[TIÊU HÀN]:
"Lâu lắm không gặp..." Ninh Ninh Tử Tiêm vừa nhìn thấy Mục Phi, liền cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ vui mừng, nét sầu muộn trên mặt dần tan đi, nở nụ cười đẹp như hoa.
Thế nhưng miệng thì cười, trong lòng cô lại không khỏi có chút oán trách Mục Phi.
Người ta mới vừa kết bạn với cậu thôi đấy, vậy mà cậu hay thật, bị đuổi học là đi một mạch luôn, bây giờ đến cơ hội gặp mặt cũng không có, người ta làm sao mà vui cho đẩu chứ?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, chính Ninh Ninh Tử Tiêm cũng giật mình hoảng hốt, mặt càng đỏ hơn.
Ái chà? Mình bị làm sao thế này, sao lại có suy nghĩ kiểu này cơ chứ? Chẳng lẽ mình thực sự thích Mục Phi rồi sao? Ôi trời ơi, thế này không được đâu, Mục Phi là người có bạn gái rồi, sao mình có thể thích cậu ấy chứ?
Ái chà? Không đúng không đúng, vẫn là không đúng. Lý tưởng của mình là phải nhảy những điệu múa đẹp nhất, đứng trên đỉnh cao của giới múa cổ điển, có bạn gái bạn trai gì đó tốn thời gian lắm, cho dù Mục Phi không có bạn gái, thì mình cũng không được thích cậu ấy, người ta đều nói trước khi đạt thành tựu lớn trong nghệ thuật thì không được yêu đương cơ mà.
Thế nhưng, nếu không làm bạn trai... Làm bạn bình thường với cậu ấy, hoặc là bạn bè tốt hơn bạn bình thường một chút, thế chắc là được chứ nhỉ?...
Trong chốc lát, Ninh Ninh Tử Tiêm rối loạn, cô giống như trúng trạng thái hỗn loạn trong game online vậy, trái tim thiếu nữ rối tung rối mù, cũng không biết bản thân đang suy nghĩ cái gì, chỉ có điều gương mặt xinh đẹp lại càng lúc càng đỏ.
Gương mặt xinh đẹp ửng hồng của Ninh Ninh Tử Tiêm lúc thì vui lúc thì giận lúc thì thẹn thùng, đôi mắt đẹp thỉnh thoảng chuyển động, nhìn đông ngó tây, chẳng biết cô đang suy nghĩ cái gì nữa.
Mục Phi nhìn biểu hiện bất thường của Ninh Ninh Tử Tiêm, không khỏi ngẩn ngơ nhẹ, thầm nghĩ Ninh Ninh Tử Tiêm này bị làm sao thế nhỉ? Chẳng lẽ bị sốt à? Sao mặt đỏ thế kia, lại còn làm ra vẻ thất thần nữa chứ.
Cậu vốn định quan tâm vài câu, nhưng nhìn thấy mấy người này đến phòng hiệu trưởng, rõ ràng là có chuyện cần bàn, bèn nuốt những lời định nói xuống.
– Cái đó, bạn Ninh Tử Tiêm... – Mục Phi gọi một tiếng.
– Hửm? Á? Cậu nói gì cơ? – Bị Mục Phi gọi một tiếng, lúc này Ninh Ninh Tử Tiêm mới hoàn hồn lại.
– Ờ, không có gì, chỉ là cái đó... Cậu đi học cũng phải chú ý sức khỏe đấy nhé, đừng làm việc quá sức, dù sao sức khỏe mới là vốn quý của cách mạng mà... – Mục Phi nói, xua xua tay. – Vậy tớ đi trước đây, bái bai...-
Nói xong, cậu liếc mắt đánh giá người phụ nữ lớn tuổi duy nhất mà mình không quen biết, quay người định đi luôn.
Mà người phụ nữ lớn tuổi kia lại ngẩn người, người này tự nhiên chính là Hoàng Trường Hà, trưởng phòng phụ trách tuyên truyền văn nghệ thể dục của Sở Giáo dục tỉnh. Mục đích cô đến hôm nay chính là để gặp hai đứa trẻ Mục Phi và Ninh Ninh Tử Tiêm. Ninh Ninh Tử Tiêm thì cô đã gặp rồi, lúc nãy còn cho con bé biểu diễn thử một chút, tuy phát huy chưa được tốt lắm, nhưng có thể thấy được, con bé có rất nhiều tiềm năng.
Nhưng Mục Phi này là thế nào đây? Chẳng lẽ hiệu trưởng Ngô Văn Toàn vẫn chưa nói chuyện đại hội văn nghệ với cậu ta sao? Hay là, bọn họ đàm phán không thành?
Ngô Văn Toàn và Vu Quốc Phát đều giấu cô, Hoàng Trường Hà đương nhiên không biết chuyện Mục Phi đã bị đuổi học, cô thấy Mục Phi sắp đi, vội vàng gọi cậu lại.
– Này, bạn Mục Phi, đợi chút đã... – Mục Phi đang định mở cửa bước đi thì nghe thấy có người gọi mình, liền khựng bước chân lại.
– Hửm? – Mục Phi khó hiểu quay đầu lại, cau mày nhìn về phía Hoàng Trường Hà. – Cô quen tôi à?
Tôi quen em á? Tôi đương nhiên quen em rồi, tôi chính là vì em mà đến đấy chứ.
Hoàng Trường Hà thầm nghĩ trong lòng như vậy, miệng lại mỉm cười với Mục Phi. – Cô đương nhiên quen em chứ, cô đến trường Trung học số 8 là vì em và bạn Ninh Tử Tiêm đấy...
Hoàng Trường Hà nói xong, quay đầu nhìn về phía Ngô Văn Toàn. – Hiệu trưởng Ngô, anh vẫn chưa nói chuyện này với Mục Phi sao?
– Ờ... – Ngô Văn Toàn hơi lúng túng một chút, vừa rồi anh ta lại vừa cãi nhau với Mục Phi một trận, cậu không nhân cơ hội hạ nhục anh ta đã là may lắm rồi, làm gì có chuyện giúp anh ta chứ, thế nên chuyện đại hội văn nghệ anh ta còn chưa kịp mở miệng nhắc tới. – Cái đó... Lúc nãy tôi và Mục Phi có bàn bạc vài chuyện khác, còn về chuyện cuộc thi, tôi vẫn chưa nói với cậu ấy. Hay là, trưởng phòng Hoàng, cô nói với cậu ấy đi...
Ngô Văn Toàn nói xong, ra hiệu cho Vu Quốc Phát, ra hiệu cho ông ta cùng ra ngoài với mình. Sau đó hai người cùng đi ra ngoài, nhường lại phòng hiệu trưởng cho ba người bọn họ. – Trưởng phòng Hoàng, tôi và chủ nhiệm Vu ra ngoài một chút, ba người cứ thảo luận trước đi...
Đợi hai người đi ra ngoài rồi, Mục Phi nhíu mày hỏi Hoàng Trường Hà. – Trưởng phòng Hoàng, phải không ạ? Cô nói tìm tôi có việc? Có chuyện gì, cô cứ nói đi...
Nói thật, ngữ khí của Mục Phi không tính là tốt, thậm chí còn có chút ý tứ không kiên nhẫn.
Bởi vì nguyên nhân của Ngô Văn Toàn, Vu Quốc Phát và Vương Xuân Lan, hiện tại Mục Phi đã mất đi lòng tin đối với đại đa số giáo viên, đặc biệt là những kẻ mang danh quản lý cấp cao kia. Cho nên, cậu chẳng có mấy ấn tượng tốt với những vị lãnh đạo này, ngữ khí cũng trở nên không mấy thiện cảm.
Mà Hoàng Trường Hà nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của Mục Phi, cũng hơi ngẩn người ra một chút, cô không biết bản thân đã chọc vào chỗ nào khiến Mục Phi bất mãn. Cho dù trong lòng có chút nghi ngờ khó hiểu, cô vẫn kiên nhẫn giải thích với Mục Phi.
– Là thế này, bạn Mục Phi, cô là giáo viên phụ trách tuyên truyền văn nghệ của Sở Giáo dục tỉnh, cô tên là Hoàng Trường Hà, em cứ gọi thẳng cô là cô Hoàng là được. Còn mục đích cô đến lần này chính là mời em, và cả bạn Ninh Tử Tiêm nữa, đại diện cho trường Trung học số 8, tham gia Đại hội biểu diễn văn nghệ thanh thiếu niên ba tỉnh miền Bắc...
– Đại hội... biểu diễn... văn nghệ? – Mục Phi nhíu mày, lặp lại cái tên này một lần.
– Đúng vậy, chính là đại hội biểu diễn văn nghệ, giống y như cuộc thi văn nghệ mà trường Trung học số 8 các em tổ chức vậy, chỉ có điều là quy mô ở cấp tỉnh thôi.
Cuộc thi này, mỗi thành phố đều sẽ chọn ra vài học sinh xuất sắc nhất về mặt văn nghệ, đại diện cho trường học của mình, đại diện cho thành phố nơi mình đang sinh sống, đến tỉnh để tham gia tranh tài.
Mà cuộc thi năm nay, được chú trọng hơn những năm trước rất nhiều, các trận đấu từ top 20 trở đi, không chỉ được phát sóng trực tiếp trên đài truyền hình vệ tinh tỉnh Đông Bắc theo mô hình tuyển tú như "Khoái nam" hay "Siêu nữ". Đến lúc đó còn mời cả nghệ sĩ, ngôi sao chuyên nghiệp đến làm giám khảo, lại còn có cả chuyên gia săn đầu người của các công ty điện ảnh và truyền hình đến hiện trường, có thể nói rằng, đối với những học sinh muốn bước chân vào con đường nghệ thuật mà nói, đây tuyệt đối là một cơ hội khởi đầu cực kỳ tốt.
Một điều đáng nói hơn nữa là, bởi vì cuộc thi này do Sở Giáo dục ba tỉnh miền Bắc chủ trì tổ chức, cho nên bất cứ ai có thể lọt vào top 20, tùy theo thứ hạng cuộc thi, còn có chính sách cộng điểm nữa, nếu muốn thi vào các trường cao đẳng nghệ thuật, còn có khả năng được tuyển thẳng đặc cách.
Hoàng Trường Hà kể từng điều từng điều về những lợi ích của cuộc thi này, phải thừa nhận rằng, cuộc thi này đối với những học sinh muốn đi theo con đường nghệ thuật mà nói, quả thực là một con đường tuyệt vời, giống như Ninh Ninh Tử Tiêm vậy.
Thế nhưng đối với Mục Phi mà nói, cái này hoàn toàn chẳng có chút ý nghĩa nào cả, cơ bản chính là đang lãng phí thời gian.
– Mục Phi, lần trước tiết mục biểu diễn của em trong cuộc thi văn nghệ của trường, cô cũng đã xem rồi, rất đặc sắc, cho dù là tay đàn guitar dọn dẹp gọn gàng kia, hay là bài hát do tự tay em sáng tác, đều vượt xa tiêu chuẩn của những người cùng trang lứa. Có thể nói rằng, ngay cả những học sinh của các trường học viện sư phạm và trường chuyên tu nghệ thuật kia, cũng không có tiềm năng bằng em, em sinh ra chính là để dành cho nghệ thuật, cuộc thi lần này, cô rất kỳ vọng vào em và bạn Ninh Tử Tiêm đấy, hai em chỉ cần phát huy bình thường, tuyệt đối có thể lọt vào top 10... – Hoàng Trường Hà nói với giọng điệu đảm bảo chắc nịch, sau đó quay sang hỏi Mục Phi. – Thế nào, bạn Mục Phi, tham gia nhé?
Hoàng Trường Hà nói xong câu này, vẻ mặt đầy mong đợi chờ đợi câu trả lời của Mục Phi, cô cho rằng một cơ hội tốt thế này, Mục Phi tuyệt đối sẽ không từ chối đâu.
Mà Ninh Ninh Tử Tiêm lúc này lại có chút căng thẳng, Hoàng Trường Hà không biết, chứ cô thì biết rõ lắm chứ, cái tên Mục Phi này, vốn dĩ chưa từng làm việc theo lẽ thường bao giờ, người ta càng có hứng thú cái gì thì cậu ấy lại càng không thèm để ý cái đó. Còn lần này cậu ấy có đồng ý hay không á? Xem chừng là khó đây.
Ninh Ninh Tử Tiêm vừa mới nghĩ đến đây, liền nghe thấy Mục Phi cười khẽ hai tiếng, sau đó xòe một tay về phía Hoàng Trường Hà. – Hehe, ngại quá, cô Hoàng, nghe có vẻ đúng là rất tốt đấy, thế nhưng em không có ý định phát triển theo hướng văn nghệ, cho nên, cuộc thi này thôi bỏ đi ạ.
Mục Phi nói xong, liếc nhìn Ninh Ninh Tử Tiêm một cái. – Tuy nhiên, em lại cảm thấy bạn Ninh Tử Tiêm cực kỳ thích hợp với cuộc thi này, hơn nữa có bạn ấy tham gia là đủ rồi, em rất có lòng tin vào bạn ấy.
Mà Hoàng Trường Hà nghe thấy lời của Mục Phi, lại không khỏi ngẩn ngơ một chút, cái gì cơ cái gì cơ? Cơ hội tốt như vậy, cậu ta vậy mà lại từ chối á? Có nhầm đi không thế hả? Phải biết là cuộc thi này người ta toàn tranh nhau đi ấy chứ lị?
Còn Ninh Ninh Tử Tiêm nghe thấy lời của Mục Phi, cười cũng có chút cay đắng, cậu có lòng tin vào tôi á? Thế nhưng tôi chẳng có lòng tin vào bản thân mình chút nào cả.
Mục Phi nói xong, xua xua tay với hai người đang ngẩn ra. – Hai người cứ bận đi, em đi trước đây.
Nói xong, liền bước thẳng ra ngoài.
– Này, Mục Phi, đợi chút... – Mà Hoàng Trường Hà vừa thấy Mục Phi muốn đi, vội vàng gọi cậu lại, hỏi ngược lại. – Mục Phi, cơ hội quý giá như vậy, sao em có thể từ chối chứ? Chẳng lẽ em không muốn thử thách bản thân một chút sao? Vì vinh quang của thầy cô giáo em, vì vinh quang của trường học, vì vinh quang của Tân Nam sao?
Lúc này Hoàng Trường Hà có hơi sốt ruột rồi, cô không hiểu tại sao Mục Phi lại từ chối. Cô cho rằng Mục Phi quả thực là một mầm non tốt mấy năm mới gặp được một lần, một đứa trẻ như thế này, mà không đi theo con đường nghệ thuật, cơ bản chính là tổn thất của giới nghệ thuật rồi.
Hơn nữa học sinh nghệ thuật của tỉnh Cát Lâm và tỉnh Liêu Ninh cực kỳ lợi hại, năm nào cũng đè ép tỉnh Hắc Long Giang. Mà Mục Phi và Ninh Ninh Tử Tiêm, chính là hy vọng có thể chiến thắng hai tỉnh còn lại đấy, làm sao cô có thể để mặc cho Mục Phi chuồn mất chứ?
Thế nhưng Hoàng Trường Hà lại không biết rằng, lời nói của cô lại đâm trúng ngay chỗ ngứa trong lòng Mục Phi, Ninh Ninh Tử Tiêm vừa nghe thấy cô nhắc đến chuyện vì vinh quang của trường học, cũng không khỏi run bắn bàn tay nhỏ bé lên, thầm kêu một tiếng hỏng bét rồi.
Mục Phi vừa nghe thấy cái câu vì vinh quang trường học ấy, đầu tiên là ngẩn người ra nhẹ, sau đó lại phì cười ha hả, cười xong cậu nhìn chằm chằm vào Hoàng Trường Hà đang ngơ ngác kinh ngạc. – Cô Hoàng, bảo sao nãy giờ cô nói với em nhiều lời như vậy. Em hiểu rồi.
– Cô Hoàng, nếu như cô không nói cái câu vì vinh quang trường học ấy, có lẽ em còn xem xét lại, cô mà cứ hễ nhắc đến câu đó, thì em lại càng không thể tham gia nữa rồi... – Mục Phi nói.
– Hửm? Em đây là... có ý gì? – Hoàng Trường Hà hỏi.
– Hehe, cô Hoàng, cô cho rằng một học sinh cá biệt bị hiệu trưởng không thương, chủ nhiệm không yêu, lại còn bị nhà trường đuổi học, một kẻ thất nghiệp lang thang như em... thì có cái sự cần thiết nào để làm rạng danh cho trường học chứ? – Mục Phi trừng to mắt nói, vừa nói vừa chằm chằm nhìn biểu cảm của Hoàng Trường Hà.
Mà Hoàng Trường Hà vừa nghe nói Mục Phi đã bị đuổi học, lại càng thêm kinh ngạc. Cô đánh giá Mục Phi hai cái, thế nhưng lại cảm thấy đứa trẻ trước mắt này cũng được mà, trông đâu có giống đứa trẻ hư hỏng gì cho cam, sao lại bị đuổi học cơ chứ? Chẳng lẽ cậu ta đã làm chuyện xấu gì à?
Nhìn thấy ánh mắt mang theo vẻ nghi vấn của Hoàng Trường Hà, Mục Phi khinh bỉ lắc đầu. – Đi đây...
Mục Phi nói xong, liền bước ra khỏi phòng hiệu trưởng.
Còn sau khi Mục Phi rời đi, Hoàng Trường Hà vẫn có hơi phản ứng không kịp, thế nhưng cô cho rằng, những kẻ bị nhà trường đuổi học, tuyệt đối chẳng có học sinh nào ra hồn cả. Chẳng lẽ cái tên Mục Phi này, là cái loại đứa trẻ hư hỏng giỏi giang về mặt văn nghệ, nhưng các phương diện khác lại cực kỳ tồi tệ sao?
– Ninh Tử Tiêm, Mục Phi này... không phải là một đứa trẻ đứng đắn gì đúng không? – Hoàng Trường Hà tiện miệng hỏi một câu.
Thế nhưng nghe thấy lời này, Ninh Ninh Tử Tiêm nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ liền phản bác lại cô ngay. – Trưởng phòng Hoàng, cô sai rồi, Mục Phi là một người cực kỳ tốt...
{PiaoTian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}