Không được, Lưu Huy này nhất định phải trừ khử đi!!
Mục Phi thầm nghĩ, vứt đầu mẩu thuốc lá xuống đất giẫm cho tắt hẳn.
Lúc này, Triệu Hải Long cũng từ căn phòng nhỏ kia đi ra, hắn ném cho Mục Phi một ánh mắt cảm kích, sau đó hỏi: "Phi ca, mấy tên khốn trong phòng phải xử lý thế nào?"
"Không cần quản bọn chúng, tôi vừa gọi điện thoại cho Cục trưởng Khương rồi, chốc nữa họ sẽ tới ngay." Mục Phi thản nhiên đáp.
Thế nhưng Triệu Hải Long và Chu Hải Bân nghe thấy lời này, sắc mặt lại hơi biến đổi. Mặc dù Bạch Tuộc này quả thực không phải người tốt lành gì, nhưng để cảnh sát biết chính mấy người bọn họ ra tay độc ác, rất có thể sẽ gặp rắc rối.
"Nhưng mà Bạch Tuộc đã chết rồi, cảnh sát tới liệu có khó xử lý không?" Triệu Hải Long hỏi.
"Yên tâm đi, không sao đâu..." Mục Phi lắc đầu, giải thích rằng: "Mấy tên bọn chúng không chỉ là tội phạm cướp giật tư gia, tên cầm đầu Bạch Tuộc còn dính líu đến buôn bán ma túy, tàng trữ súng đạn trái phép, mưu sát cóù chủ tâm v.v., chỉ riêng mấy tội danh của hắn thôi, tội nào cũng đủ tử hình rồi. Chúng ta giết hắn, cứ coi như là thấy nghĩa dũng vi thân, hắn chết cũng coi như chết trắng..."
"Hơn nữa, Cục trưởng Khương này tính ra là bạn của tôi, sớm muộn gì ông ấy cũng phải biết chuyện tôi làm. Tôi làm thế này một mặt là dâng công lao cho ông ấy, mặt khác, cũng coi như để thăm dò thái độ của ông ấy xem có cùng một gộc với chúng ta không..."
Quả thực, mục đích Mục Phi làm vậy chính là để thăm dò phản ứng của Khương Chính Quân.
Dựa theo kinh nghiệm tiếp xúc giữa cậu và Khương Chính Quân trước đây, con người này tuy không nghi ngờ gì là một người tốt, một vị quan tốt, nhưng lại là kiểu trong mắt không dung nổi một hạt cát. Hơn nữa, thế lực của ông ấy đối với Mục Phi mà nói vẫn rất có ích.
Mà điều Mục Phi lo lắng hiện tại là, ông ấy sẽ có thái độ thế nào đối với những việc mình làm. Dù bản thân quả thực là để tự vệ, nhưng thủ đoạn đúng là hơi cực đoan. Nếu ông ấy cởi mở thì còn đỡ, có thể nhắm một mắt mở một mắt. Còn nếu là một lão ngoan cố chỉ biết thủ theo quy tắc, không biết linh động, vậy sau này mình làm việc gì thì vẫn nên cẩn thận một chút, tốt nhất đừng để ông ta biết.
Mà chuyện này, cho dù Khương Chính Quân có làm khó dễ mình, Mục Phi cũng không sợ. Bởi vì trước đó khi Mục Phi sắp xếp Chu Hải Bân bảo vệ Hạ Tuyết, đã bảo hắn thuê một căn nhà ở bên cạnh, mà ngay ngoài cửa phòng nhà Hạ Tuyết đã lắp đặt camera lỗ kim, trên đó đã ghi lại toàn bộ quá trình phạm tội của Bạch Tuộc và đồng bọn. Đây cũng là lý do vì sao Chu Hải Bân có thể nhanh chóng chạy tới nhà Hạ Tuyết như vậy.
Có những thứ này, cộng thêm trong tay Mục Phi lại có chứng cứ Bạch Tuộc cấu kết với Lưu Huy, cho nên dù Khương Chính Quân có đúng là cái loại người không biết biến thông ấy đi nữa, Mục Phi cũng đủ khả năng tự bảo vệ mình.
Chu Hải Bân và Triệu Hải Long nghe Mục Phi nói vậy, biết cậu đã có tính toán nên chỉ gác lại, không nói gì thêm nữa.
---❊ ❖ ❊---
Chưa đầy nửa tiếng, Khương Chính Quân và Long Hạo Văn, chỉ dẫn theo hai viên cảnh sát đã đến tầng hầm của hội quán Carnival. Vừa nhìn thấy thi thể của Bạch Tuộc cùng năm tên tiểu tử lưu manh bị đánh cho thê thảm kia, bọn họ không khỏi khẽ nhíu mày.
Long Hạo Văn tức giận trừng mắt nhìn Mục Phi một cái với vẻ hận sắt không thành thép, ý anh là, sao cậu lại cứ gây ra mấy chuyện khiến người ta khó xử thế này, quá mức đau đầu mà. Sau đó, anh quay đầu nhìn về phía Khương Chính Quân, thấy biểu hiện của Khương Chính Quân thì rõ ràng cũng đang có chút lo lắng cho Mục Phi.
Thế nhưng Mục Phi lại chẳng hề bận tâm, nét mặt vẫn thản nhiên bình tĩnh chờ đợi lời nói của Khương Chính Quân, bởi vì có thể một câu nói của ông sẽ quyết định bản chất của sự việc này.
Khương Chính Quân thở dài một hơi thật dài, phẩy tay với hai viên cảnh sát phía sau: "Hai cậu đi xem tình hình trước đi, báo cáo hiện trường tạm thời đừng viết vội, đợi chốc nữa tôi quay lại rồi hẵng hay..."
Nghe thấy vậy, khóe miệng Mục Phi hơi cong lên một nụ cười.
Lông mày Khương Chính Quân đã nhíu chặt lại với nhau, một đôi mắt ưng đăm đăm nhìn chằm chằm vào Mục Phi như muốn nhìn thấu tâm can cậu. Thế nhưng Mục Phi vẫn cười nhạt vô tư lự, chẳng thể nhìn ra trong lòng cậu đang suy tính điều gì.
Kỳ thực Mục Phi không hề đoán sai, Khương Chính Quân đúng là muốn nhìn thấu cậu, nhưng cho đến tận bây giờ ông mới nhận ra rằng, đối với tiểu tử trước mắt này, bản thân đã không thể nhìn thấu nổi nữa rồi. Mà nửa năm trước, khi lần đầu tiên ông gặp cậu, cậu cũng chỉ là một học sinh cấp ba bình thường không có gì nổi bật, chẳng qua gan lớn hơn một chút, thân thủ tốt hơn một chút mà thôi.
Còn bây giờ, Khương Chính Quân lại cảm giác tiểu tử trước mắt giống như một đầm nước sâu thẳm tĩnh lặng, cái nhìn thấy chỉ là sự phẳng lặng trên mặt nước mà thôi, còn rốt cuộc dưới đáy nước có những thứ gì, ông hoàn toàn không tài nào nhìn thấu nổi nữa rồi.
"Haizz." Khương Chính Quân đành bất lực thở dài một tiếng, nói với Mục Phi: "Nói xem nào, rốt cuộc chuyện này là thế nào..."
Mục Phi mỉm cười: "Cục trưởng Khương, chúng ta lên lầu trước đã, ngồi xuống rồi nói..."
Hai viên cảnh sát nhỏ tuổi ở lại hiện trường, còn Mục Phi dẫn Khương Chính Quân cùng Long Hạo Văn bước ra ngoài hướng về phía thang máy. Chu Hải Bân vẫn luôn đứng đợi Mục Phi bên ngoài, thấy Mục Phi đi ra liền đứng dậy.
Vừa nãy Khương Chính Quân và Long Hạo Văn đến quá vội, hoàn toàn không chú ý tới Chu Hải Bân đang cúi đầu hút thuốc ở cửa. Lúc này, khi cả hai vừa nhìn thấy hắn, lập tức cảm nhận được trên người hắn phát ra thứ khí chất kiên nghị bất khuất đặc trưng của người lính.
Khương Chính Quân không khỏi lại khẽ nhíu mày, ông không tài nào hiểu nổi rốt cuộc người trước mặt là ai, thế nhưng ông có thể cảm giác được, những năm tháng quân ngũ của người đàn ông này tuyệt đối còn tàn khốc hơn nhiều so với những gì mình từng trải qua. Bởi vì vừa nhìn thấy hắn, liền có một cảm giác người này giống như một thanh chủy thủ vừa tuốt vỏ vậy.
"Cậu cũng xuất thân từ quân nhân?" Khương Chính Quân dò xét hỏi Chu Hải Bân.
Chu Hải Bân liếc nhìn Khương Chính Quân rồi thu lại ánh mắt, hắn cũng nhận ra Khương Chính Quân là quân nhân. Nhưng hắn không có mấy thiện cảm với đám quan chức này, đặc biệt là cảnh sát. Nếu không phải vì nể mặt Mục Phi, e rằng hắn còn chẳng thèm để tâm đến Khương Chính Quân.
"Phải." Chu Hải Bân lạnh lùng đáp một tiếng.
"Ồ..." Khương Chính Quân gật đầu đáp lời, tự nhiên ông cũng nhìn ra sự xa cách lạnh nhạt của Chu Hải Bân, thế nhưng vì quá tò mò về thân phận của hắn nên vẫn không nhịn được cất lời hỏi: "Tôi thuộc bộ đội Lợi Kiếm của Quân khu Bắc Đô, không biết cậu là..."
"Điều lệ bảo mật."
Chu Hải Bân đáp mà chẳng thèm ngẩng đầu lên, khóe môi thoáng hiện lên một tia khinh miệt: "Nhưng trước kia tôi ở Quân khu Thẩm Thành..."
Nghe thấy vậy, Khương Chính Quân không khỏi mở to hai mắt, bởi vì lời nói của Chu Hải Bân tuy không nói rõ ra nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng rồi.
Có lẽ người bình thường không biết, nhưng Khương Chính Quân lại là người rõ hơn ai hết, đơn vị thuộc Quân khu Thẩm Thành mà phải bảo mật với bên ngoài thì chỉ có một, chính là cấm vệ quân đặc chủng được mệnh danh là niềm vinh dự của chiến sĩ Đông Bắc - bộ đội Sói Phương Bắc.
Bộ đội đặc chủng của Hoa Quốc chia làm hai loại.
Một loại là loại mà ai cũng biết, giống như bộ đội Lợi Kiếm của Quân khu Bắc Đô, bộ đội Báo Tuyết của Quân khu Thẩm Thành, bộ đội Thiết Quyền của Quân khu Xuyên Đinh v.v.. Những đơn vị này thường xuyên được nhắc tới, trên tin tức cũng hay đưa tin. Mặc dù sức chiến đấu của bọn họ mạnh hơn đại đa số bộ đội thông thường rất nhiều, nhưng trên thực tế, tác dụng của loại bộ đội này không phải để chiến đấu, mà là vì hai mục đích khác.
Nhiệm vụ đầu tiên là làm màu, hễ có diễn tập quân sự nào, hoặc các cuộc thi đấu đọ sức giữa quân nhân quốc tế v.v., thì đều do bọn họ tham gia.
Nhiệm vụ thứ hai, chính là cung cấp tinh anh cho những đơn vị thực sự ẩn giấu.
Mà những người xông pha tuyến đầu chiến trường đánh trận tiên phong, lại không phải là loại bộ đội đặc chủng bề nổi này, mà là loại thứ hai dưới đây.
Loại bộ đội đặc chủng thứ hai kia lại càng ẩn giấu kỹ hơn loại thứ nhất rất nhiều. Đừng nói là bách tính bình thường, ngay cả quân nhân thông thường cũng không hề hay biết sự tồn tại của họ.
Vì để bảo mật, đơn vị của họ không có phiên hiệu. Các binh sĩ trong quân đội cũng không có thân phận của người bình thường. Tại hệ thống đăng ký nhân khẩu thành phố, bọn họ đã bị đánh dấu là đã tử vong, thậm chí là hoàn toàn không tra ra được tung tích. Có những chiến sĩ mà đến cả người nhà cũng không hề biết bọn họ còn sống trên đời. Trước khi giải ngũ, họ gần như hoàn toàn không có cơ hội về quê thăm thân hay gặp lại người nhà.
Những chiến sĩ này mới thực sự là tinh anh đặc chủng đúng nghĩa. Sự huấn luyện của họ tàn khốc đến mức người thường không sao tưởng tượng nổi, hơn nữa hàng năm đều phải tham gia các chiến dịch quân sự tuyệt mật, liều mình chiến đấu đẫm máu trong và ngoài nước để bảo vệ quốc gia đánh lui kẻ địch. Nếu may mắn, có lẽ họ sẽ giải ngũ thành công, nhưng đại đa số các chiến sĩ đều đã hy sinh vì Tổ quốc, hơn nữa đến cả danh phận liệt sĩ họ cũng chẳng có.
Còn Khương Chính Quân lúc đó, lại thuộc về thành phần của cái gọi là bộ đội làm màu kia. Mà Chu Hải Bân, mới thực sự là tinh anh đặc chủng chân chính. Có thể nói, Khương Chính Quân chỉ từng làm lính mà thôi, còn Chu Hải Bân mới là chiến sĩ thực thụ ra trận giết địch.
Cho nên, khi Khương Chính Quân nghe thấy câu điều lệ bảo mật, ông đã thực sự kinh ngạc.
Hóa ra người trước mặt này lại là người bước ra từ bộ đội Sói Bắc ư? Hèn chi lại có thứ khí chất thế này, thế nhưng, một kẻ tinh anh như vậy sao lại ở lại nơi này?
Năm xưa ông cũng từng muốn bước chân vào loại đơn vị đó, nhưng lại bị đánh trượt nhiều lần. Ông thừa hiểu độ khó để vào được nơi đó cao đến mức nào, cơ bản chỉ gói gọn trong bốn chữ: khó như lên trời.
Khương Chính Quân thoáng kinh ngạc, ánh mắt chuyển thành hoài nghi. Chu Hải Bân nhìn thấu biểu cảm của ông, khóe miệng khẽ nhếch cười nhạt một tiếng, mang theo vẻ tự giễu cợt mà nói: "Làm lính cho dù có giỏi đến mấy thì có ích gì? Nếu không nhờ có ông chủ chiếu cố, tao sớm đã chẳng có cơm mà ăn rồi..."
Vừa nói, Chu Hải Bân vừa liếc nhìn Mục Phi một cái.
Lúc này Khương Chính Quân và Long Hạo Văn lại càng thêm chấn động, nhìn Mục Phi với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Tiểu tử này có bản lĩnh gì thế? Vậy mà lại tìm được một kẻ trâu bò nhường này về làm thuê cho mình? Cái này... chuyện này cũng quá mức khó tin đi.
Khương Chính Quân lại nhìn Mục Phi thêm hai cái, càng nhìn lại càng cảm thấy tiểu tử này trở nên vô cùng thần bí.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi dẫn Khương Chính Quân và Long Hạo Văn vào căn phòng mà Hồng Tố Phân đã giữ lại cho mình, pha một ấm trà, sau đó đem chuyện Bạch Tuộc định tập kích người nhà của mình kể ra một lượt. Cậu kể rất cụ thể và chân thực, ngoại trừ việc biến kẻ ra tay giết Bạch Tuộc thành chính mình ra, còn lại không hề giấu giếm chút nào.
Nói xong, Mục Phi liền buông tay: "Chú Khương, sự tình chính là như vậy đấy..."
Khương Chính Quân và Long Hạo Văn nghe Mục Phi kể xong không khỏi nhíu chặt mày. Ông có chút kinh ngạc, sao Mục Phi lại có thể thản nhiên thốt ra chuyện giết người dễ dàng đến thế, cứ như thể sinh mạng con người chết đi trong lời cậu không phải là một mạng người, mà chỉ giống như một con cá nhỏ hay con gà nhỏ đang chờ được nấu trong bếp mà thôi.
Khương Chính Quân dán mắt vào Mục Phi, cố tình hỏi: "Một tuần trước, cái chết của Hà Lợi Văn trên tòa nhà Lũng Cốc, cùng với những biến động của Hưng Bắc Bang. Có lời đồn rằng chuyện này có liên quan tới cháu, nói vậy, tin đồn đó là sự thật sao?"
Mục Phi tự nhiên không có ý định che giấu, bằng không thì đã chẳng dẫn họ đến hội quán Carnival làm gì.
Cậu gật đầu: "Phải, thậm chí có thể nói, chuyện đó cháu đều trực tiếp tham gia..."
"Hô..."
Khương Chính Quân nhắm mắt suy ngẫm một lát giống như đang phải đưa ra sự lựa chọn, sau đó thở dài một hơi thật sâu, mở bừng mắt ra: "Tiểu Phi, tuy chú rất quý và rất đánh giá cao đứa trẻ như cháu ở tư cách cá nhân. Nhưng cháu có biết hành động của cháu đã vi phạm luật hình sự rồi không?"
Vừa nói, Khương Chính Quân vừa vươn tay tháo một chiếc còng số tám từ bên hông Long Hạo Văn, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Ý tứ đó không thể rõ ràng hơn được nữa, rõ ràng là muốn còng người.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Chu Hải Bân đang đứng hút thuốc ở một bên, Hồng Tố Phân đang rót trà chan nước, và cả Long Hạo Văn đang ngồi cạnh Mục Phi, đều không khỏi trợn tròn hai mắt...