Mục Phi và Châu Hải Bân trao đổi số điện thoại, hẹn gặp nhau vào sáng hôm sau, sau đó liền sải bước đi về nhà Hạ Tuyết.
"Ca ca, anh về rồi..." Mục Phi vừa bước vào nhà, Từ Tiểu Manh đã thốt lên câu thoại quen thuộc chạy ra, đôi mắt híp lại cười tươi, ôm lấy cánh tay Mục Phi, lắc qua lắc lại.
"Bảo bối muội muội đã giục ta về nhà thế này, sao ta có thể không nhanh chân lên chứ?" Mục Phi cười, nhẹ nhàng bóp cái mũi nhỏ nhắn láng mịn như ngọc của Từ Tiểu Manh, nói, trên mặt tràn ngập sự cưng chiều.
"Hì hì, ca ca anh thật tốt..." Từ Tiểu Manh tranh thủ lúc Mục Phi cúi người cởi giày, "chụt" một cái hôn lên má Mục Phi.
"Ngoan lắm, mau vào nhà đi..." Mục Phi vừa nói, vừa bước vào trong nhà. Cậu vốn tưởng Hạ Tuyết và Tiểu Manh vẫn chưa ngủ, nào ngờ, mẹ cậu vậy mà cũng chưa ngủ, đang ở đó dọn dẹp quần áo nhét vào vali.
Mục Phi ngẩn người ra một chút, hỏi: "Ơ? Mẹ, mẹ thu dọn quần áo làm gì vậy?"
"Chứ còn làm gì nữa? Đương nhiên là về Thâm Thành rồi, chuyến tàu tối mốt..." Mẹ Mục Phi vừa xếp quần áo vào vali vừa nói.
Mục Phi kinh ngạc hỏi: "A? Mẹ mới về có mấy ngày, sao đi nhanh thế ạ?"
"Còn nhanh á? Con nhìn lại ngày hôm nay xem, đã là mùng Tám Tết rồi, mẹ về đây được mười ngày rồi đấy..." Mẹ Mục Phi đáp.
Lúc này, Hạ Tuyết đang ngồi bên mép giường giúp mẹ Mục Phi thu dọn đồ đạc, liếc nhìn Mục Phi với ánh mắt mang theo chút trách mỏi, dường như đang trách Mục Phi không ở bên cạnh chăm sóc mẹ cho đàng hoàng. Sau đó, cô vén lọn tóc mai ra sau tai, một động tác vốn dĩ rất bình thường nhưng khi thực hiện qua người Hạ Tuyết lại toát lên vẻ dịu dàng, thùy nêm hết mức.
"Hì hì..." Mục Phi cười có chút tự trách, "Mẹ, chuyến xe tối mốt cơ mà, mẹ cần gì phải thu dọn sớm thế?"
"Dọn sớm xong sớm, ngày mai không có việc gì, còn có thể ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi một ngày trọn vẹn..." Mẹ Mục Phi ngoài miệng nói vậy nhưng sắc mặt lại không chút thay đổi, thế nhưng Mục Phi rõ ràng nhìn ra được, bà vẫn chưa ở nhà chán, mang theo giọng điệu vô cùng lưu luyến không nỡ rời đi.
Nhìn thấy biểu cảm ấy của mẹ, Mục Phi cũng thầm tự trách. Bà đã về lâu thế này rồi mà cậu vẫn chưa chăm sóc bà cho chu đáo, chớp mắt một cái, bà lại sắp đi rồi.
"Con xin lỗi nhé, mẹ, dạo này con bận quá nên không hay ở bên mẹ..." Mục Phi áy náy nói.
Mẹ Mục Phi mỉm cười, an ủi: "Không cần đâu, chẳng phải con đi giúp nhà bạn có việc sao? Con làm vậy là đúng, bạn tốt gặp khó khăn thì nên giúp đỡ nhiều hơn. Bây giờ con còn đi học, những người bạn kết giao vào thời điểm này mới là bạn chân chính, là bạn tốt có thể chơi cả đời đấy. Chứ đợi sau này con tốt nghiệp đi làm rồi, muốn kết giao bạn bè thật lòng nữa thì không dễ thế đâu lị..."
Mẹ Mục Phi vừa nói, vừa quay người lấy từ trong chiếc túi xách nhỏ ra hai cọc tiền trăm tệ: "Tiểu Phi, hai vạn tệ này, mẹ đưa con, trước tiên cứ để Tuyết tỷ cất giữ giúp con đã..."
"Mẹ, đây là...?"
"Đây là tiền sửa nhà, hai ngày nay con với Tiểu Manh cứ ở tạm nhà Tuyết tỷ đi. Đợi qua rằm tháng Giêng, con tìm thợ đến sửa sang lại ngôi nhà một chút, số tiền còn lại thì mua một chiếc ti vi với tủ lạnh loại rẻ một chút.
Những khoản này vốn là tiền học phí đại học mẹ để dành cho con, nhưng sống qua ngày thì không thể thiếu mấy thứ cơ bản đó được, con cứ cầm lấy mà dùng đi, đợi lúc con đi học, mẹ lại nghĩ cách sau..." Mẹ Mục Phi nhẹ giọng nói.
Mục Phi nhìn khuôn mặt vì lao động quá sức nên già đi trước tuổi của mẹ, trong lòng không khỏi nhói đau. Mẹ đã hy sinh quá nhiều vì cậu rồi, cậu nhất định không được để mẹ vất vả thế này nữa.
Thế nhưng, hiện tại dù cậu có chút tiền, nhưng biết nói thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói với mẹ rằng con trai mẹ đi làm xã hội đen rồi à? Hơn nữa, việc bất thình lình lôi ra mấy chục vạn hay cả triệu tệ cũng không thực tế chút nào.
Mục Phi trầm ngâm một lát, thử dò hỏi: "Mẹ, thực ra con có một chuyện vẫn chưa nói với mẹ..."
Mục Phi kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống.
Còn Từ Tiểu Manh đang ôm chặt cánh tay cậu, vừa thấy cậu ngồi xuống liền lập tức trèo lên đùi cậu, vươn tay ôm lấy vòng eo thon của cậu, cả người giống như một chú gấu koala dễ thương bám dính lấy người Mục Phi.
"Ồ? Chuyện gì thế, con nói đi..." Mẹ Mục Phi hỏi, Hạ Tuyết cũng mang vẻ mặt khó hiểu nhìn Mục Phi, chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu.
Mục Phi vừa nói vừa chốc chốc lại ngước mắt lên trộm quan sát sắc mặt của mẹ: "Thực ra... con có việc làm rồi ạ."
"Hả?" Mẹ Mục Phi giật mình, liếc nhìn Hạ Tuyết, lo lắng nói: "Con đang học năm cuối cấp ba, bận rộn như thế, lấy đâu ra thời gian đi làm thêm? Rốt cuộc là thế nào?"
"Mẹ nghe con nói đã chứ, con có một người bạn học, bố cậu ấy là ông chủ của một trung tâm tắm hơi khá lớn, thấy hoàn cảnh con khó khăn nên muốn giúp đỡ, liền giao cho con một công việc bán thời gian, quản lý máy tính cho họ, mỗi tháng trả con hai nghìn tệ..." Mục Phi liền tiện miệnga bịa ra lý do, nghĩ đến câu lạc bộ tắm hơi Gia Niên Hoa mà Lý Đông Cương đã tặng cho mình.
"Thế... có ảnh hưởng đến việc học không?" Mẹ Mục Phi lo lắng hỏi.
"Không đâu, không đâu..." Mục Phi xua tay liên tục, "Thực ra thỉnh thoảng con mới giúp họ bảo trì máy tính ở đó thôi, cơ bản một tháng chỉ bận có một ngày, bình thường chẳng cần đến đó đâu, khi nào có máy hỏng thì họ gọi điện cho con, sẽ không làm lỡ việc học đâu ạ. Hơn nữa chuyện này Tuyết tỷ cũng biết đấy, phải không Tuyết tỷ?"
Mục Phi vừa nói vừa ném cho Hạ Tuyết ánh mắt "chắc là cô hiểu ý tôi chứ".
"Hả? Vâng, thưa dì, dì không phải lo đâu, Tiểu Phi đã làm việc ở đó hơn một tháng rồi, quả thực không có chuyện gì đâu ạ..." Hạ Tuyết giúp cậu che đậy, nói xong liền đỏ mặt, không dám ngẩng đầu lên.
Nếu chỉ có một mình Mục Phi nói thì mẹ cậu chưa chắc đã yên tâm, nhưng bà biết Hạ Tuyết là một cô gái vô cùng trưởng thành và điềm đạm, nghe cô nói vậy thì tự nhiên đã yên tâm phần nào.
"Vậy thì tốt, nhưng nói trước là con không được phép ảnh hưởng đến việc học đâu đấy. Nếu bận quá không kham nổi thì cứ xin nghỉ việc ở đó trước, đợi lên đại học, khi nào rảnh rỗi đi làm thêm cũng không muộn..." Mẹ Mục Phi dặn dò.
"Mẹ cứ yên tâm, con có chừng mực mà..." Mục Phi gật gật đầu, "Mẹ à, bây giờ con đã có thể kiếm ra tiền rồi, mẹ đừng vất vả thế nữa, mỗi tháng không cần gửi tiền sinh hoạt phí về nữa đâu, tiền con kiếm đủ cho con và Tiểu Manh dùng rồi ạ."
"Thế thì không được, mỗi tháng mẹ vẫn cứ gửi về, nếu con tiêu không hết thì bảo Tuyết tỷ giữ giúp cho, để dành làm học phí lên đại học..." Mẹ Mục Phi quả quyết nói.
Mục Phi nhìn vẻ mặt kiên quyết của bà, cũng biết không thể thay đổi được suy nghĩ của bà, đành phải gật đầu đồng ý.
Sau đó trò chuyện thêm vài câu, thấy đã hơn một giờ rưỡi đêm, mẹ Mục Phi và Hạ Tuyết liên tục ngáp ngắn ngáp dài, rõ ràng là cơn buồn ngủ đã kéo đến.
"Mẹ, mai nói tiếp ạ, mẹ đi ngủ trước đi, bọn con cũng buồn ngủ rồi, đi ngủ đây..." Mục Phi nói với mẹ.
Mẹ Mục Phi gật gật đầu, đứng dậy trải chăn đệm, Hạ Tuyết cũng sang phòng bên cạnh trải chăn.
Mục Phi định đứng dậy, quay đầu nhìn lại thì thấy Từ Tiểu Manh vẫn ôm chặt lấy cậu không chịu buông, đã ngủ quên từ lúc nào, trong miệng phát ra tiếng thở "hì hì". Xem ra cô bé loli này từ lâu đã buồn ngủ rã rời, chỉ đang cố gắng kiên chờ cậu về mà thôi.
Mục Phi không gọi cô bé dậy, một tay luồn xuống khoeo chân, một tay đỡ lấy lưng con bé, vừa định bồng lên thì đã làm con bé giật mình tỉnh giấc.
"Ưm... ca ca đừng đi, đừng đi mà..." Từ Tiểu Manh còn tưởng Mục Phi muốn buông mình ra, cựa quậy miệng lẩm bẩm nói.
Mục Phi dỗ dành: "Không đi, ca không đi, ca bế muội vào chăn ngủ." Nói đoạn, cậu đứng dậy, nhưng đệm bên phòng Hạ Tuyết vẫn chưa trải xong, cậu đành phải bế cô bé trước.
Nhưng Từ Tiểu Manh bị lay động nên đã tỉnh giấc, cô bé dụi dụi mắt, sau đó khuôn mặt xinh xắn bỗng xị xuống, mang theo vẻ mặt đầy muộn phiền, cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn bĩu ra giống như một cánh hoa hồng phấn.
"Ơ? Tiểu Manh, muội làm sao thế?" Mục Phi bế cô bé lên, có chút lo lắng hỏi.
"Ca ca, Tiểu Manh vô dụng quá đi, không để ý một cái là lại ngủ quên mất..." Nói xong, tâm trạng của tiểu gia hỏa càng thêm sa sầm, "Tiểu Manh cảm thấy mấy ngày nay chẳng gặp được ca ca gì cả, nhớ ca ca lắm ấy, hôm nay khó khăn lắm mới đợi được ca ca về mà còn chưa kịp nói với ca ca mấy câu đã lăn ra ngủ mất rồi..."
Mục Phi chợt vỡ lẽ, hóa ra tiểu loli buồn phiền vì mình không ở bên cạnh con bé sao?
Mục Phi ngẫm lại, chẳng phải đúng thế thật sao? Cậu cứ ban ngày tỉnh dậy là đi, có khi tối không về nhà, có khi về nhà thì đã nửa đêm về sáng, Từ Tiểu Manh sớm đã buồn ngủ đến mức thiếp đi từ lâu, bảo sao con bé lại có cảm giác mấy ngày nay không gặp nổi mình.
Mục Phi nhìn vẻ mặt đáng thương của tiểu gia hỏa, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác tự trách. Hai ngày nay bận tối tăm mặt mày, đã lạnh nhạt cả với mẹ và Từ Tiểu Manh, rồi cả Tuyết tỷ nữa, phỏng chừng cả ba người họ ngày nào cũng mong ngóng mình ở bên cạnh họ nhỉ? Kết quả là kỳ nghỉ trôi qua mà bản thân chẳng ở nhà nổi lấy hai ngày.
Mục Phi thề non hẹn biển nói: "Tiểu Manh, là do ca ca không tốt, hai ngày nay bận quá. Nhưng đợi lần này bận xong, ca nhất định sẽ ở bên muội thật kỹ, dẫn muội ra ngoài chơi chịu không nào? Để ca nghĩ xem nào..." Cậu suy nghĩ một lát rồi hỏi, "Hay là... chúng ta đến khu vui chơi điện tử chơi nhé?"
Vừa nghe đến đi chơi, Từ Tiểu Manh lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên, đôi mắt mở to: "Thật á? Tuyệt quá đi, là ngày mai đi á?"
"Ờ, ngày mai ấy hả..." Mục Phi không ngờ tiểu gia hỏa lại có hứng thú lớn đến vậy, nhất thời cảm thấy có chút khó xử.
Ngày mai cậu đã hẹn trước là phải đến câu lạc bộ tắm hơi Gia Niên Hoa để xem xét tình hình ở đó rồi. Lý Đông Cương đã giao nơi đó cho cậu, cậu cần phải nhanh chóng tiếp quản. Dù ở đó bình thường có quản lý giúp việc điều hành, nhưng ít ra bản thân cậu cũng phải nắm bắt tình hình một chút, bằng không nếu xảy ra chuyện gì, hoặc người khác sai khiến giở trò, cậu hoàn toàn chẳng nhìn ra được điều gì.
Mục Phi khó xử nói: "Tiểu Manh à, ngày mai ca ca có việc bận rồi, hôm khác được không?" Nhìn sự kỳ vọng tràn trề của tiểu loli mà bản thân lại phải từ chối, cậu có cảm giác mình giống như đang phạm tội vậy.
Còn Từ Tiểu Manh nghe thấy lời của Mục Phi, dù vẻ mặt đầy vẻ không vui nhưng đành phải gật gật đầu, phát ra một tiếng "Dạ".
Cảm giác tội lỗi trong lòng Mục Phi nặng trĩu, không dám nói thêm với cô bé về chuyện này nữa, vội vàng chuyển chủ đề hỏi: "Đúng rồi Tiểu Manh, ca ca hỏi muội cái này, muội có biết có một loại thuốc mà người luyện võ hay dùng, có thể giúp người ta thăng cấp không?"
"Võ công? Thăng cấp?" Từ Tiểu Manh lặp lại một lượt, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, mặt đầy khó hiểu: "Nghe có vẻ kỳ lạ quá, Tiểu Manh chưa từng nghe bao giờ..."
Mục Phi lúc này mới biết, hóa ra ngay cả Từ Tiểu Manh cũng không có thứ đó. Tuy nhiên, cậu không dây dưa thêm chuyện này nữa mà hỏi tiếp: "Không có thì thôi vậy. Thế có một loại bệnh gọi là chứng teo cơ bắp chân, cách chữa trị loại bệnh đó muội có biết không?"
"Để Tiểu Manh nghĩ xem nào..." Từ Tiểu Manh vừa nói vừa giơ một bàn tay nhỏ xíu lên xoa xoa cái đầu nhỏ của mình, bộ dáng trông đáng yêu bao nhiêu thì đáng yêu bấy nhiêu. Cô bé ngẫm nghĩ một lát, bỗng reo lên: "Ơ, ra rồi!!"
Mục Phi mừng rỡ trong lòng, vội hỏi: "Chữa thế nào, mau nói cho ca nghe xem..."
"Hì hì..." Nào ngờ Từ Tiểu Manh lại bỗng nhiên chơi trò ú tim, cố tình không nói ngay mà thì thầm bên tai Mục Phi: "Ca ca, thế anh phải đồng ý tối nay ôm Tiểu Manh ngủ, Tiểu Manh mới nói cho anh biết cơ..."
Nghe lời Từ Tiểu Manh nói, trong lòng Mục Phi khẽ rung lên, không kìm được mà suy nghĩ lệch lạc...
{Thiên Không Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}