
Chuyện 1
Mẹ kể lại khi mới sinh ra anh ý đã gan lì, chỉ khóc khi bác sĩ Hương vỗ mạnh vào mông. Sau đó về nhà cái tính lì lợm ý tiếp tục đến nỗi hàng xóm không nghĩ nhà cháu có con nhỏ. Bờm hầu như không khóc mè nheo, khó chịu gì đấy anh ý chỉ ọ ẹ để mọi người biết, ví dụ như đã đùn ra một đống thế là bố mẹ lao đến thay bỉm hehe. Về khoản ăn uống Bờm là số 1. Khác với chị Bông, em Bách, Bờm ăn thun thút không chê bai món nào. Nhớ một lần cô giúp việc nấu hỏng nồi bột, trong khi chờ đợi nồi khác, Bờm đói, anh ý khó chịu ọ ẹ thế là bố nhét vào mồm Bờm mấy hạt cơm, Bờm nhai tóp tép ngon lành mặc dù chưa có cái răng nào. Bé thì man lỳ dễ nuôi là vậy, bây giờ á, không hò hét thì cả buổi cũng không hết được bát cơm, hehe, em lớn rồi mà, em có quyền mà.
Chuyện 2
Bờm là Vua ngủ của nhà. Sao mà cái sự thức giấc của em nó khó thế chứ lị. Sáng nào bố em cũng phải dựng em ý dậy, đánh răng rửa mặt luôn trong trạng thái nhắm tịt mắt. Nhìn em thay quần áo mà thương, phải trái, trước sau cứ lộn tùng phèo ý. Lên xe, chị Bông thì háo hức giục bố bật nhạc Queen, ông em thì mí trên mí dưới vẫn không rời nhau mặc dù ngồi rất trang nghiêm, thẳng đầu về phía trước... Giời sắp sang Thu, tiết trời mát mẻ. Buổi sáng thiệt là trong lành. Chị Bông và bố ra ngoài xe hít khí trời. Còn em ý đổ vật ra ghế ngủ tiếp. Xe bus của trường đến. Chị Bông khoan thai lên xe, còn em ý cuống cuồng ôm cặp, líu ríu chào bố rồi xiêu vẹo đi tới cửa xe bus... Cố tỉnh táo mà học con trai nhé. Về nhà ngủ thoải con gà mái, ná ná ná!
Chuyện 3
Bờm: Bố ơi... thế sao lại gọi là tràm chim?
Bố: Vì rừng tràm có nhiều chim nên gọi là tràm chim con giai ợ.
Bờm: Thế... chim đâu hả bố?
Bố: Vì chưa phải mùa chim di cư về tràm chim nên không nhìn thấy chim con ợ.
Bờm: Thế không có chim thì xem gì hả bố?
Bố: Thì... lôi chim của con ra mà xem. Hỏi nhiều quá!
Bờm: Thế... bố cũng lôi chim ra xem ạ?
Bố: Mầy điên à...?
Bờm: Ơ...? Thế bố vừa bảo tràm chim là rừng tràm nhiều chim mà. Nếu chỉ có chim con thì sao gọi là nhiều chim được ạ...?!
Con với cái, láo toét thía chứ lị híc híc...
Chuyện 4
Bờm: Bố ơi, sao bố lại không uống nước cam mà lại là chanh?
Bố: Vì nó như nhau cả con giai ợ.
Bờm: Thế... sao lại gọi cam cho con mà không phải là chanh?
Bố: Vì nó như nhau con giai ợ.
Bờm: Nếu như nhau thì con đổi nhá...
Miệng nói tay anh Bờm vơ ngay cốc chanh của bố uống một hơi. Oắt con đã có tính đa nghi. híc...
Chuyện 5
Bờm: Bố ơi. Bố là giai hay gái?
Bố: Tất nhiên là trai rồi.
Bờm: Sao bố vuốt tóc giống cô Thủy thế?
Bố: Dư lào mà giống?
Bờm: Dư lày lày!
Vừa nói Bờm vừa làm dáng điệu đà, tay túm sợi tóc tưởng tượng và vuốt, duyên quá cơ hihi...
Chuyện 6
Chả nhà nào dở hơi như nhà cháu. Ai lại em Bách xúc cơm cho anh Bờm bao giờ không chứ lị. Mà cái em Bách này hổ báo lắm cơ, anh Bờm không chịu ăn, Bách tay xúc cơm, tay kia đè đầu anh xuống. Mới đầu Bờm khó chịu lắm, sau thấy vui vui thế là ngồi như em bé, nhai hết là há mồm, xong chỉ tay kêu anh a... loáng cái hết bát cơm. Hehe. Các cụ nói được đằng chân lân đằng đầu, Bờm được thể đòi em rót nước lọc này, đòi em lấy giấy ăn lau miệng này... Khổ thân Bách, anh ý hoan hỉ phục vụ anh Bờm mà không biết rằng, lẽ ra phải ngược lại: Anh Bờm phục vụ em vì Bách bé hơn mà. Híc híc.
Ngược đời hay xuôi đời bố cháu vẫn vui. Anh em yêu thương nhau thì phụ huynh sướng quá rồi còn gì. Yêu!
