Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 323
Ngồi đáy giếng nhìn thiên hạ

❊ ❊ ❊

Ngay vào khoảnh khắc nguy hiểm nhất, Mục Phi cảm thấy bản thân giống như “tiểu vũ trụ” trong anime bỗng nhiên bùng nổ, không biết từ đâu tuôn ra một cỗ sức mạnh, trực tiếp lật ngã gã đàn ông đó xuống đất, cục diện liền xoay chuyển ngay sau đó.

Hóa ra ban nãy là gã đàn ông đè Mục Phi ra đánh, lần này, đổi thành Mục Phi đè gã đàn ông đó ra đánh. Những cú đấm như mưa giáng xuống người gã, đánh cho hắn ta chỉ có sức đỡ đòn, hoàn toàn không có cơ hội phản thủ. Mặc dù hắn ta dùng chặt hai tay bảo vệ đầu, thế nhưng hắn cảm giác những cú đấm của Mục Phi hoàn toàn không giống quyền cước bình thường, mà giống như từng quả đại bác nhỏ, trên người đau nhức vô cùng.

Trận đòn đơn phương kéo dài chừng bốn năm phút, Mục Phi đánh đến mỏi nhừ cả tay, mệt thở hổn hển mới chịu dừng tay, ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc.

Gã đàn ông kia cũng chẳng khá hơn Mục Phi là bao, đợi một lát không thấy quyền cước của Mục Phi giáng xuống nữa, hắn mới buông tay ra, cả người nằm xoãi ra đất thở dốc từng ngụm lớn.

Đợi một lúc, hắn nhích người dịch mấy cái để lưng tựa vào góc tường, run lẩy bẩy vươn tay kéo khóa áo, đưa tay sờ soạng tìm kiếm thứ gì đó.

Mục Phi còn tưởng hắn định lấy súng hay dao kéo gì đó, ai ngờ hắn lại mò ra một bao thuốc lá, ngậm một điếu lên miệng, tay kia cầm bật lửa run bần bật, châm mãi mới bén lửa.

“Phì” – Gã đàn ông rít một hơi thuốc, trút ra một hơi thở dài dạo dạt, ngón tay kẹp điếu thuốc run như sấy.

“Mày đánh đã chưa? Chưa đã thì mau lên, lát nữa tao phải đi rồi đấy!!” Gã đàn ông bình thản nói.

Mục Phi trừng mắt, mẹ kiếp, bị ăn đòn mà còn phách lối thế này, có nhầm đi đâu không hả?

“Đm, suýt nữa bị mày làm cho gãy tay, bây giờ đánh không lại mà đòi chuồn, có cái chuyện hời thế à?” Mục Phi không giấu được vẻ bực bội quát lớn.

Mặc dù tên này lúc nãy suýt làm gãy tay cậu, thế nhưng Mục Phi lại có một cảm giác, người này không phải là kẻ thù của mình.

Gã đàn ông nghe thấy lời Mục Phi, vẫn tiếp tục hút thuốc, “Thua thì là thua, tao nhận xui xẻo, mày muốn xử lý thế nào, xin tùy ngươi định đoạt…” Hắn thản nhiên nói, trong ánh mắt hoàn toàn không có lấy chút sợ hãi nào.

“Đã rơi vào tay người khác rồi mà còn kiêu ngạo thế!!” Mục Phi bước tới giáng thẳng một cước vào vai gã, chẳng dùng bao nhiêu sức, nhưng vẫn đá gã đàn ông ngã nhào xuống đất. Hắn lập tức ngồi dậy, tay chống xuống đất thấy rõ đang run rẩy.

Mục Phi ngồi sát xuống cạnh hắn, tiện tay giật lấy bao thuốc và bật lửa trong tay hắn, châm một điếu ngậm lên miệng, rít sâu hai hơi rồi hỏi, “Nói tao nghe xem, kẻ nào thuê mày đến xử lý tao? Khai ra, tao sẽ không làm khó mày.”

Ai ngờ gã đàn ông này lại lắc đầu, thốt ra bốn chữ, “Miễn bình luận…”

“Mẹ kiếp, còn dám phách lối, bảo mày phách lối này, còn bày đặt ra vẻ…” Mục Phi đè gã đàn ông xuống đất, giáng cho mấy đấm vào mặt. Chỉ là mấy cú đấm này chẳng dùng chút sức nào, với thực lực Thèn thể tầng bảy của gã, thì hoàn toàn ngứa ngáy chứ chẳng thấm vào đâu.

“Rõ ràng không phải sát thủ, mà còn bày đặt cái khỉ gì đạo đức nghề nghiệp, ghê tởm không chứ lại…” Mục Phi vừa hút thuốc vừa trừng mắt lườm gã. Mãi đến lúc này, Mục Phi mới có dịp nhìn kỹ dung mạo của gã.

Hắn chừng hai mươi tuổi, khuôn mặt vuông vức, sống mũi cao, một đôi chân mày chim ưng hơiếch lên, mí mắt có chút sụp xuống nhưng đôi mắt lại vô cùng tinh anh, sắc bén, còn ở vị trí mắt trái, một vết sẹo dao kéo dài từ trán xuống đến gò má, khóe miệng luôn cong xuống, mang lại cảm giác nghiêm nghị, ít nói.

Nói chung, vẻ bề ngoài này khiến người ta vừa nhìn vào liền liên tưởng đến một từ: kiên cường bất khuất.

“Phì” – Gã đàn ông như thể không nghe thấy lời Mục Phi, vẫn tự mải miết hút thuốc của mình.

Mục Phi thấy hắn như vậy lại nổi đóa, giáng thêm một đấm vào vai hắn, bực bội mắng, “Nhìn lại cái bộ dạng thảm hại của mày xem, rõ ràng là quân nhân, lại đi làm tay sai cho kẻ khác, đúng là mất mặt lính đánh thuê nhà mày quá!!”

Gã đàn ông nãy giờ vẫn im lặng, nhưng khi nghe câu này của Mục Phi, hắn đã có phản ứng. Đầu tiên là ngẩn người, sau đó quay đầu hỏi, “Cậu… cậu nhận ra à?”

“Đm, viết cả lên mặt mày thế kia, sao mà không nhận ra được chứ…” Mục Phi chỉ vào cái mặt lúc nào cũng như người ta thiếu nợ của hắn, nói tiếp, “Nếu tao đoán không lầm, mày không những là quân nhân, mà còn không phải lính bộ đội bình thường, đúng không?”

Mục Phi nói không sai, phàm là những người từng trải qua rèn luyện trong quân ngũ, dù chỉ là lính nghĩa vụ hai năm, trên mặt cũng sẽ vô tình lộ ra thứ thần thái kiên định bất khuất đó. Đó là đặc điểm chỉ có ở những người lính trong quân đội.

Hơn nữa, trận quyết đấu giữa Mục Phi và An Tại Vinh trước đó, An Tại Vinh từng nói hắn ta đã là vua đấu tay đôi trong quân đội, mà trình độ của gã này rõ ràng còn cao minh hơn An Tại Vinh rất nhiều, bản lĩnh thế này đương nhiên không thể là lính trơn bình thường rồi.

Gã đàn ông gật đầu, có chút tò mò chỉ vào khuôn mặt đỏ mảng tím mảng của mình hỏi ngược lại, “Nhìn mặt mà cũng nhận ra được sao? Những người tao từng tiếp xúc trước đây, rất ít người nhận ra tao là cựu quân nhân đấy.”

“Có lẽ… là cảm giác thôi!!” Mục Phi thở dài, rít một hơi thuốc nói, “Cha tao cũng là quân nhân, từ nhỏ tao đã sống trong khu gia binh, có lẽ vì tiếp xúc nhiều nên đối với quân nhân, luôn có một cảm giác quen thuộc.”

“Khu gia binh á? Người nhà quân nhân bình thường, làm sao mà ở được những nơi đó chứ? Cha cậu phục vụ ở đơn vị nào? Hay là… sĩ quan cao cấp nào chăng?” Nhắc đến chuyện quân ngũ, gã đàn ông lập tức hứng thú hẳn lên, nói nhiều hơn đôi chút.

Mục Phi cười khổ hai tiếng, lắc đầu, “Lúc tao còn học tiểu học… hình như là tiểu học nhỉ? Hoặc có lẽ là trước khi đi học, ông ấy đã hy sinh rồi, tao cũng không biết ông ấy thuộc đơn vị nào… thời gian trôi qua lâu quá rồi…”

Mục Phi trước kia từng hỏi mẹ chuyện về người cha, mẹ cậu dù những chuyện khác cái gì cũng kể, nhưng riêng về đơn vị phục vụ của cha thì lại ngậm miệng không nhắc tới, bảo rằng do quy chế bảo mật nên bà cũng không biết. Mục Phi đến giờ vẫn không phân biệt được, rốt cuộc là mẹ thực sự không biết hay là cố tình giấu không nói cho cậu biết nữa.

“Ồ, xin lỗi, tao không biết…” Gã đàn ông cất lời xin lỗi.

“Đừng nói mấy chuyện vô ích nữa, mau nói cho tao biết, rốt cuộc là ai phái mày đến gây phiền phức cho tao…” Mục Phi khều gã một cái, hỏi tiếp, “Mày vốn chẳng phải sát thủ, quy củ gì tầm này? Thêm nữa, mày đường đường là cựu quân nhân, sao lại nhận loại công việc thế này? Còn cả câu nói lúc nãy về nguy cơ ý nghĩa là gì? Kể hết nghe xem nào, biết đâu tao giúp được mày…” Hắn dồn dập chất vấn như liên thanh.

“Cậu giúp tôi? Cậu thì giúp được gì chứ?” Gã đàn ông bật cười, chẳng thèm để lời Mục Phi vào tâm trí, thở dài một tiếng rồi vẫn phun ra sự thật, “An Tại Vinh, chính là An Tại Vinh đưa tôi mười lăm vạn tệ, bảo tôi đánh gãy một tay cậu…”

“An Tại Vinh?” Mục Phi sững người lặp lại cái tên ấy, đoạn nụ cười đáng ghét của An Tại Vinh liền hiện lên trong đầu cậu.

Tên An Tại Vinh này không những giở trò sàm sỡ Lâm Nhược Y trước, sau khi bị cậu đánh cho tơi bời, vậy mà còn dùng cái thủ đoạn ám muội này để chơi khăm cậu. Nếu không phải hôm nay vào thời khắc then chốt, tiểu vũ trụ của cậu bùng nổ, e rằng cánh tay này đúng là bị đánh gãy thật rồi.

Loại người này nếu không cho hắn nếm mùi đau khổ, hắn sẽ chẳng bao giờ biết thu liễm lại. Xem ra, có sự cần thiết phải cho hắn một bài học nhớ đời… thấu xương mới được…

Mục Phi thầm nghĩ, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh, đáy mắt cũng le lói ánh hàn quang.

Và gã đàn ông ngồi ngay bên cạnh cậu, khi nhìn thấy biểu cảm muốn giết người của Mục Phi thì cũng giật mình thon thót. Trải qua bao năm trong quân ngũ đủ để hắn nhìn ra, chỉ có những kẻ từng nhúng tay vào mạng người mới có ánh mắt sắc lạnh và âm trầm như thế. Chẳng lẽ, cái tên ranh con có vẻ ngoài tầm thường này lại từng dính án mạng rồi sao?

Gã đàn ông này tuy từng giám sát Mục Phi, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng theo dõi mà thôi. Hắn nào có biết tung tích hay hành động dạo gần đây của Mục Phi. Nếu không phải hôm nọ vô tình phát hiện Hạ Tuyết và mọi người chuyển nhà, e rằng bây giờ hắn còn chẳng biết Mục Phi trọ ở đâu, hôm nay càng không có cơ hội phục kích được cậu.

“Cái tên An Tại Vinh đó là công tử bột nổi tiếng ở Thẩm Thành, gia thế hắn còn có chống lưng bên quân đội, nếu để người nhà hắn biết cậu ra tay với hắn, sự trả thù của họ không phải thứ cậu có thể gánh vác nổi đâu…” Gã đàn ông tốt bụng khuyên nhủ.

“Ai bảo tao muốn động đến hắn nào?” Mục Phi trong lòng đã có chủ ý, miệng thì không hề đả động gì nữa, cậu chuyển chủ đề, “Không nói chuyện đó nữa, nói về mày đi, bản thân có thân thủ xuất sắc thế sao lại làm cái chuyện này? Còn nguy cơ gì nữa, kể tao nghe xem nào?”

“Hạ! Thời cổ đại người ta thường nói, trăm nết vô dụng chỉ có thư sinh, câu nói này đặt vào thời đại bây giờ, hoàn toàn ngược lại, đó là trăm tài vô dụng chỉ có võ phu!!” Hắn tự giễu lắc đầu, lại ngậm ra một điếu thuốc khác, châm lửa từ điếu sắp tắt để hút tiếp.

Hóa ra, người này quả thực là một nhân vật. Từ nhỏ đã luyện võ, mười tám tuổi tòng quân, từ khi bước chân vào quân ngũ, vẫn luôn là vua đấu tay đôi của đơn vị. Trong ba năm lính nghĩa vụ, hai năm đầu dù là cận chiến, xạ pháp, kỹ năng cơ động, hay kiểm tra thể lực, đều đứng đầu toàn quân. Sau đó nhờ thành tích xuất sắc, được một đơn vị đặc nhiệm nào đó đặc cách tuyển dụng.

Trong suốt bốn năm lính đặc nhiệm sau đó, hắn tham gia vô số trận chiến quy mô nhỏ và diễn tập thực chiến, lập không ít công trạng. Cuối cùng vì trong một trận chiến bị thương ở mắt trái, để lại di chứng nhìn vật không rõ, nên đành phải ngậm ngùi rời khỏi lực lượng đặc nhiệm. Một năm sau đó, hắn đảm nhận vai trò huấn luyện viên chiến đấu ở quân đội thường trực. Cách đây một năm rưỡi, người bạn gái hẹn hò bảy năm mắc bệnh teo cơ bắp chân, không ai chăm sóc, hắn bất đắc dĩ từ bỏ cơ hội thăng quân hàm, trở về nhà kết hôn cùng người bạn gái đang lâm trọng bệnh.

Nhưng về đến nhà mọi chuyện lại không như ý muốn. Đơn vị sắp xếp cho hắn một chân công ty bảo vệ, hắn vì làm việc nghiêm túc, thân thủ cừ khôi nên được lãnh đạo trọng dụng, nhưng lại vướng phải sự đố kỵ của đội trưởng đội bảo vệ, liên tục chơi xấu sau lưng. Trong lúc tức giận, hắn đã đánh trọng thương tên đội trưởng bảo vệ đó, chẳng những bị kiện ra đồn công an mà còn bị đuổi việc.

Khi hắn muốn tìm công việc khác, lại phát hiện ra bản lĩnh của mình hoàn toàn vô dụng trong cuộc sống thực tế. Công việc tốt nhất tìm được chỉ là bảo vệ tổ dân phố, vừa phải chịu đựng ấm ức, lương chưa đầy hai nghìn tệ một tháng, đến tiền sinh phí còn là vấn đề nan giải, nói gì đến chuyện trang trải khoản chi phí y tế đắt đỏ cho vợ. Hết cách, hắn đành phải nhận mấy công việc hạ tiện thế này để xoay xở sinh kế.

“Bảo sao lúc đánh nhau với tao, mày cứ lải nhải không ngừng miệng, hóa ra trước đây mày làm huấn luyện viên, đây cũng coi như bệnh nghề nghiệp chứ gì? Ha ha…” Mục Phi đợi hắn nói xong, mỉm cười nói.

“Có lẽ vậy…” Gã đàn ông này đúng là một “con nghiện” thuốc lá chính hiệu, từ lúc ngồi đây nói chuyện với Mục Phi tới giờ đã hút hết bốn điếu rồi, mà điếu thứ năm đang được châm lên.

Gã đàn ông hình như áp lực cuộc sống quá lớn, đã lâu lắm rồi không được nói chuyện sảng khoái thế này, vừa mở lời liền không tài nào dừng lại được, đem tất cả những chuyện của mình kể hết cho nghe.

Tuy nhiên chính bản thân hắn cũng cảm nhận được, sau khi nói hết ra, áp lực trong lòng vơi đi rất nhiều, đồng thời, sự đề phòng lẫn nhau giữa hai người cũng giảm đi đáng kể.

“Thế nhiệm vụ lần này không hoàn thành, bảy vạn tệ tiền thù lao còn lại cũng chẳng có, tiền thuốc men cho vợ mày tính sao đây?” Mục Phi hỏi, nhưng sau đó lại vội vàng ngắt lời, “Mày đừng có mà mơ tưởng tao sẽ hy sinh cánh tay của mình để kiếm tiền cho mày đấy nhé, chuyện ngốc nghếch thế tao không làm đâu…”

“Hạ!” Gã đàn ông thở dài thườn thượt, “Ba vạn tệ đó, chỉ đủ mua thuốc mười ngày, cố được ngày nào hay ngày đó thôi…”

Mục Phi nghe ra trong giọng nói của hắn sự bất lực tột cùng.

Khóe miệng Mục Phi khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt, “Thật ra, tình cảnh khó khăn hiện tại của anh, tôi có cách giúp anh vượt qua…”

“Cắt, cậu có cách? Cậu thì có cách gì cơ chứ…” Gã đàn ông tỏ vẻ khinh khỉnh nói.

“Tôi thật sự có cách đấy, anh không nghe à? Không nghe thì thôi, tôi đi đây…” Mục Phi vừa nói vừa phủi lớp tuyết đọng trên người, đứng phắt dậy làm bộ định bước đi. “Ơ, về nhà ôm gái đi ngủ thôi nào…”

“Đợi đã…” Mục Phi vừa mới đứng lên, gã đàn ông liền vội vàng gọi giật lại, “Cậu có cách gì… mau… nói nghe thử xem nào…”

“Hehe, cách rất đơn giản thôi, anh chỉ cần tìm một công việc kiếm ra tiền, tìm một ông chủ tốt, vấn đề chẳng phải được giải quyết gọn gàng rồi sao…” Mục Phi cười hì hì đáp.

Mục Phi vốn là kiểu người thù dai nhớ lâu, ơn oán rõ ràng, nhưng đối với kẻ suýt làm gãy tay mình này, cậu lại không thể sinh nổi hận thù thực sự. Một mặt, cậu ghi hận lên đầu An Tại Vinh, mặt khác, cũng bởi vì cậu có thể cảm nhận được rằng, cái tên có vẻ ngoài hung ác này thực chất không phải người xấu.

“Tìm việc tốt? Tìm ông chủ tốt? Hừ, nói thì dễ lắm, làm gì có chuyện dễ tìm thế…” Gã đàn ông vừa nói vừa hừ lạnh một tiếng đầy bất mãn, cũng chật vật đứng dậy, định bụng rời đi.

“Dễ tìm, rất dễ tìm ấy chứ…” Mục Phi gật gật đầu, giơ tay chỉ thẳng vào chóp mũi mình, “Tôi chẳng phải là sẵn đây sao?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:318
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.