Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 307
Ép buộc dụ dỗ

❊ ❊ ❊

Lão Lục bị dao kề cổ không dám động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn chất lỏng trong suốt bên trong ống tiêm bị tiêm vào cổ tay của bạn gái hắn.

"Cứ yên tâm, loại đồ vật này, một lần là không nghiện, cũng sẽ không có ảnh hưởng gì đâu..." Mục Phi lạnh lùng nhìn Lão Lục nói, "Bất quá, thêm một kim nữa thì không biết sẽ thế nào đâu..."

Mắt Lão Lục trợn tròn, hắn thế nào cũng không ngờ tới một học sinh cấp ba mà hắn và đại ca vẫn luôn không coi trọng lại có thủ đoạn như thế này.

Người cầm ống tiêm tiêm xong một mũi, lại hút thêm một ống từ bình thuốc ra.

Trên mặt Mục Phi lộ ra nụ cười lạnh, nói với Lão Lục, "Thế nào, không biết điều kiện tôi vừa nói hồi nãy, anh có đồng ý hay không?"

Lão Lục chán nản ngồi ngã xuống đất, hắn dám không đồng ý sao? Chỉ có thể bất lực gật gật đầu.

"Sớm thế có phải không sao rồi không..." Mục Phi vừa nói, vừa chỉ chỉ vị trí đối diện bàn trà, "Qua đây, ngồi xuống nói chuyện..."

Lão Lục chần chừ một hồi không chịu nhúc nhích, liền bị tiểu đệ của Tiến Hải Bang tiến lên đá một cước, "Phi ca của bọn tao gọi mày, màyếc cái tai à..."

"Mày rốt cuộc muốn tao làm những gì, nói thẳng đi..." Lão Lục ngồi xuống, chằm chằm nhìn Mục Phi nói.

"Rất đơn giản, bình thường anh căn bản không cần làm gì cả, chỉ cần giám sát Lưu Huy hoặc Bạch Tuộc là được, bọn họ có hành động gì thì báo cho tôi, tôi mà muốn biết tin tức gì, cũng sẽ gọi điện tìm anh hỏi, chỉ thế mà thôi..." Mục Phi vừa nói, vừa búng tay một cái, tiểu đệ bên cạnh mang tới năm sấp tiền mặt trăm tệ, đặt lên bàn, "Làm việc cho tôi, tôi không những không bạc đãi anh, mà còn để anh phát triển hơn nữa, có thân phận cao hơn, thế lực lớn hơn, nhiều tiểu đệ hơn..."

Mục Phi nói xong, đẩy năm vạn tệ đến trước mặt Lão Lục, "Đây là năm vạn tệ, tôi muốn anh cho tôi biết một tin tức, việc thành, sẽ cho anh thêm năm vạn nữa, có lẽ không nhiều, nhưng anh chỉ cần làm tốt việc cho tôi, những thứ thu được sau này sẽ còn nhiều hơn thế này nhiều..."

Lão Lục biết hôm nay bản thân không thể từ chối rồi, bằng không thì không chỉ bạn gái, mà ngay cả bản thân hắn cũng phải bỏ lại đây. Bản thân hắn từng nghe qua thân thủ của Mục Phi, cho dù gọi viện quân đến, cũng chưa chắc giữ được cậu ta, cậu ta hoàn toàn có năng lực giết chết hai người bọn họ trước rồi mới tẩu thoát.

"Tin tức gì, mày nói đi..." Lão Lục nhíu mày hỏi.

"Súng của Lưu Huy, giấu ở đâu?" Mục Phi chằm chằm nhìn vào mắt Lão Lục hỏi.

Mắt Lão Lục trừng lớn, mục tiêu của bọn chúng là súng, xem ra sắp có động thái lớn rồi.

"Súng của Lưu Huy giấu ở đâu thì tôi không biết... Nhưng mà..." Lão Lục nói rồi khựng lại, "Nhưng mà, tôi biết súng của Bạch Tuộc giấu ở đâu..."

"Ở đâu?"

"Trong kho hàng của quán bar Ánh Trăng có một cánh cửa ngầm, đó là một căn hầm, súng và đạn đều giấu ở trong đó..." Lão Lục nói, giọng bình tĩnh, không hề có chút ấp úng hay chần chừ nào.

"Thật chứ?"

"Tôi đảm bảo, ít nhất là tối ngày hôm qua tôi nhìn thì vẫn còn ở đó."

Mục Phi gật gật đầu, cậu vẫn luôn nhìn chằm chằm Lão Lục, quả thực không giống đang nói dối.

"Tôi muốn đám súng đó, chỗ đó lúc nào thì ít người, có chìa khóa không, còn có gì cần chú ý nữa, nói hết cho tôi nghe một lượt..." Mục Phi hỏi.

Lão Lục ngoan ngoãn rồi, không hề giấu giếm chút nào, đem tất cả những gì mình biết nói ra hết.

Khóe miệng Mục Phi lộ ra một nụ cười hài lòng, "Coi như mày thức thời, nể tình mày làm tao hài lòng, tao cho mày vài lời khuyên..."

"Tận dụng khoảng thời gian này, tốt nhất anh nên nhân cơ hội tỏ chút ân huệ với lão đại Tiến Hải Bang kia đi, Lưu Huy và Bạch Tuộc đều sống không lâu nữa đâu, mà sau khi hai kẻ đó chết, nhân thủ trong bang tất yếu sẽ trống rỗng, đến lúc đó, chính là cơ hội tốt nhất để anh trèo lên vị trí cao hơn..." Mục Phi thản nhiên nói, cái biểu cảm chắc như đinh đóng cột kia trông không giống như đang phân tích sự việc, mà giống như đang kể cốt truyện của phim truyền hình hay tiểu thuyết vậy, đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Lão Lục nhìn thấy vẻ mặt tự tin đó của Mục Phi, trong lòng kinh ngạc, thằng nhóc này nhìn qua trông chỉ tầm hai mươi tuổi, nhưng cái khí thế và phong thái này, thế nào nhìn cũng giống như lão giang hồ lăn lộn giới xã hội đen nhiều năm vậy, sao cậu ta lại tự tin thế nhỉ? Sự tự tin này từ đâu mà có?

"Mày chắc chắn như vậy sao?" Lão Lục hỏi ngược lại.

"Hehe..." Mục Phi cười nhẹ hai tiếng, nhưng lại không trả lời, "Những gì nên nói tôi đều đã nói rồi, tin hay không tùy anh, đến lúc đó đừng có hối hận là được..."

"Chiếu theo lời anh nói, từ ba giờ đến bốn giờ sáng là an toàn nhất, vậy chúng ta ngày mai sẽ đến đó lấy súng vào giờ đó..." Mục Phi nói một hồi, lại cười đầy vẻ cợt nhả, nụ cười khiến Lão Lục ngẩn ra.

"Anh nhất định rất hận tôi phải không? Hận tôi đã làm ra loại chuyện đó với bạn gái anh..." Mục Phi cười nói.

Lão Lục không trả lời trực tiếp, ánh mắt lại âm trầm, hỏi ngược lại, "Mày nghĩ thế nào?"

"Có lẽ nên hận chứ, bất quá anh không cần phải lo lắng..." Mục Phi vừa nói, vừa lấy từ dưới bàn trà ra một cái lọ, "Glucose mà thôi, tiêm bao nhiêu mũi cũng không nghiện đâu..."

Cái gì? Glucose? Không phải ma túy ư?

Lão Lục lập tức đứng phắt dậy, cầm cái lọ đó lên xem, chẳng phải đúng là ống glucose nhỏ đó sao.

"Phù" trong lòng hắn thấy nhẹ nhõm hẳn, thở dài một hơi, dù sao thì bạn gái không sao là tốt rồi, đồng thời có chút thẹn quá hóa giận, sao bản thân mình lại vì quá lo lắng mà thành ra mất bình tĩnh, sập bẫy thế này cơ chứ?

Nhưng mà khi hắn nhìn thấy thứ trong tay Mục Phi, tâm trạng càng thêm chè ép, chỉ thấy từ lúc nào trong tay Mục Phi đã có thêm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số, bên trong đang chiếu chính là đoạn video cuộc nói chuyện giữa hắn và cậu ta.

Mục Phi cầm máy ảnh lắc lư qua lại, "Anh nghĩ nếu Lưu Huy hoặc Bạch Tuộc nhìn thấy đoạn video này, sẽ xử lý anh thế nào đây? Thiết nghĩ sự trả thù của bọn chúng, hẳn là sẽ tàn nhẫn hơn tôi rất nhiều phải không? Anh còn nhớ em gái của Triệu Hải Long chứ?"

Nghe thấy lời này, mắt Lão Lục trợn trừng, hắn tự nhiên biết chuyện em gái Triệu Hải Long, nếu đoạn video này bị Lưu Huy nhìn thấy, e là người nhà của hắn sẽ còn thảm hơn bọn họ gấp mấy lần, trong lòng hắn không khỏi run rẩy.

"Cho nên nói, đừng có hòng giở trò tâm cơ gì, nếu như có ngày nào đó tôi xảy ra chuyện, tôi đảm bảo đoạn video này ngày hôm sau sẽ truyền đến tay Lưu Huy và Bạch Tuộc, anh cũng đừng mong có kết cục tốt đẹp gì, bây giờ anh và tôi chính là châu chấu trên một sợi dây, giúp tôi, thăng quan phát tài bảo vệ được tính mạng, không giúp tôi, chính anh không chỉ chẳng có kết cục tốt đẹp gì, người nhà của anh cũng phải chôn cùng đấy, lựa chọn thế nào, tự anh nhìn mà làm..." Mục Phi nói xong, không nói nhảm nữa, phất tay với mấy tên tiểu đệ, "Chúng ta đi."

Sau khi bọn họ đi rồi, Lão Lục chạy như bay đến bên giường bạn gái ân cần nhìn cô ấy, thấy bạn gái chỉ đang ngủ say bình thường, không hề có biểu hiện khó chịu nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó hắn ngồi xuống ghế, châm một điếu thuốc, bắt đầu suy nghĩ, bày trước mặt hắn có hai con đường.

Một là giống như Mục Phi nói, phối hợp thật tốt với cậu ta, thăng quan phát tài, kết quả này tuy tốt, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu ta phải đấu lại được Lưu Huy, bằng không thì chính hắn cũng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Hai là trực tiếp ngả bài với Bạch Tuộc và Lưu Huy, nói rõ chuyện ngày hôm nay, để chiếm được sự tín nhiệm của bọn họ.

Thế nhưng hắn vừa nghĩ đến thái độ của Lưu Huy đối với mình, liền trực tiếp lắc đầu, nếu chỉ có Bạch Tuộc thì còn dễ nói chuyện, chuyện này Bạch Tuộc biết, nhất định sẽ nói cho Lưu Huy, với tính cách của hắn ta, tuyệt đối sẽ không tin tưởng mình đâu, cho nên, chỉ có con đường thứ nhất là có thể đi mà thôi.

Bất quá Lão Lục có chút kinh ngạc, Mục Phi này, thực sự chỉ là một học sinh cấp ba hai mươi tuổi thôi sao? Cái tính cách trầm ổn đó, ánh mắt thâm độc đó, thủ đoạn già dặn này, cùng với cái khí phách ra tay là mấy vạn mười mấy vạn đó, kiểu gì nhìn cũng không giống chuyện mà một học sinh có thể làm được.

Lão Lục nghĩ ngợi bộ dạng của hai tên Lưu Huy và Bạch Tuộc, lại nghĩ đến Mục Phi, hắn gật gật đầu, chậm rãi đưa ra quyết định.

---❊ ❖ ❊---

Ra khỏi nhà nghỉ, Mục Phi cùng Lý Triều Nam, cùng với hai tên tiểu đệ Hải Vương Bang khác thong thả bước đi.

Lý Triều Nam đắc ý nói: "Phi ca, chủ ý này của anh tài quá thể, Lão Lục lúc đó sợ ngốc luôn rồi, ha ha..."

Mà trong đó một tên tiểu đệ Hải Vương Bang có hơi lo lắng, hắn chốc chốc lại ngó đông ngó tây, hỏi: "Phi ca, anh chắc chắn là Lão Lục sẽ không gọi người đến bắt chúng ta chứ?"

Mục Phi cười nhẹ: "Yên tâm đi, Lão Lục không phải kẻ ngốc, đi tìm người mới là tự chuốc lấy đường chết, hắn sẽ không làm thế đâu."

Tên tiểu đệ còn lại nhìn Mục Phi cũng đầy vẻ sùng bái: "Phi ca, em coi như đã hiểu tại sao Hải Long ca lại nói anh dẫn dắt tụi em còn giỏi hơn anh ấy dẫn rồi. Trước đây Hải Long toàn dẫn tụi mình đi chém nhau, chưa từng chơi não tơi bao giờ, hóa ra lừa người lại sướng thế này, anh chỉ dùng dăm ba câu đã khiến thằng nhóc đó phải liều mạng vì anh, đỉnh thật đấy."

"Được rồi được rồi, đừng nịnh nọt tôi nữa, bận rộn cả buổi sáng vẫn chưa ăn cơm đây này, tìm đại chỗ nào ăn đã rồi nói tiếp..." Mục Phi xoa xoa cái bụng của mình nói, nhìn sang hai bên, cách đó không xa quả thực có một quán ăn Tứ Xuyên, "Trưa nay chúng ta ăn ở đó đi, đều ăn được cay chứ?"

Mấy người lần lượt gật đầu đáp vâng, đang đi về hướng đó, điện thoại của Mục Phi lại không đúng lúc mà reo lên, lại là một dãy số xa lạ: "Alo, tôi là cửa hàng trang phục O Phụ La Bân Nam Một Trăm, có phải anh Mục Phi đấy không?"

Mục Phi ngẩn người ra trước, sau đó mới nhớ ra, đây là bộ đồ đặt cho Tiểu Manh và Hạ Tuyết hồi năm mới: "À, vâng đúng rồi."

"Thưa anh, hai bộ quần áo anh đặt đã đến rồi, có thể đến lấy rồi đấy, đúng rồi, tốt nhất nên để các vị nữ sĩ đi cùng, nếu có chỗ nào không vừa người, có thể sửa trực tiếp tại chỗ..."

Mục Phi cúp điện thoại, dẫn theo ba tên "tiểu đệ" đi ăn cơm, trước đây mỗi lần Mục Phi đi ăn đều thuộc về nhân vật rìa, chỉ đi mời rượu người khác, không có ai mời rượu mình, mà hôm nay lại trở thành nhân vật trung tâm, ba người lần lượt rót rượu kính rượu cậu, khiến cho một kẻ không quen như cậu có chút không thích ứng được. Một bữa ăn kéo dài một tiếng đồng hồ, lúc Mục Phi thanh toán xong bước ra khỏi quán ăn, đã là hai giờ chiều rồi.

"Hai cậu, tối nay khỏi phải đi nữa, buồn ngủ thì nghỉ ngơi, rảnh rỗi thì đi thăm Hải Long một chút, nhân tiện bảo Đại Voi và Bao Tử, tối nay bảo bọn chúng đi theo tôi..." Mục Phi dặn dò hai tên tiểu đệ xong, lại quay đầu nói với Lý Triều Nam: "Cậu tối nay cũng đừng ngủ say quá, đến lúc đó tôi gọi điện cho cậu."

---❊ ❖ ❊---

Tại cửa hàng tinh phẩm trang phục O Phụ La ở Bân Nam Một Trăm.

Mục Phi dẫn Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh vừa bước vào, nhân viên cửa hàng liền nhiệt tình đón tiếp: "Có phải anh Mục Phi đấy không ạ? Đợi một lát nhé, lập tức sẽ cho hai vị mỹ nữ thử đồ ngay đây..."

Lúc Mục Phi báo cho Từ Manh biết đồ cậu đặt đã đến, con nhóc này liền phấn khích nhảy cẫng lên. Mục Phi dẫn Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh đến cửa hàng để thử, Từ Tiểu Manh đã tới đây rồi, đối với đồ đạc trong tiệm không lấy làm lạ cho lắm.

Nhưng Hạ Tuyết lại khác, bình thường vì để tiết kiệm tiền, cô rất ít khi đi dạo phố, huống chi là bước vào mấy nơi cao cấp thế này. Tiểu Manh ở đằng xa chỉ tay cho cô, mắt Hạ Tuyết liền không kìm được mà sáng lên, rõ ràng là rất thích. Cô là người vẽ truyện tranh, đối với phong cách trang phục Lolita thường thấy trong anime này tự nhiên là không xa lạ gì.

Thế nhưng khi cô bước vào trong tiệm, liếc nhìn nhãn giá của mấy bộ quần áo đó, lại thầm líu lưỡi. Đẹp thì đẹp thật, nhưng bộ rẻ nhất cũng phải sáu bảy ngàn, cái này quá đắt rồi.

Nhân viên phục vụ kia đi vào phòng trong tìm đồ cho hai người, Từ Tiểu Manh hưng phấn nhảy nhót tưng bừng, Hạ Tuyết kéo kéo tay áo Mục Phi, mang theo vẻ đau lòng nhè nhẹ nói: "Tiểu Phi à, bộ quần áo em mua này, chắc chắn đắt lắm phải không?"

"Đừng có bàn chuyện đắt hay rẻ vội, chị cứ xem có thích hay không đã rồi tính..." Mục Phi nói.

"Quần áo trong tiệm này tuy đều rất đẹp, nhưng mà... loại trang phục thế này, căn bản là không mặc ra đường được đâu, vả lại, đây cũng toàn là do mấy cô bé mặc thôi..." Hạ Tuyết có chút ngại ngùng, "Chị, chị có phải là lớn tuổi quá rồi không..."

Mục Phi khóc dở mếu dở, Hạ Tuyết lớn hơn cậu có hai năm, năm nay mới có hai mươi hai tuổi, chỗ nào mà gọi là lớn tuổi chứ?

"Thôi đi Tuyết tỷ, nếu như chị mà lớn tuổi, vậy mấy cô mỹ nữ ngoài đường kia chẳng thành mấy bà lão hết rồi à..." Mục Phi chỉ vào những mỹ nữ đang đi dạo phố bên ngoài nói.

Đúng vậy, đại đa số những người đi dạo khắp phố xá đều lớn tuổi hơn Hạ Tuyết vài phần.

"À..." Nghe thấy lời này, Hạ Tuyết yên tâm hơn một chút, thế nhưng cô lại thấy Mục Phi đang nhìn về phía đằng xa ngẩn người, "Này, Tiểu Phi, đang nhìn cái gì thế?"

Vừa nãy, lúc Mục Phi nhìn xuyên qua khung cửa sổ ra bên ngoài, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:296
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.