Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 375
Tôn nghiêm của học sinh

❊ ❊ ❊

“Mục Phi, tôi đại diện cho chính tôi, cùng tất cả các giáo viên bộ môn từng dạy em ở Bát Trung, xin em hãy quay lại Bát Trung, tiếp tục học tập ở đây.” Ngô Văn Toàn nói với Mục Phi.

Ngô Văn Toàn dù sao cũng là một hiệu trưởng, hơn nữa ông ta cho rằng những lời mình nói đã đủ khách khí rồi. Đừng nói trước mặt là một học sinh, ngay cả với các giáo viên, chủ nhiệm trong trường, ông ta cũng chưa từng khách khí như thế bao giờ.

Thế nhưng kết quả nhận lại chỉ khiến ông ta thất vọng.

Chỉ thấy Mục Phi cười lạnh hai tiếng, “Xin lỗi, tôi từ chối.”

“Phù.” Ngô Văn Toàn hít sâu một hơi. Thật ra phản ứng thế này của Mục Phi, ông ta cũng đã lường trước. Dù sao thì bị đuổi học, trong lòng ai mà chẳng có oán khí, huống chi tính cách của Mục Phi này lại vô cùng nóng nảy, nếu không thì các bạn học đã chẳng đặt cho cậu ta cái ngoại ngữ “đại ca bạo lực” gì gì đó rồi.

“Từ từ, tôi còn chưa nói xong…” Ngô Văn Toàn xua xua tay, ra hiệu cho Mục Phi đợi mình nói hết rồi hãy bày tỏ thái độ, “Tôi biết việc em bị thôi học vẫn khiến trong lòng em có điều không thoải mái. Nhưng không sao, chỉ cần em quay lại Bát Trung đi học, tôi có thể bảo Vu Quốc Phát đứng trước toàn thể học sinh xin lỗi em. Đồng thời, có thể miễn toàn bộ học phí cấp ba, phí sách vở và các khoản phí khác cho em. Hơn nữa, nếu trong kỳ thi đại học, em có thể giành được thủ khoa của bất kỳ môn nào, tôi còn có thể đại diện cho nhà trường thưởng cho em ba mươi nghìn tệ. Em còn có yêu cầu gì về việc học tập cứ việc nêu ra, yêu cầu của tôi chỉ có một, chính là em quay lại Bát Trung đi học.”

Ngô Văn Toàn vỗ ngực nói, ông ta rất có lòng tin với lời nói của mình. Ông ta cho rằng Mục Phi chẳng qua chỉ là một học sinh cấp ba, lại là kiểu học sinh gia cảnh không tốt, sợ rằng thi đậu đại học thôi tiền học phí đã thành vấn đề rồi. Còn chiêu này của ông ta khác nào đưa than ngày tuyết, cậu ta nhất định sẽ đồng ý.

Nhưng ông ta vẫn đoán sai. Ông ta làm sao ngờ được, học sinh bình thường không có gì nổi bật trước mắt này, đã là ông chủ nhỏ sở hữu một studio mạng, một quán ăn mới khởi nghiệp nhưng đầy tiềm năng, lại thêm cả một trung tâm tắm hơi tổng hợp rồi. Có lẽ đối với một học sinh bình thường mà nói, ba mươi nghìn tệ có sức hút không nhỏ, thế nhưng trong mắt Mục Phi, đây chỉ là thu nhập mấy ngày của cậu ta, cậu ta thực sự chẳng bận tâm.

Hơn nữa, huống chi đây đã không chỉ là chuyện ba mươi nghìn tệ nữa, mà là chuyện về tôn nghiêm.

Lúc đó không nói hai lời liền đuổi học tôi, bây giờ hứa hẹn mấy chút ơn huệ nhỏ nhặt liền muốn kéo tôi về lại? Coi tôi Mục Phi là cái gì hả? Thích thì gọi đến, không cần thì đuổi đi như nô tài chắc?

Mục Phi đang nghĩ như vậy, nụ cười trên mặt càng thêm phần khinh miệt. Cậu liếc Ngô Văn Toàn hai cái, ngậm một điếu thuốc lên miệng, mang theo bộ dạng lưu manh, “Ông… đang đuổi mày ăn mày đấy à?” Mục Phi mỉa mai nói.

“Cậu…”

Ngô Văn Toàn vốn tưởng rằng Mục Phi sẽ đồng ý, đang mỉm cười đầy mặt chờ đợi sự thỏa hiệp của Mục Phi.

Thế nhưng nghe thấy lời của Mục Phi, nụ cười của ông ta lập tức cứng đờ lại, hơn nữa còn bị những lời nói vô lễ của Mục Phi chặn cho nghẹn họng. Ông ta mở to mắt nhìn Mục Phi, mặt đầy giận dữ. Ông ta không ngờ chiêu bài bản chắc ăn thế này lại bị Mục Phi từ chối. Nhất thời, Ngô Văn Toàn hoàn toàn không biết nên dùng lý do gì để khuyên Mục Phi quay về nữa.

Mà chiêu mềm không được, Ngô Văn Toàn không còn cách nào khác, đành phải đổi sang cứng rắn. Ông ta thay đổi hình tượng ôn hòa nhã nhặn vừa nãy, mặt sầm xuống ngay lập tức, cách nói chuyện cũng trở nên cứng cỏi, “Mục Phi, dù thế nào đi nữa tôi cũng là hiệu trưởng một trường, đối xử với cậu chân thành khách khí thế này đã là quá nể mặt rồi. Cậu nói chuyện với tôi tốt nhất nên khách khí một chút, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu…”

“Ha ha, sao thế? Cuối cùng cũng nhịn không nổi, muốn lộ nguyên hình rồi à?” Mục Phi ngồi trên ghế, vắt chéo chân nhìn vị hiệu trưởng cũ này, “Ngô Văn Toàn, ông đừng nói mấy lời vô tác dụng đó nữa được không? Hướng trước tôi đi học ở trường ông, ông quản tôi thì cũng thôi đi, nhưng bây giờ tôi không còn là học sinh Bát Trung của ông nữa, ông có tư cách gì mà quản tôi?”

“Ngô Văn Toàn, ông tự nhìn lại mình xem, có mất mặt không? Hả? Có mất giá không? Lúc trước tôi nhớ rất rõ ràng, ông và Vu Quốc Phát lúc muốn đuổi học tôi, cái vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt, kiêu ngạo hách dịch đó kìa. Hận không thể miêu tả tôi thành tội phạm tày trời, kẻ bán nước cầu vinh giống như Hán gian vậy. Thế nhưng bây giờ thì sao? Các người đuổi tôi rồi, chẳng lẽ không nên cao hứng lắm sao, chẳng lẽ không nên ăn mừng sao? Nhưng tại sao các người lại hối hận? Sao lại quay đầu cầu xin tôi quay lại Bát Trung chứ?…”

Mục Phi nói, rít một hơi thuốc, ngạo mạn phả ra một ngụm khói. Cậu hệt như giáo viên đang quở trách học sinh vậy, mà cảnh tượng này chính là phiên bản sao chép y đe lúc Mục Phi bị khiển trách trước kia, chỉ có điều đã đổi ngược tình cảnh của hai người lại. Trước kia là Ngô Văn Toàn quở trách Mục Phi, bây giờ lại thành Mục Phi quở trách Ngô Văn Toàn.

Ngô Văn Toàn đường đường là hiệu trưởng, ở trong trường ai gặp ông ta mà chẳng cung kính, bình thường chỉ có ông ta mắng người khác, làm gì có chuyện người khác mắng ông ta? Mà hôm nay, ông ta lại bị một học sinh mắng cho té tát, lại còn là kiểu chỉ thẳng vào mũi mà mắng, ông ta làm sao nhịn cho nổi.

Cho nên, Mục Phi mới nói được ba bốn câu, ông ta đã cảm thấy trong lòng như lửa đốt, không nhịn được nữa.

“Cậu câm miệng lại cho tôi…” Ngô Văn Toàn vung tay lên, cắt ngang lời Mục Phi, trừng trừng nhìn Mục Phi bằng cả hai mắt, “Cho dù cậu bị đuổi học có oán hận, thì đó cũng là chuyện của Vu Quốc Phát, không liên quan gì đến tôi, đừng có trút cái tính khí thối tha đó lên người tôi. Không nói gì thêm nữa, hôm nay tôi chỉ hỏi một câu, cậu, rốt cuộc có về Bát Trung hay không? Về Bát Trung, có điều kiện gì cứ nói, còn nếu không về, thì cậu cũng tự nghĩ cho kỹ xem mình có gánh nổi hậu quả đó không.”

“Sao nào, dụ dỗ không thành, định giở trò uy hiếp à?” Mục Phi cũng lạnh lùng nhìn Ngô Văn Toàn, “Đã ông dứt khoát như vậy, vậy tôi cũng không nhiều lời với ông nữa. Ngô Văn Toàn, tôi nói cho ông biết, đuổi tôi khỏi Bát Trung, dễ lắm, các người đã làm được rồi. Nhưng bảo tôi quay về, nằm mơ đi giữa ban ngày!!”

Cho dù tôi Mục Phi không phải nhân vật lớn lao gì, chỉ là một học sinh nghèo. Nhưng học sinh nghèo cũng có tôn nghiêm của riêng mình. Người tôn trọng tôi một thước, tôi tôn trọng người một trượng. Lúc tôi ở dưới tay ông, ông chưa từng cho tôi sự tôn trọng tương xứng, bây giờ dựa vào cái gì mà đòi tôi phải tôn trọng ông?

Vậy mà còn định dùng ba mươi nghìn tệ đó để dụ dỗ tôi về Bát Trung, ông đường đường là hiệu trưởng mà làm ra chuyện thế này, có buồn cười không? Có mất mặt không? Đừng nói là ba mươi nghìn tệ keo kiệt của ông, cho dù là ba trăm nghìn, ba triệu, tôi cũng không thể nào quay về. Tôi không phải nô bộc nô dịch để các người lúc cần thì gọi đến, lúc không cần thì đuổi đi.”

“Tôn nghiêm của tôi, không hề rẻ mạt như vậy!!” Mục Phi nói đến đây, không kìm được giáng một tay vỗ lên bàn, phát ra tiếng “bốp” một tiếng.

Mà chính tiếng động này đã kéo Ngô Văn Toàn đang trong cơn giận dữ hoàn hồn trở lại, ông ta bình tĩnh lại một chút, lập tức cảm thấy phiền muộn.

Hỏng rồi, rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này? Sao lúc nãy lại không nhịn được mà đi đôi co với thằng ranh này cơ chứ? Thằng ranh này rõ ràng là kiểu điển hình ăn mềm không ăn cứng, phen này tiêu thật rồi.

Ngô Văn Toàn thầm nghĩ, trong lòng rối rắm khôn thôi, không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía Mục Phi, mà cái nhìn này lại khiến ông ta ngẩn người ra. Lúc này ông ta mới phát hiện, học sinh trước mắt này thay đổi quá lớn rồi.

Nửa năm trước khi ông ta nhìn thấy cậu ta, cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ nửa lớn nóng nảy bốc đồng mà thôi. Vào lúc đó, ấn tượng mà Mục Phi để lại cho Ngô Văn Toàn giống như một đống củi khô, tùy tiện nói hai câu là có thể châm cháy, hoàn toàn chẳng có tâm cơ gì sất.

Thế nhưng vào lúc này, tên nhóc trước mắt lại cho người ta cảm giác giống như một vũng nước sâu thẳm, bề mặt phẳng lặng vô cùng, nhưng chẳng biết bên dưới ẩn giấu thứ gì, sâu đến nhường nào, dường như cho dù bản thân có ném xuống bao nhiêu thứ đi nữa cũng chẳng thể khơi gợi lên dù chỉ một chút gợn sóng.

Đứa trẻ này, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì thế, sự trưởng thành của cậu ta… quá nhanh rồi…

Cho đến tận lúc này, ông ta mới phát hiện ra dường như mình đã phạm một sai lầm lớn. Ông ta vẫn luôn coi Mục Phi như một học sinh cấp ba bình thường, nhưng bây giờ xem ra, ông ta đã sai bét nhè rồi. Sự trầm ổn toát lên trên người cậu ta tuyệt đối không phải thứ mà một đứa trẻ bình thường có được, đứa trẻ này trưởng thành hơn các bạn đồng lứa quá nhiều, ngay từ đầu lẽ ra ông ta nên coi cậu ta như một người trưởng thành để đối đãi rồi mới phải.

Nhưng bây giờ có hối ngộ cũng đã muộn. Ông ta thừa biết muốn dựa vào việc dẻo mỏ để khuyên Mục Phi quay đầu là chuyện hoàn toàn không thể.

Mục Phi nhìn Ngô Văn Toàn đang thở dài không nói gì ở đó, trong lòng không kìm được dâng lên một tia cười nhạo. Sớm biết thế này, hà tất lúc đầu phải làm thế.

“Hiệu trưởng Ngô vĩ đại, câu hỏi của ông tôi đã cho đáp án rồi, xin phép. Hy vọng sau khi đuổi tôi cái kẻ kéo chân sau này đi, kết quả thi đại học năm nay của Bát Trung có thể bước lên một tầm cao mới, ha ha…” Mục Phi nói xong, dập tắt điếu thuốc, đứng dậy đi ra ngoài.

“Haiz.”

Ngô Văn Toàn sao lại không nghe ra ý châm chọc trong lời nói của Mục Phi, lúc này trong lòng ông ta hối hận khôn nguôi. Nếu không phải vì bản thân nhất thời hồ đồ, nhẹ dạ tin lời Vu Quốc Phát và Vương Xuân Lan đó, thì sao lại dẫn đến cục diện như ngày hôm nay? Tự tay đẩy một hạt giống tốt không chỉ đúp hai giải thủ khoa mà còn là học sinh toàn tài cả thể thao lẫn văn nghệ sang cho người khác? Ngô Văn Toàn hận biết bao nhiêu.

Thế nhưng ông ta biết, trải qua chuyện ngày hôm nay rồi, nếu muốn khuyên Mục Phi về trường nữa thì đã là chuyện không thể, ông ta cũng chỉ đành trơ mắt nhìn học sinh có thể mang lại cho mình tiền đồ, danh tiếng và thành tích bỏ đi mà thôi.

Đúng lúc Mục Phi bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, cửa phòng hiệu trưởng bị gõ vang, sau đó một nam hai nữ đi vào.

Người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, hói đầu, bụng phệ. Người phụ nữ đi ở phía trước khoảng hơn ba mươi, xách theo một chiếc túi nhỏ, dáng người thẳng thắn, dung mạo xinh đẹp, trên người mang theo khí chất văn nghệ. Mà cô gái đi ở phía sau cùng kia lại vô cùng xinh đẹp, trên người phảng phất hơi thở cổ điển đậm nét, như thể tiên nữ lạc xuống trần gian, khoác lên mình trang phục của người hiện đại vậy. Đáng chú ý là, cô gái này vốn dĩ trên mặt mang theo sự u sầu phảng phất, đôi mày liễu nhíu lại, nhưng vừa nhìn thấy Mục Phi đang đi tới từ phía đối diện, lập tức tựa như mây tan thấy ánh mặt trời, nỗi buồn phiền thoáng chốc tan biến, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng.

Người đàn ông đi đầu này tự nhiên là chủ nhiệm giáo vụ Vu Quốc Phát rồi. Lúc này hắn ta đã chẳng còn cái vẻ hách dịch hung hăng như trước nữa. Vừa nhìn thấy Mục Phi, ánh mắt có chút né tránh. Bây giờ vì chuyện của Mục Phi, hắn ta đã trở thành kẻ địch chung của một nửa giáo viên khối mười hai, đi đến đâu cũng nghe thấy những lời bóng gió châm chọc và mỉa mai, ngay cả chỗ dựa của hắn ta là hiệu trưởng Ngô Văn Toàn cũng mặc kệ hắn ta, bây giờ hắn ta còn dám hách dịch ở đâu nữa?

Còn cô gái đi đằng sau, tự nhiên chính là hoa khôi cổ điển của Bát Trung - Ninh Tử Tiêm. Vốn dĩ lúc trước hễ cứ nghĩ đến chuyện Mục Phi bị đuổi học, sau này không gặp lại cậu nữa là trong lòng cô lại thấy hụt hẫng. Mặc dù hôm nay cô biết thầy giáo Lưu Khắc Kỳ đã tìm cậu về, thế nhưng Ninh Tử Tiêm cũng chẳng ôm mấy hy vọng, bởi vì qua khoảng thời gian tiếp xúc này, cô cũng phần nào hiểu được tính cách của người sau. Cô biết Mục Phi chính là kiểu người đã nhắm trúng chuyện gì thì mười con trâu cũng không kéo lại được, cái tính tình bướng bỉnh đó. Với mức độ trở mặt của cậu với Vu Quốc Phát và Ngô Văn Toàn, Ninh Tử Tiêm không cho rằng Mục Phi sẽ thèm đếm xỉa đến hai người này.

Mà lúc này vừa nhìn thấy Mục Phi, bản thân cô cũng không biết vì sao, tựa như mảnh đất khô cằn bỗng đổ xuống trận mưa phùn, quả thực mừng rỡ khôn xiết, khóe môi không kìm được mỉm cười.

Mục Phi liếc nhìn Vu Quốc Phát, khinh miệt hừ nhẹ một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía Ninh Tử Tiêm, mỉm cười xua tay, “Hi, bạn học Tử Tiêm, lâu lắm không gặp, dạo này vẫn tốt chứ?”

Nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của Mục Phi, Ninh Tử Tiêm chỉ cảm thấy trong lòng như hoa nở vậy, thậm chí còn cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, đỏ mặt rồi. Cô mỉm cười cúi thấp đầu, đáp lại một câu, “Lâu… không gặp…”

Ninh Tử Tiêm vốn dĩ đã cực kỳ xinh đẹp, lại thêm cái vẻ đỏ mặt này nữa quả thực vô cùng kiều diễm động lòng người, nhìn đến mức Mục Phi không kìm được dâng lên một luồng xao xuyến trong lòng.

Thế nhưng Mục Phi nhìn thấy vẻ bề ngoài của Ninh Tử Tiêm, lại không thể nghe thấy tiếng lòng của cô.

Cậu bị đuổi học, dứt khoát bỏ đi một cách triệt để, lần này đến lượt tôi muốn gặp cậu cũng chẳng có lý do gì, cậu bảo tôi làm sao có thể tốt cho đành chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:368
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.