Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 378
Làm phiền Lý Linh

❊ ❊ ❊

Mục Phi nhìn qua khung cửa sổ ở cửa sau phòng học vào bên trong, không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền không khỏi ngẩn ngờ.

Bởi vì chỗ ngồi của Lâm Nhược Y trống không, đừng nói đến bóng dáng xinh đẹp kia, ngay cả sách vở, cặp sách, áo khoác của cô ấy cũng không có, rõ ràng hôm nay hoàn toàn không đến lớp.

Mẹ kiếp, không thể nào, bảo bối Nhược Y nhà tôi lại trốn học sao? Thế giới này điên thật rồi phải không?

Mục Phi không khỏi bất đắc dĩ gãi gãi đầu, có chút u sầu nhỏ. Vợ chồng son xa nhau lâu ngày, đáng lý đây không phải chuyện to tát gì, nhưng dù sao cậu và Lâm Nhược Y đã quá lâu không gặp, vốn tưởng hôm nay có thể nhìn thấy, lại không ngờ vẫn chẳng thấy đâu. Người ta nói người đang yêu một ngày không gặp như cách ba thu, Mục Phi đã sắp một tháng không gặp Lâm Nhược Y, tính đi tính lại, cảm giác đã mấy chục năm rồi.

"Đúng là năm nay không thuận lợi mà..." Mục Phi nghĩ ngợi, lấy điện thoại gọi cho Lâm Nhược Y.

Tuy nhiên đến thời điểm này, dù Mục Phi có liên kết cuộc gọi mà Lâm Nhược Y và Mễ Bối Bối gọi tới lúc nãy lại với nhau, cậu cũng chỉ cho rằng Lâm Nhược Y có việc ở nhà, hoặc là đi mua đồ, mua sách gì đó cùng người thân. Còn như chuyện cô ấy thay lòng đổi dạ, sau lưng mình tìm người khác thì Mục Phi có đánh chết cũng không tin.

Hừm, có lẽ nha đầu Bối Bối kia nhìn thấy đúng là Nhược Y thật nhỉ? Nếu là vậy, hóa ra là mình đã oan uổng con bé rồi. Thôi bỏ đi, đợi có cơ hội sẽ tạ lỗi với cô ấy sau, dù sao nha đầu đó rất dễ dỗ, dỗ dành một chút là xong.

Mục Phi thầm nghĩ như vậy, liền không còn lo lắng về chuyện của Mễ Bối Bối nữa. Chỉ là điều khiến cậu hơi bực mình là sau khi điện thoại kết nối, truyền ra không phải là giọng nói dịu dàng của Lâm Nhược Y, mà là âm báo: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Có lẽ, cô ấy đang ở dưới tầng hầm hay nơi nào đó tương tự chăng?

Mục Phi liếc nhìn đồng hồ, còn chưa đầy mười phút nữa là tan học, cậu nghĩ dù sao cũng đã lâu không gặp Lý Linh, dứt khoát không đi đâu nữa mà đứng ở cửa chờ tan học.

Chẳng mấy chốc, tiếng chuông tan học vang lên. Cô giáo dạy tiếng Anh dặn dò thêm vài câu rồi ôm sách bước ra ngoài. Vừa bước ra cửa nhìn thấy Mục Phi, cô cũng không khỏi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại phảng phất nét cay đắng, một học sinh xuất sắc như vậy lại bị đuổi học, cô không buồn bã mới là lạ.

Sau đó, càng nhiều học sinh bước ra khỏi phòng học, nhìn thấy Mục Phi thì từng tốp hai ba người chào hỏi.

"Mục Phi, về rồi đấy à?"

"Đại gia, dạo này thế nào rồi?"

"Ây da, Mục Phi cậu về không đúng lúc chút nào cả, lớp trưởng đại nhân không có ở đây..."

Mục Phi mỉm cười đáp lễ bọn họ, mà những người này biết Mục Phi không tìm mình nên nói vài câu rồi đều rời đi. Hồi lâu sau, Lý Linh mới chậm chạp đi ra.

Mục Phi vẫy tay gọi Lý Linh: "Hi, Linh tử..."

Ánh mắt Lý Linh lộ ra một chút ngạc nhiên, sau đó giơ tay đấm nhẹ vào vai Mục Phi một cái: "Được đấy, coi như cậu còn có lương tâm, còn biết quay về thăm tụi này..."

Nói đến đây, cô không khỏi lộ vẻ khó xử: "Nhưng mà cậu đến không đúng lúc thật, Nhược Y nhà tụi mình không có ở đây."

Mục Phi thản nhiên đáp lại: "Cần gì cậu phải nói? Lúc nãy nhìn vào phòng tôi đã biết cậu ấy không có ở đây rồi, tôi đến thăm cậu thôi." Cậu lại hỏi tiếp: "Đúng rồi, hai ngày nay không thấy Nhược Y đâu, gọi điện cũng không liên lạc được, cậu có biết cậu ấy đi đâu không?"

Vừa nghe Mục Phi hỏi, trên mặt Lý Linh cũng lộ vẻ bất đắc dĩ: "Ai mà biết được chứ? Nhưng lúc tôi nói chuyện điện thoại với cậu ấy, cậu ấy bảo mấy người họ hàng ở nhà vẫn chưa đi, chắc là đang ở nhà tiếp đón họ chăng?"

Hầy, nhà hào môn đúng là phiền phức thật đấy. Mục Phi thầm nghĩ với vẻ bất đắc dĩ.

Mục Phi nói với vẻ bất đắc dĩ: "Đã cậu ấy có việc, vậy thì đợi khi nào cậu ấy bận xong, tôi lại đến thăm cậu ấy vậy..." Nói đoạn, cậu lắc đầu cười khổ, rồi nhìn sang Lý Linh: "Linh tử, trưa nay đi ăn gì đây?"

Vừa nhắc đến chuyện ăn uống, Lý Linh liền mang vẻ mặt chán nản: "Còn ăn gì được nữa, chẳng qua cũng chỉ là mì sợi, bánh bao, cơm hộp mấy thứ đó thôi."

Mục Phi liền nháy mắt ra hiệu với cô, làm động tác bảo cô đi theo mình: "Hai chúng ta cũng lâu lắm rồi không gặp, hay là ra ngoài ăn đi? Tôi mời..."

Lý Linh vừa nghe thấy câu "tôi mời" liền vô cùng hào hứng: "Thế thì tốt quá nha, đi thôi đi thôi, đi đâu thế?"

"Cậu chọn đi muốn ăn gì..."

"Xem ra qua cái Tết này, cậu kiếm được không ít tiền nhỉ? Vậy tôi không khách khí đâu nhé, quán lẩu nhỏ bên cạnh đi, tôi muốn ăn lẩu hải sản, còn phải gọi thêm ba nghìn viên bạch tuộc..."

Cái gọi là quán lẩu nhỏ trong miệng bọn họ, thực chất chỉ là một loại lẩu cay nhỏ dùng bếp cồn để đun mà thôi. Những món rẻ hơn như lẩu đậu phụ, lẩu thịt heo chỉ có giá hơn hai mươi tệ, còn lẩu hải sản thì đắt hơn một chút, khoảng hơn bốn mươi tệ. Trước đây khi ba người đi ăn cùng nhau, nếu không có sự tài trợ của Lâm Nhược Y, thì nồi lẩu hải sản hơn bốn mươi tệ đó đối với những đứa trẻ gia đình bình thường như Mục Phi và Lý Linh chỉ là món xa xỉ lâu lâu mới dám ăn một lần.

Cũng may là bây giờ, những thứ này hoàn toàn không tạo chút áp lực kinh tế nào cho Mục Phi.

Mục Phi bất đắc dĩ lườm cô một cái: "Cậu cũng chỉ có ngần ấy tiền đồ thôi..." Cậu phất tay...

Hai người đến quán lẩu nhỏ, mỗi người gọi một nồi, gọi thêm ít rau ăn kèm, cơm trắng, đồ uống các thứ. Lúc Mục Phi lấy ví ra trả tiền, Lý Linh nhìn thấy bên trong có một xấp tiền mệnh giá trăm tệ dày cộm, ít nhất cũng phải hơn năm nghìn.

Lý Linh ngạc nhiên thốt lên: "Oa, Tết này cậu kiếm được khối tiền đấy nhỉ..."

Mục Phi không chút khách khí dội cho gáo nước lạnh: "Đồ ngốc..." Cậu nói tiếp, "Ai nhận tiền chứ, đây là đại gia tự mình kiếm được đấy."

Lý Linh ra vẻ không tin: "Cắt, tôi mới không thèm tin nhé, cho dù cậu có đi làm thêm ở quán nướng, một tháng cũng chỉ kiếm được khoảng một nghìn tệ là cùng, chỗ đó của cậu phải có bốn năm nghìn ấy chứ? Tôi không tin cậu có thể kiếm được nhiều như thế..."

Mục Phi cũng không thèm chấp nhặt với cô, hờ hững đáp: "Tin hay không tùy cậu..."

Sau đó hai người vừa chờ đồ ăn vừa trò chuyện. Mục Phi lắng nghe Lý Linh kể chuyện dưới quê, mà phần lớn thời gian đều là Lý Linh nói, Mục Phi chỉ mỉm cười lắng nghe.

Nhưng Lý Linh nói được nửa chừng, không biết nhìn thấy chuyện kỳ lạ gì mà bỗng nhiên dừng lại, trừng trừng nhìn Mục Phi như thể nhìn thấy yêu ma quỷ quái vậy, trên mặt mang vẻ đầy tò mò, vừa xoa cằm vừa chép miệng, không biết đang nghĩ gì.

Mục Phi tò mò hỏi: "Hửm? Sao thế, sao lại không nói nữa rồi?"

Lý Linh chỉ vào Mục Phi đánh giá một hồi lâu mới cất lời: "Cậu... hình như có chút thay đổi rồi đấy..."

Ái chà? Không thể nào? Chẳng lẽ tôi thực sự có thay đổi gì sao? Mễ Bối Bối nói thế, Lý Linh cũng nói thế á?

Mục Phi tuy đang nói đùa nhưng giọng điệu lại vô cùng bình thản, chững chạc, không còn vẻ nghịch ngợm khoa trương như trước kia nữa.

Lý Linh bất mãn lườm Mục Phi một cái: "Á phi, còn đòi đẹp trai hơn cơ đấy? Cậu cứ tự sướng đi..." Đoạn, cô nghiêm túc nói tiếp, "Không phải thay đổi về ngoại hình đâu, mà là khí chất, khí chất ấy, you know?"

"Chính là có cảm giác... một tháng nay... cậu dường như đáng tin cậy hơn trước rất nhiều, có chút hương vị của đàn ông trưởng thành rồi đấy. Mau nói xem nào, có chuyện gì thế, có phải đã trải qua chuyện tốt gì rồi phảik hông?"

Không thể nào chứ? Người ta vẫn bảo trực giác của phụ nữ chuẩn lắm, xem ra đúng là vậy thật rồi, Lý Linh này đoán chuẩn thế không biết! Nhưng mà những chuyện Mục Phi tôi trải qua toàn chẳng có chuyện nào tốt đẹp cả, toàn là chuyện phiền phức thôi được không?

Mục Phi mang ánh mắt đầy đề phòng nhìn Lý Linh, còn Lý Linh thì trừng to mắt, dùng đũa gõ gõ lên bàn, ra vẻ đắc ý: "Thế nào? Thế nào? Chị đây đoán chuẩn rồi chứ, lợi hại chưa?"

Sau đó cô lại lén lút nhìn xung quanh, ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho Mục Phi ghé tai lại gần, thần bí hỏi: "Mục Phi, bây giờ cậu là đàn ông thật rồi phảik hông?"

Nghe thấy câu này, mặt Mục Phi lập tức đỏ bừng. "Đàn ông? Cái gì gọi là bây giờ mới là đàn ông, đại gia đây từ trước đến nay vẫn là đàn ông đấy nhé?"

Sao cậu lại không hiểu ý trong lời cô nói chứ, chỉ là điều khiến Mục Phi u sầu là hiện tại cậu thực sự vẫn chỉ là một "cậu thiếu niên", chứ chưa phải là "đàn ông".

Lý Linh không thèm để tâm đến lời biện minh của cậu, hoàn toàn không có chút giác ngộ rụt rè nào của con gái, tiếp tục gặng hỏi:

"Nói mau, có phải cậu với Nhược Y nhà tôi... đã làm cái đó... rồi không?"

Mẹ kiếp chứ, cậu rốt có phải con gái không vậy? Sao lại hổ báo thế hả trời? Lời này mà cũng hỏi ra được sao!

Mục Phi bị hỏi đến đỏ bừng cả mặt, nhưng cậu chỉ có thể u sầu cúi đầu, sau đó bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Lý Linh hơi thấu sầu gãi gãi sống mũi: "Hả? Hai người vẫn chưa làm cái đó á? Không thể nào..." Cô lẩm bẩm, "Tôi nghe người ta nói, con trai chỉ cần làm chuyện đó với bạn gái, biến thành đàn ông rồi thì lập tức sẽ ra dáng đàn ông, rất trưởng thành cơ mà. Rất hợp với hoàn cảnh của cậu đấy chứ, sao tôi lại đoán sai được nhỉ?"

Đm, đây lại là cái lý lẽ vớ vẩn ở đâu ra thế không biết.

Mục Phi nhìn Lý Linh đang mang vẻ mặt đầy suy ngẫm, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, vừa định mở miệng khuyên nhủ thì cô đã cướp lời trước.

"Bốp!" Lý Linh đập mạnh một bưởng xuống bàn: "Mẹ kiếp, Mục Phi, không thể nào chứ? Cậu sẽ không phải là lén lút sau lưng Nhược Y nhà tôi, quan hệ lung tung với người con gái khác, rồi đánh mất nương tử trai tân đấy chứ?"

Nói đoạn, cô trợn tròn mắt trừng trừng nhìn Mục Phi như nhìn thấy quái vật.

Mục Phi cảm thấy khóe miệng mình đang giật giật, cậu thấy đau đầu thật sự. Hèn chi con nhỏ trước mắt này lại có thể cãi nhau bất phân thắng bại với Mễ Bối Bối tinh quái kia, hóa ra năng lực tưởng tượng lung tung của hai người này mạnh mẽ y như nhau, thuộc cái kiểu nhìn thấy con gấu đen là có thể liên tưởng ngay đến nguyệt thực.

Mục Phi trừng mắt lườm Lý Linh, bất mãn nói: "Linh tử, cậu đang nói nhảm gì thế hả? Nhìn tôi giống loại người đó lắm à?"

Lý Linh không thèm nghĩ ngợi, gật đầu đáp ngay: "Giống."

Mục Phi thấy bực mình rồi đấy... Đổi lại là Cao Nguyên hay Lý Triều Nam mà dám nói với cậu thế này, e là cậu đã sút cho một cước từ lâu rồi, nhưng dù sao Lý Linh cũng là con gái, cậu không ra tay được.

Mục Phi hừ một tiếng: "Cậu có tin hay không thì tùy, dù sao tôi tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với Nhược Y cả, nói thẳng ra đây luôn đấy, cậu thích nghĩ thế nào thì nghĩ..." Nói xong, cậu dứt khoát không thèm nhìn cô nữa.

Lý Linh nhìn bộ dạng u sầu của Mục Phi, thấy có vẻ không giống đang chột dạ, liền dò hỏi: "Cậu thật sự không lén lút sau lưng Nhược Y nhà tôi để dây dưa với con gái khác chứ?"

Mục Phi vỗ ngực quả quyết: "Tuyệt đối không có! Tấm lòng chân thành của tôi đối với Nhược Y trời cao đất hỡi đều chứng giám, sao có thể làm ra chuyện phụ bạc Nhược Y được cơ chứ, đúng không nào?"

Lý Linh nghe vậy thì hài lòng gật đầu: "Hừm, thế còn tạm được..."

Nhưng cũng đúng lúc này, điện thoại của Mục Phi lại reo lên đầy bất hợp thời điểm, liếc nhìn màn hình, lại là một dãy số lạ.

Ể, ai thế này nhỉ?

Mục Phi thầm nghĩ, nhưng vẫn bấm nghe điện thoại, sau đó giọng nói ngọt ngào nhưng có chút không tự nhiên của một cô gái vang lên:

"Alo, Mu... Mục Phi phải không?"

Mục Phi lập tức ngẩn ngờ, mẹ kiếp, sao mà quen tai thế nhỉ? Đây... đây là... Ninh Tử Tiêm?

Lý Linh nghe thấy giọng con gái thì lập tức dựng tai lên lén lút nghe ngóng.

Mục Phi thử dò hỏi: "Cậu là Ninh Tử Tiêm đấy à?"

"Đúng, là tôi, tôi đang ở cùng với Trưởng phòng Hoàng, tôi gọi điện cho cậu là vì..."

Tiếp theo đó, Ninh Tử Tiêm bắt đầu lắp bắp nói ở đầu dây bên kia. Nghe cô ấy nói xong, Mục Phi lại thở dài thườn thượt đầy vẻ không mấy bận tâm: "Tử Tiêm, cậu giúp tôi gửi lời cảm ơn tới Trưởng phòng Hoàng nhé, ý tốt của cô ấy tôi xin nhận, nhưng tôi thực sự không có ý định theo đuổi con đường âm nhạc, cuộc thi này bỏ qua đi thôi..."

Mục Phi nói xong liền định cúp máy, nhưng Ninh Tử Tiêm vội vàng gọi giật lại: "Đợi đã..."

Nghe những lời tiếp theo của Ninh Tử Tiêm, Mục Phi không khỏi mở to mắt ngạc nhiên: "Hả? Cô ấy thật sự nói thế á?"

Nhưng Mục Phi chỉ ngạc nhiên một thoáng rồi lại khôi phục vẻ mặt bình thản thường ngày: "Hầy, thôi bỏ đi thôi Tử Tiêm, cậu cũng biết người niêm phong hồ sơ của tôi là ai mà. Trưởng phòng Hoàng tuy tốt bụng, nhưng dù sao cô ấy cũng chỉ là một vị trưởng phòng, không cùng đẳng cấp với kẻ đó đâu, thôi quên đi vậy."

Nghe Mục Phi nói vậy, đầu dây bên kia Ninh Tử Tiêm có vẻ hơi khó xử, dùng giọng điệu nài nỉ nói: "Nhưng mà, Trưởng phòng Hoàng bảo là dù thế nào đi nữa cũng nhất định phải mời cậu đến bằng được, cho dù không giải quyết được việc đi chăng nữa thì cũng xin cậu ghé qua một chuyến, được không? Coi như giúp tôi một tay..."

Lắng nghe giọng điệu nài nỉ của Ninh Tử Tiêm, lại nhìn nồi lẩu nhỏ vừa được dọn lên tỏa hương thơm ngào ngạt trước mặt, Mục Phi thấy đau đầu hết sức. Nhưng cậu thực sự không có cách nào từ chối: "Được rồi, nói địa chỉ đi, tôi qua đó xem sao."

Ninh Tử Tiêm nghe Mục Phi đồng ý thì trong giọng nói lập tức tràn ngập niềm vui, đọc ngay một địa chỉ cho cậu.

Sau khi cúp điện thoại, Mục Phi ngẩng lên liền thấy Lý Linh đang dùng ánh mắt nhìn kẻ phụ bạc để nhìn mình: "Mục Phi, không thể nào chứ? Cậu thật sự dính dáng với cái cô Ninh Tử Tiêm kia rồi à?"

Nghe câu này, trong lòng Mục Phi vẫn có chút chột dạ nhỏ: "Cậu đang nghĩ đi đâu thế hả? Không phải hồ sơ của tôi bị niêm phong sao? Sở Giáo dục tỉnh có một vị trưởng phòng họ Hoàng bảo có thể giúp tôi giải quyết phiền phức này, đổi lại là tôi phải đại diện thành phố Tân Nam tham gia Đại hội biểu diễn khiêu vũ nghệ thuật thanh thiếu niên ba tỉnh miền Bắc. Tôi qua xem tình hình thế nào thôi, dù sao cũng còn bốn tháng nữa là thi đại học rồi, bộ hồ sơ của tôi cũng là một vấn đề lớn đấy..." Nói đoạn, Mục Phi đứng dậy mặc áo khoác vào, sải bước đi ra ngoài.

Lý Linh nhìn theo bóng lưng rời đi của Mục Phi, không khỏi lo lắng thở dài một hơi: "Hầy, Nhược Y ơi, cái tên tiểu tình lang nhà cậu này quả thực không khiến người ta bớt lo chút nào cả..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:368
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.