Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Day

❊ ❊ ❊

Phải mất đến nửa giờ June mới ngủ lại được, sau khi bị một cô y tá Thuộc địa tiêm cho cả mớ thuốc nào đó. June lại khóc vì anh trai, và dường như cô đã rơi xuống một cái hố và tan nát, trái tim rỉ máu bị xé toác ra cho mọi người đều nhìn thấy. Đôi mắt đen mạnh mẽ của cô… giờ thì, chất chứa trong đó chỉ là… sự tuyệt vọng. Tôi co rúm người lại. Tất nhiên, tôi biết chính xác cảm giác mất đi người anh ruột. Tôi nhìn con ngươi June rập rình dưới mí mắt, có lẽ cô lại đang chìm trong một cơn ác mộng mà tôi không thể kéo cô ra được. Vì thế tôi chỉ làm điều mà cô luôn làm cho tôi - tôi vuốt tóc cô, hôn lên vầng trán ẩm ướt, lên má và môi cô. Có lẽ chẳng ích gì, nhưng dù sao tôi vẫn cứ làm.

Bệnh viện khá yên tĩnh, nhưng một vài âm thanh tạo nên một lớp tạp âm trắng trong đầu tôi: có tiếng đèn trần vo vo, và tiếng huyên náo xa xăm gì đó từ ngoài đường. Giống như ở Cộng hòa, một màn hình gắn trên tường đang phát bản tin về mặt trận. Không giống như ở Cộng hòa, tin tức xen kẽ những quảng cáo như ngoài phố, về những thứ tôi không hiểu. Tôi xem một lúc rồi thôi. Tôi cứ nghĩ mãi về cách mẹ tôi dỗ Eden hồi thằng bé mới mắc bệnh, cách mẹ thì thầm những lời êm ái và vuốt ve khuôn mặt thằng bé bằng đôi tay nghèo khổ băng bó, cách anh John mang theo bát xúp tới bên giường.

Mình xin lỗi về mọi thứ, June đã nói vậy.

Vài phút sau, một người lính mở cửa phòng bước về phía tôi. Đó chính là người lính đã nhận ra tôi là ai và đã đưa chúng tôi đến cái bệnh viện hai mươi tầng này. Cô dừng lại trước mặt tôi và khẽ cúi chào. Như thể tôi là một sĩ quan hay gì gì đó. Cũng đáng ngạc nhiên không kém khi cô là người lính duy nhất ở trong phòng với chúng tôi. Chắc hẳn họ không coi tôi và June là mối đe dọa. Không còng tay, thậm chí không có lính gác cửa. Họ có biết chúng tôi là những kẻ phá đám kế hoạch ám sát Cử tri không? Nếu họ tài trợ cho quân Ái Quốc, sớm muộn gì họ cũng sẽ phát hiện ra. Mà có lẽ họ còn không hề biết chúng tôi làm việc cho quân Ái Quốc. Razor đã kéo chúng tôi vào cuộc chơi ở những phút chót mà.

“Bạn của anh đã ổn định rồi chứ?” Ánh mắt cô dừng lại trên người June. Tôi chỉ gật đầu. Tốt nhất là không ai ở đây đoán ra June chính là thần đồng yêu quý của quân Cộng hòa. “Xét tình trạng của cô ấy,” người lính tiếp tục, “cô ấy sẽ phải ở lại đây đến khi đủ khỏe để có thể tự đi lại được. Anh được hoan nghênh ở lại đây cùng cô ấy, không thì tập đoàn DesCon cũng sẽ rất vui lòng được cung cấp cho anh một căn phòng khác.”

Tập đoàn DesCon - lại thêm một tiếng lóng Thuộc địa tôi không hiểu. Nhưng tôi sẽ không đời nào bắt đầu tra hỏi về nguồn gốc sự hào phóng của họ. Nếu ở đây tôi đủ nổi tiếng đến mức được nhận sự chăm sóc hạng sang trong một bệnh viện, vậy thì tôi sẽ tận dụng hết giá trị của nó. “Cảm ơn,” tôi trả lời. “Tôi ở lại đây được rồi.”

“Chúng tôi sẽ mang thêm một chiếc giường vào đây cho anh,” cô nói, chỉ tay về phía khoảng trống trong phòng. “Sáng mai chúng tôi sẽ quay lại thăm anh.”

Tôi lại tiếp tục cầu nguyện cho June. Vì người lính vẫn không rời đi, tôi nhướng mày ngước nhìn cô. Cô đỏ mặt. “Tôi giúp được gì cho cô nữa không?”

Cô nhún vai, cố tỏ ra thờ ơ. “Không. Chỉ là… vậy, anh là Daniel Altan Wing hả?” Cô nói tên tôi như thể đang nghiền ngẫm. “Hãng Evergreen vẫn liên tục in những câu chuyện của anh lên các nhãn hàng. Kẻ nổi loạn nước Cộng hòa, Bóng ma, Nhân tố bí ẩn - hầu như ngày nào họ cũng có một biệt danh và tấm ảnh mới dành cho anh. Họ bảo anh đã một mình vượt ngục ở Los Angeles. Mà này, anh đã hẹn hò ca sĩ Lincoln thật à?”

Ý tưởng này quá lố bịch đến nỗi tôi phải phì cười. Tôi không biết là người Thuộc địa vẫn hứng thú với những ca sĩ cổ động được chỉ định bởi chính phủ Cộng hòa. “Lincoln có vẻ hơi nhàu so với tôi, cô không nghĩ vậy sao?”

Tiếng cười của tôi phá tan không khí căng thẳng, và người lính cũng cười theo. “Chậc, tuần này chuyện về anh là vậy. Tuần trước Evergreen thông báo anh đã né được tất tật các viên đạn từ một đội bắn Cộng hòa và trốn thoát vụ xử tử.” Và cô phá lên cười lần nữa, nhưng tôi im lặng.

Không, tôi không chống né bất kỳ viên đạn nào hết. Tôi để anh mình đỡ hết cho tôi rồi.

Tiếng cười ngượng ngập tắt dần khi cô nhìn thấy vẻ mặt tôi. Cô hắng giọng. “Còn về cái đường hầm mà hai người đi qua, chúng tôi đã cho bịt lại rồi. Cái thứ ba bị bịt lại trong một tháng nay. Anh biết đấy, cứ thỉnh thoảng dân tị nạn Cộng hòa lại sang đây như các anh, và người dân Tribune đã thật sự mệt mỏi vì phải tiếp đón họ. Chẳng ai thích người dân từ vùng địch tự dưng đến ở ngay trong quê nhà mình. Chúng tôi thường phải đẩy họ trở lại mặt trận. Anh còn may mắn đấy.” Người lính thở dài. “Hồi trước, toàn bộ nơi này là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Anh biết thế, đúng không?”

Mặt dây chuyền ở cổ tôi bỗng trở nên nặng trịch. “Tôi biết.”

“Ừm, anh biết cả về trận lụt chứ? Đến nhanh lắm, trong chưa đầy hai năm, và cuốn đi cả nửa miền Nam đất trũng. Những nơi mà dân Cộng hòa như anh chắc chưa bao giờ nghe thấy. Louisiana biến mất. Florida, Georgia, Alabama, Mississippi, Carolina biến mất. Nhanh đến nỗi anh dám thề là chúng chưa từng có mặt trên đời, ít ra là nếu anh không thể thì vẫn còn nhìn thấy một vài tòa nhà của những thành phố đó thấp thoáng ngoài mặt biển.”

“Vì thế mà các cô đến đây à?”

“Miền Tây có nhiều đất hơn. Anh biết hồi đó có bao nhiêu người tị nạn không? Rồi người miền Tây xây một bức tường lớn để ngăn người phía Đông tràn sang, từ đầu Dakota xuống đến hết Texas.” Người lính đấm vào lòng bàn tay. “Vì thế chúng tôi phải đào đường hầm mới vào được. Thời đỉnh điểm của cuộc di dân, có cả ngàn con đường như vậy. Rồi chiến tranh bắt đầu. Khi quân Cộng hòa bắt đầu dùng những đường hầm này để bất ngờ tấn công chúng tôi, chúng tôi phải bịt hết lại. Cuộc chiến tranh kéo dài quá lâu đến nỗi người ta thậm chí còn không nhớ nổi nó là cuộc chiến giành đất đai. Nhưng khi nước lũ cuối cùng đã lặng, mọi thứ ở đây cũng ổn định dần. Và chúng tôi trở thành vùng Thuộc địa của Mỹ.” Cô phùng má lên khi nói điều này. “Chiến tranh cũng không kéo dài quá lâu nữa đâu - chúng tôi ở thế thắng được một thời gian rồi mà.”

Tôi nhớ hồi chúng tôi lần đầu tiên tới Lamar, Kaede từng bảo tôi phe Thuộc địa đang giành thế thắng. Hồi đó tôi không nghĩ nhiều về nó - suy cho cùng, nhận định của một cá nhân thì có là gì? Tin đồn? Nhưng giờ người lính này đang nói như thể điều đó là sự thật.

Cả hai chúng tôi cùng dừng lại khi tiếng ồn ào bên ngoài đã trở nên rõ rệt hơn. Tôi nghiêng đầu. Từ khi chúng tôi đến đây, có biết bao lượt người đã đi ra đi vào bệnh viện này, nhưng tôi không hề để ý. Giờ thì tôi nghĩ đã nghe thấy có người gọi tên mình. “Cô biết ngoài kia đang có chuyện gì không?” tôi hỏi. “Chúng ta đưa bạn tôi sang một căn phòng yên tĩnh hơn được không?”

Người lính khoanh tay. “Anh muốn tận mắt xem cảnh huyên náo không?” Cô ra hiệu cho tôi đứng lên đi theo cô.

Tiếng la hét bên ngoài đã vang như sấm rền. Khi người lính mở cửa ban công và dẫn tôi ra với bầu không khí ban đêm, tôi được một luồng gió mát lạnh và tiếng hoan hô rầm rĩ chào mừng. Ánh đèn lóe sáng khiến tôi chói mắt - trong một giây tôi chỉ biết đứng đó tì vào những thanh lan can kim loại và thu toàn bộ cảnh tượng này vào tầm mắt. Đã khuya lắm rồi nhưng vẫn có đến hàng trăm người dưới cửa sổ chỗ chúng tôi, nổi bật trên nền tuyết. Mắt họ đều hướng lên phía tôi. Nhiều người trưng lên những biểu ngữ tự chế. Chào mừng về phe chúng tôi! một tấm viết. Bóng ma vẫn sống, một tấm khác đề. Hạ bệ chính quyền Cộng hòa, tấm thứ ba viết. Có hàng tá biểu ngữ như thế. Day: Công dân danh dự của Thuộc địa! Chào mừng đến Tribune, Day! Nhà của chúng tôi là nhà của cậu!

Họ biết tôi là ai.

Lúc này người lính chỉ vào tôi và mỉm cười với đám đông. “Cậu ấy là Day,” cô hô vang.

Một đợt sóng hoan hô nữa dậy lên. Tôi đứng ngây người ra. Ta nên làm gì đây khi có một đống người đang gào thét tên ta như một lũ dở hơi? Tôi chẳng biết cái khỉ gì hết. Vì thế tôi đưa tay lên vẫy chào, và lại càng khiến họ rú rít lớn tiếng hơn.

“Ở đây cậu là ngôi sao đấy,” người lính nói át tiếng ồn. Có vẻ cô khoái cảnh này hơn tôi nhiều. “Kẻ nổi loạn duy nhất dường như lính Cộng hòa không thể bắt được. Tin tôi đi, sáng mai ảnh anh sẽ được dán lên khắp các nhãn hàng cho xem. Evergreen chắc đang thèm phỏng vấn anh đến chết đi được.”

Cô vẫn đang nói, nhưng tôi không còn để ý đến cô nữa. Một trong những người đang giơ cao biểu ngữ đã thu hút sự chú ý của tôi. Đó là một cô gái quàng khăn kín miệng và mũ áo che gần hết khuôn mặt.

Nhưng tôi dám chắc đó là Kaede.

Đầu tôi nhẹ bẫng. Ngay lập tức tôi nhớ đến dải đèn báo động nhấp nháy dưới boong ke, cảnh báo June và tôi là có người đang đến chỗ ẩn nấp. Tôi nhớ đã tưởng như có người bám theo chúng tôi trên đường phố Thuộc địa. Có phải Kaede không? Có phải như thế nghĩa là những lính Ái Quốc khác cũng có mặt ở đây? Cô ta đang giơ một tấm biển gần như chìm lẫn trong cả biển biểu ngữ. Tấm biển đề: Cậu phải quay lại. Ngay bây giờ.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.