Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Món Quà

❊ ❊ ❊

Hai đêm kế tiếp trong ngôi nhà mới, Nella đợi Johannes bước vào phòng nàng và lật cuốn sách cuộc đời nàng sang trang mới. Nàng để cửa mở he hé, chìa khóa treo hờ hững trên ô cửa bằng gỗ sồi dày. Nhưng khi tỉnh dậy vào buổi sáng, nàng nhận ra rằng Johannes chưa hề chạm vào nàng cũng như chiếc chìa khóa đó. Hình như ông làm việc muộn. Ban đêm, nàng nghe cửa trước cọt kẹt mở, và rồi lại nghe lần nữa âm thanh đó vào sáng sớm hôm sau khi ánh hừng đông vừa ló dạng. Thứ ánh sáng tờ mờ ấy thấm vào mắt Nella khi nàng ngồi dậy, và kế sau đó là nhận thức mình vẫn chơ vơ cô độc.

Khi mặc đồ xong xuôi, Nella đi vẩn vơ quanh những căn phòng dưới tầng trệt và tầng một. Ở phía sau ngôi nhà, nơi không bao giờ tiếp đón khách, những căn phòng đơn giản hơn, vì tất thảy những thứ vương giả đường bệ được dành hết cho những căn phòng có cửa sổ nhìn ra phố. Dường như những phòng ngủ mặt tiền này đẹp nhất khi không có ai trong đó, làm mòn đồ đạc hoặc để lại những dấu chân lấm lem bùn đất trên sàn nhà được rửa chà đến bóng loáng.

Nàng ngó nghiêng, nhìn quanh những cây cột bằng đá cẩm thạch và những lò sưởi trống trơn, lia đôi mắt của một kẻ ngoại đạo lên khắp các bức vẽ. Có quá nhiều tranh! Những con tàu với những cột buồm hệt như cây thánh giá vươn lên trời cao, những phong cảnh nhìn rất khó chịu, những bông hoa héo úa, những cái đầu lâu lộn ngược hệt như những loại rau củ màu nâu, những cây đại hồ cầm đứt dây, mấy quán trọ lổn nhổn với đám vũ công, những cái đĩa bằng vàng, những cái cốc bằng vỏ sò được tráng men. Chỉ nhìn thoáng qua thôi đã thấy phát ốm. Giấy dán tường bằng da màu vàng vẫn còn phảng phất mùi lợn, khiến nàng liên tưởng đến những sân trại ở Assendelft. Nàng quay đi, không để ký ức gợi nhớ về một nơi nàng đã muốn cho chìm vào quên lãng. Nella ngắm nhìn những tấm thảm thêu Kinh thánh khổng lồ treo trên mấy bức tường ốp gỗ ván: Mary và Martha với Chúa Giê-su, lễ cưới ở Cana, Noah tài giỏi và con thuyền lớn vững chắc của mình.

Trong nhà bếp trưng bày, Nella để ý thấy hai cây đàn luýt của Johannes mà Cornelia lúc nào cũng giữ cho sáng bóng và treo cất cẩn thận. Với tay lấy một cây đàn ra khỏi cái móc, Nella giật nảy mình khi ai đó đặt tay lên vai nàng.

“Cái này không phải để chơi.” Marin nói. “Tác phẩm thủ công tinh xảo này sẽ bị hỏng nếu tay chị gảy vào.”

“Cô theo dõi tôi sao?” Khi không thấy Marin đáp, Nella vỗ vỗ những cây đàn luýt. “Giây đàn chùng rồi. Vì thiếu chăm sóc.”

Cô ta xoay gót và khủng khỉnh bước lên lầu. Phòng của Marin ở cuối hàng lang đầu tiên của tầng một mà nàng vẫn chưa khám phá, và Nella cứ nhìn chằm chằm vào cái lỗ khóa ở tít xa, tự hỏi bên trong cái “am” đó chứa những gì. Cơn giận dữ điên cuồng suýt nữa thì thúc đẩy nàng lao vào đó. Marin là ai mà dám nói không với nàng chứ? Dù gì nàng cũng là bà chủ ngôi nhà này cơ mà.

Nhưng rồi Nella về lại phòng mình, thay vì nhìn chằm chằm một cách sợ sệt vào những chiếc lông đầy máu me của mấy con chim trong tranh, những cái mỏ giống thằn lằn và những lỗ mũi cong. Chúa ơi, Marin còn ghét cả âm nhạc! Chẳng lẽ cô ta không biết đàn luýt được làm ra đâu phải để treo tường?

Marin chắc sẽ hiếm khi nói chuyện với nàng trừ phi cần đưa ra một chỉ thị nào đó, hay giảng một bài thuyết lý về đạo đức lấy ra từ cuốn Kinh thánh của gia đình. Khi mọi người tập trung lại nơi tiền sảnh để nghe giảng kinh, Nella bất ngờ khi nhận ra Marin là người đảm trách công việc này. Ở quê, khi cha nàng không say rượu thì việc đó là của ông, còn bây giờ giao lại cho Carel. Thằng bé đã mười ba tuổi rồi và đã được luyện tập kỹ càng.

Những lúc khác, Marin ngồi trên chiếc ghế bọc nhung xanh ở phòng khách, cặm cụi với cuốn sổ cái. Cô em chồng của Nella hình như say mê với những bản kê khai tài chính. Với cô ta, những cái cột dọc là một khuông nhạc và những con số là những nốt nhạc nơi tiền nhảy múa trong một giai điệu câm lặng. Nella muốn hỏi thêm về công việc của chồng mình, về số đường của Frans và Agnes Meermans, nhưng trò chuyện với Marin không bao giờ là điều dễ dàng.

Tuy nhiên, vào ngày thứ Ba, nàng rón rén đi vào phòng khách lúc Marin đang ngồi, cúi đầu như thể đang cầu nguyện. Cuốn sổ cái của gia đình, như thường lệ, để mở đặt trong lòng.

“Marin này?”

Từ trước đến giờ Nella chưa từng gọi tên em chồng như thế, và sự thân mật đường đột ấy rơi tõm vào hư không khiến nàng cảm thấy có chút ngượng ngùng.

“Gì thế?” Marin ngẩng phắt đầu lên. Cô ta làm bộ đặt cây bút lên trang giấy để mở, gác hai tay lên bề mặt chiếc ghế được chạm khắc công phu. Nhìn vào đôi mắt màu xám nghiêm nghị của Marin, Nella nghĩ cô em chồng vẫn chưa bỏ qua chuyện về cây đàn luýt. Cảm thấy ánh nhìn chòng chọc soi mói của Marin, nàng đâm chột dạ. Một giọt mực rỉ ra từ đầu ngòi bút.

“Luôn như vậy sao?” Nella buột miệng.

Câu hỏi trống không khiến bầu không khí nóng lên, và sống lưng Marin căng cứng. “Như thế nào cơ?”

“Tôi...không bao giờ thấy ông ấy.”

“Nếu chị muốn nói đến Johannes, tôi có thể đảm bảo với chị là anh ấy vẫn sống.”

“Thế ông ấy làm việc ở đâu?” Nella chuyển hướng câu chuyện để buộc Marin phải đưa ra câu trả lời đúng trọng tâm hơn. Câu hỏi này gần như có tác động lạ lùng hơn câu hỏi đầu tiên; gương mặt Marin trở nên hệt như một cái mặt nạ.

“Nhiều nơi.” Marin đáp, giọng đanh lại. “Sàn chứng khoán, các bến cảng, những văn phòng của VOC ở Old Hoogstraat.”

“Thế... chính xác là ông ấy làm gì ở những nơi đó?”

“Giá mà tôi biết, Petronella...”

“Cô biết. Tôi biết là cô biết...”

“Anh ấy biến bùn thành vàng, biến nước thành những đồng gun-đơn.” Marin nhấm nhẳng trả lời. “Anh ấy bán hàng cho người khác với giá hời hơn. Anh ấy chất đầy hàng hóa lên những con tàu của mình và cho chúng ra khơi. Anh ấy nghĩ anh ấy được mọi người quý trọng. Tôi chỉ biết có thế. Đưa hộ tôi cái lò than, hai chân tôi hệt như những tảng băng rồi đây.”

Nella tin đó là chuỗi câu dài nhất Marin từng nói với nàng từ trước đến giờ. “Cô có thể nhóm lò sưởi mà.” Nàng đáp, chuyển một trong những lò than nhỏ về phía Marin, và cô ta giữ nó bằng cách giậm một chân lên. “Tôi muốn thấy nơi ông ấy làm việc. Tôi sẽ đến đó thăm ông ấy.”

Marin gấp cuốn sổ cái lại, cây bút vẫn được kẹp bên trong, và nhìn chằm chằm vào cái bìa da cũ sờn. “Tôi sẽ không làm thế.”

Nella biết nàng không nên hỏi gì thêm, vì sẽ chẳng nhận được câu trả lời xác đáng. Nhưng nàng không thể ngăn mình được. “Tại sao không?”

“Anh ấy bận.”

“Marin...”

“Chắc chắn mẹ cô đã nói với cô sự thể sẽ như thế này chứ?” Marin lớn tiếng. “Có phải cô cưới công chứng viên địa phương đâu.”

“Nhưng Johannes...”

“Petronella! Anh ấy phải làm việc. Và cô thì phải cưới một ai đó.”

“Còn cô thì không. Cô chẳng cưới ai cả.”

Quai hàm Marin đanh lại và Nella cảm thấy đôi chút hả hê.

“Đúng!” Marin đáp. “Nhưng lúc nào tôi cũng có thứ mình muốn.”

Sáng hôm sau, Marin chọn một câu cách ngôn, một câu chuyện trong Sách Job[1], và kết thúc bằng một đoạn phúc âm trong quyển Luke[2].

“Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang giàu có, vì các ngươi đã được phần an ủi của mình rồi. Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được no nê, vì các ngươi sẽ phải đói. Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được vui cười, vì các ngươi sẽ phải khóc.”

Cô ta đọc thật nhanh, chẳng chút biểu cảm, như thể thấy ngượng ngùng khi nghe giọng của chính mình vang vọng khắp sàn đá cẩm thạch rộng mênh mông, hai tay nắm chặt bục giảng kinh như một cái bè. Nella ngước nhìn lên khi cô em chồng của nàng ê a, tự hỏi tại sao Marin vẫn còn ở đây, không chồng, không nhẫn cưới. Phải chăng chẳng có người đàn ông nào đủ dũng khí để hứng chịu tính khí ngang ngược của cô ta? Nella nhấm nháp sự thích thú với cái ý nghĩ có phần tội lỗi ấy.

Gia đình mới của mình đây ư? Nàng tự hỏi. Dường như những con người này chưa từng một lần cười to sảng khoái ngoại trừ những tiếng khúc khích đằng sau tay áo. Công việc của Cornelia dường như không bao giờ ngớt. Nếu không ở dưới lầu nấu cá tầm, thì cũng đánh bóng đồ đạc bằng gỗ sồi và gỗ hồng sắc, hoặc quét dọn sàn nhà rộng mênh mông trên lầu, đập bụi khăn trải giường, đánh bóng hết ô cửa kính này đến ô cửa kính khác. Ai cũng biết rằng lao động cực nhọc giúp con người sống có đạo đức, rằng có lao động mới không sa vào sự xa xỉ buông tuồng và đầy nguy hiểm, tuy vậy ở Cornelia dường như ẩn chứa điều gì đó khiến cô ta không đức hạnh được như vậy.

Otto chăm chú lắng nghe với nét mặt trầm ngâm. Bắt gặp ánh mắt của Nella, anh ta vội nhìn lảng đi. Khoảnh khắc chia sẻ mang đậm tình người đó có vẻ gần như là tội lỗi trong giờ phút thiêng liêng này. Johannes chọn cách nắm chặt hai bàn tay trong tư thế cầu kinh, mắt nhìn ra cửa.

Nella quay về phòng và cố viết một lá thư cho mẹ, giãi bày tình huống dở khóc dở cười của mình. Nhưng nàng không biết phải diễn đạt thế nào để mẹ nàng hình dung được cảm giác thực sự của con gái bà lúc này. Nàng không thể miêu tả khó khăn của mình, những cuộc nói chuyện nhát gừng với Marin, người chồng điều gì cũng nói được ngoài tình yêu, và những người hầu mà thế giới của họ là cả một bí mật, thậm chí tiếng cười cũng là một thứ ngôn ngữ khác. Thay vì thế nàng nguệch ngoạc những cái tên Johannes, Otto, Toot, và vẽ một bức tranh Marin với cái đầu to tướng, vo tròn mảnh giấy và ném nó vào lửa.

Một giờ sau, có giọng đàn ông, tiếng chó sủa và tiếng cười của Johannes vọng ngược lên cầu thang chính. Nella nhìn ra cửa sổ xuống lối đi nhỏ trên con kênh, nàng trông thấy ba người làm công nhật khỏe mạnh với những cuộn dây thừng vắt trên vai. Họ đang bước ra khỏi nhà, tay áo xắn cao.

Ngay lúc Nella rời khỏi phòng, Marin đã ở tiền sảnh. “Johannes!” Cô rít lên. “Anh làm cái quái quỷ gì thế?”

Nella nhẹ chân bước dọc theo đầu cầu thang, và há hốc miệng khi trông thấy thứ mà ba người đàn ông đã để lại trong tiền sảnh.

Đó là một cái tủ có ngăn kéo cao gần bằng một nửa chiều cao của Johannes, một cái tủ khổng lồ được đỡ bởi tám cái chân chạm trổ tinh vi và trông rất vững chãi, hai tấm rèm nhung màu vàng nhạt được kéo kín phía trước.

Đã cho chuyển bục giảng kinh vào trong góc để lấy không gian, Johannes giờ đang đứng vịn tay vào cái tủ, nhìn không chớp mắt chất liệu gỗ sáng bóng, cười luôn miệng. Chưa bao giờ Nella thấy ông khỏe mạnh, điển trai đến vậy.

Marin lại gần chiếc tủ, rón rén và dè dặt như thể nó có thể bất thần đổ sầm xuống người cô ta, hoặc như thể cái tủ bắt đầu tự di chuyển vậy. Rezeki bớt sủa, chỉ còn lại một tiếng gầm gừ trong cổ họng. “Thứ gì thế này?” Marin hỏi. “Tốn bao nhiêu tiền vậy?”

“Em gái, ta không nói về tiền bạc nhé, một lần thôi.” Johannes nói. “Cô bảo anh tìm kiếm một thú tiêu khiển...”

“Không phải là một thứ gớm ghiếc như thế này. Rèm nhuộm bằng bột nghệ à?”

“Thú tiêu khiển ư?” Nella đứng nơi cầu thang nói vọng lại”. Marin xoay người lại đối diện với chị dâu, nét mặt sững sờ.

“Cho em đấy!” Johannes nói. “Quà cưới.” Ông vỗ vỗ vào thành tủ, và những tấm rèm hình như rung rinh.

“Gì thế mình?”

“Được làm từ gỗ sồi và gỗ cây du. Gỗ cây du rất chắc.” Johannes nói như thể đây là lời giải thích mà người vợ mới trông đợi. Ông nhìn Marin. “Đó là loại gỗ dùng để làm quan tài.”

Marin mím môi. “Anh mua nó ở đâu, Johannes?”

Johannes nhún vai. “Một người đàn ông ngoài cảng bảo có vài cái tủ chưa hoàn thiện vì ông thợ mộc đột ngột qua đời. Anh cho cải tiến bằng cách khảm đồi mồi lên bề mặt và viền bằng hợp kim thiếc.”

“Tại sao anh làm thế?” Marin hỏi. “Nella không cần thứ như thế này.”

“Để cô ấy học.” Johannes đáp.

“Để em làm gì cơ?”

Johannes với tay định vuốt con Rezeki nhưng nó tránh ra. “Ngoan nào, cô gái! Ngoan nào...”

“Cô nàng không thích nó.” Cornelia nói. Cô ta đã theo Nella xuống lầu từ lúc nãy đến giờ. Nella tự hỏi không biết Cornelia muốn nói đến nàng hay con chó. Thể theo tình huống này chắc là cả hai, nàng nghĩ khi nhìn thấy con Rezeki dựng hết cả lông lên. Cornelia cầm cây chổi hệt một cây quyền trượng, như thể chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc tấn công.

“Học?” Marin khịt mũi. “Petronella thì cần học gì?”

“Phải nói là cô ấy rất cần.” Johannes nói.

Không, tôi không cần. Nella nghĩ. Tôi mười tám tuổi, chứ không phải tám. “Nhưng cái gì thế mình?” Nàng hỏi, cố giấu sự căng thẳng.

Cuối cùng, Johannes với tay tới tấm rèm, và bằng một cử chỉ cường điệu, ông vén rèm ra hai bên. Ba người phụ nữ há hốc miệng. Chiếc tủ được chia thành chín ngăn, một vài ngăn được lót bằng giấy dán tường vàng dập nổi trong khi những ngăn còn lại ốp ván.

“Đây chính là... ngôi nhà này...” Nella nói.

“Nó là nhà của em.” Johannes chỉnh lại, tỏ ra hài lòng.

“Thế này thì dễ quản lý hơn.” Cornelia nói, nghểnh cổ nhìn vào những căn phòng tầng trên.

Cái tủ giống ngôi nhà thật đến kỳ lạ, như thể ngôi nhà bị thu nhỏ lại, cơ thể nó bị cắt ra làm đôi để lộ ra hết lục phủ ngũ tạng bên trong. Chín căn phòng, từ nhà bếp chính, phòng khách, đến cái gác xép cất trữ than bùn và củi để khỏi bị ẩm, tất cả là những bản sao hoàn hảo. “Có cả hầm rượu bên dưới nữa.” Johannes nói, nhấc sàn nhà lên giữa nhà bếp chính và nhà bếp trưng bày, để lộ một khoảng không được giấu kín. Trần nhà trong bếp trưng bày thậm chí cũng được sơn theo kiểu đánh lừa thị giác. Nella nhớ lại cuộc nói chuyện với Otto. “Mọi thứ sẽ đầy tràn.” Anh ta nói thế khi chỉ tay lên phần mái vòm đánh lừa thị giác.

Rezeki gầm gừ và đi vòng quanh chiếc tủ. “Giá bao nhiêu vậy, Johannes?” Marin hỏi.

“Cái khung là hai ngàn.” Ông nói một cách điềm nhiên. “Rèm nữa là ba.”

“Ba ngàn gun-đơn? Ba ngàn? Nếu được đầu tư đúng đắn, một gia đình có thể sống dựa vào đó mấy năm trời đấy.”

“Marin, cô chưa bao giờ sống bằng hai ngàn gun-đơn một năm cả, vì những bữa ăn tối toàn cá trích. Có vụ làm ăn với Meermans rồi, còn lo lắng gì nữa chứ?”

“Được, nếu anh chịu bắt tay vào việc đó thì em đã không lo...”

“Hãy một lần trong đời im lặng đi được không?”

Marin miễn cưỡng đứng ra xa cái tủ gỗ. Otto xuất hiện từ nhà bếp và nhìn thứ mới được đưa đến với vẻ thích thú. Johannes có vẻ hơi mất hứng, như thể nhận thấy nghĩa cử của ông bắt đầu đem lại kết quả ngược với mong đợi.

Lớp khảm đồi mồi khiến Nella nhớ mùa thu ở Assendelft, với những màu cam và nâu, về những khi Carel nắm tay nàng và xoay tròn nàng bên dưới những tán cây trong vườn. Những đường viền tỉnh tế bằng hợp kim thiếc hệt như những đường tĩnh mạch bằng kim loại chạy khắp bề mặt, đến tận mấy cái chân. Gỗ và lớp khảm đồi mồi dường như sống động một cách lạ lùng. Thậm chí bức rèm nhung cũng toát lên một thứ quyền lực nào đó.

Ở Assendelft, Nella biết trẻ con nhà giàu được tặng những ngôi nhà búp bê, nhưng không có cái nào to bằng cái này. Trước khi cha nàng trở thành con sâu rượu và tiêu tán tiền bạc, có thể nàng cũng đã có cơ hội nhận được một cái nhỏ hơn thế này, một dụng cụ để nàng có thể học cách quản lý những cái tủ đựng thức ăn, đồ vải lanh, đám người hầu và những đồ đạc, vật dụng trong nhà. Giờ nàng đã có chồng, nàng không nghĩ điều này là cần thiết.

Nella bắt gặp Johannes đang quan sát nàng. “Sân tiền sảnh nhìn giống chưa này.” Nàng đưa chuyện, chỉ những viên đá lát màu trắng và đen trải rộng bên dưới chân họ. Nàng nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên những ô vuông nhỏ.

“Cẩm thạch Ý đấy.” Johannes nói.

“Em không thích nó.” Marin nói. “Và Rezeki cũng không thích.” Johannes vặc lại. “Một con chó cái thì biết cái gì.”

Marin mặt đỏ tía lên, xăm xăm đi ra cửa trước, và đóng sầm lại sau lưng.

“Phu nhân ấy định đi đầu thế?” Cornelia hỏi, giọng nghe hốt hoảng. Cô ta và Otto nhìn theo chủ nhân qua cửa sổ trước.

“Tôi cứ tưởng sẽ khiến cả nhà bất ngờ...” Johannes nói.

“Nhưng, mình à...” Nella nói. “Em phải làm gì với nó?” Johannes nhìn nàng, ánh mắt gần như không chút biểu cảm. Ông vò vò lớp rèm nhung giữa ngón trỏ và ngón cái trước khi kéo lại. “Tùy em.”

Với tiếng khóa cửa đánh tách, Johannes biến mất trong phòng làm việc. Otto và Cornelia nhanh chân đi xuống tầng trệt bên dưới, về phía nhà bếp chính. Còn lại một mình với con Rezeki vẫn rên rỉ đi quanh những bức tường trong tiền sảnh, Nella ngắm nghía món quà mới. Lòng nàng chùng xuống. Mình quá tuổi để chơi món đồ này rồi, nàng nghĩ. Ai sẽ nhìn ngắm tác phẩm này, ai sẽ ngồi trên chiếc ghế kia, hoặc ăn thứ đồ ăn được làm bằng sáp ấy? Ở Amsterdam, nàng không hề có bạn bè hay người thân để đến khoe món quà này, một đài kỷ niệm nhắc nhở tình trạng vô quyền hành và bị giam lỏng của nàng. Đó là ngôi nhà của em, chồng nàng đã nói vậy. Nhưng ai sống được trong chín căn phòng nhỏ xíu này chứ? Kiểu đàn ông nào mà lại mua một món quà như thế này cho vợ, dù cho nó uy nghi, đường bệ, dù cho nó được tạo tác đẹp đẽ?

“Tôi không cần học!” Nàng nói lớn. Rezeki rên ư ử. “Không có gì phải sợ cả!” Nella nói với nó. “Chỉ là một món đồ chơi thôi mà.” Những tấm rèm này có thể được cắt may thành một chiếc mũ được ấy nhỉ, nàng nghĩ khi kéo chúng ra.

Khi Nella đứng trước chiếc tủ mở toang, nàng bắt đầu thấy bồn chồn, khó ở. Nàng có cảm tưởng hễ nàng quay đi là cái tủ bằng gỗ du khảm đồi mồi đó sẽ róng riết dõi theo nàng như thể chín căn phòng là những con mắt soi mói. Nàng nghe thấy tiếng người nói vang lên từ nhà bếp chính, đa phần là Cornelia nói, Otto đáp lại giọng khẽ hơn. Nàng tần ngần sờ lên mặt gỗ lần nữa, nó mát lạnh còn hơn cả nhung và cứng như đá được mài nhẵn.

Nhân lúc Marin ra ngoài còn hai người kia đang ở trong nhà bếp dưới lầu, mình mang Peebo ra đây cho nó bay nhảy một lát nhỉ, Nella nghĩ. Chắc Johannes không để ý đâu, và thật thích khi nhìn ngắm Peebo của mình bay vút lên cao. Nhưng khi Nella quay người đi về phía cầu thang chính, những ý nghĩ của nàng lại dồn về cái lỗ khóa trên cửa phòng của Marin ở cuối hành lang trên lầu. Thôi quên mối nhục về ngôi nhà búp bê đi, Nella dỗ dành chính mình khi kéo hai tấm rèm màu vàng nhạt lại. Mi có thế đi bất kỳ đâu mi muốn.

Bỏ mặc món quà của Johannes đứng đó trong tiền sảnh, tim đập thình thịch, Nella đi lên lầu về phía phòng Marin, quên bằng cả Peebo. Khi ở trong tiền sảnh, nàng rất kiên quyết, nhưng bây giờ sự can đảm ấy bắt đầu vơi đi. Nếu bị tóm thì phải làm sao? Nàng tự hỏi, mường tượng đủ thứ trong đầu khi đang hối hả đi dọc theo hành lang nhanh hết mức chiếc váy cho phép. Chuyện gì xảy ra với mình thế này?

Nhưng khi Nella đẩy cánh cửa nặng trịch ra và đứng bên ngoài nơi trú ẩn của Marin, nàng khựng lại và sững sờ, cảnh tượng lạ thường bên trong khiến nàng không còn nhớ gì đến sự cẩn trọng nữa.

❀ ❀ ❀

[1] Sách Job là một quyền trong Cựu ước, kể truyện Job trải qua nhiều thử thách về đức tin và phần thưởng xứng đáng mà Đức chúa trời ban cho người công chính như Job.

[2] Quyển Luke là quyển thứ ba trong các quyển sách Phúc Âm, được cho là do Thánh Luke viết, miêu tả cuộc đời và lời truyền dạy của Chúa Jesus Christ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.