Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đồng Gun-đơn Và Con Búp Bê

❊ ❊ ❊

Agnes chắc đã có con búp bê này mấy tháng nay rồi. Cô ta ghen tức với cái tủ của mình đây mà, Nella nghĩ - vờ là mình có một cái, rồi thổ lộ cái ước muốn đó với chồng ngay trên bậc tam cấp sau bữa tối ở nhà nàng. “Em muốn tủ của em đẹp hơn tủ cô ta.” Cô ta đã nói thế với Frans. Và chắc chắn Agnes chỉ có thể đặt làm con búp bê này tại một nơi duy nhất thôi. Con búp bê quá tinh xảo, quá giống người thật. Thật khó lòng mà tin được là nó được làm bởi một ai khác.

Nella cho con búp bê vào túi cùng với những đồng gun-đơn của Arnoud và rảo chân bước xuống những bậc tam cấp để tìm Meermans. Mưa đã bớt nặng hạt, trời âm u. Những khán giả nấn ná lại trên con đường chật hẹp, tránh những vũng nước. Nella nhìn cổ áo xếp nếp màu trắng lỗi thời, áo khoác ngoài màu đen dài của mục sư Pellicorne. Gương mặt ông ta trơn láng, mái tóc xám, đôi mắt long lên sòng sọc. Những người khác tụ tập quanh ông ta, như những bông cỏ bám trên len.

“Đó là tội lỗi.” Ông ta cất tiếng khi mưa vẫn đều đều rơi. “Các con có thể ngửi thấy nó. Brandt Johannes đã sống một cuộc đời tội lỗi.”

“Đó là hậu quả của lối sống xa xỉ.” Người phụ nữ bên cạnh ông ta bình phẩm.

“Nhưng ông ấy làm ra tiền cho thành phố này.” Một người đàn ông nói. “Ông ấy đã làm chúng ta giàu có.”

“Chính xác thì ông ta đã làm cho ai giàu có? Và hãy nhìn xem nó đã làm gì với linh hồn ông ta?” Pellicorne nói. Ông ta thì thầm với dáng điệu ghê tởm hành động tội lỗi của Johannes.

Nella gần như tức thở. Mùi thức ăn ôi thiu ở đâu đó bốc lên nồng nặc. Pellicorne thoáng đưa mắt nhìn nàng.

“Cô không khỏe phải không, cô gái?” Một phụ nữ hỏi, nhưng Nella không đáp.

“Vợ ông ta đó!” Ai đó thì thảo, và những cái đầu quay lại.

Cứ nhìn tôi đi, Nella nghĩ. Hãy nhìn người vợ này đi. “Vâng!” Nàng nói lớn. “Tôi là vợ ông ấy.”

“Chúa có thể nhìn qua cánh cửa đóng kín.” Người phụ nữ đầu tiên nói. “Chúa thấy hết.”

Nella đi về hướng ngược lại, nắm chặt con búp bê trong túi. Nàng cố hình dung ngôi nhà không có Johannes. “Không!” Nàng nghĩ, cảm thấy mạng sống của chồng mình lọt qua kẽ tay. “Mi không thể để ông ấy chết được.”

“Phu nhân Brandt!”

Nàng quay lại. Frans Meermans đang đứng trước nàng. Bình tĩnh nhé, Nella Elisabeth. “Chào ông!” Nàng nói. “Tôi đang tìm hai người. Vợ ông đâu?”

Meermans đội mũ lên. “Agnes đã về nhà và sẽ quay lại vào ngày mai. Cô ấy... không được khỏe lắm, kể từ khi chứng kiến cảnh tượng...”

“Ông phải ngăn chuyện này lại. Giết chết bạn chỉ vì tiền có đáng không?” Nàng ngập ngừng. “Còn khiến cho Marin đau buồn nữa?”

Meermans nhúng một chân vào vũng nước. “Johannes Brandt không phải là bạn tôi, phu nhân. Và Agnes là nhân chứng trước Chúa. Tôi rất tiếc về Marin, nhưng những gì chồng phu nhân làm với người thanh niên đó không thể không bị trừng phạt được.”

“Không phải là do chuyện Johannes làm với Jack, có phải không?” Nella thì thầm. “Mà là chuyện xảy ra cách đây mười hai năm. Ông nghĩ chồng tôi hủy hoại cuộc đời của ông. Nhưng không phải ông ấy.”

Ngực Meermans phập phồng. “Phu nhân...”

Nàng đánh liều. “Tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Ông và Marin. Tôi hiểu sự ghen tuông của Agnes, nhưng...”

“Im ngay!” Anh ta rít lên. “Hãy giữ trí tưởng tượng xấu xa của cô cho riêng cô thôi.”

“Mười hai năm trước, Johannes đã ra một quyết định cho ông...” Nàng nói. “Nhưng ông ấy không...”

“Tôi không muốn nói đến chuyện này, phu nhân.” Meermans láo liên nhìn tới nhìn lui con đường, nhăn mặt khi mưa vẫn tiếp tục làm ướt sũng vành mũ của anh ta và bàn chân to bè trong đôi giày ống. “Agnes là vợ tôi.”

“Nhưng chuyện đó chấm dứt rồi, Meermans. Và có một chuyên khác ông cần biết.” Nella lấy ra một ngàn gun-đơn, con búp bê nhỏ được nhét bên dưới.

“Tiền của ngài đây!” Nàng nói. “Johannes đã bán được một lượng đường đáng kể. Cho Arnoud Maakvrede.”

“Một ngàn gun-đơn. Vẫn xem tôi là một tên ngốc ư?” Mặt Meermans biến sắc, trông sợ hãi thấy rõ. “Còn thứ gì kia?”

Anh ta nhìn con búp bê khiếp đảm. Nàng nhớ lại hôm trông thấy anh ta trong đội tuần tra trên đường Kalverstraat, cứ nhìn chằm chằm lên biển hiệu Mặt trời. “Cô lấy cái này ở đâu?” Anh ta rít lên.

“Tôi... đó là tôi.”

“Vứt đi, Ngay lập tức!”

Nella hít sâu. Hãy nói cho anh ta biết chuyện của Marin, nàng nghĩ. Có thể đấy là cách duy nhất để ngăn cơn điên khùng này lại.

“Meermans...” Nàng nói. “Marin đang...”

“Đừng bao giờ cho bất kỳ ai nhìn thấy thứ đó, có nghe rõ chưa?” Meermans vuốt vành mũ sũng nước mưa, văng cả vào người Nella.

Nella cho con búp bê vào lại túi. “Tại sao?” Nàng hỏi, nhưng anh ta không đáp. “Agnes đã đặt mua một chiếc tủ ngăn kéo đúng không?”

“Một viên đạn súng thần công còn ít gây nguy hại cho cuộc hôn nhân của tôi hơn mấy món đồ thủ công đáng nguyền rủa đó.” Anh ta cáu kỉnh nói, chộp lấy tiền từ tay nàng. “Tôi sẽ đếm tiền rồi chào tạm biệt cô.”

“Sắp sữa có thêm tiền nữa đấy. Và có lẽ ông sẽ nghĩ lại về kế hoạch chống lại chồng tôi.

“Tôi chẳng có kế hoạch gì cả. Đó là ý Chúa.”

“Nhà tiểu họa đã gửi cho ông những gì?”

Meermans giơ những đồng gun-đơn vấy nước mưa lên cao. “Chẳng phải việc trước tiên cô cần làm vào lúc này tìm cách có thêm thứ này hay sao?”

Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn. Những người đi xem chạy ngang qua họ, quay trở vào mái hiên phòng xử án. Nella nắm lấy cánh tay Meermans, giữ anh ta lại.

“Có phải nhà tiểu họa gửi đến cho ông những thứ báo trước những điều chưa xảy ra phải không? Hay những điều đã xảy ra?”

“Những điềm xấu và sự giễu cợt hèn hạ... không một người Hà Lan nào phải chịu đựng những thứ đó.” Anh ta ngập ngừng, và rồi cơ hội được nói ra điều đó thôi thúc anh ta tiếp tục câu chuyện, cảm giác nhẹ nhõm khi có một người có thể tin mình. “Tôi đã giấu đi những cái gói và những thông điệp, nhưng Agnes vẫn tìm ra, hoặc chúng tự tìm đến Agnes. Chẳng phải cô ấy trở nên như vậy là do ghen tuông đâu, phu nhân. Mà chính là cái tủ. Nếu cô ấy không phát hiện ra phu nhân có một cái tủ ngăn kéo, thì hẳn đã không có chuyện gì xảy ra.”

“Chuyện gì là chuyện gì? Agnes khỏe không?”

“Sự thật...” Agnes cứ nói suốt như vậy. “Ông ấy sẽ nói cho em biết sự thật.” Nên tôi đến phố Kalverstraat cho người bắt giữ nhà tiểu họa đó.”

“Ông...”

“Cái tủ có ngăn kéo của phu nhân sẽ không bao giờ hoàn thiện được đâu, cũng hệt như cái của Agnes đã bị đập tan. Các thị trưởng rất “quan tâm” đến những người làm việc trong thành phố này mà không nằm trong sự quản lý của phường hội. “Nhà tiểu họa ư?” Anh ta cất giọng phỉ báng. “Thậm chí đó chẳng phải là một công việc thực sự.”

Nỗi sọ tách Nella làm đôi. Nàng thấy cơ thể mình mất hết cảm giác. Tất cả những gì nàng trông thấy là khuôn mặt chữ điền của Meermans, đôi mắt ti hí và chiếc cằm bạnh ra của anh ta. “Ông đã làm gì nhà tiểu họa ?”

“Ông ta đi rồi, tên gián điệp loắt choắt hèn hạ đó. Nhưng tôi đã đảm bảo là ông ta sẽ không quay lại. Họ đã phạt Marcus Smit một số tiền khá lớn vì đã cho một người không phải người Hà Lan đăng ký dịch vụ của mình trong danh bạ. Và ngôi nhà đó trên đường Kalverstraat sẽ để cho người nào đó thực sự thuộc về thành phố này thuê ở.”

Meermans chìa một ngàn gun-đơn dưới mũi nàng. “Phu nhân thậm chí không nhận ra đây là một mối sỉ nhục lớn đến thế nào đâu. Lẽ ra tôi đã kiếm được hàng trăm hàng ngàn gun-đơn. Sinh kế của tôi đã bị hủy hoại bởi sự lơ là của Brandt.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.