Ngày 3 tháng 1 năm 1985
4 giờ 12 phút sáng
THẬT NGU NGỐC, mọi chuyện đã chệch hướng hoàn toàn sai trái và diễn ra quá nhanh. Và đây là những gì hắn đã giúp cô, một phụ nữ nông dân tóc đỏ. Chết tiệt. Cô thậm chí còn không để lại đủ tiền cho hắn; họ đã thỏa thuận là 2.000 đô, nhưng cô chỉ để lại một chiếc phong bì đựng 850 đô và ba tờ 25 xu. Một việc làm quá thiển cận, nhỏ nhen và ngu ngốc, cả đêm đó. Đó là một tai nạn thảm khốc. Hắn trở nên phóng túng, tự mãn, bừa bãi, và điều này đã dẫn tới… Cũng bởi cô đã quá dễ dãi. Hầu hết mọi người đều rất kén chọn về cách mình sẽ chết, nhưng tất cả những gì cô yêu cầu là sẽ không chết đuối. Diehl đã có thể làm điều này theo rất nhiều cách đơn giản khác, như hắn vẫn thường làm. Nhưng sau đó hắn đã ra ngoài uống rượu ở một quán bar, chẳng có việc gì to tát cả, những tài xế xe tải vẫn tạt qua đây suốt. Gã chồng cô đang ở đây, một gã ngu xuẩn, xấu xa vô dụng. Calvin Diehl chăm chú lắng nghe câu chuyện của gã Runner khốn nạn này, và mọi người đang kể rất nhiều chuyện về việc gã này đã phá hoại trang trại, phá hoại gia đình của hắn ta, và nợ nần ngập cổ như thế nào. Calvin Diehl, một người đàn ông trọng danh dự, đã nghĩ, tại sao không chứ?
Đâm vào ngực cô trên bậc cửa sẽ khiến gã Runner này vã mồ hôi. Cảnh sát sẽ thẩm vấn hắn − kẻ khốn nạn vô trách nhiệm − bắt hắn phải hy sinh thứ gì đó. Cuối cùng thì điều này cũng được dàn dựng như một tội ác ngẫu nhiên, kín kẽ như những vụ khác mà hắn đã dàn dựng, những vụ đâm xe và lật xe goòng. Ngay gần thành phố Ark, hắn đã dìm chết một người đàn ông trong đống lúa mì của chính ông ta, sắp đặt sao cho giống một tai nạn lật xe. Những vụ giết người của Calvin luôn được thực hiện theo mùa: các vụ chết đuối diễn ra trong mùa bão lũ của mùa xuân, các tai nạn đi săn vào mùa thu. Tháng 1 là mùa của các vụ đột nhập cướp bóc và hành hung. Giáng sinh đã qua, và năm mới chỉ nhắc bạn rằng cuộc sống của bạn chẳng có thay đổi gì nhiều, và Chúa ơi, người ta trở nên cáu giận vào tháng 1.
Vậy hãy đâm vào ngực cô một nhát thật nhanh bằng con dao săn Bowie. Người ta nói rằng, chỉ ba mươi giây thôi là mọi thứ sẽ kết thúc, và vết thương sẽ chẳng đau đớn chút nào. Cô sẽ chết và chị gái sẽ tìm thấy cái xác, cô đã đảm bảo rằng chị gái cô sẽ đến vào sáng sớm hôm sau. Cô là một phụ nữ có suy nghĩ chu đáo như vậy đấy.
Calvin cần quay trở lại nhà hắn, quay trở lại biên giới Nebraska, và gội đầu. Diehl phủi tuyết ra khỏi người, đầu hắn đang bốc hơi vì lạnh. Nhưng nó vẫn dính dính. Hắn không được phép có máu trên người, cần phải gội sạch chúng đi, hắn có thể ngửi thấy mùi máu trong xe.
Diehl tấp xe vào lề đường, hai bàn tay ướt nhẹp mồ hôi trong đôi găng. Hắn nghĩ mình vừa trông thấy một đứa trẻ đang chạy về phía trước giữa trời mưa tuyết, nhưng rồi nhận ra rằng hắn chỉ đang tưởng tượng ra cô bé mà hắn vừa giết chết. Dáng người bụ bẫm, tóc vẫn còn thắt bím − đã đột ngột xuất hiện khiến hắn trở nên hoảng loạn, thấy đó không chỉ là một cô bé, mà còn là một con mồi, một thứ cần phải hạ gục. Diehl không muốn làm điều đó, nhưng không ai được phép trông thấy hắn, hắn phải bảo vệ chính mình trước tiên và túm được cô bé trước khi nó đánh thức những đứa trẻ khác – hắn biết còn có những đứa khác, và không đành lòng giết chết toàn bộ lũ trẻ. Đó không phải nhiệm vụ của hắn, nhiệm vụ của hắn là giúp đỡ.
Hắn trông thấy cô bé đang quay đầu chạy và ngay lập tức hắn cầm chiếc rìu lên – hắn cũng nhìn thấy khẩu súng, và nghĩ dùng rìu sẽ kín đáo hơn, mình vẫn có thể giữ im lặng chuyện này.
Và sau đó, có lẽ hắn đã trở nên điên dại, nổi giận với đứa trẻ – hắn đã băm nát một cô bé – nổi giận với người phụ nữ tóc đỏ kia, vì đã làm mọi chuyện rối hết lên, vì đã không chết theo đúng kế hoạch. Hắn đã giết chết một cô gái bé bỏng bằng một chiếc rìu, bắn bay đầu một bà mẹ bốn con thay vì ban cho cô cái chết mà cô xứng đáng được hưởng. Những thời khắc cuối cùng của đời cô là một cơn ác mộng quá kinh hoàng, thay vì chỉ ôm lấy cô trong lúc cô chảy máu đến chết, hắn đã băm nát một cô gái bé bỏng.
Lần đầu tiên trong đời, Calvin Diehl nghĩ về mình như một kẻ giết người. Hắn chui vào ghế ngồi và hét lớn.