Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 334
Khoảng thời gian vui vẻ của một gia đình

❊ ❊ ❊

Cậu hôm nay coi như có phúc lớn, tuyết rơi, Hứa Tiểu Manh hai người tuy độ tuổi khác nhau, nhưng đều là mỹ nhân vạn dã khiêu nhất (đẹp nhất trong vạn người), bất luận là dung mạo, khí chất hay vóc dáng, đều khiến người ta không thể soi mói ra chút sơ hở nào.

Kí tiện Mục Phi vốn đã sớm biết sức hấp dẫn của hai người này nên đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng hai người mặc đồ bơi, cậu vẫn không kìm được mà hai mắt sáng lên.

Hứa Tiểu Manh mặc một bộ đồ bơi liền thân tách rời. Thân trên là chiếc áo bơi tay lửng, thân dưới là chiếc quần bơi dáng dài đến đầu gối, áo bơi không tính là quá hở hang, nhưng mặc trên người cô bé lại vô cùng gợi cảm.

Đặc biệt là bầu ngực quá mức đẫy đà và chiếc bụng phẳng lì trắng trẻo không chút mỡ thừa, hai bộ phận này tạo thành một sự đối lập rõ rệt.

Chỉ nhìn bộ ngực của cô bé, sợ rằng ai cũng không thể ngờ được một bầu ngực lớn nhường này lại thuộc về một cô bé mười bốn tuổi, cảm giác ấy giống như trong quần áo cô bé giấu hai quả bóng bay cỡ trung vậy, bị lớp đồ bơi mỏng tang siết chặt lấy, phảng phất như chực chờ vỡ tung bất cứ lúc nào.

Lại nhìn chiếc bụng nhỏ của cô bé, lại trắng trẻo ***, dưới ánh nắng chiếu rọi, lấp lánh ánh sáng như ngọc đẹp, chiếc rốn nhỏ tinh tế không giống như có sẵn từ khi sinh ra, mà giống như được nghệ nhân tỉ mỉ điểm xuyết vậy.

Lúc ấy Mục Phi nhìn thấy cách ăn mặc này của Hứa Tiểu Manh liền hoài nghi, trong lòng thầm nghĩ con nhóc này gầy như thế, sao ngực lại to thế nhỉ? Chẳng lẽ những thứ cậu ăn, dinh dưỡng hấp thụ đều dồn hết vào chỗ đó rồi không biết?

Mà Tuyết tỷ cũng chói lóa không kém, chị mặc một thân áo bơi liền thân màu trắng sữa, áo bơi tuy hơi có vẻ bảo thủ, nhưng Tuyết tỷ dáng người rất cao, tay dài chân dài, thay bộ áo bơi này vào, đôi tay ngọc ngà và đôi chân thon dài mảnh mai hoàn toàn phơi bày trong không khí.

Chỉ dựa vào khuôn mặt tinh tế, vóc dáng thon thả của Tuyết tỷ, so với mấy cô người mẫu nổi tiếng trên mạng, ***, không nói là cầm chắc phần thắng, nhưng cũng tuyệt đối không kém chút nào.

"Hắc hắc..." Mục Phi cười dâm đãng, lúc thì nhìn Tuyết tỷ, lúc lại nhìn Hứa Tiểu Manh, trên mặt lộ ra nụ cười mãn nguyện.

Đúng lúc này, Hứa Tiểu Manh chạy tới, cười tủm tỉm chỉ vào chiếc cầu trượt xoắn ốc cao năm sáu mét ở góc hồ bơi nói: "Ca ca, Tiểu Manh muốn chơi cầu trượt..."

"Muốn chơi thì cứ đi chơi đi, không cần báo cáo với anh đâu..." Mục Phi xua xua tay đáp.

Hứa Tiểu Manh lại giấu một tay sau lưng, tay kia khẽ cắn ngón trỏ của bàn tay còn lại, lắc qua lắc lại, thẹn thùng nói: "Nhưng mà ca ca, Tiểu Manh chơi một mình chán lắm..."

Mục Phi cười, con nhóc này, muốn anh đi cùng thì cứ nói thẳng đi, còn phải vòng vo tam quốc nữa.

"Được, anh đi cùng em là được chứ gì?" Mục Phi cười đáp.

“Tuyệt quá, mau đi thôi……” Hứa Tiểu Manh vội vàng chạy tới, ôm chầm lấy cánh tay Mục Phi, mà cô bé ôm như vậy, bầu ngực đẫy đà vừa hay kẹp chặt lấy bắp tay của Mục Phi.

Mục Phi chỉ cảm thấy bắp tay mình bị kẹp giữa hai vật mềm mại, ấm áp, xúc cảm đó kỳ diệu không thể diễn tả bằng lời, trong đầu cậu không khỏi thoáng chốc tròng trọc, sống mũi cũng có chút nóng lên.

"Muốn chơi thì cùng chơi đi, Tuyết tỷ, chị cũng tới đi..." Mục Phi kéo thốc lấy Tuyết tỷ, rồi hét lên với mẹ mình: "Mẹ, mẹ có chơi không?"

Mẹ Mục Phi xua xua tay, cười nói: "Các con đi chơi đi, cái thân già chân tay già này của mẹ, không thèm ra mấy chỗ náo nhiệt cùng các con đâu."

Ba người leo thang lên cầu trượt, "Tiểu Manh, em lên trước đi..." Mục Phi nói.

“Được……” Hứa Tiểu Manh không khách khí, ngồi ở phía trên, vèo một tiếng trượt xuống, còn vừa chơi vừa hét lên: “Haha, vui quá đi……”

"Tuyết tỷ, đến phiên chị rồi..." Mục Phi lại nói với Tuyết tỷ.

Tuyết tỷ lại có chút ngại ngùng: "Tiểu Phi, chị lớn thế này rồi mà chơi cái này, có phải hơi... ấu trĩ quá không?"

"Có gì mà ấu trĩ chứ, em và chị tuổi xấp xỉ nhau, em chẳng phải cũng chơi đấy sao, em làm mẫu cho chị xem..." Mục Phi nói rồi ngồi lên cầu trượt, cũng trượt xuống theo.

Thế nhưng Tuyết tỷ vẫn chần chừ không chịu động đậy, lúc Mục Phi và Hứa Tiểu Manh lên lại, chị vẫn đứng nguyên ở đó.

"Tuyết tỷ, sao chị không chơi?" Mục Phi hỏi.

“Chị, chị có chút ngại ngùng……” Mặt Tuyết tỷ hơi ửng đỏ, nói, bản tính vốn dĩ của chị là kiểu người yên tĩnh, cho dù hồi nhỏ cũng chỉ chơi mấy thứ tĩnh mịch, hồi bé còn chưa từng chơi bao giờ, thế mà bây giờ lại bảo ra chơi, sao chị có thể mặt dày nổi.

“Tuyết tỷ chị sợ cái gì chứ? Ở đây làm gì có người ngoài……” Mục Phi vừa nói, vừa kéo phắt Tuyết tỷ về phía cầu trượt.

"Tỷ, chị không cần phải ngại đâu..." Mục Phi nói xong liền ngồi lên cầu trượt trước: "Chị ngồi lên đùi em, em đưa chị xuống..."

Nghe vậy, mặt Tuyết tỷ đỏ bừng, đúng lúc chị đang do dự, Mục Phi dùng sức kéo giật chị lại.

Tuyết tỷ bị Mục Phi ôm trọn vào ngực, hai người đều mặc đồ bơi, da thịt áp sát vào nhau, chị có thể cảm nhận rõ nhiệt độ và sức mạnh truyền từ người Mục Phi sang, bên cạnh niềm vui sướng, mặt lại đỏ bừng như lửa đốt.

Mà Mục Phi vốn không có ý định chiếm hờ hời, thế nhưng khi ôm thân hình kiều diễm của Tuyết tỷ vào lòng, cậu bắt đầu thấy phiền muộn, cậu phát hiện mình đã đánh giá quá cao định lực bản thân.

Vòng mông căng tròn vểnh cao của Tuyết tỷ vừa vặn ngồi lên chỗ tiểu Mục Phi, xúc cảm tuyệt diệu đó thật sự quá mức tuyệt vời, cộng thêm mùi hương thanh mát thoang thoảng cứ xộc vào mũi, thế là, Mục Phi không biết xấu hổ mà cứng lên rồi.

Tuyết tỷ chỉ cảm thấy có vật gì đó đang cấn vào mông mình, chị giật mình, nhưng sau đó phản ứng lại, tim đập nhanh như đánh trống, mặt đỏ tận gốc cổ.

Mẹ kiếp, Tuyết tỷ phát hiện ra rồi, lần này mất mặt lớn rồi.

Dù da mặt Mục Phi rất dày, nghĩ đến đây cũng không khỏi cảm thấy mặt nóng ran như lửa đốt, thế nhưng Tuyết tỷ vừa nãy vẫn còn rụt rè, lúc này đang ngồi trên người Mục Phi lại không hề đề cập đến chuyện không chơi nữa.

Chị không chịu xuống, Mục Phi cũng không thể đuổi chị đi, đành cắn răng trượt xuống.

"Cái đó, Tuyết tỷ, em trượt xuống đây nhé..." Mục Phi vì che giấu sự ngượng ngùng nên lắp bắp lên tiếng.

"Ừ!" Tuyết tỷ gật đầu, Mục Phi có thể thấy chiếc cổ ngọc ngà thon dài của chị cũng đang ửng đỏ.

Đúng lúc Mục Phi chuẩn bị trượt xuống thì Hứa Tiểu Manh lại trượt xong một vòng trèo lên, vừa thấy Mục Phi đang ôm Tuyết tỷ liền vội vàng chạy tới, ôm lấy cánh tay Mục Phi làm nũng nói: "Tiểu Manh cũng muốn chơi cùng..."

"Vậy Tiểu Manh, em ngồi lên đùi Tuyết tỷ đi, anh đèo hai người..." Mục Phi nói.

Sau đó Mục Phi cảm thấy trọng lượng lại tăng thêm một chút, Hứa Tiểu Manh ngồi trên đùi Tuyết tỷ, Tuyết tỷ ngồi trên đùi Mục Phi, Mục Phi ở dưới cùng dùng sức ôm chặt lấy Hứa Tiểu Manh.

“Đi thôi, xuống đây……” Mục Phi nói rồi dịch người về phía trước, ba người cùng trượt xuống, sau khi lượn qua mấy vòng, tiếng “bủm” một tiếng, tất cả cùng rơi tõm xuống nước.

“Tõm!”

Hứa Tiểu Manh bỗng chốc đứng phắt dậy từ dưới nước, cười khúc khích nói: "Haha, vui quá đi, Tiểu Manh vẫn muốn chơi nữa, ca ca, anh mau lên đi..." Nói xong lại lật đật leo thang trượt lên.

Hôm nay tâm trạng Mục Phi vốn đang đè nén, giờ phút này nhìn thấy Hứa Tiểu Manh vui vẻ như vậy, tâm trạng cậu cũng tốt lên rất nhiều: "Tiểu Manh em đi từ từ thôi, anh lên ngay đây..."

Đúng lúc Mục Phi muốn bước đi thì phát hiện cổ tay bị một đôi tay ngọc mảnh mai nắm lấy, chỉ thấy Tuyết tỷ mặt hơi ửng đỏ nhìn mình: "Tiểu, Tiểu Phi, chị, chị cũng muốn chơi nữa..."

Trên mặt Mục Phi lộ ra nụ cười: "Vậy còn đợi gì nữa? Đi thôi..."

Tuyết tỷ vốn dĩ có chút câu nệ, dường như không buông bỏ được cái giá của người làm chị, thế nhưng sau khi chơi vài lần thì đã chơi đến bến luôn rồi, cùng đùa giỡn, cùng cười nói với Mục Phi và Tiểu Manh, Mục Phi hầu như chưa từng thấy Tuyết tỷ cười rạng rỡ đến thế bao giờ.

Khoảng thời gian tiếp theo, Mục Phi hoàn toàn phục vụ Tuyết tỷ và Hứa Tiểu Manh, để họ cưỡi lên con ngựa gỗ, Mục Phi giúp xoay vòng, chơi súng nước, đánh trận giả dưới nước cùng họ, mệt thì nghỉ ngơi một lát, có sức lại chơi tiếp, cứ lặp đi lặp lại như thế, giày vò hơn một tiếng đồng hồ, Tuyết tỷ và Hứa Tiểu Manh cuối cùng cũng cạn sạch thể lực, không chơi nổi nữa, thế nhưng nhìn từ nét mặt của họ thì có thể thấy họ rất vui vẻ.

Lúc này, Mục Phi nằm dài trên chiếc ghế dài, Hứa Tiểu Manh lười biếng nằm úp trên bụng cậu, nhắm nghiền mắt bất động, y hệt như một chú mèo con vừa phơi nắng xong.

"Thế nào, Tiểu Manh? Hôm nay vui chứ?", Mục Phi dùng ngón tay khều khều chiếc mũi nhỏ tinh tế của Hứa Tiểu Manh hỏi.

"Vừm, hôm nay Tiểu Manh vui lắm..." Hứa Tiểu Manh mắt cũng không thèm mở, trên gương mặt xinh đẹp lại nở nụ cười ngốc nghếch, lười biếng đáp.

Mục Phi quay đầu nhìn sang Tuyết tỷ đang nằm ở chiếc ghế bên cạnh, lại phát hiện chị đang nhìn chằm chằm vào mình, Mục Phi cười tủm tỉm: "Tuyết tỷ, chị cũng vui lắm phải không?"

Tuyết tỷ nở nụ cười ấm áp như ánh nắng tháng Năm trên mặt, khẽ gật gật đầu.

Mục Phi vừa định hỏi mẹ mình, mẹ cậu đã cất lời trước, cười nói: "Không cần hỏi mẹ đâu, mẹ thấy các con chơi vui là mẹ vui rồi..."

"Đúng thế, một nhà mà có thể thường xuyên ra ngoài chơi thế này, quả thực là một loại hưởng thụ nha!!" Nghe vậy, Mục Phi thở dài một tiếng, cảm khái nói.

Đúng lúc này, Hứa Tiểu Manh đang nhắm mắt mút ngón tay liền chõ miệng vào nói: "Nếu mà có thêm chút kem để ăn thì càng tốt hơn nữa..."

"Ăn ăn, em đúng là con mèo tham ăn, mệt đến mức mở mắt không nổi mà cũng không quên ăn..." Mục Phi búng nhẹ vào mũi Hứa Tiểu Manh trách móc.

Ai ngờ Hứa Tiểu Manh lại nắm lấy cổ tay Mục Phi, kéo dịch đến bên miệng mình, ngậm thẳng ngón tay cậu vào miệng, khẽ mút mát: "Không có kem thì ăn ngón tay của ca ca vậy..."

"Rầm!!"

"Ái ôi!!"

Mục Phi rút ngón tay về gõ nhẹ lên đầu con bé một cái, trách mắng: "Nước trong hồ bơi có hóa chất đấy, anh còn chưa rửa tay đâu, không được ngậm!"

Mà lời cậu vừa dứt, liền có ba nhân viên phục vụ đi tới, người dẫn đầu đánh giá mấy người một lượt, cuối cùng quay sang hỏi Mục Phi: "Mục Phi tiên sinh, chào anh, tổng giám đốc Hồng nhờ tôi mang đến cho mọi người ít đồ ăn vặt và đồ uống..."

Ngay trong lúc hắn ta nói chuyện, hai nhân viên phục vụ khác đã đặt kem, đĩa trái cây, rượu vang, nước ép và những thứ khác lên chiếc bàn nhỏ.

“Oa, đúng là có kem kìa, tuyệt quá……” Hứa Tiểu Manh lập tức lấy lại tinh thần, như được hồi sinh, nhào đi ăn kem, còn vừa ăn vừa liếc nhìn ngón tay Mục Phi, hình như đang nghiên cứu xem cái nào ngon hơn.

Bộ dạng đáng yêu của cô bé khiến nhân viên phục vụ cũng phải phì cười, sau đó nhân viên phục vụ đó nói với Mục Phi: "Mục Phi tiên sinh, vậy tôi xin phép lui trước, tổng giám đốc Hồng nói tìm anh có việc, bảo anh lát nữa rảnh thì qua đó một chuyến..." Nói xong, mấy người liền rời đi.

"Mẹ, Tuyết tỷ, hai người cứ ở đây nhé, em ra ngoài một lát, chốc nữa sẽ về..." Mục Phi nói rồi cũng khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Mà Mục Phi vừa ra ngoài chưa được bao lâu, lại có một nữ nhân viên phục vụ mặc xường xám hở hang bước vào: "Xin hỏi, vị nào là Hạ Tuyết tiểu thư?"

Tuyết tỷ ngẩn người ra một chút: "Là tôi."

Nữ nhân viên phục vụ khẽ gật đầu, nở nụ cười mang tính chất công việc: "Làm phiền chị một chút, xin mời qua gọi món được không ạ?"

Tuyết tỷ sững người: "Gọi món? Gọi món gì?"

“À, xin lỗi, là tôi nói chưa rõ ràng……” Nữ nhân viên phục vụ xin lỗi một tiếng, giải thích, “Vị tiên sinh lúc nãy nói muốn dùng bữa ở đây, nhưng ăn gì thì bảo do chị quyết định, cho nên tôi mới đến hỏi chị, phiền chị đi cùng tôi ra quầy lễ tân gọi món một chút được không?”

Tuyết tỷ vừa nghe là lời Mục Phi nói, không suy nghĩ nhiều, vừa định đi theo, nhưng nhìn lại mình vẫn đang mặc đồ bơi.

“Tiểu thư, chị cứ khoác áo choàng tắm trực tiếp là được, khách bên chỗ chúng tôi đều làm thế cả……”

Tuyết tỷ không nghi ngờ gì, khoác vội áo choàng tắm lên người.

"À đúng rồi tiểu thư, vị tiên sinh đó còn dắt theo vị tiểu bằng hữu này nữa, cũng phiền con bé đi gọi món cùng luôn..." Nữ nhân viên phục vụ nói.

Đối với lời của Mục Phi, từ trước đến nay Tuyết tỷ luôn bảo gì nghe nấy: "Tiểu Manh, ca ca em bảo em đi gọi món kìa, đi thôi, lát về lại ăn tiếp..."

“Dạ!!” Hứa Tiểu Manh tươi cười đáp một tiếng, cũng mặc chiếc áo choàng tắm cỡ nhỏ của mình vào, dắt tay Tuyết tỷ cùng đi ra ngoài.

Nữ nhân viên phục vụ dẫn họ đi thang máy, không đi xuống nhà hàng ở tầng ba, mà bấm thang máy lên tầng mười.

"Cái đó... nhà hàng không phải ở dưới lầu sao?" Tuyết tỷ hơi thắc mắc lên tiếng hỏi.

"Chị đến đây lần đầu phải không? Ý chị nói cái nhà hàng lớn đó á hả, nó ở tầng mười, hơn nữa còn có một căn bếp riêng, nơi đó là địa điểm chuyên phục vụ cho khách quý..." Nữ nhân viên phục vụ cười đáp.

“À……” Tuyết tỷ vâng dạ một tiếng.

"Tiểu thư, ở bên này..." Nữ nhân viên phục vụ bước ra khỏi thang máy, đi ở phía trước dẫn đường cho họ, thế nhưng lại không tìm thấy cái gọi là căn bếp kia, mà dẫn họ đến trước cửa một căn phòng khách, ngay cửa có ba tên bảo vệ đang đứng, còn có một người đàn ông cũng mặc áo choàng ngủ đang đứng hút thuốc.

"Việc làm không tệ, cầm lấy đi..." Người đàn ông đó ném mấy chục tờ tiền mệnh giá một trăm tệ vào tay nữ nhân viên phục vụ, nữ nhân viên phục vụ gật đầu, liếc cũng chẳng liếc Tuyết tỷ hai người lấy một cái, vội vã chuồn thẳng.

Nhìn thấy cảnh này, Tuyết tỷ sững sờ, sau đó cảm thấy tình hình không ổn, kéo Tiểu Manh định chạy trốn, thế nhưng làm sao còn kịp nữa, mới chạy được hai bước đã bị đám bảo vệ cười gằn vây kín lấy...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:332
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.