8.4
Khoảng ba mươi phút sau, Shimada và Samejima trở về.
Theo sau họ là bà Kadomatsu, có vẻ rất sợ hãi, chắc đã được biết đại khái tình hình. Nhìn thấy Funaoka nằm trên giường, bà phát hoảng chạy vào góc phòng, đứng tựa vào tường rồi bủn rủn ngồi sụp xuống sàn. Chắp hai bàn tay trước ngực, bà lẩm nhẩm tụng kinh.
“Vẫn không tìm được cách mở cửa chính.” Shimada vừa nói vừa bưng chậu nước nóng đặt lên cái bàn nhỏ, “Tình hình thế nào rồi?”
Keiko lắc đầu, đón lấy cái chăn len từ tay Samejima rồi đắp cho Funaoka.
Cô buồn bã nhìn khuôn mặt tái nhợt của Funaoka, trả lời, “Không có dấu hiệu tỉnh lại.”
Shimada thở hắt ra, khoanh tay trước ngực, bắt đâu đi tới đi lui bên bức tường trong cùng của căn phòng.
“Keiko ngồi xuống đi, cứ đứng mãi không tốt cho sức khỏe.” Utayama nói, rồi anh kéo cái ghế lại bên giường.
“Cảm ơn anh.” Keiko ngồi xuống ghế, mệt mỏi thở dài. Utayama đặt tay lên vai vợ rồi nhìn về phía Shimada đang khoanh tay trước ngực và đi đi lại lại suốt chiều rộng căn phòng như một con thú bị nhốt trong chuồng.
“Tôi đã xem nội dung trên máy rồi anh Shimada ạ.”
“Thế à?” Shimada vừa vặn bước đến chỗ đối diện với cái giường, dừng chân bên tấm gương to treo tường, nhìn Utayama.
“Anh không cảm thấy những câu ‘ghi chú’ đó thú vị à?”
“Ừ…”
Quả thật nó được xem như thuộc phạm trù ‘ghi chú’, ít ra thì nó không phải ‘tiểu thuyết’, mà giống hình thức ghi chú để lấy tài liệu viết hơn.
“‘Chỉ cần tôi không viết tiểu thuyết theo yêu cầu của cuộc thi thì hung thủ sẽ không thể mô phỏng được’… Nghĩ như vậy là rất bình thường.”
“Đúng vậy, nhưng…” Utayama ngoảnh lại nhìn màn hình, “Có chỗ tôi không hiểu lắm.”
“Viết về ‘chiếc xe ô tô’ phải không?”
“Đúng.”
“Là chỗ này?” Samejima chăm chú đọc nội dung trong máy.
“Phải. Hình như Funaoka viết văn trước khi đi ngủ, phần cuối cùng…”
Utayama đang nói giữa chừng thì bỗng có tiếng “gừ… gừ…” trầm trầm như của dã thú vang lên khiến mọi người giật nảy mình. Thì ra đó là âm thanh từ cố họng của Funaoka, đầu cô hơi nhấc lên, vẫn còn nghiêng sang một bên.
“A!” Keiko đứng bật dậy, “Funaoka! Đừng… đừng động đậy.”
Chẳng biết Funaoka có nghe được không, chỉ thấy toàn thân cô co giật rồi vung tay khiến chăn len rơi xuống giường.
“Em có sao không? Funaoka?”
Từ chỗ đang đứng, Utayama có thể nhìn thấy khuôn mặt trông nghiêng của Funaoka. Ánh mắt cô hướng thẳng về phía trước, hai mắt dần mở ra rất to, cứ như đang bị cái gì đó nhập vào người. Đôi môi tái nhợt rung rung, sau đó…
Cô từ từ giơ tay phải lên, những ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào Shimada đang kinh ngạc, miệng há hốc.
“Funaoka.” Keiko đặt tay lên vai Funaoka, bỗng nhiên Funaoka lại gầm gừ, còn to hơn lúc nãy. Sau đó, Funaoka úp bàn tay phải lên miệng, cùng với âm thanh nôn mửa, một bãi màu vàng tràn ra.
“Gay rồi.” Keiko kêu lên, vỗ lưng cho Funaoka, “Ai đó lấy cho tôi cái khăn mặt với.”
Nôn ọe là triệu chứng nguy hiểm nhất của chấn thương sọ não, kiến thức cơ bản này Utayama cũng biết.
Shimada vội vàng vào nhà tắm lấy khăn mặt, Samejima chạy đến bên giường, còn bà Kadomatsu vẫn ngồi góc phòng và luôn mồm tụng kinh.
Nửa tiếng sau, Funaoka trút hơi thở cuối cùng. Cú đánh vào sọ não gây tổn thương nghiêm trọng đã lấy đi tính mạng của cô.
Lúc này là 5 giờ 35 phút sáng.
Bình minh.