“Xin lỗi, người đẹp, cô là ai vậy? Cô hình như nhận nhầm người rồi chứ?” Mục Phi cúi đầu, trên mặt treo nụ cười ấm áp, nhưng lời nói ra lại chẳng khách khí chút nào.
Nói xong, hắn xua xua tay, “Thật ngại quá, tôi rất bận, tạm biệt nhé……”
Nghe thấy câu này, cô nàng kia bỗng ngẩn ra, bản thân hình như nghĩ quá đơn giản rồi.
Cái đuôi theo đuôi của cô nàng này, căn bản không phải đám tiểu lưu manh định ra tay lần trước, dùng hai câu là có thể chuyển dời thù hận của bọn chúng, mà tên gia hỏa này lần trước từng bị cô chơi xỏ, rõ ràng vẫn còn đang ghi hận, sao có thể giúp cô chứ.
Tên đại biến thái này, đúng là tiểu tâm nhãn, chút phong độ quý ông cũng không có, hừ.
Cô nàng xinh đẹp thầm oán giận.
Nhưng mà cô vì để vứt bỏ cái đuôi bám theo ở phía sau kia, cũng chẳng còn cách nào tốt hơn, đành tiến lên một bước, lần nữa kéo lấy tay Mục Phi, dùng giọng điệu nũng nịu nói: “Ông xã, người ta đã biết sai rồi, anh cũng đừng trách người ta nữa, được không?”
Mục Phi xuyên qua cặp kính râm màu trà kia, có thể thấy đôi mắt to của cô cứ chớp liên hồi, mang theo chút ý cầu xin, hình như đang nói, ơn giúp, giúp tôi một tay với.
Nhưng mà Mục Phi vẫn đang ghim trong lòng, làm sao chịu giúp cô, càng nhìn cô ăn quả đắng lại càng thấy vui, vỗ một cái đánh vầy tay cô ra, mặt đầy vẻ khinh bỉ nói: “Cô là ai nha? Tôi thật sự không quen cô, tôi còn phải đón bạn tôi nữa, cô đừng có quấn lấy tôi được không?”
Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, anh chàng đẹp trai kia ha ha đại tiếu, nói với cô nàng xinh đẹp: “Người đẹp, em nói xem cũng thật là, cho dù muốn thật sự tìm một người đến lấp chỗ trống, chí ít cũng phải tìm người vừa vặn chứ, em nhìn xem, người ta căn bản là không thèm đếm xỉa đến em kìa……”
Hắn vừa nói, vừa sáp lại gần cô thêm một chút, vừa dùng ánh mắt phóng điện vừa nói: “Người đẹp, hay là để anh đưa em đi, buổi tối rảnh rỗi chúng ta cùng nhau đi ăn bữa tối dưới nến, địa điểm tùy em chọn……”
Cô nàng kia vừa thấy người đàn ông đó lại sáp tới gần mình, thiếu điều muốn buồn nôn chết đi được.
Á phi, rõ ràng là đàn ông, thế mà da dẻ còn đẹp hơn cả tôi, lại còn dài cái mặt giống đàn bà, đúng là phát tởm.
Cô thầm nghĩ, quay đầu nhìn thấy Mục Phi, so ra thì hai tên này đều đáng ghét như nhau, nhưng so với cái tên nhân yêu kia, thì tên đại biến thái này vẫn cường hơn một chút, chí ít trông giống đàn ông, hơn nữa lần trước một mình đánh ngã mấy người, thân thủ cũng không tệ, lúc đánh nhau còn ra dáng phết.
Nghĩ đến đây, sự phản cảm của cô đối với Mục Phi lại vơi đi một chút, liền kéo giật hắn lại, hạ giọng nịnh nọt nói: “Ôi chao, ông xã, anh đừng giận nữa mà, em biết sai rồi, em bồi lễ xin lỗi anh không được sao……” Vừa nói, cô lại chớp chớp đôi mắt to với Mục Phi.
Mục Phi không khỏi mỉm cười, hắn biết, đây là cô nàng đang nhắc đến chuyện lần trước lợi dụng mình, cô ấy đang xin lỗi mình.
Thực ra theo quan điểm của Mục Phi, chuyện lần đó, chỉ cần cô nói rõ ràng, đụng phải phiền phức cần giúp đỡ, Mục Phi vẫn sẽ giúp, bởi vì hắn tuy không thích quản chuyện bao đồng, nhưng thấy chết không cứu thì hắn vẫn không làm được, chỉ cần trong khả năng của mình, hắn vẫn sẽ giúp đỡ.
Chỉ là điều khiến Mục Phi khó chịu, chính là bị cô nàng này lợi dụng, suýt chút nữa làm Hứa Tiểu Mạnh sợ hãi, điều này mới khiến hắn cực kỳ không thoải mái, bất quá chuyện đó rốt cuộc cũng không mang lại ảnh hưởng gì cho Hứa Tiểu Mạnh, hơn nữa cô nàng này cũng đã xin lỗi, tâm trạng Mục Phi nhẹ nhõm hơn một chút, hắn liếc nhìn cô nàng này, thầm nghĩ, hay là…… mình giúp cô ta một chút? Nhưng mà giúp thì không thể giúp không công, phải trả thù cô ta một vố mới được.
Mục Phi đang thầm nghĩ, mà cô nàng kia thấy hắn không có phản ứng gì, không khỏi bĩu môi đầy uất ức, đôi mắt to đằng sau cặp kính râm lóe lên ánh sáng bất mãn.
Hừ, đúng là muốn lấy mạng người ta, tôi đã xin lỗi rồi mà vẫn không chịu giúp, ai gia, đàn ông tiểu tâm nhãn, bản cô nương không gánh nổi nha.
“Cầu xin anh, giúp một tay đi, giúp em hất vây cái đuôi kia ra……” Cô nàng xinh đẹp ló đầu, phả bên tai Mục Phi thứ âm thanh như tiếng muỗi kêu vo ve, nhỏ giọng lầm bầm, nếu không nhờ thính lực kinh nhân của Mục Phi, phỏng chừng thật sự không nghe thấy.
Mục Phi nhìn bộ dạng quẫn bách ấy của cô, trong lòng sướng phát điên, cũng dùng giọng điệu nhỏ bé lầm bầm đáp lại: “Anh đây không có hứng cứu mỹ nhân, cô tìm cao nhân khác đi……”
Vừa nghe lời này của Mục Phi, cô nàng xinh đẹp có chút sốt ruột, cô biết đi đâu tìm người đáng tin cậy đây? Mặc dù có thể tùy tiện kéo một người tới giúp, nhưng ai mà biết đám người đó có phiền phức hơn cái tên nhân yêu kia không, lại còn đòi số điện thoại các thứ…… Ai, chờ chút……
Nghĩ đến đây, cô nàng xinh đẹp cũng ngẩn ngơ.
Phải rồi, tại sao bản thân không tin tưởng người khác, lại cứ hết lần này tới lần khác tin tưởng tên đại biến thái này chứ? Chẳng lẽ, là vì lần trước bản thân muốn mời hắn ăn đồ ăn, lại bị hắn từ chối nguyên nhân? Vậy thì bản thân cũng quá đê tiện rồi, lại đi tin tưởng một kẻ không thèm đếm xỉa đến mình?
Thôi kệ đi, không nghĩ nhiều nữa, cứ đuổi cái tên chết bầm nhân yêu kia đi đã rồi tính.
Nghe thấy câu này, Mục Phi buồn cười, cười gian tà một tiếng, “Thật ra…… anh đúng là rất có thể giúp em đuổi tên đàn ông này đi, hơn nữa không cần báo thù, chỉ là phương pháp của anh có hơi ‘ác liệt’, không biết em có chịu nổi không?”
Cô nàng xinh đẹp nhìn nụ cười gian tà của Mục Phi, không khỏi ngẩn ngơ, ai chà, nói gì thì nói, tiểu tử này tuy không mấy đẹp trai, nhưng cái nụ cười tà khí, gian gian đó, lại khá ngầu, ra dáng đàn ông phết, cường hơn cái tên nhân yêu kia nhiều.
Cô chỉ cho rằng chữ ‘ác liệt’ mà Mục Phi nói, khả năng là dùng võ lực, hoặc là dọa nạt các thủ đoạn khác, nên cũng không nghĩ nhiều.
Cô sắp bị quấy rầy đến chết rồi, còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều như thế, vội vàng đáp ứng một tiếng, “Được nha được nha, anh chỉ cần có thể đuổi cái tên đáng ghét đó đi cho em, quán cơm Tây mới mở anh cứ tùy ý chọn……”
“Ăn uống gì thì miễn đi, nhưng để anh mạo xưng làm bạn trai em…… Hắc hắc……” Mục Phi vừa nói, vừa cười gian tà, vươn tay ôm lấy vòng eo của cô nàng xinh đẹp, “Ít nhiều gì cũng phải tính chút lợi tức từ em chứ, đúng không……”
“Này, đã nhận ra sai lầm của mình rồi, thì chuyện trước kia coi như bỏ qua, nhưng nói trước, sau này không được phép nhõng nhẽo nữa đấy……” Mục Phi chỉ vào mũi cô nàng mà nói, giống như đang quở trách bạn gái vậy.
Cô nàng kia làm sao ngờ được Mục Phi lại còn tiện tay chiếm tiện nghi của mình, bị bàn tay hắn ôm chặt lấy phần eo mềm mại, thoáng chốc thân thể kiều diễm khẽ run lên, sau khi phản ứng lại, sắc mặt biến hóa, mang theo vẻ tức giận trừng mắt nhìn Mục Phi, “Anh……”
“Sao nào? Anh mắng em, em còn không phục phải không? Anh nói cho em biết, anh chính là thấy thái độ nhận sai của em không tệ, nên mới miễn cưỡng tha thứ cho em đấy, em đừng có mà không biết lớn nhỏ, lại đi thách thức giới hạn chịu đựng của anh nữa……”
Mục Phi ra vẻ đạo mạo nghiêm túc nói, tay thì đang nhân cơ hội ăn đậu hũ, cách một lớp áo len mỏng tang, bóp nắn chiếc eo nhỏ của cô nàng, hắn không sờ thì thôi, vừa sờ lên liền sướng không chịu nổi.
Eo của cô nàng này rất thon, hơn nữa không phải kiểu gầy trơ xương, mà là kiểu không chút mỡ thừa, hơi có cơ bắp săn chắc, bóp vào vừa vặn cứng cáp lại có độ đàn hồi, mang lại cho người ta cảm giác kiên cường mạnh mẽ, nói chung là cảm giác tay cực kỳ tuyệt vời, rõ ràng đây là kết quả của việc thường xuyên tập luyện.
Mục Phi nói xong, lại cúi đầu nhìn, cô nàng kia đang trừng mắt nhìn hắn qua cặp kính râm, hàm răng nghiến ken két, Mục Phi thấy cô ăn quả đắng lại càng vui hơn, cố nhịn nụ cười.
Cô nàng, kêu em dám chơi khăm tôi, còn dám lấy anh em ra làm lá chắn à? Anh dễ bị lợi dụng thế cơ à? Chơi chết em!!
Mục Phi cũng không phải thực sự muốn chiếm tiện nghi của cô, chỉ là muốn làm cô thấy uất ức, cô càng uất ức, Mục Phi càng hưng phấn.
Cô nàng xinh đẹp ngực phập phồng lên xuống, rõ ràng đang kìm nén cơn giận, nhưng cô lại không thể nổi giận, chỉ có thể cố nặn ra nụ cười, “Không, em không có không phục, hơn nữa, em nào dám cơ chứ? Ông xã anh đừng huấn luyện em nữa mà, bao nhiêu người đang nhìn kìa, em biết sai rồi, không được sao?”
Tên gia hỏa này đúng là biết diễn kịch, rõ ràng tức đến phát điên rồi mà vẫn cố giả vờ ra vẻ tủi thân, giống như nhận sai mà cúi đầu xuống, nhưng mà nếu nhìn từ dưới lên, sẽ phát hiện cô hoàn toàn không phải thẹn thùng, mà là tức đến phát điên.
Đại biến thái, cái tên đại biến thái này, ổi tả sắc lang thì thôi, thế mà…… thế mà còn dám chiếm tiện nghi của bản cô nương, tức chết đi được, tức chết đi được, tức chết tôi rồi.
Nhưng mà cô vẫn đang trông cậy vào Mục Phi giúp mình thoát khỏi phiền phức, cũng đành giận mà không dám nói gì, đành nhịn trước đã.
“Sao nào, em bây giờ mới biết mình sai rồi à? Anh nói cho em biết, muộn rồi!! Hôm nay anh nhất định phải huấn luyện em một trận thật tốt……”
Mục Phi vừa nói, vừa làm ra vẻ mặt hận sắt không thành thép, chỉ vào mũi cô nàng bắt đầu quở trách: “Em nói cái tính khí này của em xem, cũng lớn quá đấy chứ? Anh mới nói em có hai câu, em đã không vừa lòng rồi, vậy mà một tiếng chào cũng không thèm đánh, xách máy bay đi thẳng luôn, em còn trách anh sinh lửa giận sao? Anh gọi cho em bao nhiêu cuộc điện thoại mà em không thèm nghe, chuyện này đặt lên người ai, ai mà không tức giận chứ?”
Giọng Mục Phi không nhỏ, những người xung quanh lập tức bị thu hút, đều nhìn sang, thấy cô nàng trông như minh tinh, không khỏi tò mò, lắng nghe cặp “tình nhân nhỏ” này cãi nhau.
Còn anh chàng đẹp trai ngôi sao kia ban đầu không tin, nhưng vừa thấy cô nàng xinh đẹp lại để tay Mục Phi đặt lên eo mình, cô ấy thế mà cũng không hất ra, không khỏi có chút hoài nghi, chẳng lẽ, bọn họ thật sự là nam nữ bạn bè đang cãi nhau?
Cô nàng xinh đẹp nghe thấy lời quở trách của “bạn trai”, cũng không dám phản bác, chỉ có thể tủi thân nhận sai: “Vâng, là, là em không đúng……”
Mục Phi vẫn tiếp tục quở trách, “Hơn nữa, những lời anh nói lúc đó, chẳng phải cũng vì sức khỏe của em tốt sao? Bảo em chú ý vệ sinh một chút, anh có chỗ nào nói sai cơ chứ, chỉ bảo em giặt nhiều quần áo hơn một chút, em liền không vui, em đáng phải làm anh tức giận sao?”
“Vâng, anh nói đúng, em không nên sinh khí mới phải.”
Cô nàng này đáp lời, nhưng lại có chút không đúng lắm, thầm nghĩ chuyện này kéo qua kéo lại, sao lại kéo lên chuyện vệ sinh rồi? Cô không biết Mục Phi đang đánh chủ ý gì, nhưng mà nghe thấy câu tiếp theo của Mục Phi, cô lập tức kinh ngạc.
“Em tự nhìn lại mình xem, yêu cái đẹp, không sai, vì để đẹp mà ngày nào cũng mặc mấy cái quần lót hình chữ T, anh cũng nhịn. Nhưng chí ít cũng phải chú ý vệ sinh một chút chứ? Một chiếc quần lót mặc mấy ngày không thay, bị bệnh thì phải làm sao? Mặc xong liền vứt thẳng vào máy giặt, cũng không giặt, cứ chất đống mấy chục chiếc, toàn bộ bắt anh giặt, anh giặt sao xuể? Anh chẳng qua chỉ nhắc em một câu, phải chăm chỉ thay quần lót, em liền không vui, vậy mà không nói hai lời liền xách máy bay bỏ chạy, em nói xem, em làm vậy là đúng sao? Em còn trách anh sinh khí à?”
Nghe xong câu này, mọi người xung quanh đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó lập tức đều ha hả cười lớn.
“Hóa ra hai vợ chồng son này cãi nhau, là vì giặt quần lót đấy à……”
“Anh bạn, cậu đừng có trong phúc mà không biết hưởng nhé, tôi còn mong bạn gái tôi ngày nào cũng mặc quần lót chữ T kìa, cô ấy còn chẳng thèm mặc……”
“Huynh đệ, bạn gái cậu xinh đẹp như vậy, yêu cái đẹp cũng không có gì kỳ lạ cả, đừng huấn luyện cô ấy nữa……”
“……”
Trong chốc lát, toàn là những lời khuyên hai người đừng cãi nhau nữa, thế nhưng đám đàn ông có mặt ở đó, hầu như đều bất giác trộm liếc nhìn cái mông nhỏ vểnh cao của cô nàng, dường như đang tưởng tượng dáng vẻ cô mặc nội y gợi cảm.
Mà nghe thấy lời của Mục Phi, cô nàng ngốc luôn tại chỗ, cho đến khi chú ý tới ánh mắt mọi người đều đang đổ dồn về phía mình, mới phản ứng lại, khuôn mặt tinh xảo bỗng chốc đỏ bừng.
Tên khốn này, hắn đang nói cái quái gì thế, hơn nữa hắn, hắn, hắn sao lại biết mình mặc quần lót chữ T cơ chứ…… Chẳng lẽ là sờ ra được, cái tên đại biến thái này, đại hỗn đản, đại biến thái……
“Anh……” Cô nàng cảm thấy mặt mình nóng như lửa đốt, cô giơ ngón tay thon thả như ngọc của mình ra, chỉ vào Mục Phi khua khoua nửa ngày, cuối cùng thẹn quá hóa giận không chịu nổi, hất tay một cái, xách túi chạy trối chết ra ngoài, cô trong lòng đã chửi Mục Phi ngàn lần vạn lần rồi……