Mục Phi khẽ khàng cử động tay chân định ngồi dậy, lại phát hiện tay mình đang bị Tuyết tỷ nắm chặt.
"Tuyết, Tuyết tỷ, chị vẫn chưa ngủ à?" Mục Phi hỏi, kỳ thực hắn vốn định trộm lẻn đi, ai ngờ vẫn bị phát hiện.
"Tiểu Phi, chuyện hắc bang mà em nói, không dễ giải quyết như vậy đâu, đúng không?" Hạ Tuyết hỏi.
"Sao lại thế được, em chẳng phải đã nói rồi sao, cảnh sát đã nhúng tay vào, em chỉ cần phối hợp, chờ đợi là được..." Mục Phi cố chấp miệng cứng.
Ai ngờ câu nói tiếp theo của Hạ Tuyết lại khiến Mục Phi giật mình thon thót: "Vậy hôm qua lúc tòa nhà Lục Cốc xảy ra chuyện, em cũng ở đó đúng không?"
"Hả, sao chị lại biết?" Mục Phi trong lòng cả kinh, thuận miệng thốt lên, nhưng vừa dứt lời thì muốn sửa miệng cũng đã không kịp.
Hai người sợ đánh thức Tiểu Manh nên hạ giọng cực thấp. Hạ Tuyết nói: "Chuyện ở tòa nhà Lục Cốc ngày hôm qua đã lên cả TV, em lại còn thức trắng đêm không về, hơn nữa khoảng thời gian em không nghe điện thoại, vừa vặn trùng khớp với thời điểm xảy ra sự kiện đó..."
Nói xong, Hạ Tuyết nhẹ nhàng ngồi dậy, dịch sang bên cạnh Mục Phi rồi ngồi xuống, chờ đợi câu trả lời của hắn.
"Tuyết tỷ, kỳ thực em chỉ đi ngang qua, chỉ đi mua tương thôi, chuyện ở trển chẳng liên quan gì đến em cả..." Mục Phi sợ Hạ Tuyết lo lắng, bèn lung tung giải thích.
Nói được nửa chừng, miệng hắn đã bị bàn tay thon dài mềm mại của Hạ Tuyết bịm lại: "Tiểu Phi, em không cần giải thích nữa..."
"Chị biết có một số việc, em không hề muốn nhưng lại bất đắc dĩ, có muốn làm hay không cũng chẳng được..." Hạ Tuyết nói, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Mục Phi. Đôi mắt đẹp long lanh nước đong đầy tình ý, sự quan tâm và yêu thương trong đó sâu thẳm như một làn nước mùa thu, nồng đậm không sao tan nổi.
Chỉ nghe nàng nhỏ giọng nói: "Tiểu Phi, bây giờ nghĩ lại chuyện lần trước, chị vẫn thấy rất sợ. Em... em làm gì thì nhất định phải cẩn thận, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì đấy, nếu không, mẹ, chị và Tiểu Manh thật sự không biết phải làm sao bây giờ."
Mục Phi định trả lời, lại phát hiện miệng mình vẫn bị tay nhỏ của Hạ Tuyết che chặt, hoàn toàn không nói được câu nào, trong chóp mũi còn vương vấn hương thơm thanh nhã từ bàn tay nàng.
Và chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn bỗng vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm lên lòng bàn tay Hạ Tuyết một cái. Cảm giác trơn láng tựa ngọc ngà ấy khiến tim Mục Phi khẽ rung lên.
Hạ Tuyết giật mình rụt tay về. Sau khi định thần lại, trong lòng nàng lại có chút tiếc nuối hùi hụi, bèn hơi bất mãn mà trách mỏ: "Chị đang nói chuyện nghiêm túc với em cơ mà, sao em lại cứ thích giỡn hớt..."
"Đâu phải tại em, vì thơm quá cơ..." Mục Phi cười giỡn, còn cố tình lè lưỡi liếm khóe môi một cái, ra chiều vô cùng thòm thèm.
Hạ Tuyết ngẩn người mất một lúc. Mục Phi tập trung nhìn kỹ, khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lựng chẳng khác nào quả táo chín, nhưng sự lo lắng trong ánh mắt thì vẫn vô cùng rõ ràng.
"Tuyết tỷ, cứ yên tâm đi..." Mục Phi nói, nhẹ nhàng nhéo tay nàng hai cái, "Em tự biết chừng mực mà, em hứa với chị, sau này loại chuyện này tuyệt đối không tái diễn nữa. Em biết có vài chuyện không thể gạt được chị, nhưng cũng xin chị hãy tin tưởng rằng, em làm vậy là có nguyên nhân..."
Nghe vậy, Hạ Tuyết không đáp lời, chỉ khe khẽ gật đầu: "Được rồi, có việc thì em cứ đi đi, mẹ với Tiểu Manh cứ để chị lo, nhưng em nhất định phải chú ý an toàn đấy..."
“Biết rồi ạ...” Mục Phi đáp lời, vừa định ngồi dậy thì chợt nhớ ra điều gì, hắn ghé sát tai Hạ Tuyết thì thầm: “Tuyết tỷ, bộ quần áo chị đang mặc đẹp lắm, chị... có thích không?”
Nghe Mục Phi khen ngợi, Hạ Tuyết bỗng cảm thấy mình như trẻ lại vài tuổi, tựa như một thiếu nữ mới biết yêu, trong lòng mừng thầm không thôi: “Đẹp thì đúng là đẹp thật, chỉ có điều đắt quá...”
“Hắc hắc hắc...” Mục Phi cười gian hai tiếng, ghé bên tai Hạ Tuyết trêu chọc: “Tỷ này, vậy hôm nào chị mặc đồ hầu gái cho em xem được không?”
Hạ Tuyết hơi ngẩn ra, theo sau đó là ngượng ngùng đến mức mặt đỏ tía tai. Tên tiểu quỷ này ngày càng gan lừa, lại dám trêu chọc cả mình cơ chứ! Nàng giơ tay vỗ nhẹ vào hông Mục Phi, nhắm ngay chỗ nhột của hắn mà véo: “Cả chị mà cũng dám trêu, em ngứa đòn rồi phả không?”
Hành động của Hạ Tuyết bỗng gợi nhắc Mục Phi về ký ức thuở nhỏ: mỗi lần đùa giỡn với nàng, hắn vì không khỏe bằng nên thường bị nàng dồn vào góc nhột đến mức cười đau cả bụng. Lập tức, một loại ý muốn "trả thù" dâng lên trong lòng.
“Hắc hắc, Tuyết tỷ, chị quên mất bây giờ chị không còn là đối thủ của em nữa rồi sao...” Mục Phi cười ranh mãnh, hệt như đang đùa giỡn với một chú mèo, hắn tóm lấy hai tay Hạ Tuyết gộp lại rồi dùng tay trái giữ chặt, tay phải vươn ra cù lét bên hông nàng. Ngón tay vừa động đậy, Hạ Tuyết lập tức không nhịn được mà bật cười khúc khích. Khổ nỗi đôi tay đã bị Mục Phi khống chế, nàng hoàn toàn không thể che chắn hay trốn tránh.
“Ha, ha ha, Tiểu Phi đừng quậy nữa, chị sai rồi, tha cho chị đi mà...” Nàng muốn cười nhưng lại không dám cười to, sợ đánh thức Hứa Tiểu Manh hoặc bị mẹ Mục Phi ở phòng bên phát hiện, đành trừng mắt nhìn Mục Phi với ánh mắt van xin.
“Vậy chị cầu xin em đi, biết đâu tâm trạng em tốt lên lại buông tha cho chị thì sao...” Mục Phi nói, tay lại tiếp tục giở trò xấu.
Hạ Tuyết cũng chẳng biết trong đầu mình đang suy nghĩ cái gì nữa. Rõ ràng cô mới là chị cơ mà, tại sao lại phải chịu cảnh bị hắn bắt nạt chứ? Thế nhưng, dù biết là đang bị bắt nạt, tại sao trong lòng nàng lại cảm thấy vui vẻ đến thế cơ chứ.
Đang lúc mặt đỏ tim đập mông lung suy nghĩ, bên hông bỗng lại nhợ lên một cái khiến nàng giật nảy mình.
“Tuyết tỷ, làm bộ không nghe thấy là không được đâu nhé...” Mục Phi mang kính, tròng kính phản chiếu ánh sáng mập mờ trong đêm, biểu cảm lúc này trông chẳng khác nào một tên yêu râu xanh thực thụ. Cũng may người đối diện là Hạ Tuyết, chứ đổi lại là một cô gái khác không quen thân cho lắm, dù có là nữ sinh cùng lớp đi chăng nữa, phỏng chừng cũng đã coi hắn là biến thái mà hét toáng lên rồi.
“Hạ, đừng chọc nữa, đầu hàng, chị đầu hàng...” Hạ Tuyết lắc hông cố né tránh bàn tay Mục Phi, nhưng đôi tay đã bị hắn nắm chặt lấy thì trốn đi đâu cho thoát, chỉ đành liên tục xin tha: “Nhột quá, đừng quậy nữa, Tiểu Manh sẽ thức giấc mất...”
“Không sao đâu, Tiểu Manh ngủ say lắm, không tỉnh được đâu. Hôm nay, chị có kêu rách cổ họng cũng chẳng có ai đến cứu đâu...” Mục Phi ra vẻ âm dương quái khí.
Ai ngờ đúng lúc này, Hứa Tiểu Manh bỗng dụi mắt rồi lồm cồm ngồi dậy, dọa hai người giật mình thon thót vội vàng buông nhau ra.
Thế nhưng cô tiểu loli ấy lại giống như chẳng nhìn thấy hai người bọn họ, cứ thế lững thững đứng dậy đi như mộng du.
“Tiểu, Tiểu Manh, em đi đâu thế?” Hạ Tuyết cẩn thận hỏi.
“Đi vệ sinh ạ.” Hứa Tiểu Manh liếc mắt cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, mắt nhắm mắt mở đi thẳng ra ngoài.
“À, đi đi đi...”
Chẳng mất bao lâu, một tiếng nước chảy vang lên, rồi cũng chẳng mất bao lâu nữa, cô tiểu loli đã quay trở lại, chui tút vào ổ chăn kéo chăn trùm kín người. Chỉ một lát sau, tiếng ngáy nho nhỏ đã vang lên, trên môi còn treo nụ cười ngọt ngào hệt như chưa từng thức giấc bao giờ.
Bộ dạng ngốc nghếch của con bé khiến Hạ Tuyết và Mục Phi phì cười, hai người cũng chẳng dám đùa giỡn nữa. Mục Phi thay quần áo rồi ra cửa, Hạ Tuyết tiễn hắn đến tận hiên, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại tựa ngọc khẽ vỗ lên ngực áo, hàng lông mày thanh tú hơi nhíu lại, trên mặt đong đầy lo lắng: “Tiểu Phi, em nhất định phải cẩn thận đấy...”
“Vâng, em biết rồi. Tỷ, lại đây một chút, em có việc muốn hỏi...” Mục Phi nói, đoạn rướn người ghé sát tai Hạ Tuyết thì thầm: “Tỷ tỷ ơi, em thật sự rất muốn thấy chị mặc đồ hầu gái nha! Ha ha...”
Nói xong, Mục Phi cắm cổ chạy biến ra ngoài, để lại Hạ Tuyết đang đứng đó với vẻ mặt giận mà không làm gì được. Tuy nhiên, nàng phát hiện ra bị hắn trêu chọc một trận như vậy, sự căng thẳng và lo lắng trong lòng đã vơi đi rất nhiều.
“Tiểu Phi, nhất định không được xảy ra chuyện gì đấy nhé...” Hạ Tuyết nhỏ giọng lẩm bẩm.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi ra cửa thì gọi điện thoại cho Lý Triều Nam. Sau khi hội quân, hai người đón taxi thẳng đến quán bar Ánh Trăng. Quán bar này hoạt động 24/7, dù muộn thế nào cũng không đóng cửa. Khi bọn họ đến nơi, Voi và Bánh Bao đã có mặt từ lâu, đang ngồi ở một chiếc ghế dài trong góc khuất chậm rãi uống rượu.
“Phi ca!!” Thấy Mục Phi bước tới, hai người cất tiếng chào khẽ.
Mục Phi gật đầu. Nhân viên phục vụ nhanh chóng bước tới ân cần hỏi: “Thưa anh, mấy vị dùng gì ạ?”
Mục Phi liếc nhìn tổng cộng bốn người tính cả mình: “Hai lốc Dũng Sấm Thiên Nhai.”
Sau khi thanh toán, chẳng mấy chốc bia được mang lên. Nhân viên phục vụ lui xuống, Mục Phi nhìn đồng hồ, mới một giờ đêm, vẫn còn hơn hai tiếng nữa. Hắn bảo ba người: “Cứ quan sát tình hình trước đã, tầm bốn giờ chúng ta ra tay.”
Mấy người vừa uống vừa trò chuyện để giết thời gian. Một tiếng đồng hồ trôi qua, điện thoại Mục Phi bỗng reo lên, hóa ra là Lão Lục gửi tin nhắn đa phương tiện (MMS) tới.
Mục Phi mở ra xem, tin nhắn kèm theo hình ảnh chụp quang cảnh bên trong quán bar, cụ thể là một dãy hành lang, phía dưới còn kèm theo một dòng chữ: "Đi từ lối vào nhân viên cạnh nhà vệ sinh vào sẽ là hành lang này, bên phải cầu thang có lắp camera..."
Đúng lúc ấy, lại một tin nhắn nữa được gửi đến tiếp nối tin trước: "Xuống cầu thang rồi rẽ trái, căn phòng thứ sáu là nhà kho, bên trong có bốn người canh gác, hôm nay có hai tên đã uống say..."
"Dưới chiếc bàn ăn trong nhà kho có một lối hầm đi vào..."
Thứ mà Lão Lục gửi tới chính là một bản "chiến lược" hoàn chỉnh không thiếu thứ gì: đi vào nhà kho bằng cách nào, lộ tuyến ra sao, chỗ nào có camera, chỗ nào có người gác... thông tin chi tiết vô cùng.
Mục Phi đọc lướt qua chuỗi tin nhắn đó, trên môi hiện lên một nụ cười: "Xem ra, Lão Lục này cũng thức thời phết."
Lý Triều Nam nhìn thông tin trong điện thoại Mục Phi, lo lắng nói: "Phi ca, hắn nhiệt tình thế này, không khéo lại chơi xỏ mình đấy chứ?"
“Cứ yên tâm đi, chúng ta hiện tại đang nắm thóp hắn, chưa kể sau khi Lưu Huy quay về, hắn càng bị Bạch Tuộc coi nhẹ, địa vị ngày càng trượt dốc. Cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng rơi xuống làm một tên đàn em tép riu bình thường, hắn sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra đâu. Hợp tác với chúng ta là con đường sống duy nhất của hắn.” Mục Phi tự tin nói.
“Ừm.” Lý Triều Nam đáp một tiếng.
Từ ba giờ đến bốn giờ sáng là khoảng thời gian con người mệt mỏi nhất. Dù có cố chống chọi không ngủ thì tinh thần cũng chẳng thể khá hơn được. Lúc này, nhân viên trong quán bar đã mệt rã rời, ai nấy đều ủ rũ, ngái ngủ lơ mơ. Ngay cả cô tiểu thư pha chế tại quầy bar lẫn bartender cũng đang gục đầu lên bàn đánh giấc nồng.
Đúng lúc này, điện thoại Mục Phi lại rung lên, vẫn là tin nhắn do Lão Lục gửi tới: "Phòng điều khiển cũng ngủ gục rồi, an toàn."
Mục Phi đọc tin nhắn trên điện thoại, mỉm cười lắc đầu, tên Lão Lục này đúng là chu đáo thật.
“Hành động thôi, dậy hết đi...” Mục Phi nói với ba kẻ đang gục nửa tỉnh nửa mê trên bàn tiệc.
Nghe tiếng gọi của Mục Phi, ba người lần lượt bò dậy. Bánh Bao vẫn là kẻ có tinh thần trách nhiệm nhất nên rất tỉnh táo, còn Voi và Lý Triều Nam vẫn ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài liên tục.
Thấy bộ dạng của hai người này, Mục Phi bất đắc dĩ lắc đầu: “Hai người vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo lại đi, tao với Bánh Bao đi thám thính tình hình trước...”
Hai người bước đến đầu hành lang liếc mắt nhìn qua, quả nhiên giống hệt bức ảnh Lão Lục đã gửi tới, chính là chỗ này. Hắn lắng tai nghe ngóng, trong hành lang hoàn toàn tĩnh lặng, tuyệt không giống như có người đang canh gác.
Một lát sau, Voi và Lý Triều Nam đi tới. Mục Phi chỉ tay về phía hành lang: “Đi thôi, làm việc.”
Hắn vừa cất bước định đi thì bị Bánh Bao níu lại: “Phi ca, nhiều camera thế này, chúng ta làm sao tránh hết được?”
“Ai bảo phải tránh? Không sao đâu, cứ đàng hoàng đi vào thôi...” Mục Phi nói, mặc kệ những con mắt camera gắn trên vách tường, cứ thế nghênh ngang bước vào.
Ba người nhìn nhau, thầm nghĩ cách này lộ liễu quá mức rồi đấy chứ? Đây thực sự là đi trộm đồ sao? Sao cứ có cảm giác như đang sang nhà hàng xóm chơi thế nhỉ? Dù nghĩ vậy nhưng họ vẫn bước chân theo sau...