Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 316
Con đường của Lý Triều Nam (Ngày 24, 2 bài 2 chương)

❊ ❊ ❊

Ngoại trừ Mục Phi và Đại Voi, tất cả đàn em đều không có bạn gái, vừa nghe nói có mấy cô em ngực nở, liền ào ào chạy hết ra ngoài.

Thế nhưng lúc này, Mục Phi lại gọi Lý Triều Nam lại: "Triều Nam, cậu đợi một chút, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Lý Triều Nam mặt mày khổ sở quay đầu lại: "Phi ca... Em không thích đàn ông đâu..."

Mục Phi ngẩn ra trước, sau đó khóe miệng giật giật, từng chiếc dép cứ thế phi tới: "Thích đàn ông, tao bảo mày thích đàn ông này, còn thích nữa không?"

"Ái dà dà, đừng đánh nữa, đau, đại ca, em đùa thôi mà, đừng đánh nữa..."

Lý Triều Nam bị dép của Mục Phi ném cho người đau ê ẩm, liên tục cầu xin tha thứ. Đại Voi nhìn cảnh này cười ha hả: "Ha ha, cái đồ ngốc 13 Nam này, bảo mày bóp dais* tao này, đáng đời, đúng là đáng đời..."

"Mày lại đây cho tao..." Mục Phi trừng mắt nhìn Lý Triều Nam, nói.

"Tôi nói chuyện chính với cậu đây..." Thấy cậu ta ngồi xuống, Mục Phi nghiêm túc hỏi, "Mấy hôm trước cậu nói với tôi là muốn theo Cửu gia, bây giờ thì sao? Vẫn muốn theo hắn ta chứ?"

Lý Triều Nam lắc đầu: "Em không muốn theo Cửu gia nữa. Mấy hôm nay em thấy Phi ca anh vẫn lợi hại hơn, theo anh vẫn có tiền đồ hơn."

"Cậu hiểu lầm ý tôi rồi. Mặc dù bây giờ tôi có quan hệ rất tốt với Đông Cương ca, Cửu gia và những người khác, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định bước chân vào giới giang hồ đâu. Những gì tôi đang làm lúc này chỉ là để giúp họ mà thôi..." Mục Phi vừa nói, vừa đính chính lại, "Ý tôi vừa rồi là hỏi cậu, cậu đã chắc chắn muốn đi theo con đường giang hồ này chưa?"

Nghe vậy, Lý Triều Nam gật đầu: "Vâng."

"Triều Nam, cậu phải suy nghĩ cho kỹ, ngoi lên đầu lên cổ người ta không chỉ có một con đường duy nhất, giang hồ không dễ hỗn như vậy đâu.

Giống như những gì Đông Cương ca và Cửu gia đã trải qua trong hai ngày nay, hôm nay chúng ta có thực lực, chúng ta có thể lật bàn làm chủ, dẫm đạp Hà Lợi Văn dưới chân, thế nhưng cậu đã từng nghĩ tới chưa, hôm nay chúng ta dẫm đạp người khác, ngày mai rất có thể sẽ đến lượt người khác dẫm đạp chúng ta..."

Mục Phi nhìn Lý Triều Nam, mặt nghiêm nghị nói: "Cậu phải biết rằng, một khi đã bước chân vào giang hồ thì sẽ không thể quay đầu lại được nữa. Cho dù sau này cậu có tẩy trắng, hoặc gác kiếm quy ẩn đi chăng nữa, thì những kẻ địch mà cậu từng đắc tội cũng sẽ không nghĩ như vậy đâu. Bọn chúng lúc nào cũng lăm le muốn trả thù cậu, một khi xảy ra sơ suất nhỏ, rất có thể sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, giống như Hà Lợi Văn ngày hôm nay vậy, dù cho hai ngày trước hắn ta có phong quang đến đâu đi nữa, kết cục chờ đợi hắn ta cũng chỉ có một con đường chết..."

"Cho dù là vậy... cậu vẫn muốn dấn thân vào giang hồ sao?" Mục Phi trầm giọng hỏi, khác hẳn với vẻ thoải mái ôn hòa mọi khi, mặt đầy vẻ nghiêm trang.

Lý Triều Nam trầm mặc một lát, nhưng rồi vẫn nặng nề gật đầu: "Con đường này là do tự em chọn, kết quả cuối cùng có ra sao, em cũng không hối hận."

Mục Phi thở dài, lại nói tiếp: "Vậy con đường của cậu, để tôi sắp xếp giúp, cậu có ý kiến gì không?"

"Đương nhiên là không rồi!!" Lý Triều Nam đáp mà không cần suy nghĩ.

"Ừ, tôi biết rồi..." Mục Phi vỗ vỗ bả vai cậu ta, "Được rồi, cậu cũng đi chơi đi."

Lúc này Đại Voi cũng vỗ vỗ vai Lý Triều Nam, cười hì hì nói: "Ha ha, tiểu 13 Nam, lần này chúng ta chính là anh em cùng một bang phái rồi đấy, gọi một tiếng Tượng ca đi, sau này Tượng ca sẽ bảo kê cho mày."

"Cút đi, không rảnh thèm để ý đến mày..." Lý Triều Nam bị Mục Phi nói một tràng đầy nghiêm túc như vậy, cũng mất luôn cả hứng đùa giỡn, ngồi thừ trong bồn tắm suy ngẫm điều gì đó.

"Đại Voi, mày nói sai rồi, anh em thì vẫn là anh em, nhưng lại không cùng một bang phái." Lúc này, Mục Phi lên tiếng: "Triều Nam sẽ không gia nhập Hải Vương Bang, mà là Hưng Bắc Bang."

"Gì chứ? Phi ca, anh thế này là không đúng rồi đấy? Anh em chúng ta tốt thế này, anh lại còn là đại ca Hải Vương Bang, sao anh lại có thể để tiểu 13 Nam sang bang phái khác chứ?" Đại Voi bất mãn nói, cái giọng oang oang của hắn lại càng vang dội hơn trong nhà tắm rộng lớn.

Trên mặt Lý Triều Nam cũng đầy vẻ nghi hoặc, có chút không hiểu ý của Mục Phi. Cậu ta biết Mục Phi có quan hệ tốt với Hưng Bắc Bang, nhưng dù sao đó cũng là bang phái của người ngoài, còn Hải Vương Bang chính là do một tay anh làm đại ca, tự mình quyết định cơ mà.

Mục Phi không trả lời, ngược lại chỉ mỉm cười nhẹ, hỏi ngược lại: "Đại Voi, mày có tin tưởng tao không?"

Đại Voi ngẩn người ra một chút, gật đầu: "Đương nhiên là tin."

"Vậy là được rồi, mấy chuyện này tao tự có sự sắp xếp, hai tụi mày không cần phải lo lắng nữa."

Nghe thấy lời này của Mục Phi, hai người đành bất đắc dĩ "ồ" lên một tiếng.

Đúng lúc này, Mục Phi quay đầu lại nhìn thấy cơ bắp rắn chắc trên người Đại Voi, hắn vươn tay vỗ vỗ vào ngực Đại Voi hai cái, phát ra tiếng "bốp bốp": "Đại Voi, thể hình này của mày được đấy chứ?"

Đại Voi đắc ý ra mặt, vươn hai tay tạo dáng: "Thể hình với cơ bắp này của anh em tao, dù có ném vào mấy trường thể hình đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối lấy ra khoe được. Nhìn xem, thèm chưa..."

Quả thực, Đại Voi ngoài chiều cao hơn một mét chín ra, còn có bờ vai rộng eo thon, thân hình chữ V ngược chuẩn mực, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn, gân xanh nổi lên hằn rõ, cơ ngực căng phồng, sáu múi bụng rõ ràng trên cơ bụng cho thấy sức mạnh phi thường của hắn. Với vóc dáng to con này, nếu đứng trước mặt người bình thường, hoàn toàn có thể khiến đối phương không dám nảy sinh ý định phản kháng.

Thế nhưng Mục Phi chỉ nói một câu đã chặn họng hắn lại: "Hay là, hai đứa mình đấu thử xem?"

"Không, không cần đâu Phi ca, em biết đánh nhau thì em không phải đối thủ của anh rồi, hì hì..." Đại Voi cười hì hì lùi về phía sau.

"Không phải đánh nhau, vật tay, thử một chút không?" Mục Phi vừa lắc cổ tay vừa nói.

Thực ra cánh tay của hắn vẫn có chút cơ bắp, nhưng còn phải xem là so với ai. So với người bình thường thì quả thực Mục Phi trông lực lưỡng hơn, nhưng nếu so với Đại Voi, bắp tay trên của Mục Phi chỉ xấp xỉ cẳng tay của Đại Voi mà thôi, ai thắng ai thua nhìn là biết ngay.

Đại Voi nhìn cánh tay nhỏ nhắn gầy gò của Mục Phi, bật cười: "Hì hì, Phi ca, cái này là do anh muốn so đấy nhé, lát nữa có làm anh đau thì anh cũng đừng trách em đấy."

"Không sao, tao sẽ không trách mày đâu..." Mục Phi cười gian xảo nói.

---❊ ❖ ❊---

Năm phút sau, tại một phòng VIP của Lục Cốc Tắm Gội.

"A!! A!! A!!!" Đại Voi gầm lên giận dữ.

Cánh tay của Mục Phi và Đại Voi gác lên bàn, đang vật tay, thế nhưng mặc cho cánh tay Đại Voi đau nhức, gân xanh nổi lên trên trán, mặt đỏ bừng lên, cánh tay của Mục Phi vẫn cứ vững như bàn thạch.

"Mày không chịu nổi nữa à? Không chịu nổi nữa là tao dùng sức đấy nhé..." Mục Phi cười nhạt, tay nhẹ nhàng tăng lực.

"Bịch."

Cánh tay Đại Voi đập phịch xuống mặt bàn.

"Hì hì, Đại Voi, mày lại thua rồi, đây là ván thứ năm rồi đấy nhé, còn muốn thử nữa không?" Mục Phi thản nhiên nói.

"A a a a, không thể nào, tuyệt đối không thể nào, Phi ca cái cánh tay gầy nhom của anh còn chưa dày bằng cổ tay em, sao có thể có sức lực lớn như thế chứ, chắc chắn là có nhầm lẫn gì rồi, có phải anh gian lận không?" Đại Voi dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng vì dùng sức, vẻ mặt đầy khó tin.

"Gian lận thì có ý nghĩa gì chứ, mày cứ nhận thua là xong. Không phục thì hai đứa mình làm ván nữa." Mục Phi lắc lắc cổ tay nói.

"Á, lại nữa á?" Đại Voi giật mình thon thót, liếc nhìn mu bàn tay mình đã bị đập cho đỏ lựng, cái đầu lắc như trống bỏi, "Không, không đến nữa đâu, em phục rồi, em nhận thua không được sao?"

"Ha ha, sớm nhận thua thì có phải là không sao rồi không? Thế tao hỏi mày, mày có muốn biết tại sao tao gầy hơn mày, nhưng lực tay lại lớn hơn mày, tốc độ nhanh hơn mày, thể chất lại khỏe hơn mày không?" Mục Phi cố tình úp mở hỏi.

Đại Voi liên tục gật đầu: "Muốn, đương nhiên là muốn rồi."

"Vậy tao lại hỏi mày, nếu như tao có cách giúp mày cũng có thể giống như tao, sở hữu thể phách cường tráng vượt xa người thường, nhưng sẽ phải chịu chút cực khổ, mày có nguyện ý không? Có kiên trì nổi không?"

"Phi ca, anh định dạy võ công cho em á?" Đại Voi mặt đầy mừng rỡ, "Nguyện ý, đương nhiên là nguyện ý rồi! Anh cứ yên tâm, chỉ cần có thể trở nên lợi hại như anh, khổ gì em cũng chịu được, em nhất định sẽ kiên trì đến cùng."

Nghe thấy vậy, khóe miệng Mục Phi nhếch lên, mỉm cười: "Vậy thì tốt, theo tao ra đây, tao dạy cho mày, nhân tiện giao cho mày một nhiệm vụ..."

Bây giờ đang là dịp Tết, toàn bộ tòa nhà ngoại trừ người của Hưng Bắc Bang ra thì chẳng có lấy một vị khách nào, Mục Phi cũng không sợ làm người khác sợ hãi, liền bắt đầu dạy quyền pháp cho Đại Voi ngay ngoài hành lang, tự nhiên chính là bộ "Tiểu Hổ Hình Quyền" đó.

Đại Voi thoạt nhìn thì vóc dáng to lớn, có vẻ đần độn ngốc nghếch, nhưng không ngờ học quyền lại rất nhanh. Những động tác thông thường Mục Phi chỉ dạy ba bốn lần là hắn đã nắm được cốt lõi. Lúc sau Mục Phi hỏi lại mới biết, hồi nhỏ hắn cũng từng luyện qua một trậncông phu (công phu), tuy không học được bản lĩnh thực sự nào nhưng nền tảng thì vẫn có sẵn.

Thế nhưng Đại Voi có học nhanh đến đâu thì cũng chỉ là một người bình thường. Cả một buổi chiều, hắn mới học được một nửa động tác và tư thế, nhưng cũng giống như vấn đề của Mục Phi lúc trước, tạo dáng thì được nhưng hoàn toàn không thể nối liền các động tác lại với nhau, đặc biệt là những động tác đòi hỏi phải nhảy lên, đối với một kẻ nặng hai cân (ý chỉ hơn 100kg) như hắn mà nói thì quả thực quá mức khó khăn, hơn nữa cứ mỗi lần hắn nhảy lên là cả hành lang lại rung lên bần bật.

"Bịch."

Lại một lần nữa, Đại Voi ngã nhào xuống đất.

"Ái ôi, đau chết mất thôi..." Đại Voi xoa xoa chân, phàn nàn với Mục Phi, "Phi ca, quyền pháp này của anh khó luyện quá đấy? Mới một lát mà em đã ngã hơn chục cú rồi, rốt cuộc là có luyện được không đấy?"

"Có luyện được hay không, mày không nên hỏi tao, mà phải tự hỏi chính bản thân mày. Nếm được cay đắng trong cay đắng, mới vươn lên làm người trên người. Quyền pháp này tao đã thị phạm cho mày xem một lượt rồi, tao làm được, điều đó chứng tỏ nó hoàn toàn hợp lý, mày không làm được chỉ là do mày chưa đủ nỗ lực mà thôi..." Mục Phi vừa nói, vừa nhìn Đại Voi, "Tao nghe nói trước kia mày từng bại dưới tay Ngưu Đa Sản, còn bị bọn chúng sỉ nhục một trận ra trò, thậm chí còn bị ép phải quỳ xuống đất, chẳng lẽ mày không muốn rửa sạch mối nhục này sao? Chỉ cần mày luyện thành thục bộ quyền pháp này, trong vòng ba tháng, tao đảm bảo sức mạnh của mày sẽ tăng lên gấp đôi."

Vừa nghe thấy lời này, khóe miệng Đại Voi giật giật, lập tức đứng phắt dậy: "Phi ca, em làm lại một lần nữa, anh xem giúp em chỗ nào làm chưa đúng..."

Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng Mục Phi hiện lên một nụ cười ý vị.

Thực ra hắn cũng biết, bộ Tiểu Hổ Hình Quyền này tuyệt đối không thể nói luyện thành là luyện thành ngay trong một hai ngày được. Với khả năng học tập và thể chất cường đại của chính mình, mà hắn còn phải luyện mất mấy tiếng đồng hồ mới hoàn toàn lĩnh hội được, nếu đổi lại là người bình thường, trong vòng một tuần mà học được thì đã coi là giỏi lắm rồi.

Hơn nữa trong bộ quyền pháp này, có một số động tác đòi hỏi rất khắt khe về thể lực, sức mạnh và tốc độ, nếu thể lực không đạt tới một mức độ nhất định thì tuyệt đối không thể nào đánh trọn vẹn cả một bài quyền được.

Mà hắn rõ ràng biết rất khó như vậy, thế nhưng vẫn ép Đại Voi phải học, mục đích chính là để nhanh chóng bồi dưỡng ra những lực lượng hoàn toàn tin tưởng được của chính mình. Những anh em như Triệu Hải Long, Lý Triều Nam bọn họ, sau này chém chém giết giết là chuyện khó tránh khỏi, bọn họ nhất định phải học bộ quyền pháp này.

Nhưng Mục Phi lại không có nhiều thời gian để kè kè kèm từng người luyện quyền. Hôm nay giúp Lý Đông Cương thu phục lại Hưng Bắc Bang rồi, bước tiếp theo hắn chuẩn bị ra tay xử lý Lưu Huy.

Cho nên, hắn tính toán dạy cho Đại Voi trước, đợi đến lúc mình bận những việc khác, Đại Voi có thể thay mình đi dạy lại những người khác, đây chính là mục đích của Mục Phi.

Đang lúc Mục Phi trầm tư suy nghĩ, Đại Voi cũng đang chăm chú luyện tập. Bỗng nhiên, hắn tung người nhảy vót lên không trung, xoay người một vòng trên không, tung ra một cước mang theo tiếng gió "vù vù", hắn xoay người gần như đủ hai trăm bảy mươi độ, đến khi chạm đất liền thuận đà xoay người thêm một cái nữa, tung ra một cú quét cước, toàn bộ cơ thể vững vàng ngồi xổm xuống đất.

Mục Phi ngẩn người, sau đó liên tục vỗ tay, mỉm cười nói: "Làm tốt lắm, học nhanh hơn tao tưởng tượng đấy."

Đại Voi vừa rồi làm liên tục hơn hai chục lần mà đều không thành công, bị Mục Phi kích tướng một hồi cuối cùng cũng làm được, hắn mừng rỡ toét miệng cười lớn: "Ha ha, cuối cùng em cũng làm được rồi, hơn hai chục cú ngã vừa rồi không bị phí công."

"Chỉ cần mày nỗ lực, nhất định sẽ học được. Không phải đoạn video tao đánh quyền mày đã quay lại rồi sao? Lúc tao không có thời gian dạy mày, mày cứ tự xem nhiều vào, trong vòng một tuần, nhất định phải đánh hoàn chỉnh được cả bộ quyền pháp này, hiểu chưa?" Mục Phi hỏi.

Đại Voi cười toe toét đến mức không khép được miệng lại, hắn nặng nề gật đầu: "Anh cứ yên tâm, Phi ca, em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ."

Đúng lúc này, một tiếng bước chân truyền đến, gã đàn ông râu xồm ban nãy muốn theo Lý Đông Cương chạy tới: "Phi ca, sắp mở đại hội bang phái rồi, Đông Cương ca có mời..."

"Đại Voi, lát nữa đám anh em chơi chán rồi, mày dẫn bọn họ về đi, chú ý đừng để gây sự. Đi gọi Triều Nam về đây giúp tao trước đã..."

"Ấy, em đi ngay đây." Đại Voi vừa nói vừa chạy đi gọi Lý Triều Nam.

Đợi khi Lý Triều Nam đi ra, Mục Phi mỉm cười nhạt: "Đa tạ nhé, làm phiền Hầu tử ca dẫn đường rồi..."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:307
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.