Mục Phi cùng Hồng Tố Phân thả chậm bước chân vừa đi vừa trò chuyện, không mất bao lâu, đã đến quầy bán đồ bơi ở tầng một.
“Anh có thời gian bảo hai tên tiểu tử kia, cùng với tư liệu của lão đa bọn chúng, đều tra ra cho tôi, muộn nhất là ngày kia, tôi tới lấy.” Mục Phi vừa nói, vừa phất phất tay, “Cô không cần đi cùng tôi nữa, quay về đi.”
“Ờ, vâng……” Hồng Tố Phân hoàn toàn không dò ra nông sâu của Mục Phi, lại thêm vừa rồi bị hù cho một trận đòn đau, bây giờ đã trở nên ngoan ngoãn.
Cô ta cung kính hỏi thăm: “Vậy Tam gia, ngài lúc nào có thời gian? Em báo cáo công việc với ngài một tiếng, nhân tiện giới thiệu môi trường ở đây luôn.”
Mục Phi liếc nhìn đồng hồ, đã là mười hai giờ trưa, “Vậy cô lúc nào có thời gian?”
“Em hôm nay chính là vì đến báo cáo công việc mới tới, lúc nào cũng được ạ.” Hồng Tố Phân nói.
“Ừ? Cố ý tới à? Vậy thì vất vả cho cô rồi……” Mục Phi sờ cằm suy nghĩ một chút, nói tiếp, “Vậy hai tiếng nữa, khoảng hai giờ, cô phái người tới tìm tôi, cứ nói là có việc, đừng để mẹ tôi và tỷ tỷ biết thân phận của tôi, hiểu chưa?”
Hồng Tố Phân gật gật đầu, “Em biết rồi, Tam gia, vậy em đi trước đây, em bây giờ đi sắp xếp tư liệu của hai tên kia……”
Nói xong, cô ta đến quầy trang phục bơi dặn dò vài câu, chẳng qua chỉ là người một nhà, không cần thu tiền các loại, sau đó hướng Mục Phi gật gật đầu, đi lên lầu trước.
Mục Phi nhìn theo bóng lưng rời đi của Hồng Tố Phân, lúc cô ta bước đi, vòng eo và vòng mông đung đưa như cánh bướm vỗ, đem sự quyến rũ và vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ hoàn hoàn toàn toàn triển lộ ra ngoài, quả thực vô cùng dụ hoặc.
Hảo thảo nào mà Lỗ Văn Kiệt lại để mắt tới Hồng Tố Phân này, người phụ nữ này quả nhiên lực hấp dẫn không nhỏ.
Mục Phi thầm nghĩ, lắc lắc đầu, thu hồi ánh mắt.
Mục Phi đi đến trước quầy bán trang phục bơi nhìn một cái, giật mình hoảng hốt, đồ đạc ở đây quá đầy đủ, riêng đồ bơi treo các loại đã không dưới mấy chục kiểu, bên dưới còn đặt hai ba cuốn sách ảnh đồ bơi, ngoài ra còn có không ít súng nước, vịt con, phao bơi, bóng bay cùng loại đồ chơi dụng cụ bơi lội khác.
“Tiên sinh, ngài cần dùng chút gì ạ?” Nữ nhân viên phục vụ trẻ tuổi ở quầy bán hàng nở nụ cười, ôn hòa hỏi.
“Mỹ nữ, nói chứ chỗ chúng ta không phải là hồ bơi chuyên nghiệp sao? Sao dụng cụ bơi lại đầy đủ thế này hả?” Mục Phi đánh giá những món đồ đang treo, vừa lựa chọn vừa tò mò hỏi.
Tiểu nữ sinh kia cười nhẹ một tiếng, “Tiên sinh, chỗ chúng tôi đây có phòng tắm suối nước nóng và phòng tắm nham thạch núi lửa, nơi đó đều là nam nữ tắm chung, tự nhiên đều phải mặc đồ bơi chứ ạ, các nữ sĩ lại tương đối thích làm đẹp mà, cho nên kiểu dáng đồ bơi cũng tương đối đầy đủ……”
“Ồ, hóa ra là thế……” Mục Phi chợt hiểu ra, cười nhẹ nói, “Vậy làm phiền cô, cho tôi một chiếc quần bơi, hai bộ đồ bơi nữ, còn có một bộ của bé gái nữa, chiều cao khoảng tầm một mét tư.”
Mục Phi vừa nói, vừa chỉ vào những thứ treo phía sau quầy hàng nói, “Cây súng nước kia, cho tôi ba cây; cá voi một con; còn có phao bơi, cả cái này nữa, và cả cái kia nữa……”
“Được ạ, tiên sinh, đừng vội, ngài cứ từ từ nói, em sẽ lấy từng thứ một cho ngài, còn có kiểu dáng đồ bơi, kích cỡ của nữ sĩ cũng nói cho em biết luôn nhé……” Nữ nhân viên phục vụ tiểu nữ sinh mỉm cười nói.
Thế nhưng Mục Phi đang nhìn những món đồ treo phía sau, lúc ánh mắt cậu vô tình lướt qua một bộ đồ bơi, đôi mắt liền hơi trừng lớn, lộ ra ánh mắt kinh ngạc.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi đòi quá nhiều đồ, cuối cùng phải cầm một cái thùng các-tông, mới bưng được đống đồ này lên. Lúc cậu quay lại phòng, Hứa Tiểu Manh đã có chút đợi không kịp, vừa thấy Mục Phi ôm một thùng đồ, lập tức tò mò lao tới.
“Ca ca, nhiều đồ quá vậy, đây đều là cái gì thế ạ?” Hứa Tiểu Manh cười ngọt ngào, tò mò hỏi.
“Hắc hắc, không có gì, đều là đồ để chơi thôi, lát nữa xuống nước các em sẽ biết đây là cái gì rồi, nào, mau đi thay đồ bơi cái đã……” Mục Phi vừa nói, vừa ném thùng các-tông xuống đất, lấy từ bên trong ra mấy bộ đồ lớn.
Mục Phi phân loại một chút, đưa cho mẹ mình một bộ, “Mẹ, bộ này là của mẹ……”
Đó là một bộ đồ bơi liền thân màu đỏ, mẹ Mục Phi nhìn thấy liền hơi trách móc nói: “Cái đứa nhỏ này, mẹ cũng ngần này tuổi rồi, con còn bắt mẹ mặc màu sày sỡ thế này……”
“Ấy da da, mẹ, mẹ phong hoa tuyệt đại, phong vận hãy còn, chính là lúc đẹp nhất, mau đi thay đi……” Mục Phi cứ thế nhét thẳng bộ quần áo vào tay mẹ, giục bà đi thay đồ.
“Nào, Tiểu Manh, bộ này là của em, có hình con thỏ mà em thích này……” Mục Phi nói, lại giao một bộ đồ bơi nữ cỡ nhỏ có in hình hoạt hình dắt tay vào tay Tiểu Manh, “Mau đi thay đi……”
“Oa, đẹp quá đi……” Hứa Tiểu Manh vừa nhìn thấy hình vẽ đáng yêu bên trên thì thích mê tơi, hôn lên má Mục Phi một cái, “Cảm ơn ca ca!!”
Nói xong, liền cởi quần áo ngay tại chỗ.
“Tiểu Manh, em làm gì thế?” Mục Phi hoảng hốt ngắt lời.
“Thay đồ bơi chứ ạ, chẳng phải chính ca ca bảo em mau thay sao?” Hứa Tiểu Manh vừa cởi vừa nói, hoàn toàn không có ý định tránh mặt Mục Phi, trong lúc nói chuyện, đã cởi chiếc áo lông vũ ra rồi.
“Đừng thay ở đây, muốn thay thì vào trong phòng mà thay chứ……” Mục Phi nói.
Nghe lời Mục Phi, Hứa Tiểu Manh lại hoàn toàn không để ý, cười ngọt ngào hướng về phía Mục Phi, bắt đầu cởi lớp áo lót mỏng ở tận cùng bên trong, “Dù sao cũng không có người ngoài, không cần phiền phức vậy đâu, trực tiếp thay ở đây là được rồi……”
Trong lúc nói chuyện, con bé đã cởi chiếc cúc ở tận cùng bên dưới ra, xuyên qua khe hở quần áo, Mục Phi nhìn thấy rõ ràng chiếc rốn nhỏ hơi có hình dải dài, tinh tế tựa như ngọc bích điêu khắc của Hứa Tiểu Manh, đoạn rốn nhỏ trắng trẻo ấy phảng phất như có sức hấp dẫn vô tận, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn yêu thương âu yếm.
“Bốp!!”
“Đồ nha đầu chết tiệt này, không cho phép thay quần áo trước mặt đàn ông, mau vào phòng thay mau……” Mục Phi cuống lên, không có hơi sức tốt đẹp gì mà quát lớn.
“Ái chà!”
Hứa Tiểu Manh đang cởi được một nửa liền ăn một cú vào đầu, con bé đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của mình, oan ức nói: “Nhưng mà ca ca cũng có phải người ngoài đâu cơ chứ……”
“Mặc kệ có phải người ngoài hay không, là đàn ông thì không được hết, em mà còn không nghe lời, lần sau không dẫn em đi chơi nữa đấy……” Mục Phi trừng mắt nói.
Nặc mị, cái nha đầu chết tiệt này, ngay cả cái bụng nhỏ cũng đẹp quá thể vậy? Tựa như ngọc trắng ấy, một chút mỡ thừa cũng không có, sao mà mọc hay thế chứ? Đặc biệt là cái rốn nhỏ kia, giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy, sao lúc nào cũng muốn hôn một cái thế này?
Cái tên ca ca vô lương tâm là Mục Phi miệng thì cứng cỏi, nhưng lại không quản được đôi mắt của mình, cứ hướng về cái bụng nhỏ xinh đẹp của tiểu la lị mà liếc nhìn.
“Ca ca đừng mà, Tiểu Manh nghe lời chẳng phải là được sao?” Hứa Tiểu Manh vừa nói, vừa oan ức bĩu cái môi nhỏ, đành phải ngoan ngoãn ôm lấy đồ bơi của mình đi về phía phòng. Trước khi đi vào, còn “u oán” liếc nhìn Mục Phi một cái, biểu cảm kia, hệt như một đứa trẻ bị người nhà vứt bỏ vậy.
Tiễn Hứa Tiểu Manh vào phòng xong, lúc này Mục Phi mới thu lại biểu cảm nghiêm túc, lại lấy ra một bộ đồ bơi nữa, đưa cho Hạ Tuyết, “Tuyết tỷ, đây là của chị, đây chính là bộ mà em đã cẩn thận chọn lựa vì chị đấy, tin rằng với điều kiện của Tuyết tỷ mà mặc cái này vào, thì cho dù là những người mẫu áo tắm trên TV kia cũng phải cúi đầu hổ thẹn thôi, mau đi thay đi……”
“Cái gì chứ? Làm ra vẻ thần thần bí bí thế……” Hạ Tuyết bị Mục Phi nịnh cho trong lòng vui mừng, tuy lườm cậu một cái, nhưng trên mặt lại không giấu được nụ cười.
Chị tiếp lấy bộ đồ bơi của Mục Phi nhìn qua, là một bộ bikini hai mảnh, thế nhưng khi nhìn rõ kiểu dáng cụ thể của bộ đồ bơi này, chị ngẩn người ra trước, sau đó khuôn mặt liền đỏ bừng lên.
“Tiểu, tiểu đồ tồi…… Cậu, cậu cậu cậu chọn cái gì thế này……” Hạ Tuyết mặt đầy thẹn thùng, ấp úng nói chuyện cũng thấy phí sức, đôi ngọc thủ thon dài trắng trẻo, đẹp tựa tác phẩm nghệ thuật vòng qua eo Mục Phi, nhẹ nhàng véo một cái.
“Ái ái ái, Tuyết tỷ, chị véo em làm gì thế hả?” Mục Phi cố ý trêu chọc Hạ Tuyết, tuy muốn cười, nhưng vẫn giả vờ ra vẻ mặt oan ức.
“Cậu nhìn xem, bộ đồ bơi này sao lại, sao lại…… hở hang thế này, đặc biệt là chiếc quần bơi ấy, lại còn là…… lại còn là kiểu chữ T, cậu, cậu cậu bảo tôi mặc kiểu gì hả? Cậu muốn tôi phơi bày hết chắc?” Hạ Tuyết thẹn quá hoá giận nói.
“Hắc hắc……” Mục Phi nhìn thấy bộ dạng đỏ mặt của Hạ Tuyết, lại càng muốn trêu chọc chị hơn, cậu áp sát lại ngồi xuống bên cạnh Hạ Tuyết, thì thầm bên tai chị nói, “Tuyết tỷ, sẽ không bị lộ hết đâu, hồ bơi hôm nay không mở cửa ra ngoài, chỉ có người một nhà chúng ta thôi, em rất kỳ vọng được nhìn thấy dáng vẻ lúc chị mặc bộ đồ bơi này đấy, chị mặc cho em xem một chút đi……”
Nghe thấy người đệ đệ yêu quý đối với mình lại mong đợi như thế, trong lòng Hạ Tuyết mừng khôn xiết, chị thiếu chút nữa đã nhất thời xúc động đồng ý luôn rồi, thế nhưng lời đến khóe môi chị vẫn không nói ra được, đành khó xử giải thích: “Đố, đố cũng không được, dì và Tiểu Manh vẫn còn ở đây mà, hơn nữa, trong hồ bơi nhất định sẽ có camera giám sát đấy. Không được đâu, mau đổi cho tôi bộ khác đi……” Hạ Tuyết lúc này trông không giống một người chị gái, ngược lại giống như một tiểu nữ sinh đang hờn dỗi với bạn trai hơn.
“Phụt” ai ngờ Mục Phi nghe thấy câu nói này, thiếu chút nữa cười phá lên, cuối cùng phải dùng hết sức lực mới nhịn lại được.
“Hắc hắc hắc hắc” cậu cười xấu xa hai tiếng, lại kéo Hạ Tuyết sát lại gần thêm một chút, thổi hơi nóng bên tai chị nói, “Tuyết tỷ, ý của chị là…… hôm nào mẹ và Tiểu Manh không có ở đây, chị sẽ mặc riêng cho một mình em xem, phải không?”
Nghe thấy lời của Mục Phi, Hạ Tuyết giật mình.
Đúng nha, ý câu nói vừa rồi của chính mình, chẳng phải là muốn mặc riêng loại đồ bơi này cho cậu xem sao? Ấy da, tiêu rồi, mất mặt chết đi được!!
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hạ Tuyết liền biến hóa như đổi mặt, toàn bộ gương mặt quả thực đỏ lựng lên, hệt như một quả táo chín mọng, chị cảm thấy mặt mình nóng ran lên từng trận, tựa như lửa đốt, hận không thể che mặt bỏ chạy cho rồi.
“Ha ha” Mục Phi nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của Hạ Tuyết, cuối cùng không nhịn được nữa, há miệng cười lớn lên.
“Cậu, cậu còn dám cười……” Hạ Tuyết cuối cùng thẹn quá thành “giận” rồi, giơ tay véo vào tai Mục Phi, “Đồ tiểu đồ tồi, tôi véo cậu này……”
“Ha ha, không đùa nữa, Tuyết tỷ, không đùa nữa, sớm đã chuẩn bị sẵn cho chị rồi đây……” Mục Phi trực tiếp phớt lờ đòn tấn công của Hạ Tuyết, đừng nói là chị không nỡ dùng sức, cho dù chị có dùng sức thật đi chăng nữa, sức lực của chị tuyệt đối cũng không làm khó được Mục Phi.
Cười một lúc, Mục Phi lúc này mới thu lại chút ít, lại lấy ra một bộ đồ bơi hai mảnh kín đáo hơn, “Tuyết tỷ, bộ này được chưa?”
Hạ Tuyết nhìn một cái, trả lại vào tay Mục Phi, giống như một tiểu nữ sinh đang nổi cáu, làm nũng nói: “Bộ này không được, cậu đổi bộ khác cho tôi……”
“Hả? Bộ này cũng không được sao? Rất đẹp đấy có biết không……” Những gì Mục Phi nói đều là sự thật, bộ này cậu chính là tuyển chọn đứng đắn đấy, tốn không ít nhãn lực đâu.
“Ai bảo cậu dám trêu chọc tôi chứ? Đây là trừng phạt cậu đấy nhé……” Hạ Tuyết vừa nói, vừa chỉ vào vị trí sau eo của mình, “Đổi cho tôi bộ nào có thể che được phần eo ấy, mau đi mau đi……”
Mục Phi ngẩn người ra một chút, Tuyết tỷ đối với hai vết sẹo ở vùng eo kia, vẫn còn để tâm đến vậy sao? Cho dù là trong tình huống không có người ngoài, cũng không sẵn lòng hiển lộ ra ngoài hay sao?
Tâm tình Mục Phi hơi trầm xuống, an ủi nói: “Tuyết tỷ, em đi đổi ngay đây cho chị. Nhưng mà chị đừng để ý đến vết sẹo ở eo nữa nhé, thực ra em đã tìm được nơi có thể xóa bỏ vết sẹo một cách hoàn mỹ rồi, chỉ có điều là phí chẩn trị và tiền thuốc ở nơi đó rất đắt, đợi em kiếm được nhiều tiền hơn một chút, sẽ dẫn chị đi chữa……”
Mục Phi không dám nói là bản thân mình có loại phương thuốc bí mật đó, như vậy thì khoa trương quá, cậu sợ Hạ Tuyết sẽ hoảng sợ.
Hạ Tuyết nghe thấy lời này, lại khẽ run lên, hóa ra Tiểu Phi vất vả kiếm tiền như thế, là vì muốn giúp tôi xóa bỏ vết sẹo kia sao? Chị tức khắc vô cùng cảm động, đôi mắt đẹp ánh lên quang lệ, thiếu chút nữa thì rơi nước mắt.
“Tuyết tỷ, hôm nay ra ngoài chơi, đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa, vui vẻ lên một chút đi……” Mục Phi dịu dàng an ủi.
Còn Hạ Tuyết thì gật gật đầu, lau lau mắt hai cái, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, đã lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Mục Phi lại an ủi Hạ Tuyết thêm vài câu, thấy tâm trạng chị tốt hơn nhiều rồi, lúc này cậu mới yên tâm, đi xuống lầu đổi cho chị một bộ đồ bơi liền thân. Đợi sau khi cả bốn người đều thay đồ xong, Mục Phi dẫn họ đến căn phòng bơi trong nhà kia.
“Oa, trông có vẻ là một nơi rất thú vị nha……” Vừa bước vào cửa, Hứa Tiểu Manh liền không kìm được mà mở lớn đôi mắt, kinh hô thành tiếng.
Trần nhà của căn phòng chứa hồ bơi này làm bằng thủy tinh, vô cùng sáng sủa, vừa ngẩng đầu lên là thấy bầu trời xanh ngắt.
Ngay chính giữa căn phòng này, là một hồ bơi nhỏ cỡ chừng nửa sân bóng rổ, ở giữa có một hòn giả sơn nhỏ, ở hai góc còn có cầu trượt nhỏ và ngựa gỗ xoay vòng cỡ nhỏ. Nước trong hồ bơi sóng gợn lăn tăn, trong vắt thấy đáy.
Xung quanh hồ bơi, còn có một vòng “ghế bãi biển”, bên trên giương ô che nắng nhỏ, trông thoải mái vô cùng.
Mà điều khiến cho nhóm Hạ Tuyết kinh ngạc nhất là, trong phòng bơi rộng lớn thế này, ngoại trừ bốn người bọn họ ra, không có một bóng người nào, hiển nhiên, nơi này được mở cửa chuyên dành riêng cho bọn họ.
Đãi ngộ này, trong chốc lát khiến cho Hạ Tuyết và mẹ Mục Phi ngẩn ngơ cả người, vẫn là Hứa Tiểu Manh nhanh chân chạy ào tới trước, ngồi xổm ở bên hồ bơi khua khoấy làn nước trong hồ, mặt đầy phấn khích.
Mục Phi nhìn thấy biểu cảm vui vẻ của tiểu la lị, không kìm được mà lộ ra nụ cười hài lòng, cậu một tay ôm lấy Hạ Tuyết, một tay ôm lấy mẹ mình, sải bước lao về phía hồ bơi kia, “Còn đợi cái gì nữa chứ, bắt đầu chơi thôi!!!”
---❊ ❖ ❊---
Đúng lúc người một nhà Mục Phi bắt đầu tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc hiếm có này, lại không hề hay biết rằng, ở trong phòng giám sát đang có người thấu qua camera để giám sát tất cả những chuyện này……