Tại một quán rượu ở Tân Nam thị.
"Mày có thủ đoạn gì cứ việc tung ra hết đi, tao chờ mày..." Lưu Huy cầm điện thoại, nghe trong máy phát ra giọng điệu khinh miệt của Mục Phi, tức đến mức ngực phập phồng lên xuống.
"Cụp!" Hắn cúp máy cái rụp, hít sâu hai hơi, cố nén xuống sự u uất và phiền táo trong lòng.
Từ khi bước chân vào giới hắc đạo, hắn chưa từng bị ức chế đến mức này. Trước đó, hắn vốn chẳng coi Mục Phi ra gì, nói theo cách của hắn thì đó chỉ là một con cá tép riu, ở trong biển thì lật lên được mấy ngọn sóng to gió lớn chứ?
Kết quả, chuyện lại xảy ra thật. Không những tốn bao công sức mang từ Nam Vân về bốn mươi triệu tiền phỉ thúy nguyên thạch bị cuỗm sạch, mà ngay cả khẩu súng hắn dùng làm bài tẩy cũng mất một nửa. Nếu không phải lúc đó hắn còn chút đề phòng, chia đồ đạc cất giấu ở hai nơi khác nhau, thì phen này toi đời thật rồi.
Vẫn chưa dừng lại ở đó, cái tên Mục Phi kia, nếu thực sự chỉ trộm đồ không thôi thì đã đành, đáng ghét nhất là cái tên tiểu tử khốn kiếp đó không những tự mình trộm đồ, lại còn gọi cả cảnh sát tới. Số độc dược trị giá ba mươi triệu đã bị cảnh sát thu giữ toàn bộ, vụ án còn làmùm lên tận tỉnh, đè thế nào cũng không xuống nổi. Lệnh truy nã mà năm ngoái hắn đã bỏ ra khoản tiền lớn để ngầm lo lót, hủy bỏ, nay lại bị khơi lại rồi.
Mà rắc rối đến đây vẫn chưa hết. Tên tiểu tử Mục Phi kia không những trộm đi súng và tiền của hắn, ngược lại còn dùng những khẩu súng đó bắn chết Hà Lợi Văn — kẻ sắp sửa lên ngôi bang chủ Hưng Bắc Bang, khiến cho Lý Đông Cương nhặt được món hời này.
Ba chuyện rắc rối kể trên, nếu chỉ có một thì thôi, đằng nào lại cứ dồn cả lại vào một lúc, điều này khiến Lưu Huy rơi vào thế bế tắc.
Ban đầu kế hoạch của hắn là để Hà Lợi Văn lên làm bang chủ Hưng Bắc Bang, đến lúc đó sẽ dùng lực lượng của cả hai bên Hưng Bắc Bang và Huyết Bang, đồng thời gây áp lực lên bang chủ Tiến Hải Bang là Cao Tiến Đông, sau đó hắn sẽ thuận thế giáng một đòn, trực tiếp kéo Cao Tiến Đông xuống khỏi chiếc ghế bang chủ rồi thay thế vào đó. Như vậy, toàn bộ Tiến Hải Bang sẽ nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Thế nhưng, hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, chính vì con cá tép riu mà hắn đã bỏ sót lại làm đảo lộn toàn bộ sự việc. Hiện tại Hà Lợi Văn đã bị sát hại, trợ lực lớn nhất trong kế hoạch là Hưng Bắc Bang thì không trông cậy vào được nữa, cảnh sát vẫn đang tìm hắn gây phiền phức, mà lão đại Tiến Hải Bang là Cao Tiến Đông hình như cũng đã nhận ra ý đồ bất chính của hắn, bắt đầu âm thầm gây áp lực.
Chỉ trong chốc lát, Hưng Bắc Bang, bang chủ Cao Tiến Đông cùng với phía cảnh sát — cả ba phía đều đang tìm hắn gây phiền phức. Nếu tính thêm cả Mục Phi nữa, thì đúng là tứ bề thọ địch.
Lưu Huy cũng là một nhân vật có máu mặt, kế hoạch quan trọng như vậy do chính tay hắn vạch ra, cuối cùng lại bị một con cá tép riu mà hắn vốn chẳng thèm để mắt tới quậy cho lật tung lên, đã thế còn bị khiêu khích thế này, sao hắn có thể không tức giận cho được? Huống chi, bản thân hắn vốn dĩ cũng chẳng phải là kẻ có tính khí tốt lành gì.
Khoảng thời gian này, hắn thực sự bị tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, gan cũng đau nhói.
"Thằng nhãi này, tha cho nó sống thêm hai ngày, lại thật sự sinh ra lợn lành thành lợn què, gây cho tao rắc rối lớn thế này, mẹ nó..." Lưu Huy đập mạnh chiếc điện thoại "cộp" xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi mắng chửi.
Chương Ngư ngồi bên cạnh thấy hắn nổi giận thì ngay cả tiếng thở mạnh cũng không dám phát ra, sinh hiệu gọi thiên lôi giáng xuống đầu.
Lại một lúc sau, cơn giận của Lưu Huy đã vơi đi đôi chút, hắn mới lên tiếng hỏi: "Tình hình hiện tại là ba mặt giáp công, muốn hạ gục Tiến Hải Bang là chuyện vô vọng. Mà thằng nhãi này phá hỏng đại sự của tao thì thôi, lại còn dám lớn lối như thế, không thu thập nó thì không được. Chương Ngư, mày từng điều tra tư liệu về nó chưa? Kể hết cho tao nghe xem nào..."
Chương Ngư ngẩn người ra một chút, lắc đầu đáp: "Em chưa từng tra, em cũng không biết a."
Lưu Huy nhướng mày, có chút khó hiểu: "Mày không phải bảo từng đi tìm nó rồi sao? Sao lại không có chút tư liệu nào cả?"
"À, lúc đó chuyện này do Lão Lục xử lý, em đã giao hết cho cậu ta, bản thân hoàn toàn không nhúng tay vào..." Chương Ngư vừa nói vừa móc điện thoại ra, "Đại ca Huy chờ chút, em gọi Lão Lục đến đây ngay."
Lão Lục không có mặt ở tụ điểm của bọn chúng, mười mấy phút sau mới chậm chạp đến nơi, vừa bước vào quán rượu vẫn còn đang thở hồng hộc.
"Đại ca Huy, anh Chương Ngư, hai anh tìm em à?" Lão Lục vừa thở dốc vừa hỏi.
Bọn họ muốn động thủ với Mục Phi sao?
Nghe câu hỏi đó, trong lòng Lão Lục khẽ động đậy, nhưng nét mặt vẫn không hề biến sắc: "À, chuyện là thế này, hôm đó..."
Lão Lục kể lại chuyện hôm đến tìm Mục Phi thì bị Đồng Cửu ngăn cản một lượt. Nghe xong, Lưu Huy khẽ nhíu mày: "Bây giờ đang là kỳ nghỉ, trường học không có người, mấy tin tức đó căn bản chẳng dùng được việc gì. Mày không biết thông tin nào khác của nó à? Người thân bạn bè, hoặc gia đình làm nghề gì, những người quan trọng ấy?"
"Đại ca Huy, cái này em chịu rồi..." Lão Lục liên tục lắc đầu, nhưng trong lòng lại đang suy tính: Hôm đó là Hồng Mao đến tìm Mục Phi, còn bị nó đánh cho một trận tơi bời, thế nhưng, mình có nên nói cho Lưu Huy biết hay không?
Lão Lục do dự một lát, vài giây sau đã có chủ ý trong lòng. Hắn làm ra vẻ chợt bừng tỉnh đại ngộ: "Ấy, đại ca Huy, em nhớ ra rồi, lúc đó em bảo Hồng Mao vào lôi Mục Phi ra, kết quả nó bị Mục Phi tẩn cho một trận, có lẽ nó biết rõ sự tình thế nào đấy..."
"Được rồi, gọi cả nó đến đây cho tao..." Lưu Huy không chút nghĩ ngợi nói.
Sau đó, Lão Lục lại gọi điện thoại bảo Hồng Mao — kẻ từng bị Mục Phi đánh cho tơi bời hôm đó — đến đây. Khi Hồng Mao tới nơi, liền thuật lại chuyện hắn định lôi Mục Phi đi, nhưng Ninh Tử Tiêm đã mạo hiểm ra hiệu nhắc nhở Mục Phi.
Nghe xong, Lưu Huy trầm ngâm suy nghĩ. Hồng Mao còn Ân cần nhắc nhở thêm: "Đại ca Huy, con nhỏ đó lúc ấy mạo hiểm nhắc nhở nó như vậy, quan hệ chắc chắn không đơn giản, tám phần mười chính là đối tượng của nó đấy."
"Đối tượng?" Lưu Huy sờ cằm gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu, "Những tư liệu này vẫn chưa đủ. Biết là đối tượng của nó thì chúng ta cũng chẳng tìm được người, chẳng có tích sự gì..."
"Vậy... nếu đợi đến lúc bọn chúng khai giảng thì sao?" Hồng Mao thăm dò hỏi.
"Không được, đến lúc đó ít nhất cũng phải một tuần nữa. Đợi thêm ngần ấy ngày, thằng nhãi đó không chừng lại gây ra rắc rối lớn cỡ nào nữa rồi..." Lưu Huy nói rồi nhìn về phía ba người bọn họ, "Mấy người, thực sự không còn biết chút thông tin nào về thằng nhãi đó nữa sao?"
Mấy kẻ đều lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Thật ra Tiến Hải Bang cũng có mạng lưới tình báo của riêng mình, nhưng những thông tin tình báo đó đều là về các nhân vật lớn, thấp nhất cũng phải là một tên đại ca trông quán, phú thương, còn quan chức thì từ cấp trưởng phòng trở lên. Những học sinh bình thường như Mục Phi vốn dĩ chẳng ai thèm chú ý tới, có muốn nghe ngóng cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
"Đại ca Huy, nếu không được nữa, hay là tìm Lưu Cao..." Chương Ngư lên tiếng.
Lưu Huy thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Tôi thật sự không muốn tìm lão già đó nhờ vả chút nào. Lão già này đen tối quá thể, còn đen hơn cả người hắc đạo bọn mình. Lần trước tôi nhờ lão tra giúp một người, lão thế mà dám mở miệng đòi sáu mươi vạn. Tiền này thì tôi không tiếc, nhưng tiêu kiểu này ấm ức lắm, số tiền đó đem mua rượu mua thuốc cho anh em chẳng hơn sao? Thậm chí có ném cho đám ăn mày ngoài đường tôi cũng chẳng muốn bố thí cho lão..."
Đúng lúc này, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếp theo cửa phòng bao bị gõ vang.
"Vào đi!" Chương Ngư quát lớn, rồi một tên tiểu đệ hớt hải chạy vào.
"Đại, đại ca Huy không xong rồi, Cao lão đại... lão đang tìm anh..." Tên tiểu đệ thở không ra hơi nói.
“Lão tìm tao có chuyện gì, có nói không?”
"Dạ, dạ hình như nói là muốn mượn anh thứ này, cụ thể bên đó cũng không nói rõ, nhưng em láng thoáng nghe thấy hình như liên quan đến súng ống..."
Nghe đến đây, Lưu Huy nhíu chặt mày.
Xem ra lão già này đã biết hết mọi chuyện rồi. Nhưng khẩu súng này, rốt cuộc có nên cho mượn hay không? Cho mượn thì hiện tại ta đang lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, lão lại quay sang chơi khăm ta thì phải làm sao? Còn nếu không cho mượn, liệu lão có lấy cớ đó để ra tay chèn ép ta càng thêm tàn nhẫn, thậm chí tố cáo nơi ẩn náu của ta với cảnh sát hay không?
Lưu Huy cảm thấy vô cùng khó xử, trong lòng lại càng căm hận Mục Phi hơn. Nếu không vì tên khốn kiếp này, hắn suýt chút nữa đã ngồi lên chiếc ghế bang chủ Tiến Hải Bang rồi, sao lại rơi vào cảnh thảm hại thế này chứ.
Hắn thầm nghĩ, trong lòng đã hạ quyết tâm: "Chương Ngư, chuyện của Mục Phi giao cho cậu đấy. Thà tốn ít tiền, nhất định phải moi cho ra tin tức về thằng nhãi Mục Phi đó cho tôi. Không trị chết nó, khó mà giải tỏa được mối hận trong lòng tôi!!"
Nghe Lưu Huy nói vậy, Chương Ngư gật đầu: "Vâng, em biết rồi, sáng mai em sẽ đi làm ngay..."
Quyết định xong xuôi mọi chuyện, Lưu Huy liền rời đi. Chương Ngư và Hồng Mao ra cửa tiễn hắn, còn Lão Lục thì tựa lưng vào sô pha, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ.
Hắn nhìn chằm chằm vào dãy số của Mục Phi trên điện thoại mà có chút do dự, không biết có nên nói hết mọi chuyện cho cậu ta biết hay không, trong lòng vô cùng lưỡng lự.
Suy nghĩ một hồi, hắn lắc đầu, "Cộp" một tiếng úp điện thoại lại rồi bước ra ngoài...
---❊ ❖ ❊---
"Cộp!"
Từ trong điện thoại của Mục Phi truyền đến tiếng Lưu Huy cúp máy, cậu ta lại hờ hững lắc đầu, cười lạnh.
Nếu là từ một tuần trước, Mục Phi có lẽ sẽ sợ hắn, nhưng bây giờ thì Mục Phi sẽ không thế nữa. Ngược lại, không những không hề sợ hãi, cậu ta còn muốn nghênh khó tiến lên, quay ngược lại áp đảo đối phương. Bởi vì Mục Phi biết rõ, với những kẻ như Lưu Huy, dù có chịu thiệt thòi đi chăng nữa thì cũng sẽ không từ bỏ ý định trả thù mình, chỉ có hắn chết đi thì mới không còn gây ra uy hiếp cho mình nữa.
Phi ca, lại là cái tên Lưu Huy đó à?" Lý Triều Nam nhìn biểu cảm âm ngoan của Mục Phi, cẩn thận thăm dò hỏi.
"Ừ!!" Mục Phi gật đầu đáp, "Chuyện của hắn cậu không cần quản nữa, cứ để hắn tung tăng thêm vài ngày đã. Đợi khi anh Đông Cương củng cố xong thế lực của Hưng Bắc Bang, tôi sẽ bắt tay xử lý hắn, hắn không nhảy nhót được mấy ngày nữa đâu."
Mục Phi vừa nói, trong lời nói vừa lộ ra sự tự tin nồng đậm. Sau đó cậu lại chỉ vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ bên cạnh: "Triều Nam, tôi vào cửa hàng tiện lợi mua chút đồ. Phía trước rẽ một bước là đến nhà chị tôi rồi, cậu không cần tiễn đâu, cứ về trước đi."
“Ừ, vậy thôi em về trước đây Phi ca. Từ ngày mai, ban ngày em sẽ trực tiếp đến chỗ cửu gia, có việc gì anh cứ gọi điện cho em nhé.” Lý Triều Nam vừa nói vừa làm động tác gọi điện thoại.
“Được, đi đi.” Mục Phi gật gật đầu, nhìn Lý Triều Nam đi khuất rồi, nhưng cậu lại không bước vào cửa hàng tiện lợi mà quay người đi về phía một con ngõ vắng vẻ.
Con ngõ nhỏ này vốn dĩ đã khuất nẻo, lại thêm việc trời đã khuấy đêm, bóng người qua lại không có lấy một mống. Mục Phi đi đến giữa ngõ thì bỗng dừng bước, cất giọng sang sảng vang lên: "Đừng trốn nữa, ra đi."
Đáp lại cậu chỉ có tiếng gió thổi vù vù cùng tiếng pháo hoa, pháo tép lác đác ở đằng xa.
“Không chịu ra sao?” Khóe miệng Mục Phi hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười khinh miệt, từ góc tường với tay vồ lấy một viên gạch vỡ, quay đầu dùng sức ném thẳng về phía bóng râm ở góc ngõ.
Và đúng lúc viên gạch bay tới đập mạnh vào vách tường, "Soàn sạt" một tiếng, một bóng người từ trong góc tối nhảy vụt ra, né tránh đòn tấn công đó.
“Không ngờ cậu lại có thể phát hiện ra vết tích của tôi, không tệ chút nào...” Kẻ vừa nhảy ra từ trong bóng tối cất lời. Giọng hắn khàn đục, bình tĩnh đến mức không nhìn ra có cảm xúc gì.
Mục Phi tập trung tinh thần nhìn về phía gã đàn ông đó: Cao chừng một mét tám lăm, vóc dáng khôi ngô, mặc một bộ quần áo bông dày cộm phồng rộp, tay đeo một đôi găng tay da, đầu đội một chiếc mũ len loại lớn. Cổ áo và chiếc mũ đã che đi hơn nửa khuôn mặt, khiến Mục Phi không thể nhìn rõ diện mạo của gã, nhưng lại thấy rõ trên mặt gã có một vết sẹo khá sâu, hơn nữa trong ánh mắt chẳng nhìn ra biểu cảm gì, chỉ lóe lên những tia sắc bén.
Đột nhiên, Mục Phi có một cảm giác: Gã này, không dễ đối phó chút nào.