“Huy ca, cẩn thận!!”
Ngay lúc Lưu Huy chuẩn bị nổ súng, phía sau bỗng vang lên tiếng nhắc nhở. Lưu Huy lăn lộn nhiều năm trong hắc đạo, trải qua những ngày tháng liếm máu trên lưỡi đao, tình huống nguy hiểm thế này hắn đã gặp không chỉ một hai lần.
Hắn lăn tại chỗ một vòng, sau đó chỉ nghe hai tiếng “bộp bộp” vang lên, ngay phía trước mặt hắn xuất hiện thêm hai lỗ đạn. Nếu không phải hắn lăn tránh kịp thời, e rằng hai phát súng này đã trúng người hắn rồi.
Thế nhưng, hắn còn chưa kịp quay đầu nhìn lại, thì lại nghe thấy một tràng tiếng súng “bộp bộp bộp bộp” liên hồi, theo sau đó là vài tiếng rên trầm “hừ”, “a” cùng âm thanh ngã quỵ xuống đất. Lưu Huy quay đầu nhìn lại, ba tên cảnh sát người thì bị trúng đạn ở ngực, người thì trúng đạn ở đầu, đều ngã gục xuống đất. Trong khi đó, một tên nhóc mặc chiếc áo bông hai ba lớp đang giơ cao khẩu súng, đầu nòng súng vẫn còn bốc lên từng làn khói đen.
Nếu là ngày thường, e rằng Lưu Huy tuyệt đối sẽ không rơi vào ổ mai phục này, chỉ là hôm nay hắn thực sự tức giận đến mức quá mức, nên mới nhất thời lơ đễnh. Nếu không phải thời khắc mấu chốt có tiểu đệ ra tay cứu viện, e rằng hắn sớm đã bị bắn ngã xuống đất, thậm chí có thể mất luôn cả tính mạng.
Đúng lúc Lưu Huy vừa thở phào nhẹ nhõm, thì lại thấy tên tiểu đệ mặc áo bông kia lộ vẻ kinh hoảng, trừng lớn hai mắt, la lên: “Huy ca, đằng sau……” Vừa hét, hắn vừa liên tục bóp cò về hướng sau lưng Lưu Huy, thế nhưng khẩu súng chỉ phát ra tiếng kêu “lạch cạch” rỗng không.
Lưu Huy quay đầu nhìn lại, tên nhóc gọi là Bình Giữ Nhiệt kia đang giơ súng nhắm về phía mình. Lưu Huy giật nảy mình, giơ súng bắn trả. Chỉ nghe mấy tiếng “bộp bộp”, hai người đồng thời nổ súng.
Nhưng rõ ràng, tay súng của Lưu Huy giỏi hơn một chút.
Lưu Huy chỉ cảm thấy vùng bụng dưới nhói đau, còn Bình Giữ Nhiệt thì trên trán nổ tung một đóa hoa máu, sau đó trợn trừng hai mắt, mang theo ánh mắt đầy không cam lòng, ngã gục xuống đất.
“Huy ca!!” Tên tiểu đệ mặc áo bông vội vã chạy tới, đỡ lấy Lưu Huy, đưa tay nhìn lại liền thấy một một vệt đỏ thẫm.
“Ca, anh thế nào rồi?” Tên tiểu đệ này hỏi.
Cảm giác đau đớn dữ dội khiến Lưu Huy hít một ngụm khí lạnh, thế nhưng hắn vẫn cứng cỏi nói: “Yên tâm, không chết được đâu!!”
“Nhanh lên, khởi động xe đi, bọn họ qua đây là chúng ta chuồn, phía bên cảnh sát chắc cũng là vội vã chạy tới, hẳn là chưa phong tỏa hoàn toàn con phố……” Lưu Huy nghiến răng dặn dò.
“Được, em đỡ anh lên xe trước……”
Người đàn ông mặc áo bông dày vội vàng đỡ Lưu Huy ngồi vào vị trí ghế phụ của chiếc xe ô tô van cũ nát kia, sau đó khởi động xe, một tay cầm súng, một tay nắm vô lăng, ánh mắt cảnh giác nhìn chăm chú ven đường.
Ngay sau đó, một tên tiểu đệ của Lưu Huy chạy nhanh tới, vừa chạy vừa quan sát hai bên. Trước khi lên xe, nhìn thấy thi thể của Bình Giữ Nhiệt nằm trên mặt đất thì kinh hãi một trận, rồi mới vội vàng leo lên xe.
“Bình Giữ Nhiệt sao lại chết rồi?” Tên tiểu đệ này hỏi.
“Đừng nhắc nữa, chính là tên khốn này phản bội chúng ta……” Lưu Huy còn chưa kịp lên tiếng, tên tiểu đệ lái xe đã cướp lời nói với vẻ đầy căm phẫn, “Mau nhìn ngó bên kia xem nào! Đại ca tôi đâu? Thấy anh ấy chưa?”
“Không, tôi và anh ấy chạy lạc nhau rồi……” Tên tiểu đệ lên xe sau giải thích.
Hai người đang nói tới đây, thì lại thấy một người đàn ông da ngăm đen, ngoại hình có nét giống người Đông Á chạy tới như phát cuồng. Tốc độ kia không thua kém mấy so với nhà vô địch chạy cự ly một trăm mét tại đại hội thể thao trường trung học trong thành phố là bao, chỉ có điều vừa chạy, hắn vừa ôm chặt lấy lồng ngực bên trái với vẻ mặt đau đớn, rõ ràng là đã bị trúng đạn.
Bóng dáng hắn vừa xuất hiện, thì phía sau liền có một đám cảnh sát đuổi theo. Nhìn số lượng phải đến hơn chục người, ai nấy đều súng đạn thật sự, vừa chạy vừa hét lớn: “Đứng lại!!” “Còn chạy tao bắn đấy!”, lại có kẻ còn trực tiếp giơ súng nhắm vào người đàn ông gầy đen kia mà bóp cò.
Tay súng của tên cảnh sát này rõ ràng chẳng ra làm sao, khoảng cách mới hơn ba mươi mét mà liên tục bắn hai ba phát đều trượt lất.
“Mẹ kiếp……” Người đàn ông này tức thì nhíu mày, nhân lúc trốn sau một nấm mồ hơi cao, hắn quay đầu bắn trả.
Hai tiếng súng “bộp bộp” vang lên, tức thì lại có thêm hai tên cảnh sát trúng đạn ở ngực. Cú này khiến tất cả đám cảnh sát đều sợ chết khiếp, vội vàng tìm vật che chắn ở gần đó, không dám xông ra nữa.
Thế nhưng vừa thấy người đàn ông này quay người định chạy, đám cảnh sát này lại nhô ra nổ súng về phía họ; hắn vừa quay đầu, đám cảnh sát đó lại nấp đi; hắn vừa chạy, mấy tên cảnh sát ấy lại thò đầu ra bắn. Nhất thời, hắn chạy không được, đánh cũng chẳng xong. Giữa lúc đang giận dữ, phía sau lưng lại trúng thêm hai phát đạn.
“Ca!!” Lúc này, tên nhóc lái xe trên xe nhìn thấy người này trúng đạn, ngay tức thì hai mắt đỏ ngầu, nét mặt lộ vẻ giận dữ.
“Mấy tên khốn các người, dám làm tổn thương anh tao, tao mẹ kiếp tẩn chết tụi mày……” Tên nhóc này nói xong, cũng chẳng màng tới việc lái xe nữa, đẩy cửa xe bước xuống, cầm súng xông thẳng về hướng người đàn ông gầy đen kia. Cảnh sát vừa thò đầu ra là hắn liền nổ súng bắn trả.
Mà điều khiến người ta kinh ngạc, chính là kết quả của sự việc. Chỉ là hai tên nhóc con ngay cả tiếng phổ thông nói cũng có phần gượng gạo này, vậy mà bằng sức của hai người, lại ép cho hơn chục tên cảnh sát mang súng đạn thật, trang bị tận răng không dám thò đầu ra. Đây quả thực phải nói là một sự châm biếm.
“Ca, mau chạy đi!!” Tên tiểu đệ mặc áo bông dày chạy đến bên cạnh người đàn ông gầy đen nọ, vội vàng xốc hắn đứng lên, hai người nhanh chân chạy về phía chiếc xe.
Thế nhưng đám cảnh sát kia vừa thấy hai tên nhóc này quay lưng về phía mình, liền lập tức lấy lại tinh thần. Lúc này không biết ai hét lên một tiếng: “Bắn!