Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 322
Ngồi đáy giếng (2)

❊ ❊ ❊

Mục Phi ra một sơ hở, lại bị người nam nhân kia nhìn thấu, bị đối phương dùng cùi chỏ đập vào cổ.

Cú đánh cùi chỏ này quả thực không nhẹ, thân hình Mục Phi bị đập lảo đảo, thiếu chút nữa ngã nhào.

Nhưng cậu vừa đứng vững bước chân, người nam nhân kia đã áp sát tiến lên, bay người nhảy dựng lên, chân trái đá trúng bụng dưới Mục Phi, giữa không trung xoay người một cái, chân phải nện thẳng vào ngực Mục Phi, sau đó vững vàng rơi xuống đất.

Mục Phi bị hai cước này của hắn đá văng ra xa tận mấy mét, lùi lại ba bốn mét rồi quỳ một chân trên đất mới không bị ngã, thế nhưng bụng dưới và lồng ngực lại đau rát như lửa đốt.

<q>Hộc hộc</q>

Mục Phi thở hổn hển, đối mặt với người đàn ông này, cậu có sức mà chẳng thể dùng, trong lòng nghẹn một cục tức.

<q>Học thì học nhanh đấy, nhưng sơ hở của cậu ta quá giả tạo, người có chút kinh nghiệm một chút thôi cũng có thể nhìn thấu rồi.</q Người nam nhân nọ với giọng điệu bình thản nói, bước đến trước mặt Mục Phi, vươn tay lần nữa khống chế cánh tay trái của cậu.

Mục Phi đang cơn tức giận, bị hắn nói như vậy lại càng nổi giận hơn, bả vai chùng xuống, bước lên trước một bước, vai phải và cánh tay thuận đà húc ra.

Chiêu này chính là chiêu thức chủ đạo trong Bát Cực Quyền, Thiết Sơn Khao.

Cú này quả thực đột ngột vô cùng, người nam nhân kia không kịp đề phòng, lập tức bị Mục Phi tông cho lảo đảo lùi về phía sau. Mục Phi chớp lấy cơ hội, thuận đà bước lên, tung một quyền quét thẳng trúng gò má bên phải của người nam nhân đó.

Hai đợt này, Mục Phi quả thật đã dùng hết sức lực. Cú đấm ấy đánh trúng mặt người nam nhân nọ, chỉ nghe một tiếng <q>bốp</q> giòn giã, cả người hắn bị đánh cho lật nhào bay ra ngoài, một tiếng <q>bộp</q> vang lên, ngã nhào xuống đất vẫn chưa dừng lại, còn liên tiếp lăn đi xa hai mét mới khựng lại.

Người đàn ông đó lộn một vòng, thuận đà quỳ một chân đứng dậy.

<q>Phốc</q>

Hắn nhổ một bãi ra đất, một ngụm máu tươi văng lên nền tuyết trắng, nhuộm đỏ cả tuyết. Đưa tay lau khóe miệng, lại là một vệt máu mảnh. Hắn nhìn lại Mục Phi, trong mắt đã thấp thoáng lóe lên tia sáng hung ác.

<q>Hà hà.</q> Tâm trạng Mục Phi cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn chút ít, há miệng cười khẽ.

<q>Cậu vừa dùng Võ Đang Trường Quyền, vừa dùng Băng Quyền, lại vừa dùng Bát Cực Quyền, rốt cuộc cậu học cái gì vậy?</q> Người nam nhân vừa nói, trong giọng nói đã mang theo vài phần phẫn nộ, <q>Tôi nói chuyện đàng hoàng với cậu, vậy mà cậu lại không biết điều. Xem ra, tôi không dạy dỗ cậu cho đàng hoàng thì cậu sẽ không chịu ngoan ngoãn rồi.</q>

Người nam nhân nói xong, chân giẫm mạnh xuống đất lao vọt lên như bay, không còn nương tay nữa, hai tay hai quyền nhắm thẳng vào các vị trí hiểm yếu như mặt và ngực Mục Phi mà đánh tới. Hơn nữa có thể nhận ra, hắn thực sự nổi giận rồi, uy lực mỗi cú đấm cú đá đều không nhỏ, đều mang theo tiếng rít gió xé không khí.

Đây là lần đầu tiên người nam nhân này chủ động tấn công, mà đòn này lập tức khiến áp lực của Mục Phi tăng vọt, chỉ có thể thỉnh thoảng chớp lấy khoảng hở để phản công. Tuy nhiên công thì ít mà thủ thì nhiều, phần lớn thời gian chỉ có sức chống đỡ chứ không có khả năng phản kích.

Quyền cước của người nam nhân này tuy không quá nhanh nhưng chiêu thức lại vô cùng hiểm độc, chuyên nhắm vào những nơi Mục Phi không ngờ tới để tấn công. Nhất thời khiến cậu luống cuống tay chân, vô cùng chật vật. Hơn nữa người nam nhân này đánh mãi không thôi, có khí thế đánh càng lúc càng hăng, áp lực của Mục Phi ngày một lớn dần.

Chỉ một hai phút sau, Mục Phi cảm thấy trên người bắt đầu tỏa ra hơi nóng, kèm theo cảm giác ẩm ướt, vậy mà lại đổ mồ hôi rồi.

Hiện tại ngoài lúc luyện quyền ra thì đổ mồ hôi, những lúc khác cậu tuyệt đối không có tình trạng này. Ngay cả hôm ở Đại ốc Lục Cốc, đánh từ tầng mười một xuống tầng bốn, cậu cũng chẳng hề có chút ý tứ mệt mỏi nào, thế mà hôm nay đối phó với một người này, lại tốn sức đến thế.

Cứ tiếp tục thế này nhất định sẽ thua, bắt buộc phải nghĩ cách thôi...

Đúng lúc Mục Phi đang suy nghĩ như vậy, định tìm cách phản công, chỉ lơ đễnh một thoáng nhỏ chưa đầy một giây, lại bị người nam nhân kia chớp được sơ hở. Hắn vươn chân ngáng một cái, thân thể Mục Phi lảo đảo suýt mất thăng bằng.

Mà người nam nhân vừa chớp được cơ hội liền lập tức liên tiếp tấn công Mục Phi. Nhân lúc Mục Phi hơi lảo đảo, trước tiên hắn nện một quyền trúng gò má Mục Phi, sau đó đá một cước trúng bụng dưới cậu. Trên người Mục Phi đau buốt, liên tiếp lùi về phía sau.

Nhìn thấy Mục Phi bị đánh lùi, người nam nhân kia lại được đà không tha, càng thêm lấn tới tấn công Mục Phi.

Mục Phi vốn đã có sức mà không tài nào dùng được, hiện tại còn bị đánh đến mức không có sức phản kháng, lập tức trong lòng nổi giận đùng đùng.

<q>Khốn kiếp, mày đừng có được đằng chân lân đằng đầu!!</q> Cậu thét lên một tiếng, lại lao xông lên, chiến đấu cùng một chỗ với người nam nhân đó.

Lần này Mục Phi đã thật sự tung chiêu thật rồi, thế nhưng cục diện chiến đấu vẫn không hề thay đổi chút nào, cậu vẫn bị người nam nhân đó áp đảo đánh cho tơi bời.

Tuy thể chất của Mục Phi mạnh hơn người nam nhân này, nhưng đứng trước kinh nghiệm chiến đấu phong phú của đối phương, cậu hoàn toàn không chiếm được chút tiện nghi nào, liên tiếp bị đánh lùi.

Chưa đầy ba phút ngắn ngủi, Mục Phi đã bị hắn đánh bật lại năm sáu lần. Khuôn mặt, đỉnh đầu, lồng ngực, bụng dưới, toàn thân đều đã từng ăn trọn quyền cước của người nam nhân đó.

Uy lực của người nam nhân tuy không bằng Mục Phi, nhưng tuyệt đối cũng không hề nhỏ. Những chỗ bị đánh của Mục Phi đau nhức từng cơn, đây cũng là nhờ năng lực chịu đòn của cậu mạnh hơn người thường, chứ nếu đổi lại là người khác, e rằng sớm đã bị đánh cho ngất lịm đi rồi.

Mà lúc này, Mục Phi coi như đã nhận thức hoàn toàn rõ ràng khoảng cách thực lực giữa mình và đối phương. Người nam nhân này ban đầu hoàn toàn không coi cậu là đối thủ, nếu như hắn dùng toàn lực, e rằng cậu còn chẳng qua nổi ba mươi chiêu dưới tay hắn.

<q>Bốp!</q>

Đúng vào khoảnh khắc Mục Phi thất thần, khuôn mặt lại ăn thêm một quyền, văng nghiêng sang bên, tiếng <q>bộp</q> một phát ngã nhào xuống đất. Gò mặt lạnh buốt từng cơn, dính không ít tuyết đọng.

Không được, cứ đánh tiếp thế này tuyệt đối sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì, nói không chừng thực sự sẽ bị đánh gãy cánh tay mất. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, chuồn trước cái đã!!

Mục Phi thầm nghĩ, vừa đứng dậy đã muốn chạy trốn, nhưng người nam nhân kia dường như nhìn thấu suy nghĩ của cậu, trực tiếp áp sát tiến tới, đầu gối đè chặt lấy lưng Mục Phi, sau đó tóm lấy cổ tay trái của cậu, dùng sức bẻ quặt ra phía sau.

<q>A!!</q>

Lập tức, một luồng đau đớn nhói buốt truyền từ cánh tay trái tới, Mục Phi không kìm được mà kêu lên thất thanh. Cậu muốn đứng dậy nhưng cánh tay lại bị bẻ quặt ra sau, đừng nói là đứng lên, chỉ cần nhúc nhích một chút thôi là đã đau đến mức mạng sống cũng sắp mất rồi.

<q>Thả lỏng ra, tôi sẽ dùng phương pháp nối chữa dễ dàng nhất để làm gãy cánh tay của cậu. Chỉ cần bó bột, với thực lực Luyện Thể tầng tám của cậu, trong thời gian một tháng là có thể hồi phục hoàn toàn, sẽ không để lại bất kỳ di chứng nào đâu...</q> Người nam nhân nói đoạn, lực ở tay lại tăng thêm một phần.

<q>A!!</q> Mục Phi la oai oái không ngừng, cậu cảm nhận được cơn đau thấu xương trên tay, dường như cậu còn nghe thấy tiếng động <q>rắc rắc</q> phát ra từ xương cánh tay.

<q>Khốn kiếp, buông tao ra, mày dám làm thế, ông đây sau này nhất định sẽ giết mày!! A!!</q> Mục Phi nói chưa dứt lời, lại bị cơn đau hành hạ cho thét lớn.

Thế nhưng người nam nhân kia lại chẳng hề mảy may động tâm trước lời nói của Mục Phi, tay vẫn tiếp tục dùng sức: <q>Cậu tuổi còn trẻ mà đã đạt tới Nhất giai tầng tám, tiềm năng phát triển quả thực không thể lường trước, có lẽ một năm sau tôi không còn là đối thủ của cậu nữa. Cho dù là vậy, thì cũng là chuyện của một năm sau hãy nói, ít nhất tôi phải vượt qua nguy cơ trước mắt đã...</q>

Lời nói của người nam nhân này thấm đượm sự bất đắc dĩ vô bờ bến. Mục Phi vốn muốn hỏi hắn rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, thế nhưng cơn đau đớn dữ dội kia đã khiến cậu ngoài việc la oai oái ra, căn bản chẳng nói được bất cứ câu nào nữa.

<q>Kẽo kẹt kẽo kẹt.</q>

Mục Phi cắn chặt hàm răng kêu kèn kẹt, mồ hôi lạnh trên đầu tuôn chảy như suối, quần áo đều bị mồ hôi làm ướt sũng. Cậu lúc này chỉ có duy nhất một cảm giác: Đau, ngoài đau ra, vẫn là đau, cái đau thấu tận xương tủy.

Tên khốn này, thật sự muốn bẻ gãy tay mình sao, á!!

Mục Phi gào thét trong lòng, tràn ngập toàn là sự không cam lòng, thế nhưng cảm giác ngày một đau hơn khiến cậu không khỏi hoa mắt chóng mặt, hơi choáng váng đôi chút. Cậu biết đây là dấu hiệu sắp hôn mê, nếu như bản thân thật sự ngất đi, vậy thì đúng là chỉ còn cách mặc người ta chém giết.

Mình không cam lòng, mình không cam lòng mà!!

Một cỗ phẫn nộ cùng sự không cam lòng mãnh liệt tràn ngập trong đầu Mục Phi. Đúng lúc cánh tay cậu phát ra tiếng <q>lục cục</q>, vào thời khắc nguy cấp nhất, bỗng nhiên một cảm giác kỳ lạ ập đến.

Mục Phi chỉ cảm thấy bụng dưới nóng rực, giống như chiếc bóng bay chứa nước ấm bị vỡ tung, một dòng nước ấm áp chảy ra, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã lan tỏa khắp toàn thân cậu. Dòng nước ấm đó tựa như linh dược thượng hạng, cơn đau trên người cậu lập tức biến mất, thay thế vào đó là cảm giác sức mạnh trào dâng cùng sự sảng khoái như được tẩy kinh thoạt cốt.

Mà ngay vào khoảnh khắc này, người nam nhân đang khống chế người Mục Phi liền cảm thấy áp lực tăng vọt, cứ như thể một chiếc quạt máy cỡ lớn đang liên tục thổi thốc vào mặt hắn. Hắn kinh ngạc trợn tròn mắt: <q>Cái, cái này là... Luyện Khí giai?...</q>

Hắn còn chưa dứt lời, đã cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ ập tới. Rõ ràng là người đang bị khống chế như Mục Phi, vậy mà lại lật người một cái, nhẹ nhàng bâng quơ hất ngã nhổng hắn xuống đất.

Người nam nhân nọ lộn một vòng rồi ngồi dậy, nhìn Mục Phi với vẻ mặt đầy không thể tin nổi: <q>Chẳng lẽ là tao nhìn nhầm rồi sao? Không, không đúng, hắn ngay cả Võ giai còn không biết, sao có thể giấu thực lực được chứ. Thế nhưng nửa tháng trước rõ ràng hắn vẫn là Nhất giai tầng tám cơ mà... Nửa tháng đã lên tới Nhị giai tầng nhất... Chuyện này làm sao có thể xảy ra được cơ chứ?!!</q>

Người nam nhân này rõ ràng bị kinh hãi không hề nhẹ. Đợi đến khi Mục Phi đứng thẳng người dậy, hắn mới sực nhớ ra, người trước mắt này đã không phải là đối thủ mà hắn có thể đối phó nổi nữa rồi.

Kém một hai cấp thì có thể dùng kinh nghiệm để bù đắp, thế nhưng nếu cách biệt hẳn một đại cảnh giai, vậy thì chính là đến một phần trăm cơ hội thắng cũng không có.

Không ổn!! Chạy mau!!

Người nam nhân nhìn thấy Mục Phi mang đầy vẻ mặt phẫn nộ nhìn về phía mình, trong lòng lập tức hoảng hốt, quay đầu liền chạy, nhưng nào còn kịp nữa chứ. Hắn vừa chạy được hai bước, đã bị Mục Phi từ phía sau đuổi kịp.

<q>Bụp</q>, Mục Phi đấm một quyền chính xác nện trúng sau lưng hắn.

Người nam nhân này cảm thấy bản thân giống như bị một chiếc xe hơi đang chạy như bay tông phải, hắn ngay cả chút dư địa phản kháng cũng không có, trực tiếp bị đánh bay ra xa hơn năm mét, ngã nhổng xuống đất lăn lộn không ngừng.

<q>Luyện Khí giai, quả nhiên đáng sợ!!</q> Đây là suy nghĩ duy nhất của người nam nhân đó.

Hắn bị một quyền này của Mục Phi oanh cho choáng váng đầu óc, nằm liệt trên mặt đất cảm giác toàn thân sắp rời rã ra vậy, lồng ngực bí bách hô hấp khó khăn, trong đầu cũng từng trận chóng mặt. Bỗng nhiên, lồng ngực xuất hiện một cảm giác đè nén.

Hắn mở bừng mắt ra lần nữa, đập vào mắt lại là biểu cảm trợn trừng hai mắt, mặt mang nụ cười lạnh lùng của Mục Phi: <q>Mày không phải muốn bẻ gãy tay tao lắm cơ mà...</q> Mục Phi lạnh lùng nói.

<q>Phốc</q>

Mục Phi nói chưa dứt lời, mặt người nam nhân kia liền đau nhói, một ngụm máu tươi phun ra, rõ ràng là bị một quyền của Mục Phi đánh trúng.

Sau đó, quyền cước của Mục Phi tựa như mưa bão rào rào giáng xuống. Người nam nhân đó ôm chặt lấy đầu của mình, Mục Phi cũng mặc kệ mấy thứ đó, cứ nhắm thẳng vào đầu hắn mà tẩn, chỉ có điều những cú đấm đó đều đã bị cánh tay của người nam nhân kia cản lại.

<q>Đánh tao đi chứ, sao mày không đánh tao nữa rồi?</q>

<q>Mày không phải nói tao không phải là đối thủ của mày sao? Thế nào, tèo rồi à?</q>

<q>Đồ khốn nạn nhà mày, còn muốn bẻ gãy tay tao, ông đây mẹ nó phế mày trước đã...</q>

Mục Phi vừa đánh vừa quát lớn, trút bỏ sự phẫn nộ và bất mãn trong lòng.

Lúc này quyền cước và sức mạnh của cậu đều mạnh hơn vừa rồi gần gấp đôi. Người nam nhân đó đừng nói là phản công, đến việc chống đỡ thôi cũng đã vô cùng chật vật. Hắn chỉ có thể liều mạng che đỡ, nhẫn nhịn ngọn lửa giận đang được trút xuống của Mục Phi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:318
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.