Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 339
Tính sổ (5 ngày 1 chương)

❊ ❊ ❊

"Chưa nhìn ra đấy, bố cậu thật sự có đường tiến tài mà..." Mục Phi cười lạnh nói.

"Đem những nơi bố cậu cất giấu đồ quan trọng nói ra hết đi, tôi sẽ cân nhắc..."

"Tôi, tôi đều nói rồi, anh có thể tha cho tôi chưa?" Lỗ Văn Kiệt dò xét hỏi.

"Tôi, tôi đều nói rồi, anh có thể tha cho tôi chưa?" Lỗ Văn Kiệt dò xét hỏi.

Mục Phi nhìn Lỗ Văn Kiệt, lại nhìn Miêu Dịch, "Nể tình hai người rất ngoan ngoãn, tôi cho hai người một cơ hội, đem những nơi cất tiền, sưu tầm đồ vật quý giá trong nhà nói hết cho tôi nghe, có lẽ khi tôi thấy thỏa mãn, có thể tha thứ cho hai người..."

"Tôi có nói cho các anh cũng vô ích, đồ đạc của bố tôi đều cất trong két sắt, mật khẩu ngoài ông ấy ra, đến tôi và mẹ còn không biết, trực tiếp đòi tiền chuộc từ bố tôi chẳng phải tốt hơn sao?" Lỗ Văn Kiệt khó hiểu nói.

"Bốp!" Lỗ Văn Kiệt ăn ngay một bạt tai lên mặt.

"Cậu coi tôi ngu chắc, bố cậu làm hình sự đấy, tôi đòi tiền chuộc ông ấy, chẳng phải tự tìm rắc rối sao?" Mục Phi trừng mắt nhìn Lỗ Văn Kiệt nói.

"Hai người chỉ việc khai ra địa điểm, ai viết nhiều hơn, tôi càng hài lòng, người đó chịu ít khổ hơn. Nhớ lấy, đừng có dở trò với tôi, chốc nữa trời tối tôi sẽ cho người đi kiểm tra, ai dám đưa thông tin giả cho tôi, thì đừng hòng thấy mặt trời mọc ngày mai..."

Hai người run rẩy, liên tục lắc đầu, "Không dám, không dám."

Mục Phi quay đầu nhìn Hồng Tố Phân, "Hồng tổng, đưa giấy bút cho bọn chúng, bảo chúng viết."

Hồng Tố Phân tự mình đi lấy bút và giấy đưa cho hai người, bảo họ lần lượt viết ra. Hai phút sau, Lỗ Văn Kiệt viết xong trước, đưa vào tay Mục Phi, "Tam, Tam ca, những gì em biết chỉ có thế này thôi." Sau đó, Miêu Dịch cũng đem những thứ mình viết giao cho Mục Phi.

Mục Phi cầm tờ giấy hai người viết lướt qua một lượt, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh, hai đứa ngốc này vì sự an toàn của bản thân mà thực sự bán đứng cả bố ruột.

Những gì hai người viết không nhiều, Miêu Dịch viết vị trí của ba chiếc két sắt, còn Lỗ Văn Kiệt viết hai nơi. Lúc ấy cả hai đều bị dọa sợ mất mật, cho nên Mục Phi cũng không sợ bọn chúng chơi xỏ.

Mục Phi gấp tờ giấy lại làm ba làm bốn đút vào túi, ngậm thuốc lá nhìn hai người với vẻ mặt lạnh lùng.

"Bọn tôi đều làm theo yêu cầu của anh rồi, anh nên thả tụi tôi đi chứ?" Lỗ Văn Kiệt hỏi.

"Phù," Mục Phi nhả ra một vòng khói, "Đáng lẽ ra, tôi nên thả hai người đi, nhưng cứ nghĩ đến việc chị em nhà tôi suýt bị hai tên cặn bã các người hủy hoại, nếu các người không phải trả giá một chút thì trong lòng tôi không thoải mái cho lắm..."

Hai người giật mình sợ hãi, run lẩy bẩy nói, "Bọn tôi đều làm theo yêu cầu của anh rồi, anh, anh không được nuốt lời đấy..."

Lỗ Văn Kiệt mới nói được nửa câu đã bị Mục Phi giơ tay ngắt lời, "Được, tôi nghĩ ra một phương pháp chiết trung rồi..."

Nói đoạn, hắn nhìn hai người vài lần, giơ hai ngón tay chỉ vào họ.

"Hai người các cậu, tôi chỉ có thể thả một người đi, người còn lại phải ở lại đây. Còn ai đi ai ở, tự các cậu thương lượng lấy."

Lỗ Văn Kiệt và Miêu Dịch nhìn nhau, run rẩy nói, "Mày, mày có ý gì?"

Mục Phi mỉm cười, chỉ vào hai kẻ đó, "Ý gì mà còn chưa hiểu à? Rất đơn giản, chính là hai người các cậu... chỉ có thể sống một người..."

"Hai cậu không phải bạn thân sao? Vậy thì xem ai đại công vô tư nhường cơ hội sống sót cho đối phương đi..." Mục Phi thản nhiên nói, trên mặt còn mang theo nụ cười nhạt, tựa như đang nói đến tình tiết trong phim vậy.

Chu Hải Bân khi còn làm lính đã sớm quen mắt với đủ loại cái chết, đối với chuyện này sớm đã thành thói quen, chỉ liếc nhìn Mục Phi một cái rồi tiếp tục đứng xem kịch vui bên cạnh.

Còn Hồng Tố Phân nhìn thủ đoạn của Mục Phi thì che miệng kinh ngạc không thôi. Cô nhìn nụ cười của Mục Phi, liền nhớ đến một bộ phim nước ngoài từng xem tên là "Nụ cười ác ma".

"Nhanh lên, thương lượng đi. Đương nhiên, nếu hai người không thương lượng được, thì dùng vũ lực giải quyết cũng được. Ai giết được đối phương, thì người còn lại cũng có thể sống sót, rất dễ giải quyết mà?" Mục Phi nói xong liền liếc nhìn đồng hồ, "Tôi không có nhiều thời gian chơi đùa với các cậu đâu, nếu năm phút nữa vẫn chưa có kết quả, vậy thì tôi sẽ tung đồng xu quyết định ai sống ai chết đấy. Hay là ra tay trước chiếm thế cường điệu nhỉ..."

Nghe thấy lời Mục Phi, Lỗ Văn Kiệt quay đầu nhìn Miêu Dịch, vừa định dò hỏi ý kiến đối phương, lại thấy Miêu Dịch như bay lao bổ về phía mình, dùng sức siết chặt lấy cổ cậu ta, "Lỗ thiếu, chẳng phải mày vẫn luôn nói coi tao là anh em hay sao? Đã như vậy, thế thì mày nhường cơ hội sống sót cho tao đi, mày cứ yên tâm, sau này bố mẹ mày già rồi, tao sẽ giúp mày nuôi dưỡng bọn họ..."

Đôi mắt Miêu Dịch đỏ ngầu, trợn trừng nhìn Lỗ Văn Kiệt. Trong lòng hắn nghĩ: Mày chết còn hơn tao chết, đừng trách anh em tao không trượng nghĩa. Nghĩ đoạn, lực ở tay càng lúc càng mạnh.

Mắt Lỗ Văn Kiệt cũng trừng to hết cỡ, vẻ mặt đầy khó tin, cậu ta có chút không thể tin nổi. Miêu Dịch vừa rồi còn xưng anh gọi em với mình, vậy mà lại chẳng nói hai lời đã muốn bóp chết cậu ta.

"Hừm hừm... ặc..."

Lỗ Văn Kiệt liều mạng giãy giụa, dùng đấm nện túi bụi vào Miêu Dịch, thế nhưng Miêu Dịch đè chặt cậu ta xuống đất, thể hình hai người kẻ tám lạng người nửa cân, sức lực tương đương, cậu ta căn bản không tài nào giãy ra nổi.

Lỗ Văn Kiệt trơ mắt nhìn đôi mắt Miêu Dịch đỏ vằn, mang theo vẻ mặt hung ác nhìn chằm chằm mình, trong lòng tràn ngập hận thù. Không ngờ Miêu Dịch này vẫn luôn tỏ ra là kẻ dưới, bình thường vô cùng cung kính với mình, luôn nở nụ cười đón tiếp, kết quả đến thời khắc mấu chốt lại không chút do dự hạ sát thủ với mình. Thật là biết người biết mặt không biết lòng, cậu ta hận, hận bản thân sao lúc nãy không ra tay trước, nếu cho cậu ta thêm một cơ hội nữa, cậu ta nhất định sẽ giết chết kẻ vô tình vô nghĩa này.

Lỗ Văn Kiệt càng nghĩ càng không cam lòng, thế nhưng cậu ta lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể trừng trừng nhìn Miêu Dịch, trong đầu càng lúc càng choáng váng.

Thế nhưng ngay khi cậu ta sắp mất đi ý thức, bỗng nhiên chạm phải thứ gì đó, hình như là một con dao găm. Cậu ta như nhìn thấy hy vọng, chộp lấy dao găm rạch thẳng lên mặt Miêu Dịch.

"Xoẹt!!"

"Tẹt!!" Miêu Dịch kêu thảm một tiếng, lật người ngã lăn sang một bên, nhát dao vừa rồi của Lỗ Văn Kiệt đã chém trúng cổ hắn.

"Phù hộc" Lỗ Văn Kiệt lật người đứng phắt dậy, tham lam thở hổn hển. Nhìn lại trong tay, hóa ra là một con dao găm dài hơn hai mươi phân, cúi đầu nhìn xuống lần nữa, Miêu Dịch đang ôm cổ lăn lộn qua lại, rõ ràng đã bị trọng thương.

Nếu là trước đây, với tính cách của cậu ta thì sớm đã sợ chết khiếp rồi, nhưng nghĩ đến kẻ này, bản thân đối xử với hắn như anh em ruột thịt, vậy mà hắn lại phản bội mình, còn muốn giết mình, tức thì một ngọn lửa giận trong lồng ngực cuồn cuộn bùng cháy, dập thế nào cũng không tắt. Đó chính là ngọn lửa của sự thù hận.

"Đồ khốn! Ông đây giết mày!!"

Lỗ Văn Kiệt gào lên, lao bổ tới, đè ngửa lên người Miêu Dịch chém điên cuồng, liên tục chém rồi đâm, phải tới hơn chục nhát mới dừng tay. Quá trình đó vô cùng đẫm máu, ngay cả tên bảo vệ như Đồ Đại Hải cũng không nhịn được mà nhíu mày, Hồng Tố Phân thậm chí còn nôn ọe một tiếng, chạy vụt vào nhà vệ sinh.

Đến khi Lỗ Văn Kiệt trút hết ngọn lửa giận trong lòng, Miêu Dịch đã nằm bất động, toàn thân đẫm máu, trừng trừng mở to hai mắt, dáng vẻ chết không nhắm mắt.

"A!!" Lỗ Văn Kiệt sợ hãi thét lên một tiếng, vội vàng lùi lại mấy bước, "Tôi, tôi, tôi giết người rồi ư?"

"Choang!!" Con dao cũng rơi xuống đất.

"Bốp! Bốp! Bốp!"

Ba tiếng vỗ tay khoan thai vang lên, Lỗ Văn Kiệt quay đầu nhìn lại, Mục Phi đang cầm điện thoại quay về phía mình, đã ghi lại toàn bộ sự việc này. Hắn ngước mắt nhìn Lỗ Văn Kiệt, khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười giễu cợt, "Không ngờ Lỗ thiếu lại là một kẻ nhẫn tâm đến vậy, ngay cả anh em của mình cũng xuống tay được."

Mục Phi vừa nói, vừa mở đoạn video hoàn chỉnh này ra, giống như đang khoe báu vật, tua nhanh cho Lỗ Văn Kiệt xem lại một lượt.

Đoạn video này, bắt đầu từ lúc bọn chúng cung khai hành vi tham ô hối lộ của bố ruột, cho đến khi Lỗ Văn Kiệt giết chết Miêu Dịch. Đoạn đầu là ghi âm, đoạn sau là quay hình, trọn vẹn từng chút một, không sót một giây nào.

“Lỗ Văn Kiệt, chỗ dựa của mày chẳng phải là ông bố cảnh sát trưởng của mày sao? Đoạn video và ghi âm này mà bị tung ra, ông ta không những không bảo vệ được mày, mà ngay cả bản thân cũng khó tránh khỏi kiếp tù tội. Ai gia, cầm trong tay thứ quan trọng thế này, thật không biết nên xử lý thế nào cho phải đây...” Mục Phi ra vẻ khó xử.

“Bộp tộp!”

Nhìn đoạn video mình giết người trong tay Mục Phi, Lỗ Văn Kiệt mềm nhũn ngồi sụp xuống đất. Cậu ta biết, bản thân lúc này chẳng khác nào con cá trên thớt, mặc cho người ta mổ xẻ. Giết người vốn là chuyện lớn, lại thêm kẻ cậu ta giết lại là con trai cục trưởng cục công nghiệp thương mại, cho dù bố cậu ta có năng lực đến đâu cũng không bảo vệ nổi cậu ta, huống chi bố cậu ta còn đang lo thân chưa xong.

Cậu ta hối hận đến ruột gan đứt từng khúc, sao bản thân lại không mở mắt mà chọc phải một kẻ tàn độc thế này. Không, hắn ta căn bản không phải con người, hắn chính là ác ma. Ở trong tay hắn, cậu ta hoàn toàn bị đùa giỡn trong lòng bàn tay, đến một chút đường phản kháng cũng không có.

“Không phải anh nói hai người chỉ thả một người đi sao? Vẫn không chịu tha cho tôi à?” Lỗ Văn Kiệt nhìn Mục Phi, thở hổn hển nói, trong giọng điệu mang theo vài phần cầu xin.

“Được, tôi tha cho cậu, nhưng còn một yêu cầu cuối cùng, nếu cậu đáp ứng được, lập tức có thể rời đi...”

Nghe lời Mục Phi, Lỗ Văn Kiệt đành bất lực thở dài, “Tôi còn lựa chọn nào khác sao? Anh có lời gì thì cứ nói...” Lỗ Văn Kiệt đời nào tin lời Mục Phi lại đơn giản như vậy.

“Rất đơn giản, làm chó cho tôi...”

Mục Phi nói rồi lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, “Chỉ cần cậu nghe lời tôi, sau này tôi có việc tìm cậu, cậu làm cho tôi đâu ra đấy, tôi bảo đảm, chuyện hôm nay sẽ không có người thứ hai biết được, hơn nữa đoạn video này cũng sẽ không rơi vào tay kẻ khác. Đến lúc đó, bố cậu vẫn là đại đội trưởng, cậu vẫn là Lỗ gia thiếu gia. Đồng thời, nếu Lỗ thiếu cậu gặp phải rắc rối mà bố cậu cũng không giải quyết nổi, tôi không ngại thỉnh thoảng giúp cậu một tay. Thế nào, giao dịch này quá hời chứ?”

“Thật chứ?” Nghe Mục Phi nói vậy, Lỗ Văn Kiệt đầy vẻ khó tin, “Anh thật sự bằng lòng tha cho tôi?”

“Đương nhiên là thật rồi...” Mục Phi cười như không cười, “Dẫu sao loại người như chúng tôi có rất nhiều kẻ thù, mạng lưới tình báo hắc đạo có linh thông thế nào cũng không lợi hại bằng cảnh sát được. Hơn nữa, bố cậu dẫu sao cũng là đại nhân vật dưới một người trên vạn người ở Tân Nam, nhân mạch của ông ta đối với tôi cũng rất hữu dụng...”

“Được, tôi đồng ý với anh, sau này anh có việc gì cần tôi làm, tôi nhất định sẽ cố hết sức, nhưng anh cũng phải bảo đảm, đoạn video đó không được phát tán ra ngoài...” Lỗ Văn Kiệt nói.

“Đó là đương nhiên, suy cho cùng các người tốt thì tôi mới có lợi, hơn nữa cậu làm việc cho tôi cũng không phải làm không công, thế nào cũng phải cho mười vạn hai chục vạn làm quà tỏ lòng. Nhưng tất cả những điều này đều có một tiền đề, đó chính là cậu phải ngoan ngoãn, làm một con chó ngoan...” Mục Phi trừng mắt nhìn Lỗ Văn Kiệt nói.

Lỗ Văn Kiệt nhìn ánh mắt Mục Phi, không giấu nổi chút ý định phản kháng nào, đành gật đầu. Nhưng dường như nhớ ra điều gì, sắc mặt lại ỉu xìu xuống, “Nhưng Miêu Dịch đã chết rồi, bố hắn chức vụ cũng không nhỏ, nhất định sẽ không bỏ qua đâu, cái này tôi... tôi phải giải thích thế nào đây...”

Đúng vậy, đối với Lỗ Văn Kiệt mà nói, mặc dù bố cậu ta chức vị rất cao, nhưng nhân mạch của bố Miêu Dịch lại rộng hơn bố cậu ta một chút. Nếu để ông ta biết chính Lỗ Văn Kiệt đã giết con trai mình, nhất định sẽ không dễ dàng tha cho cậu ta đâu.

“Yên tâm...” Đúng lúc này, Mục Phi lên tiếng. Hắn cười thản nhiên, dường như hoàn toàn không để những chuyện này vào tâm trí, “Đã cậu chọn làm chó của tôi, thì chủ nhân như tôi ít nhiều gì cũng phải che chở cho cậu một chút. Chuyện hôm nay, tôi đã nghĩ ra cách rồi.”

“Cậu cứ làm theo lời tôi bảo, chuyện này tôi sẽ dẹpm yên cho cậu...” Mục Phi nói, giọng điệu tràn ngập sự tự tin.

---❊ ❖ ❊---

Mục Phi căn dặn một hồi, bảo Lỗ Văn Kiệt ở lại trong phòng, còn mình hắn cùng Hồng Tố Phân và Chu Hải Bân bước ra ngoài.

“Tam ca, tên Lỗ Văn Kiệt này, liệu có thật sự nghe lời không? Hắn quay về rồi, sẽ không tìm chúng ta gây phiền phức chứ?” Hồng Tố Phân rảo bước đuổi theo Mục Phi hỏi.

Mục Phi lại cười lạnh hai tiếng, “Chỉ có người chết mới không gây phiền phức.”

“Hả?!” Hồng Tố Phân sợ hãi che miệng lại, sau đó nhỏ giọng nói, “Tam, Tam ca, không phải anh nói sẽ tha cho hắn sao?”

“Tha cho hắn ư? Ý nghĩ này ngây thơ quá rồi đấy...” Mục Phi nói rồi dừng bước, quay đầu nhìn Hồng Tố Phân, “Trước kia, chính vì sự nhân từ mềm lòng của tôi đã mấy lần hại người nhà rơi vào hiểm cảnh, suýt mất mạng. Kể từ đó trở đi, đối với đối thủ, tôi chỉ có một tôn chỉ duy nhất, đó chính là đánh, đánh cho đến khi hắn vạn kiếp bất phục, cho đến khi không còn uy hiếp được tôi nữa thì thôi.”

“Còn Lỗ Văn Kiệt này, hiện tại tôi không động đến hắn, không phải vì tôi không dám, cũng không phải vì tôi mềm lòng, mà là bởi vì hắn vẫn còn giá trị lợi dụng. Trước khi hắn chết, phải vắt kiệt giá trị lợi dụng cuối cùng trên người hắn, thế mới gọi là tận dụng triệt để chứ, không phải sao?”

Mục Phi nói xong liền quay đầu nhìn Hồng Tố Phân, mỉm cười nhẹ, nhưng sao Hồng Tố Phân cứ cảm thấy nụ cười này đáng sợ thế nhỉ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:333
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.