Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 379
Trường học quý tộc

❊ ❊ ❊

“Hoàng dì, như vậy... có ổn không?” Ninh Tử Tiêm nhìn Hoàng Trường Hà đang uống cà phê, trên mặt mang theo nụ cười nhạt ở trước mặt hỏi.

“Sẽ không có vấn đề gì đâu, chúng ta đây cũng là vì tốt cho cậu ấy thôi, phải không? Lát nữa nếu lời tôi nói mà không có tác dụng, cô cứ theo lời tôi dặn mà nói. Vừa rồi cô vừa cầu xin cậu ấy, cậu ấy liền đồng ý với cô rồi, lần này tôi đoán cũng đại khái thế thôi. Không sao đâu, nếu thật sự bị cậu ấy nhìn thấu, tôi gánh, sẽ không để cậu ấy oán giận cô đâu...” Hoàng Trường Hà cười đáp.

“Ồ, vậy được rồi...” Ninh Tử Tiêm chỉ đáp một tiếng, liền không nói gì nữa.

Ninh Tử Tiêm vừa nghĩ đến lời nói lúc nãy của mình, liền cảm thấy có chút ngượng ngùng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Hoàng Trường Hà này tuy là lãnh đạo, nhưng quả thật rất xấu tính nha. Vậy mà lại bảo mình dùng giọng điệu cầu xin để giả vờ đáng thương, lừa Mục Phi đến đây, còn nói gì mà, “Nếu cậu ấy coi cô ra gì, thì nhất định sẽ đến, vừa vặn thử xem cậu ấy có thái độ gì với cô.”

Mà điều khiến cô phiền muộn nhất là, bản thân mình lại thật sự tin chứ, may mà cuối cùng Mục Phi đã đồng ý đến, bằng không, hôm nay thật sự mất mặt lớn rồi.

Tuy nhiên vừa nghĩ tới việc Mục Phi nghe thấy thỉnh cầu của mình liền lập tức đồng ý đến, trong lòng Ninh Tử Tiêm vẫn có chút vui mừng khôn xiết.

Mục Phi cậu ấy chịu đến, nói như vậy, chính là trong lòng cậu ấy, cũng... ít nhiều gì coi mình ra gì nhỉ? Ai nha, Tử Tiêm, cậu lại đang nghĩ vẩn vơ cái gì thế, cho dù Mục Phi cậu ấy có coi cậu ra gì đi nữa, thì cũng chỉ là bạn bè bình thường mà thôi. Cậu ấy chính là người có bạn gái rồi đấy nha, hơn nữa... hơn nữa Lâm Nhược Y còn xinh đẹp như vậy, lại không kém gì mình...

Ninh Tử Tiêm vừa nghĩ tới bộ dáng đáng yêu cười rạng rỡ như hoa của Lâm Nhược Y, liền cảm thấy có chút lực bất tòng tâm. Nếu là nữ sinh bình thường, Ninh Tử Tiêm đều có tự tin chiến thắng bọn họ. Thế nhưng cho dù là một người xuất sắc như vậy, cô cũng không thể không thừa nhận, Lâm Nhược Y về mặt dung mạo tuyệt đối không thua kém cô, thậm chí, thậm chí... ở một số phương diện còn có ưu thế hơn cô nữa.

Bản thân mình mới là 32C, mà Lâm Nhược Y kia, ít nhất cũng phải là E đi? Sao cô ta lại to thế nhỉ? Thật không biết lớn lên kiểu gì nữa... Ninh Tử Tiêm vô cùng bị đả kích mà nghĩ.

Đúng lúc này, chỉ thấy Hoàng Trường Hà hướng về phía cửa vẫy vẫy tay, “Bạn học Mục Phi, bên này...”

Ninh Tử Tiêm nhìn ra cửa, một đại nam sinh có vẻ ngoài rạng rỡ, đeo một cặp kính, mặt mũi nho nhã bước vào, không phải Mục Phi thì còn có thể là ai.

Mà ngay lúc cô nhìn ra cửa, Mục Phi cũng vừa lúc nhìn vào trong, Ninh Tử Tiêm vừa chạm phải ánh mắt của Mục Phi, liền cảm giác có chút chột dạ, kéo theo tim đập nhanh hơn, mặt nóng bừng lên, cô vội vàng cúi gằm đầu xuống.

Còn Mục Phi nhìn thấy Hoàng Trường Hà vẫy tay với mình, bước tới nhìn lại, một chiếc bàn vuông nhỏ bốn người, Hoàng Trường Hà và Ninh Tử Tiêm mỗi người ngồi một bên.

“Tử Tiêm, em dịch vào trong ngồi đi, nhường cho bạn học Mục Phi một chỗ...” Hoàng Trường Hà nói với Ninh Tử Tiêm.

“Hả? À, vâng...” Ninh Tử Tiêm nói xong, nâng cái mông nhỏ cong vút dịch sang một vị trí, nhường chỗ ngồi vừa nãy của mình cho Mục Phi.

Mà ngay lúc cô đứng dậy cúi người, chiếc quần bò bó sát hoàn toàn phô bày đường cong quyến rũ giữa eo và mông ra ngoài, cái eo nhỏ nhắn của cô thon gọn vô cùng, uyển chuyển không nắm hết. Mà phần mông săn chắc, lại giống như một quả đào sắp chín vậy, quả thật quá quyến rũ, phỏng chừng chỉ cần là người đàn ông bình thường, nhìn một cái liền không dời mắt nổi.

Đương nhiên, Mục Phi cũng không ngoại lệ, cậu vừa nhìn thấy cái mông nhỏ của Ninh Tử Tiêm, liền nhớ tới màn nhìn cô thay quần áo sau khi buổi biểu diễn kết thúc năm ngoái, cảnh tượng đó... quá quyến rũ, Mục Phi chỉ mới nghĩ tới, tiểu Mục Phi bên dưới bụng nhỏ không khỏi âm ỉ có xu hướng ngẩng đầu lên.

“Khụ khụ...” Mục Phi lúng túng ho khan hai tiếng, xua "quả đào mật" quyến rũ kia ra khỏi đầu, rồi ngồi xuống.

“Ăn chút gì đi?” Hoàng Trường Hà mỉm cười hỏi Mục Phi.

“Một cốc nước cam, cảm ơn...” Mục Phi không trả lời Hoàng Trường Hà, trực tiếp nói với người phục vụ đi theo mình. Người phục vụ nghe xong gật gật đầu, xoay người rời đi.

Nói nhảm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nói với Hoàng Trường Hà rằng, “Trưởng phòng Hoàng, em trước hết cảm ơn nhã ý của cô, nhưng cô thật sự không giúp được em đâu, cho nên chuyện này, vẫn là đừng nhắc nữa...”

“Em không phải là cô, sao em biết cô nhất định không giúp được em chứ?” Mà Hoàng Trường Hà vẫn mỉm cười nói, “Vẫn giống như những gì Tử Tiêm đã nói với em trong điện thoại. Em đi tham gia cuộc thi văn nghệ, không đòi hỏi thứ hạng, em chỉ cần cố gắng hết sức là được. Còn phía cô, đã đồng ý giúp em giải quyết vấn đề ở trường học, thì tuyệt đối sẽ làm được, em không cần quan tâm cô làm thế nào đâu. Em chỉ cần nói đồng ý hay không là được...”

Nghe những lời đầy tự tin của Hoàng Trường Hà, Mục Phi thế nhưng vẫn không mấy lạc quan về cô ấy, “Trưởng phòng Hoàng, hồ sơ của em bị khóa nếu chỉ là bình thường thì thôi đi. Nhưng cô có biết ai là người khóa hồ sơ của em không?”

“Hừm, Tử Tiêm đều đã nói với cô rồi, là Phó sảnh trưởng Sảnh Giáo dục tỉnh — Hồ Lợi phải không?” Hoàng Trường Hà đáp.

“Ồ?” Lúc này Mục Phi có chút nghi hoặc, Hoàng Trường Hà này rõ ràng biết là Phó sảnh trưởng Sảnh Giáo dục tỉnh, tự mình niêm phong hồ sơ của cậu, mà cô ta còn dám quản chuyện này sao? Chưa nói tới việc cô ta có quyền giúp mình giải phong hồ sơ này hay không, cho dù có đi chăng nữa, nếu làm như vậy, chẳng khác nào tự đặt mình vào thế đối lập với vị Phó sảnh trưởng Hồ kia, đây rõ ràng là đối đầu với người ta rồi đây.

Dù sao người ta cũng là cấp phó sảnh, nhưng cô đây mới chỉ là cấp trưởng phòng, hơn nữa lại còn một người có thực quyền một người không có thực quyền, cô đi đối đầu với người ta, không sợ mất bát cơm sao?

Hoàng Trường Hà nhìn thấy ánh mắt đó của Mục Phi, tự nhiên đoán được suy nghĩ trong lòng cậu, không khỏi mỉm cười nhẹ, lộ ra một tia tán thưởng.

“Tôi biết là em đang nghi hoặc, sao tôi lại dám mạo hiểm đắc tội với cấp trên để giúp em phải không? Em không cần lo lắng, tuy Phó sảnh trưởng Hồ quan lớn chức cao, nhưng cũng có một số việc, là cô ta cũng không quản tới được, hơn nữa, suy cho cùng, trước chức sảnh trưởng của cô ta vẫn còn một chữ phó mà, phải không?”

Hoàng Trường Hà vốn dĩ ấn tượng với Mục Phi không tốt lắm, nhưng sau khi được Ninh Tử Tiêm nói như vậy, bây giờ nhìn Mục Phi không chỉ thuận mắt hơn nhiều, mà còn là kiểu càng nhìn càng thuận mắt. Cô có thể nhìn ra, đại nam sinh trước mắt này tuy chỉ là học sinh cấp ba chưa bước chân ra khỏi cổng trường, nhưng lại trưởng thành hơn rất nhiều sinh viên đại học, trên người đã thảng hoặc có chút phong thái vững vàng khi bước chân vào xã hội mới có thể sở hữu.

Nếu chuyện này đặt lên người những đứa trẻ bình thường, e rằng phản ứng đầu tiên của những đứa trẻ đó không phải là trực tiếp đồng ý, thì cũng là gọi điện về nhà hỏi người lớn, xin bố mẹ giúp mình đưa ra quyết định.

Mà Mục Phi này không những hoàn toàn có thể tự mình quyết định, hơn nữa kiến thức của cậu, chuyện suy nghĩ còn chu đáo hơn học sinh cấp ba bình thường rất nhiều, nói chuyện với cậu, đỡ tốn sức.

Mục Phi nghe lời Hoàng Trường Hà, lộ ra vẻ mặt suy ngẫm, sau đó nói, “Trưởng phòng Hoàng, cô hãy nói cho em biết tình hình cụ thể đi, em nghe xong rồi sẽ tính sau.”

“Cậu nhóc nhà cậu thật đúng là không thấy thỏ không thả diều mà, chẳng lẽ cô còn lừa em chắc?” Hoàng Trường Hà nói với vẻ hơi khó chịu, nhưng vẫn nói ra.

“Hai em, đã từng nghe nói về trường trung học Anh Tài chưa?” Hoàng Trường Hà nhìn về phía hai người hỏi.

Mà Mục Phi và Ninh Tử Tiêm đều đồng thời lắc đầu.

“Trung học Anh Tài là một trường trung học mang tính tư nhân, trường trung học này chưa từng công khai tuyển sinh bao giờ, cho nên các em không biết, cũng là chuyện rất bình thường. Có lẽ bây giờ các em không biết nó làm về cái gì, nhưng nếu các em biết biệt hiệu của nó, thì có thể đoán được bảy tám phần rồi...” Hoàng Trường Hà vừa nói, vừa dừng lại tạo vẻ huyền bí, uống một ngụm cà phê rồi mới nói tiếp, “Trung học Anh Tài, biệt hiệu còn gọi là trường trung học quý tộc...”

Quả nhiên, vừa nghe thấy bốn chữ “trường trung học quý tộc” này, Mục Phi liền lập tức nghĩ đến những tình tiết trong một số bộ phim thần tượng cẩu huyết. Nào là đám con nhà quan đời thứ hai, phú đại gia, công tử bột, thái tử gia, nhị thế tổ v.v., tóm lại là đủ các loại con cháu quyền quý, mặc trang phục sáng bóng, lái xe mồi, ôm gái đẹp đến một “trường học” sánh ngang hoàng cung để “đi học”, mà mục đích đi học của bọn chúng không phải là học tập, mà là khoe khoang lẫn nhau, so bì, so tiền so thế so phụ nữ, dù sao thì đó cũng là nơi tiêu tán tuổi xuân và tiền bạc của mấy kẻ nam nữ giàu có buồn chán.

Hoàng Trường Hà nhìn ánh mắt của hai người, liền biết suy nghĩ trong đầu bọn họ.

“Giống như các em tưởng tượng vậy, trường trung học Anh Tài này, chính là trường trung học tư thục theo “kiểu quý tộc” được mở ra chuyên cho đám nhị thế tổ này. Những ai có thể đến đây đi học, không phú cũng quý. Hơn nữa chi phí học tập ở đây không hề rẻ, mỗi năm các loại chi phí tính sơ sơ cũng ít nhất từ sáu con số trở lên.

Hơn nữa chất lượng dạy học ở đó vẫn khá tốt, đồng thời ngoài các môn học cấp ba thông thường ra, còn có một số lớp thực tế kiểu như xã hội học giao tiếp, kinh tế học sơ cấp, quy tắc ngầm chốn quan trường v.v., tóm lại, chính là trường trung học được thiết lập chuyên cho đám con nhà quan nhà giàu đời thứ hai đó.” Hoàng Trường Hà nói.

“Vậy... vậy trường trung học này, thực sự có người học sao?” Đúng lúc này, Ninh Tử Tiêm mở miệng hỏi.

“Có, đương nhiên là có, không những có, mà còn rất nhiều rất nhiều nữa. Điều kiện nhập học của trường trung học này rất khắc nghiệt, có rất nhiều người không tiếc tốn tiền tặng quà, vắt vẻo đầu mẻ trán, chỉ muốn đưa con cái của mình vào trong đó đấy...” Hoàng Trường Hà đáp.

Ninh Tử Tiêm không khỏi chép chép cái lưỡi thơm nho nhỏ hồng hồng, có chút không hiểu suy nghĩ của những người này.

Nhưng Mục Phi lại suy nghĩ nhiều hơn cô rất nhiều, có thể mở nổi trường trung học loại này và duy trì hoạt động được, nhân vật đứng đằng sau tự nhiên không phải là người bình thường, cho dù không phải là kẻ có quyền thế ngút trời, thì cũng là nhân vật lớn có máu mặt ở Hắc Tỉnh.

Mà cứ như vậy, phụ huynh của đám con nhà quan nhà giàu trong trường đưa con cái đến đây thì rất dễ hiểu, có lẽ là để cho con cái bồi dưỡng quan hệ xã hội thế lực của bản thân, có lẽ là để cho con cái tận mắt chứng kiến trước phương thức giao lưu của những kẻ “thượng lưu” đó, nếu làm ăn ngon nghẻ, nói không chừng lại vì chuyện của con cái mà bắt được chuyến xe thuận gió của nhân vật lớn nào đó, tóm lại, chuyện tốt thì chắc chắn là có.

Lúc này, Mục Phi tự nhiên đã hoàn toàn hiểu được ý của Hoàng Trường Hà. Đã có thể mở được trường học đó, thì nhân vật đứng sau lưng tự nhiên có trọng lượng tương đối, đến lúc đó chỉ cần người đó lên tiếng, cho dù mẹ của Tổ Thiếu Long có là phó sảnh trưởng đi nữa, thì cũng phải nể mặt chút ít.

Mà mức học phí sáu con số kia, đối với Mục Phi hiện tại mà nói, cũng không phải là vấn đề gì lớn, có lẽ vấn đề không có trường để học của cậu thật sự sẽ được giải quyết một cách suôn sẻ.

Chỉ là, Mục Phi cứ hễ nghĩ đến việc tiếp xúc với đám con nhà quan nhà giàu đó, liền cảm thấy có chút phiền phức, chán ghét, buồn nôn, tóm lại là cực kỳ ghét.

Mà Hoàng Trường Hà dường như nhìn thấu tâm sự của người khác, nói với Mục Phi rằng, “Em cứ yên tâm, nếu em đồng ý, em chỉ cần tham gia thi đấu là được, những chuyện khác hoàn toàn không cần em phải lo lắng. Với thành tích của em, học phí có thể miễn cho em, nếu em không muốn tiếp xúc với những người đó, chỉ cần tượng trưng lên lớp ba năm ngày, sau này không cần đi nữa, bình thường đến trường học khác học, đợi đến kỳ thi đại học thì trực tiếp đến thi là được... Thế nào, như vậy đã đủ nhàn hạ chưa? Thế mà em còn không đồng ý nữa à?”

Hoàng Trường Hà vừa nói, vừa chờ câu trả lời của Mục Phi. Còn Ninh Tử Tiêm cũng mở to hai mắt nhìn Mục Phi, cô đối với việc cùng Mục Phi đi tham gia thi đấu, cũng rất mong đợi.

Mục Phi, anh tuyệt đối không được từ chối đó... Nếu như không có anh ở đó... em sẽ không thể phát huy được thực lực bình thường đâu đấy!!” Ninh Tử Tiêm nắm chặt nắm đấm nhỏ nghĩ.

Còn Mục Phi suy nghĩ một chút, hễ nghĩ tới ngôi trường đó lại không tránh khỏi việc phải tiếp xúc với đám nhị thế tổ kia, vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Hộc” Cậu thở dài một hơi, nhìn về phía Hoàng Trường Hà, “Trưởng phòng Hoàng, cảm ơn nhã ý của cô... nhưng mà, để em suy nghĩ lại đã nhé...”

{Phi Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn đọc sách, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng ta}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương / Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Phi Thiên Văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:368
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.