"Mục Phi, tao muốn mày sống không bằng chết, chết không được tử tế!!" Lưu Huy nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ.
Vừa nhìn thấy Ninh Tử Tiêm trong phòng học lớp năm, hắn liền không kìm nén được sự hận ý đối với Mục Phi trong lòng, chỉ hận không thể giết chết tất cả những kẻ có liên quan đến hắn.
Thế nhưng đúng vào lúc này, chỉ nghe ở cuối hành lang có tiếng một người đàn ông truyền đến: "Này, hai đứa mày, từ đâu tới đây? Đang làm gì ở đó đấy?"
Lưu Huy quay đầu nhìn lại, một tên béo hói đầu đang chỉ tay về phía hai người bọn chúng với ánh mắt giận dữ trừng trừng, sau đó liền bước nhanh chạy tới.
Lưu Huy vừa nhìn thấy tên béo trước mặt với dáng vẻ ăn hại đái nát này, trong lòng không khỏi dâng lên một tia khinh miệt.
Ngay lúc tên béo đó bước đến gần hắn, hắn vơ lấy cổ áo tên béo, thuận tay rút một con dao găm từ sau thắt lưng ra kề vào cổ tên béo đó.
"Còn hỏi tao là ai? Mẹ kiếp tao còn muốn hỏi mày là ai đây, không muốn ăn dao thì đừng nói nhảm, đi theo tao..." Lưu Huy cười lạnh, lôi tên béo đó vào góc hành lang.
Mà tên béo này vừa nhìn thấy con dao trong tay Lưu Huy thì đã run lẩy bẩy, hắn sắp uất ức đến chết rồi, sao mình lại xui xẻo thế này chứ, bình thường tan làm là hắn chuồn thẳng, hôm nay nổi hứng nhất thời xem hai bộ phim hành động, cho nên mới ở lại cơ quan thêm một lúc, ai ngờ lại đụng phải chuyện này, quá xui xẻo.
"Đại, đại ca, có gì từ từ nói, đừng, đừng động dao mà..." Tên béo run rẩy cầu xin.
"Bốp!" Hắn vừa dứt lời, trên mặt liền ăn ngay một bạt tai.
"Mày nhìn lại cái bộ dạng hãm tài của mày đi, mẹ kiếp ai là đại ca của mày? Nói, mày làm nghề gì?"
"Tôi, tôi là chủ nhiệm giáo dục của trường Trung học số 8 này, cái đó, tôi ở trường này coi như cũng có chút năng lực, hai vị có việc gì cần tôi giúp đỡ, cứ nói thẳng, tôi nhất định sẽ giúp, ngàn vạn lần đừng động dao..." Tên béo này cầu xin, mang theo vẻ mặt khom lưng uốn gối hèn m hạ.
Cảnh này cũng chỉ vì lúc đó chỉ có mấy kẻ bọn họ ở đây, chứ nếu có một học sinh trường Trung học số 8 nào ở đây, nhất định sẽ nhận ra. Tên béo đang sợ hãi run lẩy bẩy này, há chẳng phải là chủ nhiệm Vu Đại uy phong lẫm liệt trước mặt học sinh ngày thường, Vu Quốc Phát đó sao.
"Mẹ kiếp, cái loại như mày mà cũng có thể làm chủ nhiệm, hiệu trưởng trường này chắc chắn mù mắt rồi..." Lưu Huy mang theo vẻ mặt khinh miệt mắng một câu, cất dao đi, lại thọc tay vào túi quần sờ soạng hồi lâu, khiến Vu Quốc Phát sợ đến mức run bắn lên, tên anh em này đang sờ cái gì thế nhỉ?
Thế nhưng khi Vu Quốc Phát nhìn thấy thứ mà Lưu Huy lấy ra từ trong túi, đôi chân lúc ấy mềm nhũn, suýt nữa thì ngồi phịch xuống đất, chân run lẩy bẩy như sàng gạo, hàm răng cũng không ngừng va vào nhau, phát ra tiếng "đập đập".
Mẹ tôi ơi, đây, đây là mấy tên có lai lịch thế nào đây, vậy mà... vậy mà lại có cả súng, đây, đây là súng thật hay súng giả thế này.
Vu Quốc Phát sắp sợ chết khiếp rồi, mặc dù nghi ngờ, nhưng hắn cũng không dám thử. Nếu đây là súng giả thì còn đỡ, súng thật không bắn cho mình một lỗ thủng à? Hơn nữa, cho dù súng là giả đi nữa, hắn cũng đánh không lại hai tên nhóc cầm dao này.
"Mày là cái chủ nhiệm gì đó đúng không, thế có nghĩa là giáo viên bình thường đều phải nghe lời mày hết, phải không?" Lưu Huy cầm súng khua khoắng hỏi.
Vu Quốc Phát vừa nghe thấy thế, vội vàng nịnh nọt đáp: "À, vâng, vâng, ở trường Trung học số 8 này ngoài hiệu trưởng ra, giáo viên nào cũng phải nể mặt tôi vài phần..."
"Vậy được, tao cho mày một cơ hội, nếu mày làm tốt việc này, tao sẽ không làm khó mày..." Lưu Huy vừa nói, vừa chỉ tay về phía phòng học lớp năm: "Tao mặc kệ mày dùng cách gì, sau khi tan học hãy nhanh chóng đuổi hết học sinh các lớp khác đi, chỉ giữ lại học sinh lớp năm cho tao, thế là xong chuyện của mày, thế nào, dễ chứ gì?"
Vu Quốc Phát nghe vậy, không khỏi sững sờ đôi chút, cái đầu hói nhanh chóng suy nghĩ.
Hóa ra mục tiêu của mấy kẻ này là học sinh lớp năm ư? Nhưng tại sao lại cứ phải là lớp năm chứ? Đừng nói là lớp năm, cho dù là toàn bộ trường Trung học số 8, cũng không có học sinh nào có phụ huynh là nhân vật lớn cả, rốt cuộc bọn chúng nhắm tới điều gì?
"Mau lên!! Có làm được không, nói một câu xem nào, đừng có lãng phí thời gian nữa..." Trong lúc Vu Quốc Phát đang suy nghĩ, Lưu Huy quát lớn một tiếng, dọa Vu Quốc Phát giật nảy mình.
"Được, được chứ, chuyện này dễ như trở bàn tay, chỉ vài câu là xong. Hay là, tôi đi ngay bây giờ nhé?" Vu Quốc Phát vội vàng đáp.
"Đi ngay bây giờ, nhưng mà, tao nói trước cho mày biết..." Lưu Huy vừa nói, vừa lắc lắc khẩu súng trong tay với Vu Quốc Phát: "Ngoan ngoãn làm việc cho tao, tao sẽ không làm khó mày. Còn nếu mày muốn giở trò quỷ gì, chơi trò tâm cơ với tao, thì đừng trách tao ra tay không nể tình, một phát súng tiễn mày lên đường..."
Vu Quốc Phát sợ đến mức run lên, vội vàng cười trừ: "Không, không dám, tôi nào dám chứ."
"Vậy thì tốt, đi thôi, tao đi theo mày..." Lưu Huy nói.
Sau đó, Vu Quốc Phát kìm nén sự sợ hãi trong lòng, cố ra vẻ cái bộ dạng ra oai đĩnh đạc, ra điều đạo mạo nghiêm túc ngày thường, đi đến từng lớp từ lớp một đến lớp bốn, nói với giáo viên đang giảng bài rằng trường học phải bảo trì đường dây điện, lập tức sẽ bị cúp điện, bảo giáo viên cho học sinh tan học trong vòng năm phút.
Lúc này, khoảng cách đến giờ tan học chưa đầy mười phút, giáo viên tuy chưa giảng xong bài nhưng dù sao Vu Quốc Phát cũng là chủ nhiệm, nên đành vội vàng làm theo. Mà đám học sinh nghe thấy thế, cũng vội vàng thu dọn sách vở, lần lượt rời khỏi trường.
Đến lớp năm, Vu Quốc Phát lại thay đổi lời nói vừa rồi, nói với giáo viên đang giảng bài rằng: "Giảng xong bài thì đừng cho học sinh về vội, tôi có vài lời muốn nói với mọi người..."
Giáo viên đang lên lớp tuy có chút kì lạ vì sao các lớp khác tan học sớm thế, nhưng cô không nhận được thông báo nên tự nhiên cũng không để tâm, vẫn tiếp tục lên lớp, nghe thấy lời của Vu Quốc Phát thì chỉ ừ một tiếng.
Bước ra khỏi phòng học, Vu Quốc Phát cười nịnh với Lưu Huy: "Cái đó... tôi đã làm theo lời cậu rồi, vậy, vậy có thể cho tôi đi được chưa?"
Lưu Huy lại cười: "Xin lỗi nhé, chủ nhiệm, diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ, ông cứ đợi thêm lát nữa đi..."
Vu Quốc Phát nghe vậy, trong lòng thầm kêu tiêu đời, biểu cảm trên mặt méo mó như vừa ăn phải mấy trái khổ qua, vô cùng khó coi.
Lại qua mười phút nữa, giáo viên dạy lớp năm đã giảng bài xong bước ra ngoài, gật đầu với Vu Quốc Phát, với thái độ lạnh nhạt nói: "Chủ nhiệm Vu, chẳng phải anh còn có chuyện muốn nói sao? Anh nói đi, tôi tan làm đây..."
Giáo viên đó vừa nói vừa xách cặp bỏ đi. Cô tuy có nhìn thấy Lưu Huy và mấy tên kia, nhưng lúc này Lưu Huy đã cất dao súng và các hung khí khác đi rồi, tự nhiên cô cũng không cảm thấy có gì lạ.
Vu Quốc Phát bước vào phòng học, nói một vài câu vô bổ, nào là chú ý kỷ luật, chú ý an toàn, đặc biệt là các bạn nữ sinh phải đi thành nhóm, không có bạn thì phải gọi người nhà đến đón, vâng vâng mác mác. Mà có Lưu Huy đứng bên ngoài lạnh lùng nhìn chằm chằm, hắn ta hoàn toàn không dám phản kháng chút nào, chỉ có thể cắn răng chịu đựng nỗi sợ hãi trong lòng mà làm theo yêu cầu của Lưu Huy.
Mặc dù học sinh lớp năm không nhận ra có điều gì bất thường, nhưng tự Vu Quốc Phát biết rõ, lúc này lưng áo hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh từ bao giờ.
Lại qua chừng hai, ba phút nữa, Man Tử và Hoa Tử ra ngoài thám thính tình hình đã chạy quay lại: "Đại ca Huy, người đi gần hết rồi, cơ bản toàn trường chỉ còn lại chừng này người thôi..."
"Ok, làm việc thôi..." Lưu Huy nói, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, trực tiếp đẩy cửa lớp năm bước vào.
Vừa bước vào phòng học, hắn ta lập tức rút súng ra, lạnh lùng nhìn đám học sinh này, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đứa nào không muốn chết, mau giơ hết tay lên cho tao..."
“Á!”
“Á, súng kìa!!”
“Cứu, cứu mạng với!!”
“……”
Đám học sinh trong phòng học chỉ là những học sinh bình thường, hơn nữa hầu hết đều là kiểu "học sinh ngoan" mọt sách, bọn chúng vốn dĩ gan rất nhỏ, đừng nói là súng với dao, ngay cả đánh nhau bọn chúng còn mấy khi đụng phải, làm sao từng thấy qua trận thế này? Nhất thời, đám học sinh hoảng loạn cả lên, đứa nhát gan còn thét chói tai.
Lưu Huy thấy đám học sinh này không nghe lời, không nói hai lời, nhằm thẳng lên trần nhà bắn liền hai phát.
“Pằng!!” “Pằng!!”
Viên đạn bắn thủng trần nhà thành hai lỗ đen ngòm, nòng súng vẫn còn bốc khói đen: "Đứa nào còn dám la làng nữa, tao cho đăng xuất đầu tiên!!" Lưu Huy hung tợn quát lên.
Đám học sinh ban đầu còn đang gào thét, nghe thấy vậy đều vội vàng ngậm miệng lại, không dám phát ra tiếng động nữa. Còn Vu Quốc Phát lúc này thì vô cùng may mắn, ơn trời vì lúc nãy mình không chơi trò tâm cơ với mấy tên này, nếu không thì chẳng phải đã thật sự bị bắn cho hai lỗ trên người rồi sao?
"Cắm mặt úp lên bàn, giơ hết tay lên cho tao. Đừng có hòng báo cảnh sát, không thì mẹ kiếp tao cho đứa đó ăn kẹo đồng đầu tiên..." Lưu Huy hét lên.
Nếu trong này mà có đứa nào thông minh, có chủ kiến một chút, thì thật sự vẫn có thể nghĩ ra đối sách gì đó. Đáng tiếc đám học sinh lớp năm này đứa nào đứa nấy đều là mọt sách, ngoài học hành ra thì cơ bản chẳng biết gì sất, lại thêm tính tình nhát gan tột độ. Nghe thấy lời của Lưu Huy, bọn chúng vậy mà không có lấy một chút ý định phản kháng nào, thực sự giơ hết cả tay lên.
Lưu Huy nhìn thấy cảnh này, vô cùng đắc ý, hắn đá mạnh một cước vào người Vu Quốc Phát: "Hoa Tử, mày trói tên béo này cùng với đám học sinh này lại cho tao."
"Man Tử, mày đi khóa chặt cửa lầu với cửa sân lại trước đi."
Cả hai đều đáp lời, đi thực hiện nhiệm vụ.
Mà Vu Quốc Phát vừa nghe thấy lời của Lưu Huy, tức thì càng thêm run rẩy, hắn vội vàng van xin: "Đại ca, không phải anh nói tôi làm theo phân phô của anh thì sẽ tha cho tôi sao? Tôi đã làm theo những gì anh bảo rồi mà, anh tha cho tôi đi!!"
Vừa nghe thấy lời hắn nói, học sinh lớp năm tức thì trợn tròn mắt, trừng trừng nhìn Vu Quốc Phát đầy căm phẫn.
Bọn chúng tuy là mọt sách, nhát gan, nhưng không đứa nào ngốc cả, lúc này bọn chúng đã hiểu ra hết thảy. Hóa ra những lời vô ích mà Vu Quốc Phát vừa nói lúc nãy, chính là để kéo dài thời gian, tạo cơ hội cho ba tên ác nhân mang súng này!
Vu Quốc Phát, cái đồ khốn nạn này!!
Vu Quốc Phát, mày chết không toàn thây đâu!!
---❊ ❖ ❊---
Lúc này đám học sinh lớp năm đều có chung suy nghĩ như vậy.
"Cút mẹ mày đi!!" Lưu Huy nhìn thấy bộ dạng sắp khóc đến nơi của Vu Quốc Phát, bồi thêm một cước vào bụng hắn ta, đá cho Vu Quốc Phát lùi liền mấy bước ngã ngồi xuống đất. Sau đó chỉ vào hắn mà mắng: "Mẹ kiếp tao bước lên con đường phạm tội này ngày hôm nay, chính là vì có sự tồn tại của loại giáo viên bại loại như mày, nếu tao gặp được một giáo viên tốt, tuyệt đối sẽ không bao giờ ra nông nỗi như ngày hôm nay..."
Vu Quốc Phát bị cú đá của hắn làm cho suýt ngất ngây không thở nổi, đã bị tên gọi là Hoa Tử bẻ quặt hai tay ra sau, trói chặt lại.
Sau đó, tên gọi là Hoa Tử lần lượt làm theo, trói quặt tay từng đứa học sinh một ra sau lưng. Còn Lưu Huy thì cầm súng đứng canh chừng ở đó, đề phòng có kẻ nào dám len lén gọi điện thoại.
Sau khi trói tất cả mọi người lại, lúc này Lưu Huy mới cười lạnh bước về phía Ninh Tử Tiêm, còn Ninh Tử Tiêm nhìn thấy bộ dạng âm u đó của hắn, không khỏi sợ hãi đến mức thân hình ngọc ngà run lên bần bật, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, trái tim nhỏ bé đập thình thịch như muốn nhảy cả ra ngoài.
Hắn muốn làm gì chứ, không lẽ thấy sắc nảy lòng tham, muốn, muốn làm nhục mình chắc?
Ninh Tử Tiêm thừa biết nhan sắc của mình có sức hút lớn thế nào đối với những kẻ này, nghĩ đến đây cô lại càng thêm sợ hãi.
Lưu Huy bước đến cạnh chỗ ngồi của Ninh Tử Tiêm, bóp cằm cô ngắm nghía.
"Chậc chậc chậc, phải công nhận, thằng nhóc đó đúng là có phúc khí thật, bạn gái nhỏ xinh đẹp thế này cơ chứ..." Lưu Huy chép miệng khen ngợi.
Còn Ninh Tử Tiêm bị hắn bóp cằm làm cho đau nhói, không khỏi khẽ nhíu mày, liên tục rụt người ra sau né tránh. Thế nhưng cô lại cảm thấy có chút khó hiểu trước câu nói của Lưu Huy.
Thằng nhóc đó? Thằng nhóc mà bọn chúng nhắc đến là ai? Bạn gái? Mình đâu phải bạn gái của ai đâu...
Mà Lưu Huy nhìn thấy biểu cảm sợ hãi này của Ninh Tử Tiêm, nụ cười trên mặt lại càng thêm đậm: "Hề hề, rất sợ đúng không? Không sao đâu, đừng sợ. Mặc dù mày rất đẹp, nhưng bọn tao sẽ không làm thịt mày đâu. Bởi vì, cho dù có muốn làm thịt mày, cũng phải đợi bạn trai mày đến, rồi bọn tao sẽ làm thịt mày ngay trước mặt hắn, để hắn tận mắt chứng kiến người phụ nữ của mình bị giày vò ra sao, hahahaha..."
Lưu Huy vừa nói, vừa lấy điện thoại của mình ra nhanh chóng tìm một dãy số rồi bấm gọi đi.
Ninh Tử Tiêm trong lòng không chỉ sợ hãi, mà còn cảm thấy vô cùng oan ức. Những kẻ trước mắt này rõ ràng là đến trả thù vì bạn trai cô đã đắc tội với bọn chúng.
Nhưng vấn đề là, cô vốn dĩ làm gì có bạn trai cơ chứ.
Ngay lúc Ninh Tử Tiêm định mở miệng giải thích, lại nghe thấy Lưu Huy thốt ra một cái tên, khiến những lời vừa đến cổ họng cô lại nuốt ngược trở vào.
Chỉ nghe Lưu Huy nói: "Mục Phi, phụ nữ của mày đang nằm trong tay tao, không muốn cô ấy bị hiếp trước giết sau thì mẹ kiếp mau cút đến đây cho tao!!"