Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 330
Hồng Tố Phân giải vây

❊ ❊ ❊

“Đều dừng tay đi!!” Ngay lúc mấy tên bảo vệ lao tới, bỗng nhiên từ hướng cửa truyền đến một tiếng quát dịu dàng, mấy tên bảo vệ lúc ấy như dẫm phải phanh xe, đứng ngây tại chỗ.

Nhất thời, mọi người đều nhìn về hướng phát ra âm thanh ấy, chỉ thấy một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp đang đứng ở cửa, nhìn về phía này, tiếng hét vừa rồi rõ ràng là do cô phát ra.

Mục Phi nhìn thấy người phụ nữ này, không nhịn được ngắm thêm vài lần, phải thừa nhận rằng, người phụ nữ này rất xinh đẹp, cô độ chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mày liễu mắt phượng, mũi thon môi hồng, ngũ quan vô cùng tinh xảo, đặc biệt là đôi mắt kia, cứ như được vẽ ra vậy.

Sống mũi cô đeo một cặp kính gọng vàng, nửa thân trên mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo vest ngắn màu đen, nửa thân dưới lại mặc chân váy ngắn, tất đen, dưới chân mang giày cao gót đen, tuy đây là một bộ đồng phục OL phổ biến, nhưng khi bộ trang phục này mặc lên thân hình trưởng thành của cô lại mang đến một vẻ quyến rũ khó cưỡng.

Cho đến tận bây giờ, Mục Phi mới hiểu vì sao lại có một bộ phận người thích sự cám dỗ từ đồng phục OL, phải công nhận rằng, bộ đồng phục này mà mặc lên người một người phụ nữ có khí chất thì quả thực vô cùng cuốn hút, mà người phụ nữ trưởng thành này chính là kiểu phụ nữ có khí chất như thế.

Ngay lúc Mục Phi đang ngắm nhìn người phụ nữ này, những người khác cũng mang biểu cảm khác nhau. Vừa thấy cô nàng này đến, vị An thiếu kia liền vội vàng chỉnh lại cổ áo, ưỡn ngực ngẩng đầu, làm ra vẻ một quân tử chính chuyên.

Mấy tên bảo vệ định ra tay thì đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải làm sao, nhìn về phía đội trưởng bảo vệ tên Điền Liên Thành.

Còn Điền Liên Thành này thì bước nhanh đến trước mặt người phụ nữ, hơi gật đầu, nịnh nọt cười nói: “Tổng giám đốc Hồng, sao cô lại tự mình xuống đây thế? Có phải biết An thiếu đến nên ra đón cậu ta không?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tổng giám đốc Hồng này hoàn toàn không mảy may dao động, mặt không cảm xúc nhìn đội trưởng bảo vệ, phớt lờ anh ta, mà gật đầu nhẹ với Mục Phi trước.

Nghe thấy đội trưởng bảo vệ gọi cô là Tổng giám đốc Hồng, Mục Phi liền hiểu rõ, người này chính là do bang Hưng Bắc mời đến quản lý hội quán Gia Niên Hoa, tổng giám đốc Hồng Tố Phân (Hồng Tố Phân), cũng chính là người mà Mục Phi đã liên hệ trước.

Còn đội trưởng bảo vệ và hai vị thiếu gia kia, vừa thấy cô ấy thế mà lại gật đầu với Mục Phi, sững sờ ngay tại chỗ.

“Đội trưởng Điền, đây là có chuyện gì? Khách đến là khách, anh đường đường là bảo vệ, mà lại đối xử với khách như thế này sao? Có biết thế nào là tố chất không? Có biết thế nào là lễ phép không?” Hồng Tố Phân lạnh lùng nhìn Điền Liên Thành chất vấn.

Hồng Tố Phân tuy chưa từng gặp Mục Phi, nhưng đông người thế này chỉ có Mục Phi và mẹ cậu là mặt lạ, cộng thêm việc Lý Đông Cương trước đó từng nhắc qua, người mới tiếp quản tiệm tắm hơi này là một nam thanh niên rất trẻ, cô liền lập tức xác định, Mục Phi chính là ông chủ mới.

Thế nhưng cô vừa mới đi ra, đã thấy ông chủ mới sắp bị mấy tên bảo vệ đánh cho một trận, sao cô có thể không tức giận cho được? Đây chẳng phải là đang bôi tro trát trấu lên mặt cô sao?

Tuy cô tức giận là thế, nhưng vẫn quan sát vài lần để phân tích tình hình, đám bảo vệ này có kiêu ngạo đến đâu, nếu không có kẻ chống lưng thì cũng không dám tùy tiện ra tay đánh người. Mà người gọi là An thiếu kia, đường đường là con nhà quan chức, nhân phẩm lại vô cùng tồi tệ, cộng thêm vẻ mặt hùa theo xem kịch vui của hắn ta, chuỗi sự việc này nối lại với nhau là cô hiểu rõ đầu đuôi, Hồng Tố Phân đoan chắc, chuyện này chắc chắn có liên quan đến An thiếu này.

Nhưng vị An thiếu này tuy đáng ghét, nhưng lại có chút thế lực, cô cũng không thể đắc tội, đành phải khiển trách Điền Liên Thành vậy.

Điền Liên Thành tuyệt đối không ngờ tới, Mục Phi ăn mặc nghèo túng thế mà lại quen biết Hồng Tố Phân, hơn nữa Hồng Tố Phân còn cố ý xuống đón họ, hai người này dường như rất được cô coi trọng, chẳng lẽ là họ hàng của cô ta hay sao, lần này mình phiền toả rồi.

“Cái… cái này…” Điền Liên Thành bị mắng, cũng không dám lên tiếng, đành quay đầu nhìn An thiếu, hy vọng An thiếu có thể giúp mình nói vài câu.

“Khụ khụ!” Nào ngờ An thiếu này lại ho khan một tiếng, trừng mắt nhìn anh ta, rõ ràng ý là bảo anh ta không được nói ra.

“Có chuyện gì thế, sao anh không nói gì?” Hồng Tố Phân lạnh lùng hỏi.

Thế nhưng Điền Liên Thành kia lại “Cái này…” “Cái nọ…” mà không nặn ra nổi một lý do.

“Không nói đúng không? Không nói thì tôi coi như anh vô cớ khiêu khích khách hàng, trừ lương tháng này và tiền thưởng cả năm!!” Hồng Tố Phân trầm giọng nói.

Nghe đến đây, Điền Liên Thành ngu người, buồn rầu hẳn.

Tháng đầu tiên của năm mới mà đã bị trừ lương thì đã rất xui xẻo rồi, thế mà lại còn bị trừ cả tiền thưởng nguyên năm, gộp lại thế này tính ra suýt soát ba tháng lương chứ ít, sao anh ta có thể không chán nản cho được?

Nhưng anh ta cũng chẳng dám nói gì, Hồng Tố Phân ở đây tuy chỉ là một người phụ nữ, nhưng lại do tam gia bang Hưng Bắc, à nhầm, bây giờ phải gọi là đại ca — Lý Đông Cương mời về, hơn nữa lại rất được lão coi trọng.

Còn An thiếu ở đằng kia lại càng lợi hại hơn, có tiền có thế, con nhà quan chức, cả hai bên đều không thể đắc tội nổi, anh ta cũng chỉ đành ngậm bồ làm ngọt, chỉ mong An thiếu này thấy cảnh mình bị phạt mà thương hại cho chút ít lợi ích, bằng không thì lỗ nặng mất.

Điền Liên Thành thầm nghĩ, miệng không dám nói, nhưng lại không kìm được mà trừng mắt lườm Hồng Tố Phân một cái, trong lòng căm phẫn thầm nghĩ: “Đồ đàn bà thối tha, cái tính nết ương ngạnh thế này, bảo sao vừa kết hôn đã chết chồng, đáng đời lắm…”

“Sao thế? Đội trưởng Điền có ý kiến gì với cách xử lý của tôi à?” Hồng Tố Phân nhìn thấy ánh mắt oán độc của Điền Liên Thành, bèn truy vấn thêm một câu.

“Không, không có, tôi không có ý kiến gì cả.” Điền Liên Thành vội vàng thu lại ánh mắt, cúi gằm xuống.

“Mấy người các anh thì sao, tại sao lại làm khó khách hàng?” Hồng Tố Phân lại chĩa mũi nhọn vào mấy tên bảo vệ tay sai kia.

Mấy tên bảo vệ cũng ấp úng không nói ra được ngọn nguồn, Hồng Tố Phân lại nhướng mày: “Không nói rõ được nguyên nhân, thì cũng như Điền Liên Thành, trừ lương tháng này và tiền thưởng cả năm.”

Đến lúc này, đám bảo vệ đó cũng cúi gằm đầu xuống.

Đến lúc này, Hồng Tố Phân mới bước đến trước mặt Mục Phi và mẹ cậu, gật đầu, nói với mẹ Mục Phi rằng: “Dì ơi, cháu chào dì, cháu là tổng giám đốc của hội quán Gia Niên Hoa này, cháu tên là Hồng Tố Phân, đã xảy ra chuyện gì thế ạ? Có chuyện gì, dì cứ nói thẳng với cháu…”

Hồng Tố Phân vừa nói chuyện với mẹ Mục Phi, vừa lén lút đánh giá Mục Phi vài lần, cô có chút không hiểu, đám thanh niên hai mươi mấy tuổi chẳng phải đang ở độ tuổi khoe khoang phô trương hay sao, vị tiểu boss này của cô sao lại khiêm tốn thế chứ, còn cố tình không cho cô lỡ miệng tiết lộ thân phận của cậu ta, cậu ta có ý gì đây? Hơn nữa nhìn biểu cảm bình tĩnh thế này của cậu ta, trông hoàn toàn không giống một học sinh chưa bước chân ra khỏi cổng trường.

Vị tiểu boss này… thú vị phết nhỉ. Hồng Tố Phân thầm nghĩ trong lòng.

Mà mẹ Mục Phi nghe thấy đối phương lại là tổng giám đốc, nhất thời cảm thấy yên tâm hơn đôi chút, chần chừ một lúc rồi nói: “Thực ra chuyện này nói ra thì cũng là do dì không cẩn thận, dì làm bẩn áo của An thiếu đó rồi, cậu ta đòi bồi thường mười vạn, nhưng dì lại không có tiền đền…”

“Dì ơi, dì cứ yên tâm, cứ giao hết cho cháu…” Hồng Tố Phân vừa nói, vừa bước đến trước mặt An thiếu, “An thiếu, tiền của vị dì đó, cháu trả thay cho cậu ấy, lát nữa cháu sẽ mang chi phiếu mười vạn đến tận tay cậu, cháu thay dì ấy xin lỗi cậu một tiếng, xem như chuyện này cứ cho qua như vậy, được không ạ?”

An thiếu nãy giờ vẫn đắc ý cười cợt, nghe thấy thế liền vung tay, ra vẻ phóng khoáng, cười nói: “Đã là Tổng giám đốc Hồng lên tiếng rồi, thì còn nhắc đến tiền nong làm gì nữa? Thôi bỏ đi, chút tiền mười vạn bọ ấy, tôi – An Văn Kiệt chưa thèm để vào mắt đâu…”

An Văn Kiệt vừa nói, lại vừa nhìn về phía Mục Phi và mẹ cậu, mang theo chút ngờ vực, không biết vì sao Hồng Tố Phân lại giúp họ nói chuyện, quan hệ giữa họ là gì thế? An Văn Kiệt thầm nghĩ, không kìm được mà nhíu mày.

Người phụ nữ trưởng thành cực phẩm như Hồng Tố Phân này, hắn ta đã thèm thuồng từ lâu rồi, đây cũng là lý do vì sao hắn ta cứ hay chạy đến hội quán Gia Niên Hoa này, chỉ là hắn ta tán tỉnh một thời gian dài rồi mà vẫn chưa ngậm được miếng mồi này. Hoàn cảnh hôm nay, tuy hắn ta không cho rằng Hồng Tố Phân có quan hệ gì với Mục Phi, nhưng cứ hễ thấy cô tiếp xúc với người đàn ông khác là hắn ta lại thấy khó chịu.

“Không ngờ hôm nay An thiếu lại hào phóng như vậy, vậy thì cảm ơn nhé…” Hồng Tố Phân nói, nở nụ cười mang tính công nghiệp, bề ngoài thì rất niềm nở, nhưng thực chất giọng điệu lại cách xa ngàn dặm, nói xong, cô quay đầu bước ngược lại.

“Cái đó, Tổng giám đốc Hồng, xin hãy đợi một chút…” An Văn Kiệt vội vàng gọi cô lại, bước qua cười nói, “Tổng giám đốc Hồng, vừa mới qua Tết khách khứa chưa đông, chắc cô không bận lắm nhỉ? Tôi với Tiểu Dịch có kiếm được một chai Lafite năm 82, không biết lát nữa Tổng giám đốc Hồng có rảnh không, nể mặt cùng tôi cạn vài chén nhỏ chứ?”

Nụ cười trên mặt Hồng Tố Phân cứng đờ, lời cô thốt ra lại là sự từ chối: “Tuy bây giờ khách không nhiều, nhưng hai ngày trước nghỉ Tết, công việc tồn đọng rất nhiều, tôi thực sự không dứt ra được, xem ra tôi không có phúc thưởng thức rồi? Xin lỗi nhé, An thiếu, hay là hai vị cứ tự nhiên đi, lát nữa tôi bảo nhà bếp chuẩn bị hai món nhắm gửi cho hai vị, xem như thay cho lời xin lỗi…”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt An Văn Kiệt cứng ngắc lại, hắn không ngờ mình vừa nể mặt Hồng Tố Phân, mà cô lại chẳng nể nang gì thể diện của hắn như thế.

Tuy nhiên để che giấu sự ngượng ngùng, hắn vẫn cười gượng vài lần: “Đã vậy thì thôi vậy, hy vọng lần sau Tổng giám đốc Hồng sẽ rảnh rỗi, vậy bọn tôi vào trong trước đây…”

Mà hắn vừa đi được hai bước, bỗng nhớ ra điều gì, quay đầu nói với đội trưởng bảo vệ: “Điền Liên Thành, lát nữa anh qua phòng VIP tìm tôi, tôi có việc tìm anh…” Nói xong, bước thẳng vào trong.

“Các người không vào trong làm việc mà còn đứng đây hóng cái gì? Lại muốn bị trừ lương nữa à?” Hồng Tố Phân mắng đám bảo vệ kia một trận.

Nghe thấy động tĩnh của cô, đám bảo vệ giật mình thót tim, vội vàng chạy vào trong tòa nhà làm việc, sợ lát nữa lại bị trừ tiền tiếp.

“Mấy thứ không ra thể thống gì ấy mà…” Thấy không còn ai khác, Hồng Tố Phân chửi thầm một câu, sau đó cười nói với mẹ Mục Phi: “Xin lỗi nhé, dì, để dì phải chịu hoảng sợ rồi…”

Đầu óc mẹ Mục Phi có chút không xoay chuyển kịp, cô ấy đường đường là một tổng giám đốc, sao lại khách sáo với hai mẹ con mình thế nhỉ? Bà dò xét hỏi: “Cô bé ơi, cảm ơn cháu nhé. Nhưng mà, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, sao cháu lại tốt với mẹ con chú thế?”

“À, cái này… thực ra dì ơi, con trai của dì chính là…” Hồng Tố Phân vừa nói, vừa nhìn về phía Mục Phi, ra hiệu cậu tiếp lời.

Mục Phi hiểu ý, bịa chuyện nói: “Mẹ, thực ra con làm việc ở đây mà, chị Hồng đây là chị ruột của anh em tốt với con, bằng không thì sao con có thể dẫn hai người đến đây chơi được chứ?”

“Ò, hóa ra là thế…” Mẹ Mục Phi mang vẻ mặt chợt hiểu ra, “Thế thì Tiểu Phi này, con phải biết ơn người ta đấy, làm việc cho đàng hoàng vào, tốt nhất là hôm nào cảm ơn người ta cho tử tế vào nhé…”

Mục Phi cười thầm trong lòng, thầm nhủ còn bắt tôi cảm ơn cô ấy á? Tôi không phạt cô ấy là may lắm rồi ấy chứ.

“Con xin lỗi nhé, mẹ, nếu không phải vì con dẫn mẹ tới thì mẹ cũng đâu phải chịu cục tức này…” Mục Phi tự trách nói, “Gặp phải chuyện này rồi, cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà chơi bớ nữa, hay là chúng ta về đi mẹ?”

Mẹ Mục Phi lại lắc đầu: “Đừng thế chứ, mẹ con mày nhìn thoáng lắm, mấy chuyện này qua đi là thôi. Chúng ta cứ đi chơi đi, con nhìn vẻ mong chờ của Tiểu Manh với Tiểu Tuyết kìa, đừng làm mất hứng của tụi nó chứ…”

Mẹ Mục Phi vừa nói, vừa vội vàng lau đi vết nước mắt trên mặt: “Đi, chúng ta vào trong thôi, đừng để bọn nó đợi lâu. Phải rồi, chuyện này đừng kể với tụi nó nhé, đỡ cho tụi nó lo lắng.”

Mấy người bước vào sảnh lớn, thấy An Văn Kiệt và Tiểu Dịch đang ngồi trên ghế sofa hút thuốc, nhân viên lễ tân đang ân cần nói gì đó với bọn họ, thái độ nhiệt tình ấy trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lùng khi tiếp đón Mục Phi lúc nãy.

Thế nhưng Từ Tiểu Manh vốn dĩ đang ngồi trên ghế sofa, lại chẳng biết đã đi đâu mất rồi, Mục Phi đảo mắt nhìn một vòng, lại không thấy bóng dáng của Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh đâu nữa, tim cậu lập tức thắt lại, kéo nhân viên lễ tân kia lại hỏi: “Hai cô gái lớn nhỏ đứng ở đây lúc nãy đâu rồi?”

“Họ ấy ạ? Đi nhà vệ sinh rồi, đi được một lúc rồi, chắc sắp về rồi đấy ạ…” Nhân viên phục vụ đáp.

“Ồ.” Mục Phi yên tâm hơn đôi chút, giọng cậu vừa dứt thì Hạ Tuyết đã dẫn Từ Tiểu Manh từ góc hành lang đi tới.

Từ Tiểu Manh nhìn thấy Mục Phi đã về, nhảy tót đến trước mặt cậu: “Ca ca, chúng ta mau vào trong thôi, Tiểu Manh đợi số ruột rồi nè…”

Hạ Tuyết cũng dịu dàng tao nhã bước tới, đứng cạnh Mục Phi.

“Đi được chưa ạ, nước đã xả đầy bồn rồi, xin mời đi theo tôi…” Hồng Tố Phân vừa nói, vừa ra hiệu dẫn đường cho mấy người, mọi người đều đi theo sau lưng cô.

Đúng lúc này, Tiểu Dịch đang hút thuốc chợt nhìn thấy Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh đi bên cạnh Mục Phi, mắt liền mở trừng trừng, vội vàng vỗ vào người An Văn Kiệt bên cạnh.

“Làm gì thế?” An Văn Kiệt đang hút thuốc, tâm trạng đang bực bội, bị vỗ một cái liền hầm hực cáu kỉnh hỏi.

Tiểu Dịch chỉ tay về hướng Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh, ngẩn ngơ nói: “An thiếu, nhìn kìa, có mỹ nhân, đại mỹ nhân, tuyệt thế đại mỹ nhân luôn anh ơi!!”

“Hửm? Đâu cơ? Còn có thể đẹp hơn cả Hồng Tố Phân chắc?” An Văn Kiệt nói mà chẳng thèm ngẩng đầu lên.

“Đẹp ngang ngửa chứ bộ, không dám nói là ăn đứt, nhưng cũng một chín một mười đấy…” Tiểu Dịch hào hứng nói.

“Ồ? Còn đẹp hơn cả Hồng Tố Phân cơ á? Chờ tí, để tao ngắm xem nào…”, An Văn Kiệt vừa nói vừa nhìn theo hướng Tiểu Dịch chỉ.

Ngay lúc hắn nhìn thấy Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh ở phía sau Mục Phi, mắt liền trừng to, kinh diễm một lúc, sau đó lộ ra ánh mắt dâm dục…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:318
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.