Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 359
Lại vào đồn cảnh sát (Ngày 15, 1 chương)

❊ ❊ ❊

Mục Phi nghe thấy người phụ nữ vô lý đó, không khỏi cảm thấy bực mình trong lòng.

Nếu cô ta ăn nói đàng hoàng, có lẽ Mục Phi sẽ giải thích tử tế giúp cô ta một tay, nhưng cô ta lại vô lý như vậy, Mục Phi cũng không phải kiểu người thích nuông chiều kẻ khác.

Mục Phi nhìn người phụ nữ dưới lầu, giơ hai ngón tay lên, "Thứ nhất, những thứ đó không phải do nhà tôi vứt. Trước khi có bằng chứng, tốt nhất nên quản cho tốt cái miệng thối của cô. Thứ hai, có lẽ nếu cô nói năng tử tế, tôi sẽ giúp cô đưa người vào viện. Nhưng đã cô phách lối thế thì tự mình giải quyết đi, hy vọng bạn trai cô có thể chống trụ được đến lúc xe cứu thương tới..."

"Bốp!!" Nói xong, Mục Phi vung tay đóng sầm cửa sổ lại, chỉ còn văng vẳng tiếng người phụ nữ đó đang la lối đòi gọi cảnh sát bắt Mục Phi.

Lúc này Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh đều đang ở ban công xem tình hình, tự nhiên bọn họ cũng nghe thấy đoạn đối thoại giữa Mục Phi và người phụ nữ kia. Từ Tiểu Manh thì ngoài Mục Phi ra, chẳng quan tâm đến thứ gì khác, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu chỉ có vài phần tò mò mà thôi.

Hạ Tuyết lại hơi lo lắng một chút, "Tiểu Phi, người kia thế nào rồi? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Mục Phi ném cho cô một ánh mắt yên tâm, "Tuyết tỷ, yên tâm đi, chẳng có chuyện gì đâu. Chỉ cần con mụ đó không ngốc, hẳn là đã gọi xe cứu thương rồi, người đó không chết được đâu..."

Mục Phi nói vậy thôi, thực ra kẻ đó sống hay chết chẳng liên quan gì đến cậu cả, cậu hoàn toàn là đang lo lắng cho Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết nghe thấy lời Mục Phi, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng nghe tiếng mắng chửi dưới lầu, cô vẫn hơi nhíu mày.

"Tuyết tỷ, chẳng phải tuần này chị bắt đầu phải nộp bản thảo vẽ sao? Chuyện này chị không cần quản nữa, đi làm việc đi..." Mục Phi vừa nói vừa đẩy Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh vào trong nhà, sau đó tiện tay đóng cửa ban công lại, lúc này âm thanh la lối của người phụ nữ kia mới nhỏ đi rất nhiều.

Sau đó, Hạ Tuyết tiếp tục vẽ tranh, chỉ là trong lòng cô vẫn có chút bất an ẩn giấu. Ngẩng đầu lên thì thấy Mục Phi đang trêu đùa Từ Tiểu Manh, trông như không có chuyện gì xảy ra.

Khoảng mười phút sau, cửa phòng bị gõ vang. Hạ Tuyết đứng dậy định ra mở cửa nhưng bị Mục Phi khoát tay chặn lại, "Tuyết tỷ, để em..."

Mục Phi không cần nghĩ cũng biết là ai, chẳng qua chính là người phụ nữ vừa la hét dưới lầu lúc nãy.

Quả nhiên là vậy, mở cửa ra nhìn, hai cảnh sát cộng thêm người phụ nữ lúc nãy, tổng cộng là ba người.

Vừa thấy cửa mở, người phụ nữ đó liền chỉ vào Mục Phi kêu lên: "Đồng chí cảnh sát, chính là hắn ta, lúc nãy nói chuyện với tôi không khách khí chính là thằng nhãi này, chính rác nhà bọn họ ném trúng đầu bạn trai tôi..."

Một viên cảnh sát không khách khí chút nào, trực tiếp bước thẳng về phía ban công, nhìn đông ngó tây, cố tìm kiếm chút manh mối gì đó.

"Cô ta nói nhà cậu xả rác từ trên cao xuống, có chuyện này không?" Một cảnh sát khác cầm cuốn sổ, hỏi Mục Phi.

"Đương nhiên là không..." Mục Phi vừa nói, liếc nhìn người phụ nữ kia một cái, sau đó quay người kể lại đầu đuôi sự việc lúc nãy cho viên cảnh sát nghe.

Viên cảnh sát thỉnh thoảng viết vài nét vào sổ, ghi lại những từ khóa quan trọng. Khi bọn họ nói xong thì viên cảnh sát vào nhà kiểm tra tình hình cũng đã quay ra, anh ta lắc đầu với viên cảnh sát phụ trách hỏi chuyện, "Không phải nhà cậu ta".

Nghe thấy vậy, viên cảnh sát phụ trách hỏi chuyện nhíu mày, quay sang hỏi người phụ nữ kia: "Cô chắc chắn là do nhà bọn họ vận rác à, cô tận mắt nhìn thấy sao?"

“Tận mắt nhìn thấy?” Nghe câu này, người phụ nữ sững lại một chút, sau đó lắc đầu, "Tôi thì không tận mắt nhìn thấy, nhưng lúc đó tôi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ có lầu bốn, lầu năm và lầu bảy là có người. Tôi vừa hô lên một tiếng, người ở lầu bốn và lầu bảy đều ló đầu ra ngay, chỉ có nhà bọn họ là nửa ngày không thấy ai ra, lại thêm thái độ cực kỳ ngang ngược, nên tôi cảm thấy, chính là nhà bọn họ ném..."

Viên cảnh sát trầm ngâm suy nghĩ một lúc, lại nhìn Mục Phi hai cái, cuối cùng nói: "Đến lầu bốn và lầu bảy xem tình hình trước đã..." Nói xong, anh ta bước ra ngoài. Trước khi đi còn gật đầu với Mục Phi, bắt tay một cái, "Làm bẩn sàn nhà của các cậu rồi, xin lỗi nhé, phiền hai người tự lau dọn lại một chút, cảm ơn đã hợp tác..."

Mục Phi vốn đang thấy khó chịu, nghe câu này liền thấy dễ chịu hơn hẳn.

Cậu mỉm cười, khách sáo nói: "Đâu có, phối hợp với các anh là chuyện nên làm..."

Viên cảnh sát cũng cười với Mục Phi, xua tay rồi cùng hai người kia lên lầu. Mục Phi đóng cửa lại, quay đầu nhìn lại thì thấy Hạ Tuyết lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Tuyết tỷ, em đã bảo là không sao rồi mà? Chị nhìn chị xem, cứ như đối mặt với đại địch vậy..." Mục Phi nhìn Hạ Tuyết trêu chọc.

Hạ Tuyết lại cảm thấy mình bị Mục Phi xem thường, ý cậu là cô nhát gan. Tôn nghiêm của một người chị khiến mặt cô hơi ửng đỏ, liền tranh cãi: "Chị chỉ sợ người phụ nữ kia giở trò xấu thôi..."

Mục Phi cười xòa không để ý lắm, "Dù thế nào đi nữa, đống đồ đó cũng có phải do chúng ta vứt đâu, cho dù bọn họ điều tra thì thế nào chứ? Chị đừng lo lắng nữa, mau đi vẽ tranh tiếp đi, tranh thủ thời gian còn sớm vẽ cho xong, đỡ phải đêm lại phải thức khuya tăng ca..."

Nghe lời khuyên của Mục Phi, Hạ Tuyết gật đầu rồi lại vào phòng làm việc. Mục Phi nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ tối, thời gian vẫn còn sớm, cậu vẫy tay với Từ Tiểu Manh, "Tiểu Manh, có chơi bài không?"

"Bài á? Chơi chứ, chơi chứ..." Tiểu La Lị ứng một tiếng, vội vàng chạy lại. Con bé chẳng quan tâm chơi cái gì, chỉ cần Mục Phi có thể chơi cùng là nó đã rất vui rồi.

Hai người ngồi trên giường của Hạ Tuyết chia bài, xào bài rồi chơi. Nhưng chơi chưa được mấy ván, cửa lại bị gõ.

"ĐM, sẽ không lại là hai tên cảnh sát đó chứ?" Mục Phi bất lực đặt bài xuống, đứng dậy ra mở cửa. Cậu lại đoán đúng rồi, vẫn là hai cảnh sát đó, ngoài ra còn có thêm hai người đàn ông nữa, trông ai cũng tầm hơn bốn mươi tuổi, một người lùn, hói đầu.

Người kia đeo kính, người gầy gò, mang hình tượng của một vị học giả lớn tuổi. Mục Phi hay sang nhà Hạ Tuyết nên nhìn hai người này thấy hơi quen mắt, có lẽ bọn họ chính là cư dân ở lầu bốn và lầu bảy.

"Xin lỗi..." Vừa mở cửa, viên cảnh sát lúc nãy đã gật đầu với Mục Phi, "Hai vị này là cư dân lầu bốn và lầu bảy. Tính cả cậu nữa, cả ba nhà các cậu đều nói không phải nhà mình vứt, nhất thời không rõ rốt cuộc ai nói thật ai nói dối. Thế này đi, cậu mặc áo vào, tất cả theo tôi về đồn rồi nói tiếp."

Cảnh sát đã nói khách sáo đến mức này rồi thì Mục Phi còn có thể nói gì nữa? Hơn nữa cậu cũng chẳng có quyền từ chối, đành gật đầu: "Được, tôi đi với các anh một chuyến..."

Sau đó Mục Phi mặc thêm áo khoác, quần dài và giày vào.

"Tiểu Phi, đợi đã, em đi cùng anh..." Nghe thấy tiếng động, Hạ Tuyết cũng vội vàng chạy tới, mặc áo vào định đi theo nhưng đã bị Mục Phi ngăn lại.

“Chị đừng đi nữa, chị mà đi thì Tiểu Manh lại phải ở nhà một mình. Lát nữa là em về thôi...” Mục Phi xoa đầu Từ Tiểu Manh, nói với Hạ Tuyết.

Sau đó dặn dò Từ Tiểu Manh: "Tiểu Manh, nếu buồn ngủ thì ngủ trước đi, không cần đợi anh..." Nói xong, cậu quay người bước ra ngoài.

Lúc đóng cửa, Mục Phi ngẩng lên nhìn, trên mặt Hạ Tuyết vẫn mang theo vài phần lo lắng. Mục Phi ném cho cô một ánh mắt yên tâm, "Tuyết tỷ, không sao đâu. Chị quên rồi à? Cục trưởng Khương là cục trưởng phân cục Hương Sơn đấy, có chú ấy ở đây, chị còn sợ cái gì? Yên tâm đi, có chuyện gì em sẽ tìm chú ấy..."

Hạ Tuyết nghe vậy quả nhiên yên tâm hơn rất nhiều. Mục Phi nói xong liền cười với Hạ Tuyết rồi khép cửa lại.

Thực ra giống như Mục Phi đã nói, đối với cậu mà nói, hoàn toàn có thể trực tiếp tìm Khương Chính Quân hoặc Long Hạo Văn chào hỏi một tiếng để giải quyết êm thấm chuyện này. Nhưng cậu cho rằng chuyện này quá nhỏ nhặt, hơn nữa bản thân cậu cũng chẳng phạm lỗi gì, hoàn toàn không cần thiết phải làm phiền hai người họ.

Lần trước Mục Phi cung cấp tin tức Lưu Huy cất giấu ma túy cho bọn họ, hai người này đã lập công lớn, được lãnh đạo cấp tỉnh điểm tên gặp mặt và biểu dương, đây là một chuyện cực kỳ nở mày nở mặt. Nếu bọn họ có thời gian, sợ rằng đã sớm tìm đến cậu rồi. Mà bên phía họ mãi vẫn không có động thái gì, rõ ràng là cũng có việc bận, Mục Phi tự nhiên không thể vì một chuyện cỏn con này mà đi thêm phiền phức cho họ lúc này.

Sau khi xuống lầu, Mục Phi cùng hai người đàn ông và một người phụ nữ lên chiếc xe van cảnh sát do hai viên cảnh sát lái, thẳng tiến đến phân cục Hương Sơn.

Mục Phi đối với nơi này có thể gọi là nhớ nhung khắc cốt ghi tâm. Lúc trước, chính tại nơi này, cậu đã bị hai tên cảnh sát béo gầy cho ăn đòn nhừ tử, hơn nữa suýt chút nữa bị ép cung nhận tội. Nếu không có Khương Chính Quân kịp thời đến cứu, sợ rằng ngày hôm đó cậu đã thật sự tiêu đời ở đây rồi.

Nhưng lúc đó Khương Chính Quân nói, là một người trong quân đội đã liên lạc với ông ấy, bảo ông ấy đến cứu mình. Thế nhưng cho đến tận bây giờ, vẫn chưa làm rõ được rốt cuộc người này là ai nhỉ?

Đang lúc Mục Phi suy nghĩ, mấy người đã đi vào tòa nhà phân cục. Bọn họ đi theo cảnh sát lên thang máy, lên lầu, cuối cùng đến một căn phòng trống trải.

“Mấy người cứ đợi ở đây, lát nữa tôi gọi ai, người đó hẵng vào phòng thẩm vấn. Mấy người cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không oan uổng ai đâu...” Viên cảnh sát vừa nói vừa chỉ vào Mục Phi, "Cậu thanh niên này, đi theo tôi vào trước đi."

Mục Phi đi theo viên cảnh sát vào phòng thẩm vấn. Viên cảnh sát này rất khách sáo, lúc đặt câu hỏi ngữ khí cũng rất khách quan, Mục Phi có ấn tượng khá tốt về anh ta, các câu hỏi đặt ra đều được cậu trả lời từng cái một.

Thực ra hỏi đi hỏi lại cũng chỉ có mấy chuyện đó, lúc đó đang làm gì, nghe thấy gì, nhìn thấy gì, tại sao nửa ngày mới ló mặt ra xem, v.v. Chưa đầy mười phút, anh ta đã hỏi xong.

"Được rồi, tôi đã ghi lại hết rồi, cậu có thể ra ngoài được rồi. Nhưng trước khi vấn đề này được làm rõ, cậu tạm thời không được rời khỏi đồn cảnh sát, có thể ra ngoài ngồi đợi một lát..." Viên cảnh sát khách sáo nói.

Sau đó, hai người đàn ông có "hiềm nghi" còn lại lần lượt được gọi vào để hỏi tình hình. Cả người phụ nữ có bạn trai bị đập bị thương kia cũng được gọi vào.

Những người này hỏi một vòng xong xuôi thì đã là một tiếng sau. Lúc này đã hơn tám giờ tối rồi nhưng kết quả vẫn chưa có, hai viên cảnh sát vẫn đang dựa vào thông tin điều tra được để bàn bạc bên trong.

"Chậm thế chứ lại, đúng là kém hiệu quả..." Mục Phi đợi đến mức hơi mất kiên nhẫn, nhìn thời gian trên điện thoại lầm bầm phàn nàn.

Còn hai người đàn ông trung niên ngồi cạnh nhau, hai người này ở cùng một tòa nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, ít nhiều cũng quen mặt nhau. Thế nên, bọn họ tự nhiên đều coi Mục Phi - kẻ không quen biết - là đối tượng tình nghi, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt nhìn kẻ xấu để liếc nhìn Mục Phi.

Tuy nhiên Mục Phi cũng chẳng thèm để ý. Người ta nói làm việc không thẹn với lòng thì không sợ quỷ gõ cửa, Mục Phi chính là tâm thái này, mấy người cứ nhìn thoải mái đi, dù sao cũng chẳng phải do đại gia tao làm.

Còn người phụ nữ kia thì cũng đợi đến mức chán ngắt, cầm điện thoại lướt QQ, thỉnh thoảng lại cười khúc khích một trận, chat chit có vẻ vui vẻ lắm.

"Bốp"

Lại mười mấy phút trôi qua, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, hai viên cảnh sát bước ra ngoài. Một viên cảnh sát cầm cuốn sổ đi đến trước mặt mấy người, công bố kết quả: "Chuyện này hình như không phải do ba người các vị làm mà là do người khác làm. Mọi người có thể về được rồi. Hôm nay làm phiền mọi người rồi, cảm ơn nhé. Tuy nhiên trước khi có kết quả thực sự, có lẽ vẫn cần mọi người giúp đỡ, đến lúc đó mong mọi người hợp tác..." Viên cảnh sát khách sáo nói với mấy người.

Kết quả này có chút nằm ngoài dự liệu của mấy người. Mục Phi và hai người hàng rào (hàng xóm) của Hạ Tuyết đưa mắt nhìn nhau, trên mặt hai người kia cũng thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

Nhưng khi Mục Phi nhìn thấy biểu cảm của người phụ nữ kia thì lại hơi sửng sốt. Bởi vì người phụ nữ đó không hề lộ ra biểu cảm ngạc nhiên như ba người bọn họ, cũng chẳng tranh cãi gì, cứ như thể chuyện này là đương nhiên vậy, điều này khiến Mục Phi cảm thấy có chút bất thường.

Sự kiện đến đây coi như tạm thời gác lại không giải quyết được gì. Mấy người khách sáo vài câu với cảnh sát rồi bước ra khỏi đồn cảnh sát.

Mà Mục Phi vừa đặt chân ra khỏi đồn cảnh sát thì điện thoại liền reo lên. Nhìn màn hình, là Hạ Tuyết gọi tới. Cậu vừa bấm nghe, giọng nói hoảng hốt của Hạ Tuyết liền truyền sang: "Tiểu Phi... mau... mau quay lại đi, ồ không, em đừng về, nguy hiểm lắm, mau gọi cảnh sát đi. Bên ngoài nhà chúng ta có mấy người đang dùng máy khoan khoan cửa, cửa sắp bị bọn chúng khoan thủng rồi kìa!!"

Mục Phi nghe thấy vậy, lập tức giật mình hoảng hốt...

[DeepSeek dịch] ChuongId:353
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.