Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

❊ ❊ ❊

Tối đó, Jack ngồi trước bàn làm việc của mình trong phòng Ewan, ngắm nhìn những đám mây trên màn hình nền của Windows 98. Những cành dẻ gai già trên ngọn cây cuối vườn hắt lên bức tường phía sau lưng anh những hình bóng dập dờn, lấp lánh ánh đồng. Anh chẳng cần quay người nhìn ra vườn cũng biết những lớp lá mới đã mọc trùm lên gần hết các vết đinh gỉ cũ khoét sâu vào thân cây và những tấm ván gỗ phủ đầy rêu: vốn là hết thảy những gì còn sót lại của ngôi nhà trên cây mà hồi còn nhỏ, anh và Ewan vẫn thường ẩn nấp và hò reo mỗi khi có một chuyến tàu rùng rùng chạy qua đoạn đường ray xuyên đồi bên dưới.

Thi thoảng khi chỉ có một mình, anh thường cố nhớ lại quãng thời gian đó, cố hình dung ra chính anh của ngày ấy. Jack của trước đây. Một đứa trẻ vô lo, phiêu diêu, tự tại, chẳng có gì ngăn cản nó bay bổng trên những mái nhà và lên đến tận bầu trời xanh.

Cho tới cái ngày ấy. Một loạt những hình ảnh lộn xộn, hơi nhiễu được gom lại với nhau một cách cẩu thả, như thể anh đã đánh lừa bản thân, không lấy những mẩu ký ức đó từ đời thực mà là từ một cuốn phim 8mm giấu tít trên gác mái của bố mẹ anh.

Đó là một ngày giữa tháng Chín, trời đầy nắng và gió. Những tấm ván khô trong ngôi nhà cây lại kêu kẽo kẹt mỗi khi cây dẻ gai vẫn còn mềm mại và xanh tươi sau một mùa hè đầy nhựa sống khẽ oằn mình trước gió. Jack và Ewan vừa gây gổ với nhau. Hai đứa tìm được bốn mảnh ván gỗ trong một thùng đựng xà bần. Ewan muốn dựng một đài quan sát ở chạc cây xa nhất về phía Nam để có thể ngắm nhìn các chuyến tàu lắc lư trên đường ray từ ga Brockley tới. Nhưng Jack lại muốn dựng đài ở phía Bắc để ngắm đoạn đường ray trên những cây cầu mù sương ở New Cross và gương mặt những người dân thành thị lúc tan ca với tờ Nhật báo London buổi tối của họ.

Jack, một đứa bé tám tuổi nóng nảy, trong cơn giận dữ đã xô mạnh anh trai mình vào thân cây. Phản ứng của Ewan cũng bất ngờ và dữ dội chẳng kém. Sau khi lấy lại thăng bằng, cậu lao vào Jack với hai cánh tay rắn chắc và gào lên, “Tao sẽ mách bố, tao sẽ mách bố.” Nước bọt từ miệng cậu phun ra tứ tung. “Tao sẽ mách bố.”

Mất thăng bằng, Jack ngã lăn quay đến tận mép ngôi nhà cây, khi dừng lại được thì một nửa người nằm trên sàn, một nửa rơi ra ngoài, hai chân đung đưa lủng lẳng, quần soóc bị đinh móc rách toạc, ngón cái bên tay trái bị kẹp giữa hai miếng ván. Đau đớn khiến cậu nổi điên lên.

“Đi mà mách, đồ khốn! Đi mà mách.”

“Tao sẽ mách.” Ewan vừa thấy tội lỗi lại vừa thấy giận. Đôi mày cậu cau lại, môi dưới trề ra. “Tao ghét mày, đồ vô lại. Một thằng nhóc khốn kiếp, vô lại.”

Ewan xoay lưng trèo xuống cầu thang làm bằng bện thừng, mặt hằm hằm, đùng đùng giận dữ. Cậu nhảy xuống đoạn đường tàu xuyên đồi. Jack rút ngón tay cái ra, chửi thề ầm ĩ rồi lăn lại vào bên trong ngôi nhà cây, nằm nguyên ở đó, thở chậm rãi, bàn tay đau nhói kẹp giữa hai đầu gối để trần, cực kỳ cáu tiết.

Ở phía dưới căn nhà cây, nơi bờ đất hai bên đoạn đường tàu xuyên đồi dần dần mất hút giữa những trảng cây bụi mênh mông, hai anh em đã tạo ra một mạng lưới cung đường cho các trò chơi của mình. Mỗi lộ trình đều được chúng tỉ mỉ khám phá, lập bản đồ, đặt tên: tất cả tạo thành một hệ thống mạng nhện chằng chịt theo hình xoắn ốc dưới những dây leo bìm bìm.

Từ căn nhà gỗ trên cây, Jack nhìn thấy Ewan lựa chọn lộ trình phía Nam mà hai anh em đặt biệt danh là “đường mòn tử thần” vì nó chạy dọc theo một bộ gia nhiệt chìm đã han gỉ - “Anh thấy không Ewan? Đây chính là một trái bom chưa nổ. Tên lửa V2 chưa biết chừng.” Mái tóc húi cua sẫm màu của Ewan lúc ẩn lúc hiện giữa đám cây bụi, chiếc áo phông màu vàng mù tạt sáng lấp lóa. Cậu đi tới bãi đất trống mà hai anh em gọi là Trại 1, cách đó xa xa là khu phi quân sự DMZ, quả bom tử thần V2 và tô giới của dân Á châu.

Jack cảm thấy mất hứng. Ewan rất hay giận dỗi. Cậu phát chán chuyện ấy rồi. Vừa đau vừa tức, cậu tụt xuống khỏi cây, đi vào trong nhà để than phiền về vết bầm hình lưỡi liềm nửa đen nửa vàng trên móng tay cái.

Sau này, chính ngôi nhà cây là thứ khiến mẹ họ đau lòng nhất. Jack vẫn nhớ như in những lần mẹ mình đang ở trong bếp rửa bát hay dọn lò, đột nhiên bỏ ngang chạy bổ ra vườn như chợt nhớ ra chuyện gì. Bà đứng đó như trời trồng, nhìn chằm chằm vào cây dẻ gai, nước xà phòng từ đôi găng tay cao su màu hồng chảy tong tỏng xuống cỏ. Đó là nơi cuối cùng bà nhìn thấy con trai mình.

Rồi gần như điên dại, bà kêu gào tuyệt vọng với chồng mình. “Giải thích cho tôi về cái nhà cây kia xem nào, Frank; tại sao nó vẫn ở đó mà thằng bé lại không còn nữa? GIẢI THÍCH CHO TÔI, Frank. Tại làm sao?”

Còn bố Jack sẽ bịt chặt tai lại, ngồi lún sâu vào trong chiếc ghế bành, vo những trang báo thể thao thành bó trên đùi, không tài nào làm dịu đi được nỗi thống khổ của vợ. Cho tới một ngày, ông giật lấy chiếc búa đầu tròn, xông ra vườn trong cơn mưa, giữa đám bùn lầy, chân vẫn đi đôi dép kẻ ô trong nhà.

Lúc đó, Jack đã lẻn vào chính căn phòng này, đứng run rẩy trên giường để có thể nhìn qua cửa sổ, chứng kiến từng thớ gỗ nứt toác, mấy thanh gỗ rơi xuống mặt đất, bùn bắn tung tóe lên quần ống của mẹ cậu, lúc này đang đứng khóc nức nở trên bãi cỏ lầy lội.

Và rồi, qua những tán cây trơ trụi, cậu nhìn thấy ai đó ở phía bên kia đường tàu.

Là Ivan Penderecki, nhợt nhạt, cánh tay mập ú tì lên đám hàng rào mục nát sau nhà giữa cơn mưa mịt mù với một nụ cười mập mờ.

Penderecki đứng đó phải hơn hai mươi phút, ngôi nhà phía sau lưng hắn sừng sững giữa những đám mây âm u màu xám. Và rồi như thể đã chứng kiến thỏa mãn, hắn xoay lung, lặng lẽ bỏ đi.

Đối với cậu bé chín tuổi đang dán cái mũi nhỏ tí của mình vào lớp cửa kính mờ hơi nước, đây chính là thứ bằng chứng không thể bỏ qua, không thể chối cãi. Nhưng cảnh sát lại cho rằng đó là chuyện không hề có khả năng xảy ra bởi vì “Chúng tôi đã lục soát mọi ngôi nhà trong khu vực, thưa bà Caffery; chúng tôi sẽ mở rộng phạm vi tìm kiếm dọc theo đường ray, lên tận phía cầu New Cross...”

Nhưng với bản năng tự nhiên của một đứa trẻ trước những gì người lớn muốn giấu, Jack biết rằng Penderecki là người có thể nói cho cảnh sát biết chính xác nơi tìm thấy Ewan.

Gia đình Caffery đã bỏ cuộc vào năm Jack hai mươi mốt tuổi. Bố mẹ anh quay lại Liverpool, để lại cho anh ngôi nhà với giá cực rẻ và khiến anh hiểu rằng họ không bao giờ muốn gặp lại đứa con này nữa. Jack, đứa trẻ ngỗ ngược, khó dạy bảo, đứa con không bao giờ chịu nghe lời, yên lặng hay ngồi im một chỗ. Họ thà mất đứa con này còn hơn mất Ewan. Tuy họ không bao giờ nói ra những lời này nhưng anh có thể đọc được chúng trên nét mặt mẹ mỗi khi bà nhìn chằm chằm vào ngón tay cái của anh. Đối với bà, vết bầm màu đỏ sẫm kia không chịu biến mất chính là vì đứa con trai thứ cố tình muốn nhắc bà nhớ về cái ngày ấy mãi mãi. Sự biến mất của Ewan không chỉ làm sụt giảm vị trí của Jack ở trong lòng mẹ mà cho tới tận bây giờ, ở đâu đó trong những khu ngoại ô trải dài ở Liverpool, anh biết bà vẫn đang chờ đợi... không biết là chờ anh tìm thấy Ewan, hay chờ mong anh cũng chết quách đi. Jack không biết bà cần gì ở anh, bà muốn anh phải bồi thường cho bà như thế nào vì đã lỡ sống sót. Thỉnh thoảng, cho dù bên cạnh anh là Veronica hay những người phụ nữ đến trước cô, anh vẫn luôn có cảm giác như vụn vỡ bởi cô đơn và mất mát.

Vì vậy, anh dồn hết sức lực vào cuộc chạy đua nước rút trên con đường thăng tiến trong lực lượng cảnh sát thành phố. cái tên đầu tiên anh gõ vào PNC[1] là Penderecki. Và anh đã tìm thấy sự thật.

John (Ivan) Penderecki từng bị kết án ấu dâm, đã chịu hai án tù vào thập niên 1960 trước khi chuyển tới sống trên cùng con phố ở nội thành London với Jack và Ewan caffery.

Trên mấy giá sách trong phòng làm việc - giờ vẫn được gọi là “phòng của Ewan” - mười hai thùng tài liệu được xếp thẳng hàng, phân loại bằng màu sắc. Bên trong chất đầy các loại giấy má, các bao thuốc John Player quấn trong màng bọc thực phẩm hay những hộp diêm Swan Vesta đã phai màu giờ đựng ghim giấy, một chiếc đinh gỉ sắt, một tờ hóa đơn tiền ga cháy sém, hết thảy đều là những chứng cứ nhỏ nhặt về cuộc sống của Penderecki mà Caffery, một cậu nhóc thám tử bị mắc chứng ám ảnh, đã thu thập suốt hơn hai mươi sáu năm qua. Lúc này đây, anh đang chuyển những dữ liệu đó vào bộ nhớ kỹ thuật số.

Anh đeo kính và mở cơ sở dữ liệu ra.

“Vẫn chuyện đó à?”

Anh giật mình. Veronica đang đứng nghiêng đầu ở ngưỡng cửa, hai tay khoanh trước ngực. Cô mỉm cười. “Em ngắm anh được một lúc rồi đấy.”

“Anh biết rồi.” Anh tháo kính xuống. “Em tự mở cửa vào à?”

“Em muốn anh ngạc nhiên mà.”

“Em đã đi xét nghiệm chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Hôm nay là thứ Hai rồi. Sao vẫn chưa đi?”

“Cả ngày em ở công ty.”

“Bố em không cho em ra ngoài sao?”

Cô cau mày, xoa xoa cổ họng, chiếc áo khoác màu vàng nghệ khoét khá sâu, để lộ vết sẹo nhỏ trên xương ức, dấu vết của những đợt xạ trị thời niên thiếu. “Anh không cần phải cáu kỉnh như thế.”

“Anh không cáu kỉnh, chỉ là lo lắng thôi. Sao không tới khoa cấp cứu xem thế nào? Ngay bây giờ.”

“Anh bình tĩnh đi. Ngày mai em sẽ gọi cho bác sĩ Cavendish, được chưa?”

Anh cắn môi, quay lại với màn hình vi tính, vừa cố tập trung vào công việc, vừa thầm ước lần thứ một trăm rằng anh chưa bao giờ đưa chìa khóa nhà cho Veronica. Cô vẫn quan sát anh từ ngưỡng cửa, vừa khe khẽ thở dài vừa vuốt tóc ra sau tai, rồi lướt móng tay dọc khung cửa, những chiếc nhẫn và vòng tay trông giản dị nhưng rất đắt tiền - cách hay nhất để một người cha thể hiện tình yêu với con gái của mình -kêu leng keng nhè nhẹ. Jack biết Veronica muốn anh nhìn cô. Nhưng anh giả vờ như không biết.

“Jack này,” cuối cùng Veronica thở dài, lại gần ghế Jack, lùa tay vào mái tóc màu sẫm của anh, miết ngón cái vào phần da vừa lộ ra. “Em muốn bàn chuyện bữa tiệc, chỉ còn vài ngày nữa thôi.” Cô chui vào trong lòng anh, cuộn người vào sát anh, má kề môi, tay cô luồn trong tóc anh, chân trái tựa trên tay ghế, tóc cô dụi vào cổ anh nhột nhạt. “Jackie, ú u, anh có nghe thấy em nói gì không vậy?” Cô ấn tay lên mặt anh, những ngón tay lúc nào cũng thơm mùi bạc hà và nước hoa đắt tiền, cả người lại dụi dụi vào háng anh.

“Veronica...” Anh bắt đầu có phản ứng cương cứng ngoài mong muốn.

“Chuyện gì nữa?”

Anh đẩy cô ra. “Anh muốn ở đây trong một tiếng.”

“Ôi Chúa ơi,” cô càu nhàu rồi trèo xuống. “Anh bệnh nặng rồi đấy anh có biết không?”

“Có lẽ thế.”

“Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Anh mà không cẩn thận là có ngày chết ở đây cho xem.”

“Chúng ta đã nói rõ về chuyện này rồi mà.”

“Đây là thế kỷ hai mốt rồi, Jack. Anh biết đấy, những khởi đầu mới, hướng về phía trước, vươn cao hơn.” Cô đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn. “Trong gia đình em, bọn em đều được dạy dỗ phải rời bỏ gốc rễ của mình, phải cải thiện bản thân.”

“Gia đình em có nhiều tham vọng hơn anh.”

“Tham vọng hơn so với anh,” cô chữa lại.

“Ờ. Và quan tâm nhiều hơn anh.”

“Nhiều hơn so với anh.”

“Ôi Chúa ơi.”

“Sao?”

Anh đặt kính xuống, dụi dụi mắt. Một con cá nhiệt đới màu sắc sặc sỡ lướt qua màn hình. Ba mươi tư tuổi đầu rồi mà anh vẫn không tài nào có can đảm nói với người phụ nữ này rằng anh không yêu cô. Hết chờ sau khi xét nghiệm lại chờ tới sau bữa tiệc - đúng là thằng hèn, Jack, mày hèn lắm. Nếu kết quả xét nghiệm ổn thì sẽ dễ dàng hơn. Lúc đó, anh sẽ có thể nói với cô rằng mọi chuyện đã kết thúc, rằng cô cần trả lại cho anh chìa khóa nhà.

“Có chuyện gì?” cô hỏi. “Em nói gì sai à?”

“Không có gì,” anh nói rồi quay trở lại làm việc.

❀ ❀ ❀

[1] Hệ thống dữ liệu quốc gia của cảnh sát Anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.