“Tiểu Phi, em nên biết hành vi của mình đã phạm luật hình sự rồi chứ?”
Khương Chính Quân vừa nói, vừa tháo nhẹ một chiếc còng tay đặt lên bàn.
“Đã cậu có thể trực tiếp bày tỏ mọi chuyện với tôi như vậy, nghĩ chắc vẫn còn điều muốn nói tiếp nhỉ...” Khương Chính Quân nhìn Mục Phi, lại nói tiếp, “Vậy cậu cứ nói đi, hy vọng những lời này của cậu có thể thuyết phục được tôi, nếu không, tôi đành phải đưa cậu về đồn cục thôi...”
Trong chốc lát, trái tim của tất cả mọi người đều treo ngược lên, nhìn chằm chằm Mục Phi, chờ đợi câu trả lời của cậu.
Thế nhưng Mục Phi lại lắc đầu, mỉm cười nhẹ, “Khương cục, vậy em xin hỏi một câu trước. Mục đích đặt ra luật pháp tuy là để quản lý, câu thúc kẻ gian, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là để bảo vệ những người dân thường chúng ta, đúng không ạ?”
Khương Chính Quân gật đầu, “Không sai.”
“Vậy không biết Khương cục có suy nghĩ thế nào về câu nói ‘tình lý không ngoài pháp luật’ ạ?” Mục Phi hỏi.
Thực ra câu này chính là điều Mục Phi muốn biết nhất lúc này, Khương Chính Quân rốt cuộc là hạng người gì? Nếu ông ấy là người nặng tình nghĩa, thì mọi chuyện đều dễ nói; còn nếu chỉ là một lão già cổ hủ câu nệ luật lệ, vậy thì hơi phiền phức rồi.
Nghe vậy, Khương Chính Quân không trả lời ngay, mà im lặng chờ đợi lời phía sau của Mục Phi.
Mục Phi đưa thuốc cho hai người rồi châm lửa, hít một hơi xong thì thở dài, “Khương cục, chuyện này của em tuy trông có vẻ ‘phạm pháp’, nhưng thực ra đứng ở lập trường của em, em hoàn toàn không có điểm nào sai cả...”
Khương Chính Quân bất giác nhíu mày, “Ồ? Vậy cậu nói tiếp xem, tôi xem cậu không sai ở chỗ nào?”
“Khương cục, em hỏi ngài, người khác cầm dao muốn giết em, em đánh gã ngã gục. Đây thuộc về phòng vệ chính đáng, không phạm pháp, đúng không ạ?”
Nghe Mục Phi nói vậy, Khương Chính Quân gật đầu.
“Thế thì chốt lại thế nhé. Phòng vệ chính đáng không phạm pháp, em chính là đang phòng vệ, chỉ có điều kẻ muốn giết em không phải là một ‘cá nhân’, mà là một tập đoàn, một tổ chức mà thôi. Em biết bọn chúng muốn giết em, em không muốn chết, nên đành phải ra tay phản kích trước.”
“Khương cục, ngài nghĩ xem, tên khốn Lưu Huy đó dưới tay có mấy trăm người, hơn nữa hở một chút là nhắm vào người nhà của em, em phải làm sao đây? Cảnh sát các ngài không có cách nào với hắn, cũng không thể bảo vệ em, vậy không còn cách nào khác, em chỉ đành tự nghĩ cách bảo vệ mình thôi. Còn chuyện ở Đại lầu Lục Cốc, mục đích của em chẳng qua chỉ là tìm một chỗ dựa, để người của Hưng Bắc Bang bảo vệ mình mà thôi, chẳng lẽ tự vệ cũng có lỗi sao?”
“Hơn nữa, tên khốn Lưu Huy đó hoàn toàn là một kẻ mất trí, không giết em hắn sẽ không cam tâm. Mùng ba Tết, hắn phái người đến nhà em bắt người nhà em, được rồi, em đã trốn thoát được. Lần này hắn lại dò la được địa chỉ nhà chị em, hơn nữa còn cố tình điều em đi nơi khác để bắt chị và em gái em, em đã đề phòng sẵn một tay nên lại trốn thoát được.”
“Nhưng em trốn được một hai lần, chưa chắc đã trốn được lần thứ ba, càng không thể trốn cả đời được. Hắn hận không thể đẩy em vào chỗ chết, trong khi cảnh sát các ngài lại vẫn chưa bắt được hắn, ngoài việc gầy dựng thế lực của riêng mình, ngoài việc phản kích ra, em còn có thể làm gì khác?”
Mục Phi nói, đoạn chỉ tay về hướng dưới lầu, “Cứ lấy cái tên Bạch Tuộc dưới kia mà nói, với loại người liều mạng như hắn, nếu em không tiêu diệt hắn, đợi hắn ra tù nhất định sẽ trả thù em gấp bội. Em không giết hắn, chẳng lẽ ngồi chờ hắn đến giết mình sao? Suy cho cùng, em cũng chỉ đang tự bảo vệ bản thân, điều này cũng chẳng khác gì phòng vệ chính đáng cả, thế thì sai ở đâu chứ?”
Nghe Mục Phi nói những lời này, tất cả mọi người có mặt đều chấn động trong lòng.
Mục Phi nói không sai, thực ra đứng ở lập trường của cậu, cậu thật sự rất đỗi bất đắc dĩ, bản thân cậu cũng không muốn làm những chuyện nguy hiểm thế này. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không làm thế thì cậu biết phải làm sao?
Chẳng lẽ thật sự phải đợi đối phương hãm hại người nhà mình đến chết, gây ra tổn thất không thể vãn hồi rồi mới báo cảnh sát, cầu cứu cảnh sát hay sao? Người đã mất rồi, thì cần cảnh sát làm cái quái gì nữa?
Đây cũng là lý do tại sao người Trung Quốc luôn bất mãn với cảnh sát, thường nói cứ đợi mọi chuyện xong xuôi thì cảnh sát mới xuất hiện.
Nghe Mục Phi giãi bày, lòng Khương Chính Quân cũng thấy nhẹ nhõm hơn phần nào, bởi vì ít ra Mục Phi làm vậy là có nguyên nhân của nó.
Thế nhưng dẫu là vậy, Khương Chính Quân vẫn do dự. Ông cũng biết những việc Mục Phi làm chỉ là để tự vệ, tình ngay lý gian. Nhưng đứng ở lập trường của mình, ông vẫn thấy khó xử. Dù sao ông cũng là cảnh sát, sự tồn tại của cảnh sát chính là để bảo vệ công dân, duy trì pháp luật.
Nói về tình người, cách làm của Mục Phi quả thực là tự vệ, không có gì sai. Nhưng xét theo luật pháp, Mục Phi đích thực đã vi phạm pháp luật.
Sự đánh đổi giữa tình người và pháp luật này chính là điều khó khăn nhất, cho nên dù ông là một quân nhân tác phong nhanh nhẹn dứt khoát thì lúc này cũng không biết phải làm sao cho phải.
Tình huống này vốn nằm trong dự liệu của Mục Phi.
Lúc suy nghĩ nãy giờ, cậu đã đoán trước Khương Chính Quân sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Nhìn ra sự do dự của Khương Chính Quân, cậu bèn nhân cơ hội châm ngòi thổi gió, tiếp tục biện hộ: “Khương cục, em biết xét theo lập trường của ngài, ngài là cảnh sát, còn những việc em làm quả thật đã phạm pháp. Nhưng ngài thử nghĩ xem, luật pháp đất nước chúng ta thực sự hoàn thiện rồi chứ? Thực sự hoàn toàn đúng đắn sao?”
“Nếu thực sự hoàn thiện, công bằng, thì tại sao có biết bao nhiêu quan chức lại lách luật mưu cầu tư lợi, tham ô đút lót? Tại sao có ngần ấy ấm dực hoành hành ngang ngược, cậy thế bắt nạt người? Người ta vẫn luôn nói Trung Quốc do nhân dân làm chủ, quan chức chỉ là đầy tớ của nhân dân, nhưng thực tế có phải như vậy không?”
“Con trai quan chức cưỡng hiếp thiếu nữ, bị thiếu nữ tát cho một bạt tai, kết quả công tử bột vô tội, thiếu nữ thành ra tội cố ý gây thương tích. Con trai cục trưởng cục công an đua xe đâm bị thương người nông dân bán rau, kẻ tông người không sai, người bị đâm phải bồi thường. Hầm lò tư nhân của họ hàng một vị quan lớn trong khu vực bị sập, đè chết mấy chục người, người nhà đi kiện lại bị tống vào trại giam...”
Mục Phi liên tiếp đưa ra những ví dụ ấy, “Trên thế giới này những chuyện bất công, trái đạo lý quá nhiều, kể mãi không hết. Nếu luật pháp thực sự công bằng, thì sao lại có những chuyện thế này xảy ra? Lúc chúng em đi học, trong sách viết rằng luật pháp được định ra là để bảo vệ nhân dân, nhưng nhìn lại bây giờ xem, câu đó có đúng không? Hình như hoàn toàn ngược lại, nó được định ra chuyên để bảo vệ lũ con cháu quan lớn, bắt nạt dân đen thì có...”
Mục Phi thừa biết Khương Chính Quân đang do dự điều gì. Chẳng phải ngài đang đứng giữa pháp luật và tình người mà không biết phải chọn thế nào hay sao?
Vậy được thôi, em sẽ giúp ngài, để ngài tận mắt nhìn xem thứ mà ngài vẫn hằng bảo vệ rốt cuộc là loại hàng gì nhé?
Thế là, Mục Phi liên mồm kể ra từng chuyện bất công ở cõi đời này, liên tục đả kích phòng tuyến trong lòng Khương Chính Quân. Dù cách làm có phần non nớt, nhưng hiệu quả mang lại quả thực rất tốt.
Vừa nói, Mục Phi vừa quan sát sắc mặt đang biến đổi của Khương Chính Quân. Cậu thầm mừng trong bụng, biết rằng mục đích của mình sắp đạt được rồi.
Chừng ba bốn phút sau, Khương Chính Quân nghe không nổi nữa, ông ngắt lời Mục Phi, “Được rồi được rồi, đừng nói nữa, coi như cậu nhóc cậu có lý...”
Nghe vậy, Mục Phi bất giác mỉm cười nhẹ, trên mặt hiện lên biểu cảm của kẻ mưu kế đã thành công.
Cậu vốn chẳng sợ Khương Chính Quân làm khó dễ mình, đống bằng chứng trong tay thừa sức để cậu tự vệ. Thứ cậu lo lắng chỉ là sợ làm căng thẳng với Khương Chính Quân, mất đi mối quan hệ ‘bằng hữu’ này mà thôi. Dù sao Mục Phi vẫn thấy Khương Chính Quân là một người rất tốt, thời buổi này, tìm được một vị quan tốt thực sự quá khó.
Còn những người khác có mặt ở đó thì không có nhiều suy nghĩ như Mục Phi, thấy Mục Phi không sao, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Khương Chính Quân lúc này mới ngẩng đầu nhìn Mục Phi, nhíu mày nói, “Chuyện này, tôi có thể nhắm một mắt mở một mắt. Nhưng cậu phải biết rằng, trong cục cảnh sát không phải chỉ có một mình tôi quyết định, có rất nhiều người đang chằm chằm nhìn vào, chỉ đợi tôi và Hạo Văn sẩy chân thôi. Chỗ tôi thì cậu có thể qua ải, nhưng chỗ người khác tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cho cậu thế đâu, bọn họ nhất định sẽ lại đến tìm phiền phức với cậu, giống như tên Lưu Cao kia chẳng hạn...”
Mục Phi lại tỏ vẻ hoàn toàn thản nhiên.
“Khương cục, thực ra em coi ngài là bậc trưởng bối, là chú ruột nên mới nói thật với ngài thôi. Điều em sợ chẳng qua là ngài giận em mà thôi, còn thực ra, em làm vậy từ sớm đã tự lo đường lui cho mình rồi. Về phần tên Lưu Cao đó... hắn cũng nhảy nhót không được mấy ngày nữa đâu...” Cậu nói với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh, sau đó cười với Khương Chính Quân như đang khoe báu vật, “Phải rồi Khương cục, em có một món đại lễ muốn tặng ngài, đảm bảo ngài thích mê...”
Nghe Mục Phi nói vậy, Khương Chính Quân ngẩn người, đáp: “Đừng đưa cho tôi!! Tôi không cần!!”
Ông vươn tay chỉ thẳng vào Mục Phi, nói: “Tôi biết bây giờ cậu là cái tên Tam gia treo danh của Hưng Bắc Bang gì đó, có lẽ cũng kiếm được chút tiền. Nhưng tôi nói cho cậu biết, cậu có nói ngọt đến mấy cũng vô ích, nhưng nếu có một ngày cậu dám làm chuyện ‘xấu’, tốt nhất đừng để tôi biết, bằng không người đầu tiên tôi ra lệnh bắt chính là cậu đấy.”
Mục Phi cũng ngẩn người, rồi sau đó mới phản ứng lại. Hóa ra Khương Chính Quân tưởng cậu cũng giống như đám xã hội đen khác, muốn mang tiền biếu xỏ để ông ‘chiếu cố’ mình, tiện bề làm mấy chuyện mờ ám. Với tính cách của ông, nổi giận cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, khi nghe ông nói là chuyện ‘xấu’ chứ không phải chuyện ‘phạm pháp’, Mục Phi liền biết ông đã thỏa hiệp rồi.
Mục Phi vội xua tay, mỉm cười giải thích: “Khương cục, ngài hiểu lầm rồi, món quà em tặng ngài không phải tiền hay vật gì quý giá đâu, chuyện hối lộ ngài thì em tuyệt đối không làm. Thứ em tặng ngài chỉ là mấy đoạn video trên máy tính thôi ạ.”
Nói rồi, Mục Phi quay người gọi Hồng Tố Phân đang đứng phía sau: “Tổng giám đốc Hồng, làm phiền chị lấy giúp em thứ mà em nhờ chuẩn bị lúc nãy với...”
“À, ở đây...” Nghe Mục Phi gọi, Hồng Tố Phân vội vàng cầm một hộp đĩa tới.
“Khương cục, trong đĩa này có mấy đoạn video, ngoài việc có thể chứng minh tội ác của tên Bạch Tuộc ra, còn có video hắn cấu kết buôn bán ma túy với Lưu Huy. Có cái này rồi, hoàn toàn chứng minh được Bạch Tuộc phạm trọng tội, có giết hắn cũng đáng đời, đồng thời cũng có thể rửa sạch trách nhiệm cho em...” Mục Phi mở hộp đĩa ra, chỉ vào một chiếc đĩa trong đó rồi nói.
Nghe vậy, Khương Chính Quân hơi giật mình. Hóa ra tên nhóc này đã sớm tự tìm đường lui cho mình rồi thật sao.
Có thứ này trong tay, cho dù ông có đưa cậu về đồn cảnh sát thì cậu cũng hoàn toàn vô tội. Còn nguyên nhân lúc nãy cậu không trực tiếp lôi đĩa ra mà lại đứng giải thích hồi lâu với ông... hóa ra cậu thực sự chỉ sợ ông không vui thôi sao?
Cái tên nhóc thối này, xem ra đúng là coi mình như chú ruột rồi đây!!
Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Chính Quân dễ chịu hơn rất nhiều, mơ hồ trào lên một chút niềm vui. Kỳ thực, ngay từ lần đầu tiên biết chuyện Mục Phi một mình đơn thương độc mã đấu lại cả đám trộm trên xe buýt, ông đã rất có thiện cảm với cậu rồi.
Ông cảm thấy vào thời buổi này, những thanh niên có lá gan và huyết tính như thế ngày càng ít, mà Mục Phi không những gan dạ cẩn trọng, võ nghệ lại cao cường. Hơn nữa, qua những lần tiếp xúc sau đó, càng nhìn ông lại càng thấy cậu thanh niên này rất được. Ông đánh giá rất cao Mục Phi, tương lai chắc chắn sẽ là người làm đại sự.
Ông thậm chí còn từng nghĩ đến việc muốn đưa Mục Phi vào trường cảnh sát, hai năm sau sẽ điều về đồn của mình làm việc. Với bản lĩnh của cậu, khi vào đến phân cục khu Hương Sơn, tuyệt đối sẽ là kẻ đánh đấm cừ khôi nhất.
Chỉ tiếc là, Mục Phi không có chí hướng làm cảnh sát.
Sau khi Mục Phi giới thiệu xong chiếc đĩa đó, cậu lại chỉ sang chiếc đĩa còn lại: “Còn chiếc đĩa này này, hé hé, toàn là đồ tốt đấy, hai người có muốn xem thử không?”
“Cái quái gì mà bày đặt bí hiểm thế?” Long Hạo Văn hỏi.
“Đi nào, qua xem thử đi, bảo đảm hai người sẽ thích cho mà xem...” Mục Phi nói với Khương Chính Quân và Long Hạo Văn.
Mục Phi dẫn hai người đến trước máy tính, mở nội dung trong đĩa cho họ xem. Và khi hai người vừa nhìn thấy, khóe miệng tức khắc giật giật, lộ ra biểu cảm như bị sét đánh ngang tai.