Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 351
Phiền phức học muội trở về (trung)

❊ ❊ ❊

“Học trưởng, trong khoảng thời gian em không có ở đây, anh không hề lén lút tạo ra gian tình gì với nữ sinh khác chứ?” Mễ Bối Bối trừng trừng nhìn khuôn mặt Mục Phi, hình như muốn nhìn cho ra manh mối từ trên mặt đối phương.

“Bốp!!” Mục Phi vả thẳng một phát lên đầu Mễ Bối Bối.

“Gian? Gian cái đầu cô, cô còn chưa thành niên đấy, tư tưởng đừng có tà ác như vậy được không?” Mục Phi bất mãn huấn xích.

Thế mà Mễ Bối Bối mặt không đỏ tim không đập, chẳng giận chẳng hờn, làm nũng nói: “Học trưởng, đừng có đánh trống lảng mà, rốt cuộc có hay không, mau nói đi!!”

Nhưng Mục Phi lại chẳng thèm thèm đếm xỉa đến cô nhóc: “Có hay không, thì liên quan gì đến em hả? Cô nha đầu thối tha này, quản cũng rộng quá đấy chứ? Cho dù có, cũng không cần phải báo cáo với em chứ?”

Vừa nghe Mục Phi nói ‘có’, Mễ Bối Bối lập tức cảm thấy trong lòng mình như thắt lại, sau đó vô cùng thương tâm, nhìn chằm chằm ánh mắt Mục Phi, hệt như đang nhìn một kẻ phụ lòng tham mới phụ cũ vậy.

“Thật, thật sự có luôn hả? Là… là cái vị học tỷ ngực bự kia phải không?”

Cô vừa nói, vừa cắn nhẹ môi dưới, đôi mắt ửng đỏ, nước mắt trực trào rơi xuống, hơn nữa có thể thấy rõ, tâm trạng bi thương này là từ tận đáy lòng, tuyệt đối không phải giả vờ.

“Mục Phi học trưởng, sao anh lại có thể như vậy chứ” Cô vừa nói, nước mắt vừa tuôn rơi, vẻ mặt đầy ủy khuất.

Mục Phi khóc dở mếu dở, đây là cái tình huống gì chứ? Chẳng lẽ bản thân kết giao bạn gái, cùng bạn gái thuê phòng, còn phải thông qua sự đồng ý của em nữa à? Cho dù là bạn gái, quan hệ có tốt đi chăng nữa, em quản cũng hơi quá tay rồi đấy?

Mặc dù Mục Phi vô cùng bất đắc dĩ, nhưng hễ nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Mễ Bối Bối, nước mắt giàn giụa tuôn rơi, anh vẫn không kìm được mà mềm lòng.

Anh xua xua tay: “Thôi được rồi được rồi, em đừng khóc nữa. Không có, không có gian tình gì hết, thế này đã được chưa?” Mục Phi khổ sở nói, ra vẻ ta đây đã phục cô rồi.

“Thật chứ, học trưởng không gạt em chứ?” Mễ Bối Bối mở to đôi mắt nhìn Mục Phi, vẻ mặt đầy hoài nghi.

“Thật thật thật, đương nhiên là thật, tôi có cần thiết phải gạt em không?” Mục Phi đành bất lực buông tay nói.

“Hi, hi hi……” Nghe thấy câu nói này của Mục Phi, Mễ Bối Bối phá lên cười cả nước mắt, lau vội hai giọt nước mắt, tuy nước mắt đã ngừng rơi nhưng vẫn còn nấc cụt mấy cái: “Em đã biết mà, Mục Phi học trưởng tuyệt đối sẽ không làm chuyện có lỗi với người ta đâu……”

Khóe miệng Mục Phi giật giật, đúng là hết cách nổi rồi, cái gì gọi là có lỗi với em? Tôi là đàn ông, sao lại thành có lỗi với em cơ chứ?

Mễ Bối Bối lau khô nước mắt xong, lớp trang điểm trên mặt cũng đã có chút lem luốc, may là cô khóc không quá dữ dội, bằng không e là chẳng dám gặp ai nữa.

“Mục Phi học trưởng… Xin, xin lỗi……”

Mễ Bối Bối vừa nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Mục Phi, không khỏi có chút áy náy, cô đưa cả hai tay nắm lấy cổ tay Mục Phi, giọng dịu dàng nói: “Thật ra… em cũng biết lúc nãy anh nói có, chỉ là lời giận dỗi, giận em quá phiền phức, chuyện lại quá nhiều. Thế nhưng, khi em nghe thấy câu nói đó, rõ ràng biết là giả, vậy mà vẫn rất khó chịu……”

“Hầy” Mục Phi thở dài một tiếng, nhưng lại không biết phải đáp lời thế nên đành đánh trống lảng: “Thôi bỏ đi, đang dịp Tết nhất đừng nhắc đến mấy chuyện u ám này nữa, chúng ta mau quay về thôi……”

“Dạ!” Mễ Bối Bối gật gật đầu, bước nhanh đuổi theo, như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng dặn dò bên tai Mục Phi: “Học trưởng, ngoại trừ em và học tỷ ngực bự kia ra, anh tuyệt đối không được tiếp tục lưu tình khắp nơi nữa đấy nhé, bằng không… người ta… người ta sẽ thật sự rất đau lòng đó……”

“Em nói xem kìa……” Mục Phi liếc Mễ Bối Bối một cái, bất đắc dĩ nói: “Cứ như anh thực sự là loại công tử bột ong bướm lẳng lơ, trêu hoa ghẹo nguyệt vậy ấy… Hơn nữa, em cũng đánh giá anh cao quá rồi đấy, cho dù anh có muốn trêu ghẹo đi nữa, thì ai thèm đếm xỉa đến anh chứ?”

Mễ Bối Bối trợn trắng mắt, miệng không đáp lại, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Hừ, bên cạnh anh thiếu gì nữ sinh chứ? Học tỷ ngực bự và em, mới chỉ có hai người này thôi, hơn nữa em nhìn ra được, Hạ Tuyết tỷ cũng có ý với Mục Phi học trưởng, nếu tính thêm cả con loli ngực khủng Hứa Tiểu Manh kia nữa, thế là đủ một mâm mạt chược rồi. Nếu như thế này mà vẫn chưa gọi là trêu hoa ghẹo nguyệt, thế nào mới tính đây?

Hơn nữa, Mễ Bối Bối thừa nhận, nếu Mục Phi thực sự muốn chọn bạn gái, lựa chọn đầu tiên chắc chắn là Lâm Nhược Y.

Thế nên, Mễ Bối Bối mới thấy u sầu, sao mình lại quen biết Mục Phi học trưởng muộn màng thế này cơ chứ?

Học tỷ ngực bự và Mục Phi học trưởng là bạn cùng lớp, có thể “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Hạ Tuyết tỷ và anh lại là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, sớm đã khắc sâu bóng hình đối phương vào tận tâm trí. Còn con loli ngực khủng kia lại càng có tính uy hiếp hơn, không chỉ có phong cách đáng yêu giống mình, ngực lại còn to hơn mình, đáng ghét nhất là cô ta còn có thể ngày ngày ở bên cạnh Mục Phi học trưởng, ai mà biết được ban đêm cô ta có lẻn vào chăn của Mục Phi học trưởng để chơi trò tập kích ban đêm hay không?

So với ba người kia, bản thân cô hoàn toàn không có chút ưu thế nào, Mễ Bối Bối càng nghĩ lại càng thấy não lòng.

Đúng vào khoảng thời gian Mễ Bối Bối đang miên man suy nghĩ, hai người đã quay trở lại khu vực gửi hành lý. Dưới đất đặt hai chiếc túi du lịch to tướng, hai chiếc túi này chồng lên nhau, sợ còn cao hơn cả người Mễ Bối Bối, khiến Mục Phi giật mình thon thót.

“Trời ạ, túi to thế này cơ á? Đựng cái gì trong này thế? Em định làm cái gì vậy hả?” Mục Phi vừa nói, vừa bước tới vỗ vỗ hai cái rồi nhấc thử lên, không quá nặng, lại còn mềm mềm nhũn nhũn.

“Hắc hắc, mấy thứ này toàn là bảo bối đấy úc…” Vừa nhắc đến hai chiếc túi lớn, Mễ Bối Bối lập tức phấn khích hẳn lên, hoàn toàn quét sạch vẻ u sầu ban nãy: “Học trưởng, anh cũng chơi game chứ? Thế chắc anh biết cj đúng không?”

“cj? Triển lãm game lớn nhất Hoa quốc á?”

“Bingo, đáp trúng phóc, vậy anh có biết điều hấp dẫn nhất ở cj là gì không?” Mễ Bối Bối lại hỏi.

“Triển lãm game thì đương nhiên là game rồi, chẳng lẽ lại là… Hầy? Đợi đã……” Mục Phi nói rồi bỗng nhớ ra điều gì.

Đối với triển lãm game ở nước ngoài, có lẽ đều lấy chủ đề là game, thế nhưng triển lãm game ở Hoa quốc lại có chút kỳ quặc, so với game ra thì đám muội muội chơi game vừa xinh đẹp lại nóng bỏng mới chính là sự tồn tại thu hút nhất.

Mỗi lần triển lãm diễn ra, đều sẽ có các showgirl ăn mặc đủ loại đồng phục, trang phục gợi cảm hoặc trang phục cosplay, mỉm cười với du khách trong hội trường, khoe ra vóc dáng kiều diễm đầy quyến rũ hoặc là nóng bỏng tràn trề sức sống của họ. Ở trong triển lãm đó, ngực ngập mông nở tung tóe, tán tỉnh liếc mắt đưa tình hoành hành ngang ngược, quả thực chính là thiên đường của trạch nam mà.

Nghĩ đến đây, Mục Phi lập tức hiểu Mễ Bối Bối đang muốn ám chỉ cái gì, anh thử dò hỏi: “Chẳng lẽ, ý em là đám showgirl muội muội kia á?”

“Hắc hắc, hóa ra Mục Phi học trưởng cũng là người chung chí hướng cơ à…” Mễ Bối Bối vỗ vỗ bã vai Mục Phi, ánh mắt nhìn như đang ngắm sắc lang: “Vào tháng 8 năm sau… ừm, có lẽ nên nói là năm nay, sẽ tổ chức một cuộc thi cosplay quy mô toàn quốc, quy mô toàn quốc đấy nhé, đội ngũ chiến thắng có thể đến thẳng hiện trường cj ở Bắc Đô để tham gia đại hội cos cấp toàn quốc, mấy thứ này……”

Mễ Bối Bối làm ra vẻ khoe khoang vỗ vỗ hai chiếc túi lớn: “Đều là trang phục biểu diễn của câu lạc bộ chúng em đấy, bọn em đã phải thuê thợ may chuyên làm đồ cosplay ở Bắc Đô làm giúp đấy nhé……”

Mục Phi trước kia cũng biết Mễ Bối Bối thích truyện tranh, thích cosplay, nhưng không ngờ cô bé lại chơi lớn như vậy, vì cái cuộc thi vớ vẩn gì đó mà cất công mang cả trang phục từ Bắc Đô về tận đây.

Mục Phi tự nhận bản thân mình cũng đã có chút chất trạch rồi, nhưng so với nha đầu này, hình như vẫn còn kém một bậc.

“Em chơi đúng là phóng khoáng thật đấy… Nhưng cũng được, tranh thủ lúc học cấp một cấp hai còn có thể chơi đùa thỏa thích, đợi đến khi em lên cấp ba muốn chơi thì cũng chẳng có thời gian nữa đâu……”

Mục Phi vừa nói, vừa nhấc bổng hai chiếc túi lớn lên nhẹ tựa hồng mao, thản nhiên bước về hướng cửa lớn: “Vừa đi vừa nói, lát nữa cũng đừng đi xe buýt sân bay nữa, gọi thẳng một chiếc taxi đi……”

“Dạ, được……”

Vì chủ đề đang nói đến là thứ bản thân hứng thú, Mễ Bối Bối tỏ ra cực kỳ phấn khởi, cô vâng một tiếng, tiếp tục hào hứng huyên thuyên: “Mục Phi học trưởng, ‘Tuần lễ hoạt hình Tân Nam Hạ’ giữa tháng sáu năm nay chính là vòng sơ khảo của cj đấy, câu lạc bộ bọn em nhất định sẽ tham gia. Đến lúc đó, anh tuyệt đối phải đến hiện trường cổ vũ cho em nha……”

Nói xong, Mễ Bối Bối chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy mong đợi, thế nhưng Mục Phi lại dội ngay một gáo nước lạnh: “Giữa tháng sáu? Thôi đi, thời gian đó chẳng phải vừa khéo là lúc thi đại học sao, chính là thời điểm nước sôi lửa bỏng, anh lấy đâu ra thời gian mà đi xem biểu diễn……”

Mễ Bối Bối bĩu môi, lộ ra vẻ mặt ủ rũ: “Học trưởng, đừng có phá hưng phấn người ta sớm thế chứ, hơn nữa ban tổ chức triển lãm cũng đâu có ngốc, làm sao lại đụng lịch với kỳ thi đại học cơ chứ. Anh cứ đi đi mà, anh mà không đến hiện trường, người ta sẽ mất hết cả động lực đấy… Nào, đi được không? Đi đi mà ma……”

“Hầy, được rồi, được rồi……”

Mục Phi bị cô quấn lấy đến hết cách, đành bất đắc dĩ thở dài: “Nếu thời gian diễn ra triển lãm đó nằm sau kỳ thi đại học, anh sẽ đến cổ vũ cho em, thế này tổng thể đã chịu chưa?”

“Hi hi, tuyệt quá đi, vậy cứ quyết định thế nhé, học trưởng, đến lúc đó anh cứ chờ màn biểu diễn đặc sắc của em đi, đừng có kinh ngạc đến rớt cả cằm ra đấy nhé…” Mễ Bối Bối tinh nghịch nói.

Mục Phi lại vô cùng bình thản: “Em yên tâm… Cho dù em có khỏa thân lên sân khấu, anh cũng chẳng kinh ngạc nổi đâu……”

“Hừ, đúng là, một chút cũng chẳng biết cách dỗ dành con gái vui lòng, hèn chi đến giờ vẫn chưa có bạn gái……” Mễ Bối Bối đi đằng sau Mục Phi lầm bầm trợn trắng mắt, bất mãn càu nhàu, nhưng toàn bộ những lời đó của cô đều bị Mục Phi tự động phớt lờ.

Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến bên ngoài đại sảnh sân bay, Mục Phi tùy tiện vẫy một chiếc taxi, nhét hai chiếc túi lớn vào cốp sau, vốn định ngồi lên ghế phụ lái, nhưng lại bị Mễ Bối Bối ôm chặt lấy cánh tay kéo ra ghế sau, hai người chen chúc ngồi cạnh nhau.

Sau đó, tài xế taxi hỏi qua địa chỉ đại khái rồi khởi động xe, chạy thẳng ra khỏi sân bay.

---❊ ❖ ❊---

Vị tiểu thư nọ từng mắng Mục Phi là đại biến thái, nhìn thấy Mục Phi đi rất xa, gần như sắp biến mất giữa dòng người, nhưng vẫn không có ý định quay đầu lại.

Cô bỗng cảm thấy hơi nôn nóng, cô biết bản thân đã hiểu lầm rồi, đại biến thái này là thật sự muốn đi, chứ không hề chơi trò lạt mềm buộc chặt gì với mình cả.

Nghĩ đến đây, cô vội vàng kéo vali du lịch của mình đuổi theo.

Đồ khốn, sao cứ phải đi nhanh thế làm gì cơ chứ?

Tiểu thư trong lòng vô cùng phiền muộn, thầm oán trách Mục Phi trong lòng, đồng thời cô cũng có chút tức tối tự trách bản thân, bày đặt cái bộ dạng kiêu kỳ ấy làm gì không biết, có lẽ lúc đó cứ hỏi xin số điện thoại, khéo người ta đã nói cho mình rồi thì sao?

Đôi chân thon dài của cô không ngừng cất bước, giày cao gót nện xuống mặt đất phát ra tiếng “lách cách”, thế nhưng dẫu cô có bước nhanh đến đâu, lại làm sao có thể bắt kịp Mục Phi, chỉ có thể trơ mắt nhìn tên khốn kiếp ấy càng lúc càng đi xa, cuối cùng rẽ sang một khúc cua rồi biến mất hút giữa dòng người.

Trong lòng cô bỗng chốc dâng lên một trận hụt hẫng, niềm vui sướng và hân hoan ban nãy bỗng tan biến không còn một mảnh, sau đó, cô lê lết chiếc vali dạo quanh sân bay hai vòng, vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh, định tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia, nhưng kết quả cuối cùng lại chỉ mang đến sự thất vọng tràn trề, nào còn thấy bóng dáng người mà cô muốn tìm đâu nữa?

Hầy.

Cô khẽ thở dài trong lòng, vô lực lắc lắc đầu, đành lê chiếc vali du lịch bước ra ngoài tòa nhà sân bay, leo lên một chuyến xe buýt sân bay chuẩn bị khởi hành.

Thế nhưng sau khi chiếc xe buýt lăn bánh, lúc đi ngang qua khu vực đón khách của taxi, một bóng dáng có chút quen thuộc lại lọt vào tầm mắt cô, người này ngoài Mục Phi ra thì còn có thể là ai nữa?

Lòng cô bỗng mừng rỡ khôn xiết, muốn bảo tài xế dừng xe để mình xuống.

Nhưng sau khi đứng phắt dậy, cô mới chú ý tới, hóa ra người mà cô muốn tìm, bên cạnh lại có một cô gái xinh đẹp vô ngần, đang ôm chặt lấy cánh tay anh, hệt như đang làm nũng vậy.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cô bỗng chốc dâng lên một cảm giác chua xót khó tả……

[Dịch từ bản hv] ChuongId:349
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.