Điền Liên Thành lúc này mới ngớ người ra khi biết bản thân vậy mà lại đem em gái của chị của Tam gia tặng cho người khác để ngủ cùng.
“Bộp”
Điền Liên Thành lập tức quỳ rạp xuống đất, khóc lóc van xin, “Tam gia, tôi sai rồi, trước đây tôi nào biết ngài chính là Tam gia mới chứ, nếu tôi mà biết, có đánh chết tôi cũng không dám làm chuyện này đâu!!”
Mục Phi cười lạnh nhìn hắn, hỏi vặn lại, “Vậy ý của anh là, nếu tôi không phải Tam gia này, thì anh dám làm, phải không?”
Một câu của Mục Phi khiến Điền Liên Thành á khẩu không trả lời được, chẳng nói tiếp được nữa, “Xin lỗi, Tam gia, tôi thật sự sai rồi, xin ngài nhất định hãy tha cho tôi……”
“Câm miệng!” Mục Phi trừng mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói, “Lát nữa lại tính sổ với anh……”
Thật ra Mục Phi vốn không muốn để người khác biết thân phận của mình, dù sao chí hướng của cậu không nằm ở thế giới ngầm. Những gì cậu nghĩ, chỉ là phát huy tác dụng đáng có của những công nghệ tương lai trong tay, kiếm thêm chút tiền, để người thân, cùng các anh em, bạn bè bên cạnh sống tốt hơn một chút, không bị bắt nạt, chỉ thế mà thôi.
Nhưng nếu bước quá sâu vào thế giới ngầm, rất có khả năng sẽ bị đóng mác “xã hội đen”, đến lúc đó, khi muốn làm việc gì khác, chắc chắn sẽ có người nhìn nhận bản thân bằng thân phận “xã hội đen”. Nếu việc kinh doanh nhỏ thì có lẽ dễ nói, còn nếu việc kinh doanh lớn lên, đặc biệt là liên quan đến lợi ích của một số quốc gia, thì đối thủ cạnh tranh rất có thể sẽ dùng cái cớ này để đả kích cậu.
Đây cũng là lý do vì sao mà rất nhiều đại ca xã hội đen, trùm thế giới ngầm lại khao khát muốn tẩy trắng thân phận của mình đến vậy.
Thế nhưng hiện tại, Hồng Tố Phân vẫn nói ra thân phận của Mục Phi, mà Mục Phi lại không thể trách cô ta, bởi vì Mục Phi biết, một mặt cô ta làm vậy là để giải vây cho mình. Dưới trọng thưởng tất có dũng phu, đám bảo vệ này tuy mặc đồng phục, nhưng thực chất đều là người trong thế giới ngầm. Cho họ năm mươi vạn, đừng nói là đánh nhau, kẻ gan lợn một chút, bảo đi giết người họ cũng dám.
Còn về mặt khác, tự nhiên cũng có tính toán nhỏ của riêng cô ta.
Quả nhiên, sau khi cô ta nói ra thân phận của Mục Phi, đám bảo vệ đang mài đao soàn sạt muốn động thủ với Mục Phi, từng kẻ một đều xìu xuống, đứng ngây ra ở đó, không dám làm càn nữa.
Lại nhìn Lỗ Văn Kiệt và Miêu Dịch, bọn họ cũng ngẩn người. Hoàn toàn không thể ngờ được cái tên nhóc thối trông có vẻ nghèo kiết xác này lại là cái gọi là Tam gia gì chứ. Bọn họ tuy là con nhà quan chức cao cấp, có tiền có thế, nhưng bảo họ bắt nạt bách tính bình thường thì được, chứ nếu thật sự đối đầu với đại ca xã hội đen, bọn họ cũng phải cân nhắc cho kỹ, không dám ép quá trớn.
Bởi vì bọn họ biết, những người này đều là kẻ liều mạng, chết còn không sợ, chẳng lẽ lại sợ chơi tàn nhẫn à? Trừ khi có thể quét sạch một mẻ lưới bọn họ, bằng không, chờ đợi bọn họ sẽ là sự trả thù kéo đến dập dồn, vô tận.
Đây cũng là lý do vì sao rõ ràng cảnh sát có nhân lực vật lực mạnh hơn thế giới ngầm, nhưng thế giới ngầm vẫn cứ tồn tại.
Mục Phi thu phục xong Điền Liên Thành, quay đầu nhìn lại, Lỗ Văn Kiệt và Miêu Dịch cũng mang theo vẻ sợ sệt. Lỗ Văn Kiệt ra vẻ mạnh miệng nói, “Tôi mặc kệ anh là cái thứ Tam gia nào, cho dù là Lý Đông Cương ở đây, cũng phải nể mặt tôi vài phần.”
Chuyện hôm nay, tuy rằng là tôi để mắt tới chị và em gái anh trước, cho dù tôi có sai đi chăng nữa, nhưng rốt cuộc cũng chưa làm gì cả, anh đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, có phải nên thấy đủ rồi không? Làm việc gì cũng đừng tuyệt tình quá, bằng không, chẳng có lợi cho ai đâu……”
Đối với Lỗ Văn Kiệt mà nói, để hắn nói ra những lời này trước, đã coi như là cúi đầu rồi, thế nhưng Mục Phi hoàn toàn không thèm để ý đến hắn, lao tới giáng cho một bạt tai, tiếng “chát” vang lên.
“Anh bây giờ không có tư cách để thương lượng điều kiện với tôi……” Mục Phi lạnh lùng nói.
“Mày……” Lỗ Văn Kiệt trợn trừng mắt nhìn Mục Phi, nhìn biểu cảm đó của hắn, hận không thể ăn tươi nuốt sống Mục Phi vậy.
Nhưng hắn mới nói được nửa câu, lại thấy người đối diện giơ tay lên lần nữa, lúc này mới vội vàng ngậm miệng.
Đúng lúc này, điện thoại của Mục Phi bỗng nhiên reo lên, là Chu Hải Bân gọi tới. Thật ra khi đi bơi cậu vốn không muốn mang điện thoại, chính là vì đợi cuộc gọi của Chu Hải Bân nên mới cố tình để trong túi áo choàng tắm.
“Ông chủ, mọi việc đều đã xong xuôi rồi, có nhiệm vụ gì, cậu cứ nói đi.” Mục Phi ấn nút nghe, giọng nói có phần trầm ổn của Chu Hải Bân liền truyền sang.
Nghe thấy lời của Chu Hải Bân, Mục Phi lại nhìn Lỗ Văn Kiệt và Miêu Dịch hai vị thiếu gia, trên mặt hiện lên một tia lạnh lẽo, “Hải Bân ca, anh trước kia là lính đặc chủng, chắc hẳn sẽ có vài thủ đoạn bức cung tra hỏi, hành hạ người khác chứ?”
Bên phía Chu Hải Bân ngẩn người ra một chút, đáp lại, “Bức cung? Đó không phải sở trường của tôi, nhưng chỉ cần không phải là đặc công cao cấp được huấn luyện đặc biệt, tôi nghĩ tôi đều có thể giải quyết được. Ông chủ, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Mục Phi lạnh lùng liếc mắt nhìn hai vị thiếu gia Lỗ Miêu, hai người không kìm được run lên một cái, “Có hai tên không biết sống chết, lại dám nổi ý đồ với người nhà của tôi. Anh tới khu giải trí Gia Niên Hoa ở con phố nào đó tại khu phát triển đi, tôi phái người xuống đón anh……”
“Trong vòng mười phút, nhất định sẽ đến……”
“Lúc đến thì mang theo những thứ cần dùng đi.”
Cúp điện thoại xong, Mục Phi nói với Hồng Tố Phân, “Hồng tổng, cô xuống lầu đón một chuyến, anh ta tên là Chu Hải Bân.”
Hồng Tố Phân cung kính cúi đầu đáp một tiếng, xoay người đi xuống.
Sau đó Mục Phi quay đầu lại, nhìn thấy Đồ Đại Hải lúc nãy vừa đến báo tin cho mình, vỗ vỗ bả vai hắn, “Cậu qua đây……”
“Tam gia.” Đồ Đại Hải bước tới đáp lời.
“Chuyện hồi nãy là thế nào, cậu đem toàn bộ tình hình cụ thể mà cậu nhìn thấy kể lại cho tôi nghe một lượt……” Mục Phi hỏi.
“Vâng……” Đồ Đại Hải liền đem chuyện Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh bị một nhân viên phục vụ dẫn tới đây, sau đó bị ba tên bảo vệ đẩy vào trong phòng kể lại một lượt.
“Đm, hóa ra là mày đi mách lẻo!! Thiếu gia tao không tha cho mày đâu……” Lỗ Văn Kiệt nghe vậy liền nổi giận, hắn bảo sao tên nhóc này lại đến nhanh thế, hóa ra là có người đi báo tin.
“Chát!!” Hắn vừa nói dứt lời, trên mặt lại ăn thêm một bạt tai.
“Câm miệng!!” Mục Phi lạnh lùng nói.
Lỗ Văn Kiệt từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu nỗi uất ức lớn thế này, hôm nay bị Mục Phi đánh, còn nhiều hơn cả tổng số đòn roi chịu trong hai mươi bốn hai mươi lăm năm qua. Nhất là cái tát này, mười mấy người có mặt mà lại bị bạt tai giữa chốn đông người, thật sự quá mức mất mặt. Hắn tuy không nói gì nữa, nhưng trừng trừng nhìn Mục Phi với ánh mắt đầy căm hận, dường như hận không thể lột da rút gân đối phương vậy.
Thằng nhóc thối, mày cứ đợi đấy, để tao ra ngoài xem, nỗi khổ và sự nhục nhã ngày hôm nay, tao nhất định bắt mày trả lại gấp mười gấp trăm lần!! Lỗ Văn Kiệt căm hận nghĩ.
Mà Mục Phi nghe xong lời của Đồ Đại Hải, mới biết chuyện này vậy mà còn có phần của hai tên bảo vệ kia nữa. Nhìn lại đám bảo vệ, hai tên kia đang lén lút lùi về phía sau. Vừa thấy Mục Phi nhìn sang, lập tức sắc mặt hoảng sợ, quay đầu định chạy.
Nhưng hai người bọn họ mới bước đi được hai bước, đã bị Mục Phi túm lấy quần áo từ phía sau.
Mục Phi tóm lấy thắt lưng của hai người đó, kéo ngược trở lại. Hai người đàn ông trưởng thành cứ như không có trọng lượng, bị Mục Phi nhấc bổng lên, sau đó ném thẳng về phía Lỗ Văn Kiệt và Miêu Dịch giống như vứt rác.
Thủ pháp vô tình này của cậu đã dọa cho những người có mặt sợ hết hồn. Hai tên bảo vệ đó vóc dáng không hề nhỏ, ít nhất cũng phải một trăm năm mươi cân, vậy mà lại bị cậu dùng một tay túm thắt lưng nhấc bổng lên không nói, còn có thể ném đi được, sức lực này phải lớn cỡ nào cơ chứ.
“Đại Hải, nữ nhân viên phục vụ cậu vừa nói tên là gì?” Mục Phi hỏi Đồ Đại Hải.
“Tôi không biết cô ta tên gì, nhưng người ta đều gọi cô ta là Tiểu Trân……”
Lúc này Mục Phi mới tỉ mỉ đánh giá Đồ Đại Hải một lượt. Người sau cao khoảng một mét chín, vóc dáng vạm vỡ lực lưỡng, bờ vai rất rộng, bắp tay cực kỳ phát triển, đúng là vóc dáng của một vận động viên thể hình, có thể so với Đại Voi.
“Đồ Đại Hải, tôi bây giờ lệnh cho cậu làm đội trưởng bảo vệ, cậu mau đi bắt cái cô tên Tiểu Trân đó tới đây cho tôi……” Mục Phi ra lệnh.
“Tôi đi ngay đây.” Đồ Đại Hải xoay người chạy vút ra ngoài.
“Tam gia, tôi cũng đi giúp một tay, nhất định bắt con ả đó về cho ngài……” Một tên bảo vệ phản ứng nhanh nhẩu hét lên, rồi cắm cổ chạy ra ngoài.
Những tên bảo vệ khác cũng phản ứng lại, bọn họ nhìn Điền Liên Thành đang quỳ dưới đất, lại nhìn Mục Phi, biết kẻ trước đã tiêu đời rồi, lập tức đều chạy ra ngoài, đi nịnh nọt vị đội trưởng bảo vệ mới Đồ Đại Hải.
Chu Hải Bân quả không hổ danh xuất thân từ quân nhân, làm việc vô cùng hiệu quả, nói là trong mười phút đến, kết quả năm sáu phút đã tới nơi. Anh ta xách theo hai chiếc túi nhựa có chữ “Nhân Dân Chu Thái”, đi theo Hồng Tố Phân bước vào.
“Ông chủ.” Chu Hải Bân gật đầu chào Mục Phi rồi hỏi.
“Hải Bân ca, năm tên nhóc kia có ý đồ xấu với người nhà tôi, giúp tôi canh chừng bọn chúng một chút, tôi đưa người nhà về nhà trước, lát nữa quay lại rồi nói tiếp……” Mục Phi dặn dò Chu Hải Bân.
Còn Chu Hải Bân nghe vậy không nói hai lời, kéo đại một chiếc ghế tới, nghênh ngang ngồi phịch xuống đó, chẳng làm gì cả, chỉ chăm chăm trừng mắt nhìn mấy kẻ trước mặt.
Có Chu Hải Bân ở đây rồi, lúc này Mục Phi mới thở phào nhẹ nhõm, bước vào phòng của Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh.
Hai người lúc đó bị dọa cho sợ ê chề, nhưng thực ra không bị tổn thương gì mấy. Bây giờ nghỉ ngơi một lúc, trạng thái đã tốt hơn rất nhiều, nhưng dường như vẫn còn sợ hãi chưa nguôi.
“Tuyết tỷ, Tiểu Manh, đi thôi, chúng ta về nhà……” Mục Phi vừa nói, vừa đón lấy Từ Tiểu Manh từ tay Hạ Tuyết, ôm gọn vào lòng, tay kia nắm lấy bàn tay của Hạ Tuyết, dẫn bọn họ đi ra ngoài.
“Xin lỗi nhé, Tuyết tỷ, nếu không phải em dẫn hai người tới đây thì đã không gặp phải chuyện thế này……” Ra khỏi phòng, Mục Phi dịu dàng xin lỗi, trong lòng âm thầm tự trách.
“ Tiểu Phi, đừng nói thế, dẫu sao thì cũng chẳng ai ngờ lại đụng phải hai tên khốn đó chứ, hơn nữa, em cũng vì muốn dỗ chúng chị vui nên mới dẫn tới đây mà……” Hạ Tuyết dịu dàng nói. Rõ ràng bản thân bị dọa cho sợ hãi không nhẹ, vậy mà cô vẫn đang quay lại an ủi Mục Phi.
“Tuyết tỷ, chị cứ yên tâm, đám người đó, em nhất định sẽ bắt bọn chúng phải trả giá đắt……” Mục Phi nói nhỏ một câu, quay đầu hỏi Tiểu Manh đang ở trong ngực, “ Tiểu Manh, em cũng bị dọa sợ lắm phải không?”
Từ Tiểu Manh ban nãy tuy bị dọa không nhẹ, nhưng bây giờ đã khá hơn nhiều rồi. Con bé ôm lấy cổ Mục Phi nói, “Ban nãy Tiểu Manh sợ lắm, nhưng mà có anh ở đây rồi, Tiểu Manh không sợ nữa……”
Vừa nói, đôi mắt to ngấn nước vừa nhìn về phía Mục Phi, “Anh ơi, anh sẽ bảo vệ Tiểu Manh và Tuyết tỷ chứ, đúng không?”
“Ừ” Mục Phi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Chuyện ngày hôm nay thực sự khiến cậu tức điên lên được. Đầu tiên là mẹ chịu uất ức, tiếp theo là Tuyết tỷ và Tiểu Manh, ba người quan trọng nhất trong cuộc đời vậy mà đều bị tên họ Lỗ kia bắt nạt, cậu có thể vui nổi mới là lạ.
“ Tiểu Phi, chuyện hôm nay, vẫn là đừng nói cho dì biết thì hơn, nếu dì mà biết được, nhất định sẽ lo lắng đấy……” Hạ Tuyết dịu dàng nói, “Chị đã dặn Tiểu Manh rồi, con bé sẽ không nói với dì đâu, đến lúc đó em lại tìm một cái cớ giải thích với dì nhé……”
Sau đó, Mục Phi đưa mẹ, Hạ Tuyết và Tiểu Manh về nhà. Mẹ Mục Phi nghi ngờ hỏi đã xảy ra chuyện gì thế, Mục Phi liền giải thích rằng buổi tối có việc đột xuất, không thể ở lại ăn cơm cùng được.
Bà cụ cũng nhận ra trên mặt Hạ Tuyết và Tiểu Manh phảng phất có chút không vui, nhưng Hạ Tuyết và Tiểu Manh cứ một mực khẳng định là vì không thể ăn cơm cùng nhau, chơi chưa đã ghiền, có chút tiếc nuối nên tâm trạng mới không tốt. Mẹ Mục Phi hỏi mấy lần đều nhận được câu trả lời này, đành phải bỏ qua.
Mục Phi đưa ba người về nhà xong, lái xe quay trở lại trung tâm tắm hơi, đã là nửa tiếng sau. Bước vào phòng nhìn lại, Chu Hải Bân vẫn đang ngồi ở đó, dường như chưa từng dịch chuyển lần nào. Đồ Đại Hải và hai ba tên bảo vệ đứng ở bên cạnh, Hồng Tố Phân cũng đứng ở đó. Còn ở phía Lỗ Văn Kiệt và Điền Liên Thành, lại xuất hiện thêm một nữ nhân viên phục vụ nữa, đang ngồi xổm ở đó khóc lóc nức nở không thôi.
“Ông chủ.” Chu Hải Bân gật đầu với Mục Phi, trên mặt vẫn giữ vẻ biểu cảm trầm ổn quen thuộc, đứng dậy nhường chỗ ngồi của mình cho Mục Phi.
Mục Phi cũng không khách khí, nghênh ngang ngồi xuống, lấy ra một điếu thuốc châm lửa rít một hơi, nheo mắt nhìn mấy kẻ trước mặt.
“Các vị, có phải, chúng ta cũng nên tính sổ một chút rồi không?”