Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 352
Phiền toái học muội trở về (Hạ)

❊ ❊ ❊

Trên chiếc taxi.

“Đúng rồi, Bối Bối, em từ Bắc Đô trở về, sao bố mẹ em không ra đón cơ chứ?” Mục Phi hỏi Mễ Bối Bối đang ngồi bên cạnh.

“Hai người họ á hả? Lại còn ham chơi hơn cả em, bây giờ vẫn ở Bắc Đô, chưa có về...” Nhắc đến bố mẹ mình, Mễ Bối Bối bày ra vẻ mặt giận dỗi.

“Thế à, dịp Tết cả nhà cùng nhau đi du lịch, ngẫm lại cũng là một chuyện rất ấm áp, nhưng mà, sao họ không về cùng em mà lại để em tự về trước thế?”

“Nguyên nhân nhiều lắm chứ bộ, chỉ còn hai ngày nữa là đến phiên em trực trường rồi. Hơn nữa, câu lạc bộ cos của em rất coi trọng cuộc thi nửa năm sau, phải bắt đầu chuẩn bị từ sớm. Nhưng mà, những chuyện đó đều là thứ yếu...” Mễ Bối Bối vừa nói, vừa chớp chớp đôi mắt to tròn xinh đẹp, nhìn về phía Mục Phi, “Điểm quan trọng nhất, là em cũng đã lâu không gặp Mục Phi học trưởng, nhớ anh sắp chết đây này...”

Hơi, lại thế nữa rồi, Mục Phi thầm nghĩ với vẻ bất đắc dĩ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù là nói gì đi nữa, nha đầu chết tiệt này cũng có thể kéo chủ đề lên người mình, phải công nhận đây cũng là một thứ bản lĩnh.

“Sao thế? Học trưởng, khoảng thời gian này không có em ở bên cạnh dạo chơi mua vui cho anh, có phải anh cảm thấy vô cùng u uất, cuộc sống rất nhạt nhẽo, rất khó chịu không?” Mễ Bối Bối đắc ý hỏi.

“Thật ra không nhìn thấy em, ngày nào anh cũng rất vui vẻ...” Mục Phi liếc Mễ Bối Bối đang đắc ý kia một cái, bực bội nói.

“Hừ, đúng là chán ngắt, chẳng biết cách dỗ con gái vui vẻ gì cả...” Mễ Bối Bối ra vẻ thất vọng, bĩu cái môi nhỏ nhắn nói.

Tiếp theo, cô bé mở chiếc ba lô nhỏ vẫn luôn đeo sau lưng ra, lục lọi tìm kiếm bên trong, lấy ra bảy tám chiếc túi vải nhỏ và hộp nhỏ đã được gói ghém cẩn thận, không biết bên trong đựng những gì, nhìn kỹ lại, trên đó dường như còn có cả nhãn ghi tên người.

“Cho anh này...” Mễ Bối Bối vừa nói, vừa nhét đống đồ đó vào hết trong tay Mục Phi.

Mục Phi ngẩn người ra một chút, “Cho anh á? Đây đều là thứ gì thế này?”

“Đương nhiên là quà rồi, người ta khó khăn lắm mới được đi chơi một chuyến, sao có thể không mang chút quà về cho bạn bè chứ? Mấy người đi chơi anime, chẳng phải đều sẽ mang một ít đặc sản địa phương về cho bạn bè hay sao...”

Mễ Bối Bối vừa nói với vẻ mặt bực dọc, vừa oán trách lườm Mục Phi, “Trách người ta chạy đi chơi xa như thế, vậy mà vẫn nhớ đến các anh chị. Còn người nào đó thì sao? Ngay cả việc nói vài lời hay ý đẹp dỗ người ta vui vẻ cũng không chịu, đúng là khiến người ta đau lòng mà...”

Thế nhưng nghe Mễ Bối Bối nói xong, Mục Phi cứ như không nghe thấy gì, vẫn tự mình mân mê mấy cái túi nhỏ đó, dường như đang nghiên cứu bên trong rốt cuộc là thứ gì.

Mễ Bối Bối vô cùng hờn dỗi, cô bé biết nếu cứ nói tiếp nữa thì chỉ chuốc lấy tẻ nhạt mà thôi, đành phải đổi chủ đề, chỉ vào đống túi nhỏ đó rồi giới thiệu với Mục Phi: “Học trưởng, cái này là của anh, chiếc hộp giấy này là của Hạ Tuyết tỷ tỷ... Cái này là của Tiểu Manh muội muội. Hai cái còn lại, là dành cho đại ngực học tỷ, và cả cái đứa đuôi ngựa đáng ghét kia nữa. Ồ, đúng rồi, trong hai chiếc hộp giấy kia là vài chiếc khăn tay thêu, còn có bánh rồng, bánh hoa quế và mấy món ăn vặt đặc sản khác, ai cũng có phần cả, đến lúc đó anh giúp em chia ra nhé...”

Nghe Mễ Bối Bối nói vậy, Mục Phi hơi ngẩn người. Việc Mễ Bối Bối mua quà cho mình, Tuyết tỷ và Tiểu Manh thì Mục Phi không thấy lạ. Nhưng rõ ràng bình thường con bé này rất ngứa mắt Lâm Nhược Y và Lý Linh cơ mà, vậy mà thế mà cũng mua đồ cho hai người bọn họ luôn sao?

“Ồ? Cả Nhược Y và Linh Tử cũng có phần nữa à?” Sợ mình nghe nhầm, Mục Phi chủ động hỏi lại một câu.

“Haizz.” Mễ Bối Bối làm ra vẻ bất đắc dĩ buông taym, “Mặc dù một người là tình địch của em, người kia lại là cái gai phiền phức đáng ghét, nhưng dù sao vì nguyên nhân của anh, bọn họ miễn cưỡng cũng được tính là bạn bè của em đi. Em đây — Mễ Bối Bối — hễ có chuyện tốt gì, tuyệt đối sẽ không bao giờ quên bạn bè đâu nhé...”

Nhìn bộ dáng cố tỏ ra bất đắc dĩ của Mễ Bối Bối, Mục Phi không khỏi mỉm cười.

Nha đầu chết tiệt này, rõ ràng đã sớm coi Lâm Nhược Y và Lý Linh là bạn, muốn mua quà cho người ta, thế mà cứ phải viện lý do là vì nguyên nhân của mình, rõ ràng là cái miệng cứng cỏi không chịu nhận mà.

Thật ra Mục Phi cũng biết, cái con bé phá gia chi tử Mễ Bối Bối này tuy nghịch ngợm, tự luyến, lại hay gây chuyện rắc rối, nhưng nếu chỉ xét về bản chất thì tuyệt đối không phải là đứa trẻ hư, chỉ là khá thích trò ác ý mà thôi.

Hơn nữa, những trò ác ý của cô bé cũng chỉ giới hạn trong phạm vi trêu chọc người khác, cùng lắm là đùa giỡn, bóc mẽ chọc tức người khác chứ chưa từng có hành vi quá phận nào. Ngay cả việc nói xấu sau lưng người khác, con bé cũng chưa từng làm bao giờ.

Giống như cô bé và Lý Linh vậy, cứ gặp mặt là cãi nhau không ngừng, nhưng cãi nhau thì cãi, cho dù có bị chọc cho tức đến mức khóc lóc bỏ chạy đi chăng nữa, cô bé cũng sẽ không bao giờ đi mách lẻo với Mục Phi rằng Lý Linh không tốt thế này thế nọ.

Đó cũng chính là lý do vì sao Mễ Bối Bối phiền toái như vậy, nhưng Mục Phi vẫn luôn coi cô bé là bạn.

Hơn nữa, Mục Phi không những không thấy Mễ Bối Bối đáng ghét, ngược lại còn cảm thấy tính cách thẳng thắn có gì nói nấy, bất mãn là phơi bày ra của cô bé lại có chút đáng yêu, ít ra còn hơn chán vạn mấy kẻ ngoài mặt cười hì hì nhưng sau lưng lại giở trò bỉ ổi.

Đang nghĩ tới đây, Mục Phi chợt nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, Bối Bối, bố mẹ em không có nhà, thế tối nay em đi đâu ăn cơm? Tự nấu à?”

Nhắc đến chuyện ăn uống, Mễ Bối Bối càng thêm buồn bực: “Tự nấu ư? Em cũng muốn lắm chứ, nhưng mà em biết nấu nướng gì đâu cơ chứ? Tối nào tâm trạng tốt thì em gọi đồ ăn ngoài, còn tâm trạng không tốt thì cứ mì gói mà táng cho xong chuyện...”

“Thế à...” Mục Phi xoa cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy thế này đi, tối nay anh mời em đi ăn nhé, coi như là tẩy trần cho em, thấy sao?”

“Cái gì cái gì?!! Mời em đi ăn á??” Mễ Bối Bối lập tức mở trừng hai mắt, không giấu nổi ý cười, ra vẻ vô cùng kinh ngạc, cô bé chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc như mèo con của mình, “Mục Phi học trưởng, anh nói thật đấy chứ? Không phải đang đùa em chứ? Mục Phi học trưởng thế mà lại muốn mời em đi ăn cơm? Cứ như đang nằm mơ ấy, tuyệt quá đi mất, đi đâu ăn, ăn cái gì thế ạ? Là bữa tối ánh nến lãng mạn, hay là phòng riêng tình nhân ấm cúng đây?”

Sự hưng phấn của Mễ Bối Bối cứ như trúng vé số vậy, nhưng cũng không thể trách cô bé phấn khích được, bởi vì kể từ khi quen biết Mục Phi cho đến nay, đã hơn nửa năm rồi, đây là lần đầu tiên Mục Phi chủ động nói mời cô bé đi ăn cơm.

Học trưởng trong lòng cất tiếng mời đi ăn, cô bé cảm giác như giấc mơ thành hiện thực vậy, sao có thể không kích động cho được? Thế nhưng câu nói tiếp theo của Mục Phi lại giống như hắt một gáo nước lạnh vào đầu cô bé.

Mục Phi cười gian hai tiếng, liếc nhìn cô bé một cái: “Nha đầu chết tiệt, còn bữa tối ánh nến nữa cơ à? Em nghĩ đi đâu thế hả? Anh chẳng qua chỉ nghĩ là đống quà kia chứa đựng thành ý của em, anh mang đi chuyển giao giúp, chi bằng để em tự tay đưa cho bọn họ thì hiệu quả sẽ tốt hơn, tiện thể cho em một cơ hội tự tay trao quà cho bọn họ thôi mà.”

“Hả? Hóa ra chỉ thế này thôi á?...” Mễ Bối Bối hãy còn tưởng rằng sẽ được đi ăn riêng với Mục Phi nên đang vô cùng phấn khích, nghe thấy còn có người khác nữa, lập tức chưng hửng thất vọng.

“Sao nào? Mời em đi ăn mà em không muốn à? Vậy thì thôi... Hủy kế hoạch nhé...”

“Ấy, đừng, đừng mà, em muốn, em muốn chứ, em rất muốn là đằng khác...” Sợ Mục Phi đổi ý, Mễ Bối Bối vội vàng xua tay liên hồi, cắt ngang lời Mục Phi.

“Nhiều người thì nhiều người vậy... Thế nhưng... Địa điểm phải do em chọn đấy, em muốn ăn thịt nướng!!” Mễ Bối Bối chống hai tay lên hông, ưỡn cái ngực lép kẹp lên thật cao, ra cái vẻ không cho phép từ chối.

Mặc cho cô bé có ưỡn cao đến đâu đi nữa thì trước sau vẫn là một vóc dáng phẳng lì như sân bay. Mục Phi cũng phải khâm phục cô bé thật đấy, phát triển được vóc dáng siêu hùng vĩ cỡ Lâm Nhược Y thì cần phải có trình độ, nhưng mà có thể phát triển ra cái dáng người không có lấy một cục u lồi lên như thế này, quả thực cũng là một loại trình độ.

Mục Phi mỉm cười xua tay: “Được rồi được rồi, muốn ăn món gì thì em quyết định đi. Nhưng mà bây giờ điều em cần quyết định là, về nhà cất đồ trước, hay là đi ăn luôn.”

Mễ Bối Bối liếc nhìn đồng hồ, mới ba giờ chiều: “Hay là chúng ta mang đồ về nhà cất trước rồi hẵng đi, được không ạ?”

“Được thôi, tùy em hết...”

Nhà của Mễ Bối Bối cũng nằm ở khu vực giáp ranh giữa quận Hương Sơn và quận Nam Sơn, tính ra thì không xa lắm, chừng hai mươi phút sau là đã đến nơi.

“Mục Phi học trưởng, tòa nhà kia chính là nhà của em đấy...” Mễ Bối Bối chỉ vào một tòa chung cư cao tầng nói.

Khu dân cư mà nhà Mễ Bối Bối sinh sống là một khu chung cư cao cấp, tất cả các tòa nhà đều là chung cư cao tầng trên dưới hai mươi tầng. Bên trong khu dân cư, các tiện ích phục vụ sinh hoạt như siêu thị, tiệm giặt là, tiệm cắt tóc, phòng khám cộng đồng... đều được trang bị đầy đủ, vô cùng thuận tiện.

Hơn nữa, vệ sinh và môi trường bên trong khu dân cư cũng rất tốt, tóm lại là hoàn toàn xứng đáng với cái danh khu chung cư cao cấp.

Mục Phi đảo mắt nhìn quanh vài lần, phát hiện khu chung cư này dường như còn xa hoa hơn cả khu nhà của Lâm Nhược Y, qua đó có thể thấy gia cảnh của Mễ Bối Bối cũng khá giả tương đương.

Hai chiếc túi lớn nằm trong tay Mục Phi nhẹ bẫng như không, hai người bước vào tòa nhà, đi thang máy lên thẳng tầng mười lăm. Mễ Bối Bối vừa mở cửa nhà ra là đã tiện chân đá văng đôi bốt đang đi dưới chân ra, lao thẳng tới sô pha nằm dài như một con heo chết không nhúc nhích, miệng cười ha hả: “Ái chà, cuối cùng cũng về đến nhà rồi, đi đâu cũng không bằng nhà mình mà...”

Mục Phi đặt hai chiếc túi lớn xuống đất, cởi giày bước vào nhà, tùy tiện tìm một chiếc ghế sô pha ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn quanh đánh giá.

Căn nhà này được trang trí nội thất hoàn toàn mới, nhìn kiểu dáng thì chắc là chưa quá hai ba năm. Bên trong nhà rất rộng rãi, phải có đến hơn chín mươi mét vuông. Hơn nữa đồ đạc gia dụng và thiết bị điện tử trong phòng đều trông rất mới, không những thế lại còn rất cao cấp. Cho dù là một kẻ ngoại đạo như Mục Phi cũng có thể nhìn ra được sự xa xỉ của đám đồ đạc này, món nào món nấy giá trị đều không hề nhỏ.

Xem ra gia cảnh của con bé Mễ Bối Bối này còn khá giả hơn trong tưởng tượng của anh đấy chứ. Mục Phi thầm nghĩ trong lòng.

Đúng lúc này, Mễ Bối Bối nhìn thấy Mục Phi vẫn đang đi tất dẫm lên sàn nhà, cô bé chợt bừng tỉnh đại ngộ: “Ôi chao, xin lỗi nhé Mục Phi học trưởng, em quên lấy dép cho anh rồi...”

Mễ Bối Bối vội vã lấy một đôi dép lê từ trong tủ giày ra, thậm chí còn khom người tự tay đi dép giúp Mục Phi, sau đó lại tiện tay lấy một lon đồ uống từ ngoài ban công vào đưa tận tay Mục Phi.

“Học trưởng, anh nghỉ ngơi chút đi đã nhé. Em đi rửa mặt cái đã, em không muốn cứ để cái mặt mèo thế này đi ra ngoài với anh đâu, như thế thì mất mặt anh quá...” Mễ Bối Bối vừa nói vừa quay đầu chạy biến vào phòng vệ sinh.

“Bối Bối, nhà em có hút thuốc được không đấy?” Mục Phi gọi với theo.

“Được chứ ạ học trưởng, anh không cần phải câu nệ thế đâu, cứ tự nhiên đi nhé, chốc nữa em ra ngay đây mà...”

Giọng nói của Mễ Bối Bối vọng ra từ trong phòng vệ sinh.

“Biết rồi...” Mục Phi đáp lời, lần tìm bao thuốc lá trong người, rút ra một điếu ngậm lên miệng rồi châm lửa, hút vài hơi xong xuôi mới lôi điện thoại ra.

Anh gọi cho Hạ Tuyết trước, thông báo cho cô và Từ Tiểu Manh tối nay khỏi phải nấu cơm mà ra ngoài ăn, hai người tự nhiên đồng ý ngay lập tức.

Tiếp theo, Mục Phi tìm số điện thoại của Lâm Nhược Y. Trước khi gọi, trong lòng anh đã thầm nghĩ, hôm nay Nhược Y chắc lại có việc bận nữa chứ nhỉ?

Lâm Nhược Y dạo này bận quá hay sao ấy, tính từ Tết đến nay chừng một tuần lễ nay, Mục Phi đã tìm cô tới ba bốn lần rồi, thế nhưng lần nào cô cũng có việc bận, khiến Mục Phi cảm thấy có chút buồn bực.

Thế nhưng lần này, kết quả còn làm người ta bực mình hơn cả mấy lần trước. Mỗi lần anh gọi vào số của Lâm Nhược Y thì cô chỉ là có việc bận thôi, còn lần này, kết quả trả về lại trực tiếp là tiếng chuông báo tắt máy.

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy...”

Nghe thấy âm thanh đó, Mục Phi đành phải cúp điện thoại, bất đắc dĩ thở dài một tiếng...

{Văn học Phi Thiên www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn đọc sách, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Chương sai/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Văn học Phi Thiên - Trang đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:349
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.