Ở mỏ đá trên núi Tầm Thạch, Lý Hiểu Vũ đang giảng giải cho Mục Phi.
Mục Phi cũng cẩn thận lắng nghe, hoàn toàn làm theo. Không mất bao lâu, cậu đã nhìn thấy trên nắm đấm của mình được bao bọc một tầng 'khí' nhạt. Mặc dù lớp khí này mỏng hơn rất nhiều và nhạt hơn rất nhiều so với lúc Lý Hiểu Vũ biểu diễn trước đó. Nhưng dù thế nào đi nữa, bản chất của cả hai là giống nhau, đều là sự tận dụng 'khí'. Mục Phi đã hơi tìm được bí quyết vận dụng khí này.
"'Khí' thứ này, quả nhiên kỳ diệu vô cùng..."
Thể nghiệm được công dụng kỳ diệu của khí, Mục Phi có chút chìm đắm trong đó. Cậu nhìn lớp sương mù nhạt trên tay mình, mang theo chút vui mừng mà nghĩ.
Mà Lý Hiểu Vũ đứng bên cạnh, nhìn bộ dáng chăm chú của Mục Phi, sắc mặt không đổi. Cậu ta gật đầu đầy hài lòng, trong ánh mắt cũng mang theo sự vui mừng.
Thực ra Lý Hiểu Vũ đã trở về Tân Nam từ rất lâu rồi. Do biết kẻ thù của mình rất nhiều, hơn nữa hầu hết đều là những "dị năng giả", cậu ta mới không quay về tìm những 'người thân' ít ỏi trên thế giới này của mình —— Hạ Tuyết, Mục Phi, Lý Tông Vĩ, những người từng bầu bạn với cậu ta khi còn nhỏ.
Bởi vì cậu ta hiểu rõ, tầng lớp mà cậu ta đang sống đã không còn là thế giới mà họ có thể tiếp xúc nữa. Nếu cậu ta thực sự quay về, kẻ thù tìm đến tận cửa, thì cho dù là dị năng giả yếu nhất, cũng hoàn toàn có thể tàn sát sạch sẽ những huynh đệ tỷ muội này của cậu ta.
Mặc dù Lý Hiểu Vũ và ba người này không có quan hệ huyết thống, nhưng trong lòng Lý Hiểu Vũ, họ lại là những người thân quan trọng nhất trên thế giới. Bởi vì khoảng thời gian hồi nhỏ đi học cùng họ, chính là những ngày tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời cậu ta.
Kể từ khi rời khỏi Tân Nam để gia nhập quân đội, bất kể là những năm tháng quân ngũ sắt máu nơi chiến trường, hay sau khi bước vào "cục" kia, ngày ngày chấp nhận nhiệm vụ ám sát, ngoài giết người thì vẫn là giết người. Những điều này tuyệt đối không phải là cuộc sống mà Lý Hiểu Vũ muốn trải qua.
Lý Hiểu Vũ lúc đó cảm thấy cuộc đời mình mang màu máu. Máu của kẻ thù dệt thành một bức tường chắn đỏ rực, nhuộm đỏ thế giới trong mắt cậu ta, thậm chí che khuất hoàn toàn tầm nhìn, khiến cậu ta không biết mình đang ở nơi nào.
Còn Mục Phi, Hạ Tuyết, và cả Lý Tông Vĩ, ba người này chính là ngọn đèn chỉ đường trong lòng Lý Hiểu Vũ.
Chính vì trong lòng có họ, mới khiến cho bầu trời đầy máu trong lòng Lý Hiểu Vũ luôn có được một tia ánh dương không bao giờ bị che khuất. Cũng chính vì thế, cậu ta mới không bị lạc lối trong chém giết và máu tanh.
Và mấy người quan trọng như vậy, Lý Hiểu Vũ sao có thể dung thứ cho họ xảy ra chuyện? Cho nên, Lý Hiểu Vũ vẫn luôn chỉ đứng từ xa nhìn ba người này, đặc biệt là Mục Phi, chứ không chọn xuất hiện trước mặt họ.
Thế nhưng khoảng thời gian sau khi trở về, lại khiến Lý Hiểu Vũ không khỏi có chút lo lắng. Đó là vì Mục Phi.
Bởi vì cậu ta vô tình phát hiện ra, gen tiềm năng của Mục Phi lại đang ở trạng thái kích hoạt. Mặc dù Lý Hiểu Vũ không biết cậu đã kích hoạt nó bằng cách nào, nhưng cậu ta biết điều này có ý nghĩa gì.
Một khi gen tiềm năng của một người được kích hoạt, điều đó có nghĩa là anh ta đã vô duyên với cuộc sống của người bình thường. Trừ phi anh ta không thể hiện năng lực vượt trội hơn người, sống một đời tầm thường vô vị. Bằng không sớm muộn gì, nhất định sẽ tiếp xúc với những người ở tầng lớp này. Mà có năng lực lại không đi sử dụng, điều này rõ ràng là không thể.
Mà Lý Hiểu Vũ thực sự không muốn người anh em của mình phải trải qua cuộc sống chém giết, không có ngày yên bình giống như mình. Cho nên, cậu ta ôm lòng may mắn, hy vọng Mục Phi sẽ không vì chuyện này mà rước lấy rắc rối, cứ thế trải qua một đời bình yên tĩnh lặng.
Thế nhưng kết quả lại khiến cậu ta lo lắng.
Bởi vì cậu ta phát hiện ra, người anh em này của mình vẫn giống như hồi nhỏ, hoàn toàn không phải là kiểu người đạm bạc. Hơn nữa năng lực rước họa vào thân của cậu, còn mạnh hơn hồi nhỏ rất nhiều.
Chỉ trong nửa năm, cậu đã lần lượt chọc giận công tử nhà quan, phú đại gia, côn đồ xã hội đen, đại lão hắc đạo, thậm chí đến cả quan chức cấp cao của cảnh sát, cậu cũng đắc tội luôn.
Cứ theo tốc độ này, việc cậu chọc giận những người ở tầng lớp của mình chỉ là vấn đề thời gian. Mà nếu thực sự đến lúc đối mặt với dị năng giả, e rằng cậu khó tránh khỏi cái kết bị giết chết thảm thương. Đến bản thân mình sống được bao lâu còn không biết, lại càng không thể bảo vệ cậu cả đời.
Hết cách, Lý Hiểu Vũ cũng chỉ có thể hiện thân trước mặt Mục Phi. Một mặt giúp cậu giải quyết rắc rối, mặt khác, cũng muốn trước khi mình rời đi, ép cậu phải trở mạnh, cho cậu năng lực tự bảo vệ mình.
Mà ngay vào sáng sớm hôm nay, Lý Hiểu Vũ vẫn còn ít nhiều có chút lo lắng. Cậu lo tâm chí của Mục Phi không đủ kiên cường, hoặc lười biếng không chịu chịu khổ, những người tu luyện như thế sẽ chẳng có thành tựu gì.
Nhưng bây giờ nhìn trạng thái hiện tại của Mục Phi, cậu coi như đã có thể yên tâm rồi.
Mục tiêu ban đầu cậu đặt ra cho Mục Phi, là ba ngày cảm nhận được khí, năm ngày biết thôi động khí, bảy ngày nắm vững phương pháp ứng dụng cơ bản nhất. Cậu yêu cầu Mục Phi theo tốc độ của chính mình, đương nhiên, cậu cũng cảm thấy yêu cầu của mình có phần hơi khắc nghiệt. Nhưng ai mà ngờ được, Mục Phi không những làm được, mà còn hoàn thành một cách mỹ mãn.
Nhiệm vụ của năm ngày đầu, Mục Phi vậy mà chỉ dùng chưa đầy một thời gian ngắn trong một ngày, đã làm được. Tốc độ này, cho dù là Lý Hiểu Vũ kiến thức rộng rãi, cũng không khỏi á khẩu đến mức không thốt nên lời.
Bản thân mất hai ngày học đã đủ kinh ngạc rồi, mà Tiểu Phi, vậy mà chỉ mất vài tiếng đồng hồ là giải quyết xong... Cái này... cái này cũng quá kinh ngạc đi.
Mà Huyễn Đồng, lại càng đem Mục Phi ra làm quái vật mà nhìn, liên miệng gọi là biến thái.
"Chỉ dựa vào tư chất và ý chí này của Tiểu Phi, cho dù sau này tôi không còn nữa, cậu ấy cũng có khả năng tự bảo vệ mình. Thế là đủ rồi..."
Lý Hiểu Vũ nhìn Mục Phi đang tu luyện, trong lòng tràn ngập niềm vui và sự an lòng.
"Tiểu Phi, đập nát tảng đá này thử xem..." Lý Hiểu Vũ vỗ vỗ một tảng đá to bằng màn hình máy tính nói.
"Được thôi..." Mục Phi mang theo nụ cười trên mặt đáp.
Nói đoạn, cậu tung một quyền về phía tảng đá kia.
"Ầm!"
"Rắc rắc"
Mà lúc này, mỏ đá hoang phế này đã đầy rẫy đá vụn trên mặt đất — toàn bộ đều là kiệt tác do hai người Mục Phi và Lý Hiểu Vũ gây ra.
"Ừm, không tồi, tiến bộ rất nhanh..." Lý Hiểu Vũ hài lòng gật đầu.
"Ha ha, đương nhiên rồi, anh cũng xem thử đệ của anh là ai chứ..." Mục Phi cười đầy đắc ý.
Lúc này vừa học được cách ứng dụng khí này, cả người đang trong cơn hưng phấn, tâm trạng vô cùng tốt.
'Khí' này, chính là công năng của 'sức mạnh gen', quả nhiên kỳ diệu không thể tả. Tiến có thể công lùi có thể thủ, trước kia mỗi khi cậu đánh nhau với người ta, hoàn toàn là dựa vào thể xác cứng đối cứng.
Nhưng bây giờ, cậu có thể tập trung luồng khí này vào hai tay hai đấm trước. Cứ như vậy, khi cậu tấn công, lực công kích không chỉ tăng vọt thẳng tắp. Khi phòng thủ, cũng là tiêu hao 'khí' này trước. Nói cách khác, chỉ cần vận dụng thỏa đáng, cỗ khí này chính là sự kết hợp giữa áo giáp chống đạn và vũ khí tự nhiên.
Chỉ là, thực lực của mình mới đến cấp độ Luyện Khí. 'Khí' này, hình như hơi yếu một chút thì phải? Đến bao giờ mình mới đạt được trình độ như Vũ ca chứ?
Mục Phi nhìn lớp khí mỏng trên đôi tay mình mà nghĩ.
Mà Lý Hiểu Vũ dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ của Mục Phi, nói với cậu, "Ở giai đoạn đầu tiên - Thể Rèn, việc nâng cao thực lực rất dễ dàng. Nhưng khi người tu luyện đạt đến giai đoạn thứ hai của việc kích hoạt gen - Luyện Khí, thì cần phải có sự hỗ trợ của công pháp. Bằng không tiến độ sẽ vô cùng chậm chạp. Có công pháp, có thể nửa năm thăng một cấp, nếu không có công pháp, có thể một hai năm mới thăng được một cấp, khoảng cách có thể thấy rõ."
"Hơn nữa tùy theo các bộ công pháp khác nhau, hiệu quả của khí tu luyện ra cũng khác nhau. Có công pháp lực công kích mạnh, có công pháp lực phòng ngự mạnh, có công pháp khiến tâm bình khí hòa, v.v... Mặc dù công năng khác nhau, nhưng có một điểm chung, đều có hiệu quả nâng cao thực lực. Cho nên, cậu cũng nên chọn cho mình một bộ công pháp để tu luyện, đây là nhiệm vụ hiện tại của cậu..."
Lý Hiểu Vũ giảng giải, Mục Phi cẩn thận lắng nghe. Mà Lý Hiểu Vũ nói đến đây thì dừng lại một chút, "Tôi tổng cộng đã gom cho cậu bốn loại công pháp luyện khí. Ban đầu vốn định sưu tầm thêm một chút, nhưng không ngờ cậu tiến bộ nhanh như vậy, nói cho cậu biết trước đã..."
Lý Hiểu Vũ vừa nói, vừa kéo khóa kéo, lục lọi thứ gì đó trong chiếc túi ở mặt trong áo. Mục Phi vô cùng mong đợi không biết cậu ta có thể lấy ra thứ gì.
Cái từ "công pháp" này, nghe thật là thần bí. Thứ ghi chép lại công pháp đó, chắc cũng phải là những cuốn sách đóng gáy chỉ cổ kính, hoặc vật mang thông tin kiểu da thú chứ nhỉ?
Nhưng thứ mà Lý Hiểu Vũ lấy ra, lại khiến Mục Phi há hốc mồm, có chút thất vọng.
Lý Hiểu Vũ vậy mà lấy ra chiếc điện thoại giống hệt iPhone 4 của mình, bấm bấm trên đó.
"Ê, chờ chút, Vũ ca..." Mục Phi xua xua tay, cắt ngang lời giải thích của Lý Hiểu Vũ, "Không phải anh nói lấy công pháp cho em sao?"
"Đây chẳng phải đang cầm đấy à?" Lý Hiểu Vũ nói với vẻ mặt vô cảm.
"Ờ..." Khóe miệng Mục Phi giật giật nhẹ, cậu dùng tay khua khoắn, "Mấy cái công pháp đó, chẳng phải nên được ghi chép trên sách cổ, hoặc trên da thú, hoặc trên mấy con rối đồng nào đó, hay đao kiếm gỉ sét gì đấy, mâý thứ thần bí kiểu đó sao? Liên quan gì đến điện thoại chứ?"
Đến lượt Lý Hiểu Vũ cảm thấy phiền muộn, "Tiểu Phi, cậu... đọc tiểu thuyết nhiều quá đấy à?"
Cậu ta lắc lắc chiếc điện thoại, "Trực tiếp chụp thành file ảnh, bắn bluetooth là qua, tiện cỡ nào. Bây giờ là thời đại điện tử rồi, còn ai dùng mấy thứ đó nữa chứ?"
Lý Hiểu Vũ nhìn Mục Phi bằng ánh mắt nhìn người cổ đại.
"Ờ..." Mục Phi nghẹn lời, cậu xua xua tay, "Vũ ca, anh tiếp tục đi, cứ coi như em chưa nói gì..."
Sau đó thấy Lý Hiểu Vũ bấm trên điện thoại vài cái, gọi tài liệu gì đó ra, đọc theo, "Loại thứ nhất, gọi là 《Thiên Cương Chiến Khí》, đặc điểm là lực phá hoại mạnh, bộ công pháp này hoàn toàn từ bỏ lực phòng ngự, hoàn toàn chú trọng vào tấn công. Khi luyện đến cực hạn, có thể dùng ngón tay xuyên thủng đá, dùng lòng bàn tay xé toạc vàng kim. Bộ công pháp này, chính là thứ tôi đang tu luyện..."
"Lực phá hoại mạnh? Thế chẳng phải là chiến sĩ sao? Được rồi, em thích làm chiến sĩ nhất mà. Vũ ca, em chọn loại này đi..." Mục Phi tâm trạng rất tốt, cười cợt nói.
Lý Hiểu Vũ lại lắc đầu, ra hiệu cho cậu đừng tùy tiện đưa ra quyết định như vậy, "Việc lựa chọn pháp môn luyện khí này cực kỳ quan trọng, hơn nữa một khi đã tu luyện, chính là chuyện cả đời. Hầu như không thể thay đổi, tuyệt đối không được quyết định hấp tấp..."
"Hả? Nghiêm trọng thế cơ à?" Mục Phi chép miệng, "Vậy thôi, Vũ ca, anh nói tiếp đi, đợi anh giới thiệu xong hết rồi hẵng hay..."
"Ừ." Lý Hiểu Vũ gật đầu, tiếp tục giới thiệu cho Mục Phi, "Loại thứ nhất, đã nói rồi..."
"Thứ hai, gọi là 《Lục Phân Quy Nguyên Kình》. Nó trái ngược với 《Thiên Cương Chiến Khí》, nổi tiếng với lực phòng ngự mạnh. Khi luyện đến cực hạn, xung quanh người tu luyện sẽ xuất hiện một vòng trường khí hình tròn, cứng như thực chất, đao thương bất nhập."
"Thứ ba, 《Hồng Nhạn Phiêu Linh》, công pháp này tu về sự nhanh nhẹn và tốc độ phản ứng. Luyện đến giai đoạn sau, quả thực thân nhẹ như én, có thể một bước nhảy lên lầu ba lầu bốn, tốc độ phản ứng lại càng nhanh đến mức khó tin. Trừ phi là dị năng giả chuyên về tốc độ, có thủ đoạn đặc biệt, bằng không mấy chục người cũng chưa chắc bắt được kẻ tu luyện bộ công pháp này."
"Cái cuối cùng, gọi là 《Tĩnh Mịch Chân Quyết》, đây là bộ ít có đặc điểm nhất trong bốn cuốn công pháp này, công năng của nó vẫn chưa được khai phá hoàn toàn. Hiện tại chỉ biết là, nó chủ yếu thể hiện ở sự tăng trưởng của lực sinh mệnh. Hơn nữa người luyện bộ công pháp này, sức bền thể lực, cùng với khả năng hồi phục, cũng đều được tăng cường đáng kể."
Hơn nữa, sự tăng trưởng các mặt của bộ công pháp này tuy đều đều, nhưng tổng mức tăng trưởng lại cực kỳ cao.
Lực phá hoại không bằng 《Thiên Cương Chiến Khí》, phòng ngự không bằng 《Quy Nguyên Kình》, việc nâng cao tốc độ cũng thua xa 《Hồng Nhạn》, nhưng nếu đem ra từng món một, thì đều mạnh hơn ba mục còn lại...
Lý Hiểu Vũ nói đến đây thì Mục Phi cắt ngang lời cậu, "Đặc điểm của cuốn cuối cùng này, chính là cái gì cũng biết nhưng cái gì cũng lỏm, đúng không?"
"Gần như thế, đổi lại một cách nói khác, nên gọi nó là sự 'trung dung'..." Lý Hiểu Vũ gật đầu nói, sau đó cậu đặt chiếc điện thoại trong tay xuống, nhìn về phía Mục Phi.
"Bây giờ chúng ta có, chỉ có bốn bộ công pháp này. Ưu điểm của từng cái tôi cũng đã nói rồi, tùy thuộc vào sự lựa chọn của cậu thôi. Nói lại câu cuối cùng, công pháp một khi đã tu luyện thì không thể thay đổi, lựa chọn nhất định phải thận trọng..."
Lúc này Mục Phi liền thấy khó xử.
Ban đầu, khi nghe Lý Hiểu Vũ nói về công năng của 《Thiên Cương Chiến Khí》, cậu cảm thấy rất lợi hại rồi.
Nhưng lúc này nhìn lại, dường như ngoài cuốn công pháp trung dung cuối cùng ra, mấy cuốn khác đều rất tuyệt.
Mà bây giờ, Mục Phi có chút chần chừ.
Mấy món này đều rất tốt nha, rốt cuộc mình nên chọn cái nào đây?...