
Chiều đón BB xong, tạt qua đón B bé. Chị Bông dắt B bé ra, thằng em lũn cũn theo chị, cái dáng đi tung tảy phớt đời kiểu rất hổ báo nhá. Trên xe ba chị em ríu rít chuyện trò:
- Chị Bông ơi, bạn X rất láo nhá, trêu em xong đánh em. Bờm than vãn.
- Ớ... Thế con có chiến lại không? Bố cháu hỏi.
- Thế là đánh nhau đấy, là không tốt đâu. Con sẽ mách cô, cô sẽ phạt mấy bạn ý!
- Mấy em ý còn trêu cả con đấy bố ạ. Chị Bông uất ức.
- Ngày mai dẫn em đi, em xự lý cho!
Bố cháu giật hết cả mình:
- Con vừa nói gì thế, Bách?
- Coon nói là, là mai ăng Bờm chị Bông dẫn coon đến đấy, coon xự lý mấy bạn kia cho! Anh ý giả nhời mà mặt vẫn hướng về phía trước, không nhìn bố, hai lông mày nhíu lại gần nhau, mắt quắc lên lạnh lùng.

- Ờ, mách cô rồi mà vẫn trêu là em đánh luôn đấy, chị Bông nhề. Bờm hào hứng.
- Chị cũng thế, mách cô rồi mà vẫn thế chị đá cho một cái vào đít. Bông a dua anh tòng.
Thế là 2B rôm rả tìm phương án. Đấm hay tát? Hay đá đít???...
B bé không tham gia với 2B lớn, lông mày vẫn nhíu, mắt lạnh lùng nhìn xa xăm.
Về nhà, lúc bế Bách hổ báo lên cầu thang, bố tỉ tê:
- Thế... Ở lớp con hay trêu, đánh bạn lắm á???
- Coon chả trêu ai! Nhưng bạn nào trêu coon, đánh coon là coon đánh lun.
Ối giời. Bố cháu im lặng bế anh ý lên nhà...
- Bách ơi vào đây chị cho cái này...
- Bách ơi anh gấp máy bay cho Bách nhé...
Bách cuống cuồng, háo hức tụt xuống khỏi bố.
- Em lên đây...
Gọi anh ý là hổ báo quả không sai. Híc híc...