Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 397
Tuyết tỷ phát sốt rồi

❊ ❊ ❊

“Đúng rồi Tiểu Phi, hôm qua các em uống rượu với ai thế? Uống nhiều thế cơ chứ……” Hạ Tuyết vừa mỉm cười hỏi Mục Phi, trong ngữ khí mang theo chút ý trách cứ nhàn nhạt.

Mà nghe câu hỏi này, Mục Phi không khỏi ngẩn ngơ.

Vũ ca chỉ bảo hôm qua, bảo bạn của tôi gọi điện cho Tuyết tỷ, thế nhưng anh ấy bảo ai gọi cơ chứ? Cái này mà lỡ miệng nói ra thì phải làm sao đây?

Mục Phi chuyển động tâm tinh, cậu cười nói, “Hà hà, hôm qua đông người quá, mười mấy người cơ, có Triều Nam, Hải Long, còn có không ít bạn học, lại thêm bạn của bọn họ nữa. Người đông đúc lắm, nói ra chị cũng không quen biết đâu……”

“Ồ, đông người thế cơ à? Thảo nào…… Ấy?” Hạ Tuyết đáp một tiếng, sau đó lại đánh giá Mục Phi từ trên xuống dưới hai mắt, “Tiểu Phi, quần áo của em đâu? Sao lại thay rồi? Hửm? Quần cũng là đồ mới, quần áo của em đâu?”

“Ạ… cái đó… hôm qua em uống say nôn mửa, đều nôn hết lên quần áo. Ghê tởm quá, liền vứt đi rồi……” Mục Phi giải thích.

Hạ Tuyết nhíu mày, “Tiểu Phi, em thật là, nôn bẩn thì cầm về đây, chị giặt cho là được, sao lại vứt đi chứ? Lãng phí biết bao nhiêu……”

“Cái này ấy mà… bọn em uống rượu vàng, rượu vang, cộng thêm mấy thứ đồ ăn kia nữa. Làm quần áo bẩn quá mức, giặt cũng không giặt nổi, hơn nữa dính dính nhầy nhụa thực sự rất ghê tởm, cho nên mới……”

Mục Phi đang giải thích, Hạ Tuyết lại xua xua tay, ngắt lời cậu, “Thôi thôi, vứt thì vứt rồi, lần sau đừng làm thế nữa……”

Tiếp đó, Hạ Tuyết lại cẩn thận đánh giá Mục Phi thêm mấy lần, mỉm cười nói, “Đừng bảo, em trai chị mặc bộ đồ này trông cũng khá bảnh đấy chứ……”

“Hề hề, thế đương nhiên rồi, chị cũng không xem em là em trai của ai cơ chứ……” Mục Phi hất đầu, tạo dáng một anh chàng đẹp trai, đáp.

“Khen em hai câu, em đã đắc ý rồi……” Hạ Tuyết cũng bị chọc cười, cô vừa nói, vừa vươn tay cởi áo khoác ngoài giúp Mục Phi, “Về đến nhà rồi, mau cởi ra đi thôi, chị treo lên cho em, đỡ bị nhăn nhúm……”

“Ồ……” Mục Phi đáp một tiếng, phối hợp với động tác của Hạ Tuyết, để cô giúp mình cởi áo khoác ngoài ra.

Bỗng chốc, Mục Phi có một cảm giác.

Tuyết tỷ này, bây giờ nhìn vào không giống chị gái nữa, mà lại giống như người vợ nhỏ đang chờ chồng về nhà quá nhỉ?

“Cái bộ dạng ngốc nghếch này……” Hạ Tuyết lườm Mục Phi một cái, dịu dàng trách mỉm. Sau đó lại cúi người xuống, giúp Mục Phi cởi giày ra.

“Em với Tiểu Manh vào nhà trước đi… Chị quét dọn nhà cửa một lát……” Hạ Tuyết dịu dàng nói.

Mục Phi chớp chớp mắt, hoàn hồn lại, “Vâng……”

Cậu đáp một tiếng, ôm lấy Hứa Tiểu Manh, vừa chọc cù nách con bé, vừa đi về phía trong nhà, “Hề hề, Tiểu Manh, một ngày không gặp, để anh cưng nựng em cho đã nào……”

“Hà hà, anh đừng quậy nữa, ngứa quá đi mất……” Hứa Tiểu Manh cười khanh khách không ngừng.

Hạ Tuyết nhìn theo bóng lưng của hai người bọn họ, khóe đôi môi mềm mại hồng hào khẽ cong lên, trên mặt lộ ra nụ cười thấu hiểu.

Cô giống như một người vợ hiền thục, cất giày của Mục Phi gọn gàng, lại quét dọn lau chùi sạch sẽ sàn nhà ở cửa, vừa định xoay người đi vào trong phòng, thì lại thấy một mảnh giấy màu hồng gấp gọn từ trong áo Mục Phi rơi ra.

Ấy, đây là thứ gì thế?

Hạ Tuyết mang theo vẻ hoài nghi, khẽ nhíu đôi mày liễu thanh tú, nhặt tờ giấy này lên, mở ra xem, sắc mặt lại khẽ biến đổi.

---❊ ❖ ❊---

“Tiểu Phi, em qua đây một lát……”

Mục Phi đang ở trong phòng trêu chọc tiểu loli, khiến Hứa Tiểu Manh cười ha hả cầu xin tha thứ không ngừng, thì nghe thấy Hạ Tuyết gọi mình ở cửa phòng.

“Ồ, tới ngay đây……” Mục Phi đáp lời. Hứa Tiểu Manh cười đến đau cả bụng, không thể hùa theo náo nhiệt nữa, đành vô lực nằm sấp trên giường, “Hà hà” thở dốc từng hơi.

Mục Phi chọc nhẹ vào chiếc mũi nhỏ của Hứa Tiểu Manh, “Cho em nghỉ ngơi một lát đã, lát nữa lại cưng nựng em sau……”

Nói đoạn, cậu đứng dậy đi về phía căn phòng khác.

“Không được cưng nựng Tiểu Manh nữa đâu……” Hứa Tiểu Manh vừa nói, vừa ôm cái bụng nhỏ của mình, ra vẻ đáng thương nói, “Mà cười nữa… bụng sắp vỡ tung ra mất thôi……”

---❊ ❖ ❊---

Mục Phi bước vào phòng vẽ tranh của Hạ Tuyết, thấy Hạ Tuyết đang đứng bên cửa sổ đợi mình. Mặc dù cô cũng đang cười, thế nhưng đó lại không phải là nụ cười dịu dàng uyển chuyển khi nãy, Mục Phi nhìn nụ cười của cô sao lại thấy có chút lạnh lẽo thế nhỉ.

Tuyết tỷ, sẽ không phải là phát hiện ra hôm qua em lại ra ngoài chơi liều mạng đấy chứ? Mục Phi không khỏi thầm nghĩ.

“Tuyết tỷ… chuyện gì thế ạ, còn làm vẻ mặt nghiêm túc thế này?” Mục Phi ra vẻ cợt nhả hỏi Hạ Tuyết.

“Tiểu Phi, em có thể nói cho chị biết, hôm qua em uống rượu ở đâu không?” Hạ Tuyết hỏi.

“Ạ… cái này……” Mục Phi không biết sao Hạ Tuyết lại nhắc đến chuyện này, mà khi cậu nhìn thấy mảnh giấy trong tay Hạ Tuyết, không khỏi ngẩn ra.

Hạ Tuyết mở mảnh giấy ra ngay trước mặt Mục Phi, cho Mục Phi nhìn lướt qua những chữ viết bên trong.

Mục Phi nhìn một cái, từ ngẩn ngơ lập tức biến thành đần mặt ra. Bởi vì trên mẩu giấy nhỏ đó, ngoại trừ dãy số điện thoại ra thì còn có những chữ cái nhỏ mang phong cách “lẳng lơ”.

“Đẹp trai ơi, cầu hẹn hò, cầu giao du, cầu bao dưỡng. Người ta biết sưởi ấm giường đấy nhé……”

Mà ở phía dưới nét chữ này, còn có thêm một dấu son môi đỏ chót.

Mả mẹ nó, đây chẳng phải là mẩu giấy mà cô y tá nhỏ kia bảo tôi chuyển giao cho Vũ ca hay sao? Mẹ kiếp chứ, cái này hại chết tôi rồi.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô y tá nhỏ đó “lẳng lơ” thế cơ à? Nhìn bề ngoài thì thanh thuần như thế, con người ta quả nhiên không thể chỉ nhìn mỗi bề ngoài được.

“Tuyết tỷ, nếu em nói cái này là của người khác, chị có tin không?” Mục Phi hỏi.

Hạ Tuyết gật đầu, “Em nói cái gì chị cũng tin……”

Hạ Tuyết vừa nói câu này, đôi mắt đẹp bình lặng nhìn Mục Phi, rõ ràng là đang đợi câu giải thích của cậu. “Bởi vì trước đây em từng hứa với chị, nói là sẽ không gạt chị nữa, cho nên, chị tin em……”

Mà cô không nói thế thì thôi, vừa nói ra câu này Mục Phi lại càng cảm thấy chột dạ hơn, trong lòng cậu thấy chột dạ lắm chứ bộ.

Tuyết tỷ ơi, xin lỗi chị nhé. Những lời em nói với chị, toàn là lời nói dối có thiện ý cả đấy, chị nhất định phải hiểu cho em nha.

Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, nói với Hạ Tuyết rằng, “Em biết chị đang lo lắng điều gì mà… chị yên tâm, em hứa với chị, ‘tuyệt đối’ em không hề có tiếp xúc với loại phụ nữ không ra gì đó đâu. Cái này, là một cô em đưa cho bạn của em……”

Mục Phi vừa nói, vừa dùng “ánh mắt tràn ngập sự chân thành” nhìn về phía Hạ Tuyết, dịu dàng nói, “Tuyết tỷ, chị nhất định phải tin tưởng em. Cho dù chị không tin em, thì cũng phải tin vào chính mình chứ……”

“……Em thử nghĩ xem, em có một người chị xinh đẹp như chị, suốt ngày ở cùng với một đại mỹ nhân vạn người có một như chị, ngày ngày được mưa dầm thấm đất, tầm nhìn đã cao đến mức không còn gì để nói rồi.

Bây giờ đừng nói là mấy đứa con gái son phấn tầm thường bên ngoài kia, cho dù là mấy nữ thần tượng nè, minh tinh màn bạc nè, các thứ các thứ gì đó, em đều không thèm nhìn nữa đấy… Chị có biết tại sao không?”

Mục Phi vừa nói, vừa đưa tay cầm lấy bàn tay của Hạ Tuyết, nhẹ nhàng vỗ vỗ rồi nói, “Bởi vì bọn họ mà đem ra so sánh với Tiểu Tuyết nhà em, chính là khoảng cách giữa thiên thần trên trời và lũ chim lợn dưới đất. Ồ, đương nhiên rồi, Tiểu Tuyết à, chị là vị ở trên trời kia kìa……”

Lời đường mật thì cô gái nào mà chẳng thích nghe, mà đối với Hạ Tuyết mà nói, Mục Phi gần như chưa từng nói chuyện với cô theo kiểu này bao giờ. Đây là lần đầu tiên. Cho nên cô thừa biết Mục Phi đang ăn nói huyên thuyên nhảm nhí, thế nhưng trong lòng cô vẫn vô cùng vui sướng.

Mà trong lòng cô vừa vui mừng, khuôn mặt không khỏi ửng đỏ, cúi đầu khẽ mỉm cười, vẻ đẹp làm rung động lòng người. Hơn nữa vẻ nghiêm nghị lúc nãy cũng phai nhạt đi rất nhiều.

“Tiểu Phi, không được phép đánh trống lảng đâu đấy……” Hạ Tuyết ngắt lời Mục Phi, sau đó lại bồi thêm hai câu, “Hơn nữa, chim lợn thì cũng bay ở trên trời mà……”

“Thêm nữa, phải gọi là Tuyết tỷ.”

“Ạ, hiểu ý, hiểu ý, chị chỉ cần lĩnh hội ý của em là được rồi……” Mục Phi vừa nói, vừa sờ soạng trên bàn tay mềm mại thon thả của Hạ Tuyết, sờ đến mức thấy sướng rơn cả người.

Tay của Tuyết tỷ, không chỉ đẹp, mềm mại, mà lúc nào cũng lạnh ngắt, cảm giác khi chạm vào thật là tuyệt.

“Nói chung là, Tuyết tỷ, chị tin em đi, em không hề tiếp xúc với những cô gái ‘hư hỏng’ đó đâu nhé!! Ừm, chính là thế đấy……” Mục Phi ra vẻ thề non hẹn biển nói.

Hạ Tuyết bị Mục Phi sờ tay đến mức mặt mày đỏ bừng bừng, tim đập thình thịch liên hồi.

Đồng thời, trong lòng cô còn dâng lên một thứ cảm giác dễ chịu kỳ lạ, cô lập tức thấy vô cùng xấu hổ. Bởi vì, cô cảm thấy bản thân vậy mà lại, vậy mà lại hơi có chút kích thích khoái cảm.

Đúng thế, chính là khoái cảm.

Hạ Tuyết tuy chưa từng trải qua chuyện nam nữ kiểu đó, nhưng dù sao cô cũng là một cô gái đã trưởng thành, chưa từng ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy chứ bộ. Hơn nữa, cô còn là một họa sĩ truyện tranh, rất nhiều truyện tranh, đặc biệt là truyện tranh đảo quốc, cho dù chỉ là đề tài tình yêu thông thường, trong đó cũng có rất nhiều tình tiết mập mờ, sao cô lại có thể không biết phản ứng hiện tại của mình là gì cơ chứ.

Hạ Tuyết được Mục Phi vuốt ve đến mức sung sướng thế này, cô cảm giác trái tim mình sắp tan chảy ra luôn rồi, làm sao còn có thể tỏ ra cứng cỏi nổi nữa cơ chứ.

“Tiểu Phi, chị có nghi ngờ em đi tán tỉnh lung tung mấy đứa con gái bên ngoài hồi nào đâu chứ?”

Hạ Tuyết vừa nói, vừa thản nhiên rút tay mình ra, mặc dù được cậu nắm rất dễ chịu. Nhưng không thể để tiếp tục nắm nữa, bởi vì cô cảm thấy nếu cứ để cậu nắm thêm chút nữa, bản thân sắp “ướt” đến nơi rồi.

Mà nghe thấy lời của Hạ Tuyết, Mục Phi ngẩn ra, “Hả? Thế là em…”

Hạ Tuyết nhìn Mục Phi, khuôn mặt đỏ bừng, giúp cậu chỉnh lại cổ áo, “Chị không phải lo lắng em giao du với mấy đứa con gái hư hỏng. Em trai của chị, chị hiểu rõ, chị biết em tuy thích ham chơi, nhưng chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, trong lòng em vẫn phân biệt được. Hơn nữa… hơn nữa……”

“Hơn nữa cái gì cơ chứ?” Mục Phi hỏi.

Khuôn mặt Hạ Tuyết càng đỏ hơn nữa, cắn răng một cái, nói ra luôn, “Hơn nữa… giống như em vừa nói vậy. Em suốt ngày đối mặt với người chị xinh đẹp thế này mà vẫn có thể thờ ơ được, thì sao lại có thể ra ngoài tìm những cô gái khác cơ chứ……”

Mục Phi không khỏi ngẩn ngơ.

Ạ… trong lời nói này của Tuyết tỷ, sao lại mang theo chút cảm giác oán trách thế nhỉ?

Có gì đó không đúng, Tuyết tỷ này có hơi bất thường rồi đấy… Mà nói đi cũng phải nói lại, Tuyết tỷ đối với mình quả nhiên là vô cùng tin tưởng nha!!

Mục Phi thầm nghĩ, đánh trống lảng nói, “Thế thì chị tin em rồi, vừa nãy còn hỏi em có phải ra ngoài tìm mấy cô em út không cơ mà?”

“Ai nói em ra ngoài tìm mấy cô em út chứ? Từ đầu đến cuối chị có nói câu nào đâu cơ chứ, chị chỉ hỏi em uống rượu ở đâu thôi mà……” Hạ Tuyết lườm Mục Phi một cái thật xinh yêu.

“Chị là sợ em đi đến những chỗ không tốt. Giống như quán bar, tiệm rượu, sàn nhảy mấy nơi phức tạp hỗn tạp đó, cái gì cũng có cả. Lúc em tỉnh táo đi thì đương nhiên không có vấn đề gì rồi. Nhưng nếu em đã uống rượu rồi, thì đừng đến đó nữa, em không trêu chọc đám con gái đó nhưng cũng không chịu nổi cảnh tụi nó trêu chọc em chứ lị……”

Hạ Tuyết vừa nói, vừa liếc xéo Mục Phi một cái đầy trách móc, đưa tay xoa mái tóc của cậu rồi nói, “Chị không muốn em ở bên ngoài, bị người ta ăn sạch lau sạch, chịu thiệt thòi rồi mà bản thân vẫn ngơ ngác chẳng hay biết gì đâu đấy……”

Nghe thấy lời của Hạ Tuyết, Mục Phi cảm thấy được an ủi vô cùng. Tuyết tỷ quả thực quá mức tin tưởng cậu rồi.

“Ồ, hóa ra Tuyết tỷ là sợ em bị người ta chiếm tiện nghi cơ à? Thế thì chị cứ yên tâm đi……” Mục Phi vỗ vỗ ngực, ra vẻ thề non hẹn biển nói, “Cho dù em có bị chiếm tiện nghi đi chăng nữa, thì đó cũng là nước chảy ruộng ngoài không chảy ruộng ngầm, chỉ để cho Tuyết tỷ và Tiểu Manh chiếm thôi……”

Mục Phi vừa nói, vừa kéo thốc Hạ Tuyết lại, làm bộ làm tịch ôm cô vào lòng, “Nào Tuyết tỷ, mau tới chiếm tiện nghi đi thôi. Cầu được ve vãn, biết sưởi ấm giường đấy nhé……” Mục Phi vừa nói vừa bắt chước ngữ điệu trên mẩu giấy nhỏ kia.

“Ái chà……”

Hạ Tuyết bị Mục Phi ôm chầm lấy, giật mình thót tim, không kìm được kêu lên kinh hãi. Thế nhưng hai cánh tay của Mục Phi vòng quanh siết chặt lấy cô, muốn giãy giụa thế nào cũng không giãy ra được.

“Đồ tiểu yêu tinh hư hỏng này, em… em buông tay ra mau lên, lát nữa Tiểu Manh mà nghe thấy thì hỏng bét bây giờ……” Hạ Tuyết đỏ bừng mặt mắng yêu.

“Hề hề……” Mục Phi thổi một hơi vào bên tai Hạ Tuyết, Hạ Tuyết liền cảm giác luồng hơi ấy tựa như thổi thẳng vào tận sâu trong trái tim cô, trong lòng như có thứ gì đó đang đâm chồi nảy lộc.

“Tiểu Phi, chị chỉ quan tâm đến em thôi mà, cầu xin em đấy, buông chị ra đi……” Hạ Tuyết nài nỉ.

Mà tâm trạng ngày hôm nay của Mục Phi cực kỳ tốt, nhìn thấy Hạ Tuyết rơi vào cảnh bối rối như thế, trong lòng càng dâng lên ý định trêu chọc. Cậu thì thầm sát bên tai Hạ Tuyết, “Vậy ý của Tuyết tỷ… là khi Tiểu Manh không có nhà, không nghe thấy tiếng. Thì có thể làm thế này, có phải vậy không?……”

Mục Phi vừa nói, vừa há miệng cắn nhẹ, ngậm lấy dái tai của Hạ Tuyết vào trong miệng.

Chính cú cắn này, Mục Phi cảm nhận được cơ thể mềm mại trong ngực sau một hồi khẽ run lên rẩy, liền vô lực mềm nhũn xuống.

Hạ Tuyết trải qua một trận hoa mắt chóng mặt nhẹ, khuôn mặt càng đỏ hơn nữa, sắc đỏ ấy tựa như áng mây rực lửa buổi hoàng hôn cuối hạ đầu thu. Bởi vì cô có thể cảm nhận rõ ràng, giữa hai đùi của mình, một trận ấm áp ẩm ướt.

Tên tiểu hỗn đản này… vậy mà… vậy mà lại làm mình… mình ướt hết rồi. Hơn nữa, hơn nữa cậu ta, cậu ta còn mút nữa chứ? Ái chà, không ổn rồi, sắp kêu lên thành tiếng mất thôi……

“Ưm” Hạ Tuyết thầm nghĩ, vội vàng vươn một tay ra, bịt chặt lấy miệng mình lại. Cô không hề nghi ngờ rằng, nếu tên tiểu hỗn đản sau lưng mình này mà còn tiếp tục trêu chọc cô nữa, thì bản thân thật sự không nhịn được mà rên rỉ phát ra tiếng mất thôi, đến lúc đó thì mất mặt chết đi được.

Cuối cùng, vẫn là Hứa Tiểu Manh đến giải vây cho Hạ Tuyết.

“Anh ơi, Tuyết tỷ hai người đang làm gì thế ạ?”

Lúc nghe thấy tiếng bước chân của Hứa Tiểu Manh, lúc này Mục Phi mới buông Hạ Tuyết ra, mà người Hạ Tuyết mềm nhũn như bông, suýt chút nữa thì ngã sụp xuống đất. Cuối cùng vẫn nhờ có Mục Phi đỡ ở phía sau, mới đứng vững lại được.

“Hửm?” Hứa Tiểu Manh vừa bước vào căn phòng này, liền nhìn thấy Hạ Tuyết đang đứng ở đó với gương mặt đỏ lựng.

“Tuyết tỷ, sao mặt chị đỏ thế này ạ? Có phải bị sốt rồi không……” Hứa Tiểu Manh ngây thơ hỏi một câu, vừa vươn tay sờ lên đầu Hạ Tuyết, đo thử nhiệt độ của cô.

Mà Mục Phi nghe thấy câu nói này suýt chút nữa thì cười phá lên, nói với Hứa Tiểu Manh rằng, “Đúng thế đấy, Tiểu Manh, Tuyết tỷ của em, quả thực là đang phát sɑο đấy……”

Dù sao Tiểu Manh cũng chẳng hiểu gì, Mục Phi cố tình phát âm từ phát “sốt” thành phát “sao”, thế nhưng cậu vừa dứt lời, bàn chân liền bị giáng cho một cú nặng nề……

[Dịch từ bản hv] ChuongId:393
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.