"Ca ca, anh hứa tối nay ôm Tiểu Manh ngủ, Tiểu Manh mới nói cho anh biết mà..." Từ Tiểu Manh thì thầm bên tai Mục Phi.
Nghe lời con bé, lòng Mục Phi khẽ dao động, không kìm được nghĩ đến thân hình mềm mại, ấm áp, mang theo hương thơm quyến rũ đặc trưng của con gái của Từ Tiểu Manh, cảm giác tuyệt vời khi được ôm vào lòng, trong phút chốc, cậu ta cố tình nghĩ lệch đi.
Mục Phi nghĩ đến đây, bụng dưới lập tức nóng lên, nơi nào đó có xu hướng muốn dựng lều trại, không được, không thể nghĩ tiếp nữa.
“Bộp” Để che giấu sự thật mình đang nghĩ bậy, Mục Phi vỗ thẳng một cái lên cái mông nhỏ của Từ Tiểu Manh, dữ dằn nói, "Mau nói, không thì đánh mông em đấy!!"
"Ái chà!" Mông Từ Manh hơi nhói lên, tuy không đau nhưng cũng giật mình, cô bé liếc xéo Mục Phi đầy thất vọng, "Đừng đánh mà, Tiểu Manh nói không được mà..."
Sau đó, cô bé đành bất đắc dĩ, muốn kể phương pháp chữa bệnh teo cơ bắp chân cho Mục Phi, nhưng cô bé vừa há miệng thì ngây ngẩn cả người, đôi mắt to đẹp chớp chớp, nửa ngày không thốt nên lời.
"Tiểu Manh, sao thế?" Mục Phi thắc mắc hỏi.
"Tiểu Manh... nhớ... nhớ không ra..." Từ Tiểu Manh nói với vẻ rụt rè, sợ Mục Phi sẽ xử lý mình.
"Hửm? Sao lại không nhớ ra chứ? Để anh thử xem..." Mục Phi nói, kề trán mình vào trán Từ Manh, thử xem có thể tra cứu thông tin chữa trị căn bệnh đó không.
Nhưng trán hai người vừa chạm vào nhau, thông tin Mục Phi nhận được trong đầu không phải là phương pháp chữa bệnh đó, mà là một loại cảm xúc, một cảm giác nhung nhớ và mất mát vô cùng sâu sắc.
Cảm giác đó giống như một cặp đôi đang yêu nhau thắm thiết, đang hẹn hò ngọt ngào thì bị chia cắt phũ phàng vậy, Mục Phi vô cùng khó chịu, tim cậu ta chùng xuống.
Cảm giác... đau đớn và mất mát thế này, chính là tâm trạng lúc này của Tiểu Manh sao?
Mục Phi liếc nhìn Từ Tiểu Manh đang mang vẻ mặt oan ức, rụt rè, không kìm được mà tự trách đến tột cùng, Từ Tiểu Manh coi cậu ta là tất cả của mình, vậy mà cậu ta lại khiến muội muội bảo bối này đau khổ thế này, điều này khiến Mục Phi biết ăn nói thế nào đây.
Mục Phi ôm Từ Tiểu Manh vào lòng, hơi dùng sức, hứa có thể tự mình gánh vác nỗi đau thay cô bé, "Xin lỗi, Tiểu Manh, ca ca đã để em chịu ủy khuất rồi..."
Từ Tiểu Manh còn tưởng Mục Phi muốn trừng trị mình, giật nảy cả mình, sau đó thấy Mục Phi chỉ ôm mình thì mới thở phào nhẹ nhõm, vươn hai tay ôm lấy Mục Phi, cảm nhận nhiệt độ trên người cậu, "Ca ca cũng bận mà, Tiểu Manh biết chứ, nếu ca ca có thời gian, nhất định sẽ ở bên Tiểu Manh, có phải không?"
"Ừ, đương nhiên rồi..." Mục Phi gật đầu nói, sau đó dùng mũi của mình cọ cọ mũi nhỏ của Từ Tiểu Manh, "Vì ca ca thích Tiểu Manh nhất mà..."
Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Tiểu Manh hơi đỏ lên, cúi đầu, lộ ra vẻ thẹn thùng, "Tiểu Manh... Tiểu Manh cũng thích ca ca nhất..."
Lúc này, Hạ Tuyết cũng đã trải xong đệm dưới đất, "Tiểu Phi, Tiểu Manh, giường trải xong rồi, qua đây đi..."
“Tiểu Manh, vào chăn thôi nào...”
Mục Phi bước tới, muốn đặt Từ Tiểu Manh vào ổ chăn, nhưng Từ Tiểu Manh lại cứ bám dính lấy ngực cậu không chịu xuống, làm nũng nói, "Ca ca, ôm thêm một lúc nữa thôi mà..."
“Em mau xuống đi, anh chưa tắm rửa sạch sẽ, người hôi hùm hụp, ôm em ngủ sẽ làm em bị hôi theo đấy...” Mục Phi đành chịu nói.
“Không, ca ca không hôi, hơn nữa, cho dù hôi thì Tiểu Manh cũng không sợ... Á?...” Từ Tiểu Manh còn chưa muốn xuống, nhưng lúc này mới phản ứng lại, “Ca ca, ý anh là... muốn ôm Tiểu Manh ngủ á?”
"Thế em còn không mau xuống đi?" Mục Phi mỉm cười hỏi.
Từ Tiểu Manh lập tức tuột xuống, chui tọt vào chăn, cười híp mắt nhìn Mục Phi, giục giã, "Ca ca, anh mau đi đi, phải nhanh lên đấy nhé..."
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của tiểu la lỵ, Mục Phi bất đắc dĩ lắc đầu, mỉm cười đầy mãn nguyện, xoay người đi về phía phòng vệ sinh.
Nhóc con này quả thực rất dễ thỏa mãn, chỉ cần thỉnh thoảng cậu ở bên chơi đùa cùng con bé, dỗ dành con bé, ôm con bé, cho dù chẳng làm gì cả, chỉ là ở bên nhìn ngơ ngẩn thôi, con bé cũng sẽ rất vui vẻ, muội muội tính tình tốt thế này, đi đâu tìm cho ra chứ?
Từ lúc nào không hay, trong lòng Mục Phi xuất hiện thêm một điều ước, đó là hy vọng Tiểu Manh có thể luôn vui vẻ, khỏe mạnh lớn lên, có lẽ, tất cả những người làm anh trên thế gian này đều có suy nghĩ này nhỉ? Mà Tiểu Manh khi lớn lên sẽ trông như thế nào nhỉ? Chắc chắn cũng là một đại mỹ nhân phải không?
Mục Phi vừa tắm rửa vừa suy nghĩ, nghĩ đến đây, khóe môi không kìm được nở nụ cười hài lòng.
Nhưng cũng chính lúc này, cậu chợt nhận ra một vấn đề.
Ơ, chờ đã, nếu Tiểu Manh thực sự lớn lên... chẳng lẽ... sẽ rời khỏi mình sao? Sợ rằng con bé cũng sẽ có nam sinh mà nó thích, theo đuổi nó chứ nhỉ? Đến lúc đó phải làm sao đây?
Bỗng nhiên, trong lòng Mục Phi dâng lên một chút cảm giác khó chịu, mặc dù cậu cảm thấy không nên như vậy, nhưng cậu thực sự không muốn Tiểu Manh bị người khác thích, bị người khác theo đuổi, cậu không cho phép kẻ khác cướp mất muội muội bảo bối của mình, cậu muốn Tiểu Manh cứ mãi ở bên cạnh mình như thế này, coi mình là tất cả của con bé.
Mục Phi giật mình trước suy nghĩ của chính mình, chẳng lẽ vì quan hệ với Tiểu Manh mà bản thân đã vô tình thay đổi, dần trở thành một kẻ cuồng em gái rồi sao?
Hơn nữa bản thân có phải hơi ích kỷ quá không? Cứ mãi nhốt Tiểu Manh ở nhà thế này thì không ổn, đợi thêm hai ba năm nữa, khi Tiểu Manh lớn lên, con bé còn thích mình như bây giờ nữa không? Liệu mình và con bé có giống như những cặp anh em khác, theo tuổi tác lớn dần mà mối quan hệ bắt đầu xa cách không? Nếu... nếu có một ngày, thực sự có một nam sinh khác mà con bé thích, thay thế vị trí của mình... thì... sẽ thế nào đây?
Mục Phi không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng lắc đầu, xua tan ý nghĩ đó ra khỏi đầu, dù thế nào đi nữa, ít nhất hiện tại Tiểu Manh vẫn thích mình, thế là đủ rồi. Còn những chuyện khác, đến lúc đó hãy tính sau, thay vì ngồi suy nghĩ vẩn vơ tự tạo áp lực cho bản thân, chi bằng nghĩ xem chuyện trước mắt phải giải quyết thế nào, làm sao để xử lý Lưu Huy, làm sao để dỗ Tiểu Manh vui vẻ, ngày mai đến trung tâm tắm hơi cần chú ý những gì, lần đầu tư tiếp theo nên làm gì, giải quyết vấn đề ở trường ra sao.
Đợi đã, dỗ Tiểu Manh vui vẻ? Trung tâm tắm hơi? Mục Phi chợt sững người.
Đúng rồi, hôm nọ nói chuyện với Đông Cương ca, hình như anh ấy từng nhắc tới, tầng cao nhất của phòng tắm Carnival là một hồ bơi nhỏ, đằng nào thì đó cũng là lãnh địa của mình, ngày mai qua đó sẵn tiện dẫn mẹ, Tuyết tỷ, Tiểu Manh qua đó chơi luôn, coi như bù đắp cho thời gian qua không ở bên họ, một công đôi việc còn gì.
Nghĩ đến đây, Mục Phi không khỏi cảm thấy có chút mong chờ.
Khi cậu tắm xong bước ra, mẹ đã ngủ say, nhưng phòng của Tuyết tỷ và Tiểu Manh vẫn còn bật đèn.
Cậu bước vào nhìn, Tuyết tỷ ở phía trong cùng đang nằm nghiêng quay mặt về phía bàn máy tính, không biết đã ngủ chưa.
Từ Tiểu Manh ở giữa nhắm mắt, mở ra, nhắm mắt, mở ra, cũng đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cái vẻ ngái ngủ đó trông bao nhiêu ngốc nghếch có bấy nhiêu ngốc nghếch.
Con ngốc này...
"Ca ca, cuối cùng anh cũng về rồi..." Từ Tiểu Manh cảm nhận được Mục Phi đã về, trên mặt lộ ra nụ cười đáng yêu, giống như một con mèo nhỏ, chui vào chăn của Mục Phi, toàn bộ cơ thể áp lên người cậu, đầu nhỏ gối lên ngực cậu, dịch trái dịch phải, tìm một tư thế thoải mái.
Sau đó, lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, không động đậy nữa, nhắm mắt lại.
Còn Mục Phi thì cảm nhận hương thơm đặc trưng của con gái phát ra từ người Tiểu Manh bay vào mũi, vị trí bụng dưới, dẫu cho Từ Tiểu Manh có mặc đồ ngủ đi chăng nữa, Mục Phi vẫn cảm nhận rõ ràng hai khối mềm mại, ấm áp đó, cảm giác ấy quả thật khiến người ta sảng khoái tinh thần, kỳ diệu không thể tả.
"Tiểu Manh..." Mục Phi một tay vòng qua eo tiểu la lỵ, dịu dàng gọi.
"Hửm? Ca ca, anh gọi Tiểu Manh ạ?" Từ Tiểu Manh vừa nhắm mắt chưa đầy nửa phút là sắp ngủ đến nơi rồi, cô bé nheo mắt, mơ màng hỏi.
“Ngày mai ca ca dẫn em đi chơi...” Mục Phi thì thầm bên tai tiểu la lỵ giống như đang nói chuyện thì thầm.
"Thật á?" Từ Tiểu Manh lập tức tỉnh táo hẳn lên, ôm lấy mặt Mục Phi, hôn mạnh một cái, lanh lảnh nói, "Ca ca anh tốt quá..."
Nhìn tiểu la lỵ phấn khích như vậy, trong lòng Mục Phi ngập tràn thỏa mãn, nhẹ nhàng vỗ lưng con bé nói, "Em vui là được rồi, ngủ đi thôi..."
"Ừ!!" Từ Tiểu Manh lanh lảnh gật đầu đáp một tiếng, lại cúi gằm xuống định ngủ tiếp, nhưng chỉ vài giây sau, nhóc con nhíu nhíu mày, như thể thấy khó chịu, càu nhàu nói, "Ca ca, anh giấu thứ gì vậy, sao cứ cấn bụng Tiểu Manh thế..."
"Phụt" Từ Tiểu Manh vừa dứt lời, phía Hạ Tuyết liền truyền đến tiếng nén cười không thành tiếng, Mục Phi liếc mắt nhìn qua, phát hiện bả vai Hạ Tuyết cứ run lên bần bật, rõ ràng là đang len lén cười.
Mẹ kiếp, hóa ra Tuyết tỷ không ngủ, vẫn luôn nghe lén nãy giờ à? Tiêu rồi tiêu rồi, mất mặt chết mất.
Mục Phi lập tức thấy chán nản, bị trêu cho khuôn mặt già nua đỏ bừng lên, "Cậu, cái đồ ngốc nhà cậu không thèm ôm cậu ngủ nữa, về đi, về chăn của mình mà ngủ..."
Mục Phi vừa nói vừa muốn đẩy Từ Tiểu Manh về chăn của con bé, nhưng nhóc con lại ôm chặt lấy tay Mục Phi, chui vào ngực cậu, hốt hoảng nói, "Đừng mà!! Ca ca, nhưng mà cái thứ đó cứng thật đấy, cứ cấn Tiểu Manh khó chịu lắm..."
"Cậu, cậu còn dám nói, không cho phép nói nữa..."
"Nhưng mà..."
"Câm miệng!! Còn nói nữa, anh cho em về ngủ thật đấy..."
"Tiểu Manh không nói nữa là được chứ gì..." Từ Tiểu Manh tủi thân đáp lời, ngậm miệng không nói nữa, sợ Mục Phi đuổi mình, nép chặt vào khúc khuỷu tay Mục Phi bất động.
Từ Tiểu Manh đã ngoan ngoãn, Mục Phi dời ánh mắt sang Hạ Tuyết, miệng phát ra tiếng cười âm hiểm, "Hè hè hè, Tuyết tỷ, cô nghe lén cười đã đời lắm nhỉ?"
Hạ Tuyết biết mình không trốn được nữa, vội vàng quay người cầu xin tha thứ, "Tiểu Phi, chị không cố ý đâu, thật đấy... phì..." nói được nửa chừng lại phì cười, đúng là xinh đẹp động lòng người, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Mục Phi nghiến răng nghiến lợi cười âm hiểm, vươn tay kéo lấy cánh tay Hạ Tuyết, lôi phắt cô vào lòng, tay với tới chỗ nhột của cô mà cù, "Cho cậu cười này, còn dám cười nữa không? Tôi buồn cười thế cơ à? Cậu, cậu tức chết tôi mất..." Mục Phi hằn học nói.
“Tiểu Phi, đừng, đừng cù nữa, chị đã bảo không cố ý mà lỵ, ha ha, ngứa chết mất, chị cười Tiểu Manh cơ mà, ha ha ha, buồn cười quá đi mất...” Hạ Tuyết liên tục cầu xin, nhưng lại bị cù cho cười ngặt nghèo.
"Xin lỗi à, xin lỗi mà hữu dụng thì cần cảnh sát làm gì? Không phải cậu thích cười lắm sao? Hôm nay cho cậu cười cho đã luôn..."
Mục Phi hằn học nói, một tay từ sau lưng giữ chặt hai tay cô, tay kia lại tóm lấy một bên cổ chân vừa trắng nõn mịn màng lại vừa gầy khảnh của cô, sau đó bảo Từ Tiểu Manh, "Tiểu Manh, qua đây, giúp anh cù lét lòng bàn chân Tuyết tỷ của em, hôm nay không cù cho rách ruột gan cô ta ra thì không thôi..."
"Tiểu Phi, tha cho chị đi, chị sai thật rồi mà..." Hạ Tuyết đáng thương nhìn Mục Phi.
Nhưng đối phương hoàn toàn mang vẻ mặt kiên quyết, không hề có chút ý định thương hoa tiếc ngọc nào, cô đành chuồn sang tìm sự trợ giúp từ Tiểu Manh, "Tiểu Manh, chị đối xử với em không tốt à? Em không thể bắt nạt chị thế này chứ, chẳng lẽ em quên chị chơi cùng em, dạy em vẽ tranh, chụp ảnh giúp em rồi sao..." Hạ Tuyết kể lể từng điều tốt của mình để tranh thủ sự đồng tình.
"Cái này..." Lúc này Từ Tiểu Manh cũng đã tỉnh táo hơn một chút, cô bé có hơi khó xử, theo lý mà nói thì nên nghe lời ca ca, nhưng Tuyết tỷ cũng đáng thương quá, rốt cuộc có nên làm thế này không nhỉ?
Hạ Tuyết còn tưởng những lời mình nói có tác dụng, trong lòng có chút may mắn, nào ngờ Mục Phi lại nhìn ra sự do dự của Từ Tiểu Manh, chỉ bằng hai câu đã khiến con bé phản loạn, "Tiểu Manh, lúc ca ca cù em, em cảm thấy thế nào?"
"Ưm" Từ Tiểu Manh sờ sờ mũi nhỏ nghĩ ngợi, rồi nói, "Mặc dù hơi nhột, bụng hơi mệt, nhưng rất vui..."
"Ơ, thế chẳng phải đúng rồi sao?"
Mục Phi mang bộ mặt xúi giục trẻ con làm chuyện xấu, thì thầm rót vào tai Từ Tiểu Manh, "Mặc dù người bị cù lét là bị bắt nạt, nhưng người ta cũng rất vui mà!! Hơn nữa bị bắt nạt càng dữ dội thì người ta lại càng vui, Tiểu Manh, Tuyết tỷ đối tốt với em thế cơ mà, chẳng lẽ em không mong chị ấy vui vẻ sao?"
Từ Tiểu Manh chẳng cần suy nghĩ liền đáp: "Đương nhiên là muốn Tuyết tỷ vui vẻ rồi!!"
"Thế thì em còn chờ gì nữa, ra tay thôi..." Mục Phi nói, đưa bàn chân thon dài trắng nõn của Hạ Tuyết đến trước mặt Từ Tiểu Manh.
"Tuyết tỷ, yên tâm đi, Tiểu Manh sẽ làm chị vui lắm cho xem..." Vừa nói, cô bé vừa dùng đôi tay non nở của mình chộp lấy lòng bàn chân Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết nhìn thấy cảnh này, hoảng hốt, liên tục cầu xin.
"Tiểu Manh, ca ca em đùa em đấy, mấy lời đó em tuyệt đối không được tin đâu, ha ha, em đừng cù nữa..."
"Tiểu Phi, chị sai rồi, đừng bắt nạt chị nữa được không? Ha ha..."
"Ha ha, Tiểu Manh, mau dừng tay, bụng chị sắp cười rách ra rồi đây..."
"..."
Tiếp đó, khắp căn phòng ngập tràn tiếng cầu xin "đau khổ trong hạnh phúc" của Hạ Tuyết.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, mẹ của Mục Phi ở phòng bên cạnh, nghe thấy tiếng đùa giỡn của con trai và hai cô gái, không kìm được lộ ra một nụ cười đắc ý, "Không hổ là con trai ta, duyên với con gái đúng là tốt thật, hì hì..."
Bà cụ nói xong, trở mình, mỉm cười chìm vào giấc ngủ...
Thôi được rồi, thư giãn một chút, mang đến chút gì đó nhẹ nhàng, ấm áp nhé, chương này dài những 3950 chữ lận, coi như là chương lớn đấy chứ?
{Piaotian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}