
Sáng đưa anh ý ra xe. Bố bảo bế nhé. Anh ý lắc đầu rồi với bộ mặt rầu rầu, Bách lặng lẽ đi vượt lên, bố gọi anh ý ời ời dưng mà Bách mặc kệ, cứ thui thủi tiến về phía trước híc híc. Lại có chuyện rồi :((
Trên xe, bố cháu mở Queen anh ý vẫn rầu rầu, đôi mắt buồn nhìn xa xăm...
- Hình như con buồn à?
- Coon chạ buồn!
- Khồng. Bố không nói là con buồn ị hay buồn tè, mà là con đang có tâm tư buồn, không vui. Đúng không?
- Vâng. Chị Bông với ăng Bờm “gờ” coon ạ.
- “Gờ” là cái gì con ới?
- Là “gờ” ý. Haiza, bố không bít á? Là “ghéc” ý. Ăng Bờm mí chị Bông sáng nay bạo “gờ” coon ạ hụ hụ...
- Ôi giời ơi... Con để ý đến cái lũ hởi dơ ý làm cái gì. Anh Bờm chị Bông đúng là hâm, suốt ngày trêu con, nhề!?

Dạo này ông Bờm bà Bông câu kết trêu Bách. Ai lại Bách đang chơi xếp hình yên lành, ông Bờm lượn qua lại thả câu, anh ghét Bách! Bách gào lên, á á... Lúc sau bà Bông giả vờ lấy cốc lấy chai cũng lại lượn qua buông một câu, ghét Bách! Bách lại gào lên thảm thiết, á á... bố ơi, anh anh chị chị... hụ hụ. Bố cháu gọi Bông Bờm ra góc thì thầm to nhỏ, lúc thì nhẹ nhàng khi thì gằn giọng rằng thì Bách là em út, em rất yêu anh chị nên các con, Bông Bờm là phải gương mẫu, chơi với em. Không được trêu em, nghe chửa!? Hai đứa dạ ran. Vậy mà chỉ qua một đêm chúng lại nghĩ ra cái trò không nói “ghét” nữa mà chỉ đơn giản “gờ” híc híc.
Tối nay về bố cháu cho hai đứa ranh kia một trận. Thích “gờ” hả? Bố sẽ g rừ...g... rừ... chúng mày. Dám trêu em á!!