xo coon đóng “Pố ơi...” Nhá!?
- Ừ! Dắm mắt vào! Ngủ!
- Dưng mà...
Cứ thế hai bố con lên kế hoạch cho anh Bách, nào là không đóng “Bố ơi” thì đóng phim, không đóng phim thì đi hát... Nói chung là anh Bách này cũng háo danh lắm cơ ạ. Đang rì rầm dụ nhau ngủ thì cô Thủy quay sang giọng hằn học đầy ngái ngủ:
- Nhiều chuyện. Ngủ!
Hai bố con im thin thít, thay nhau ngáp:
- Oài...
- Oài...
Và giấc ngủ đến lúc nào không biết.
Chung quy chỉ tại “Bố ơi...”!
