Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4078 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 253
Quân Y Chính Là Tàn Nhẫn

❊ ❊ ❊

Mặc dù đã dặn dò phiên dịch bảo những người khác đừng nhục mạ và ngược đãi tên tù binh này, nhưng Cao Dương nghi ngờ lời mình có hiệu lực đến mức nào. Sau khi có nhiều người chết như vậy, người của Băng đảng Đầu Lâu không thể nào không trút giận lên người tù binh này.

Cao Dương thở dài một tiếng, rút súng lục của mình ra, quay người bước lại gần, nhìn tên tù binh rồi bình tĩnh nói: "Ngươi có di ngôn cuối cùng nào không? Mặc dù ta không muốn biết tên ngươi, nhưng nếu ngươi có di ngôn cần truyền đạt, ngươi có thể nói cho ta biết tên, sau đó nếu có thể, ta sẽ cố gắng hết sức giúp ngươi truyền đạt di ngôn."

Tên tù binh mỉm cười như trút được gánh nặng, lớn tiếng nói: "Nể tình ngươi chịu giết ta, ta sẽ không nói cho ngươi biết tên mình đâu. Biết tên một người rồi mới giết hắn, cảm giác sẽ rất tệ. Hơn nữa ta cũng không có di ngôn gì cần truyền đạt, vợ ta đã rời bỏ ta, con trai ta cũng không thèm đếm xỉa đến ta. Tuy ta rất yêu họ, nhưng ta vẫn không muốn dùng tin tức cái chết của mình để quấy rầy cuộc sống của họ. Cùng chết ở đây với chiến hữu cũng tốt. Yêu cầu duy nhất của ta là dùng súng bắn tỉa của ngươi kết liễu ta đi, đừng dùng súng lục. Có thể chết dưới cùng một loại súng với thành viên SBS, điều này làm cảm giác của ta tốt hơn chút."

Cao Dương gật đầu, cất súng lục vào bao, cầm lấy khẩu EBR của mình, vẫy tay ra hiệu cho những người đang vây quanh tù binh sang hai bên, rồi nói với người phiên dịch bên cạnh: "Bảo họ rời khỏi đây hết đi, cả các người nữa, đi đi."

Phiên dịch nhìn Cao Dương, rồi nói mấy câu bằng tiếng Somali. Một nhóm người không tình nguyện bước ra xa một đoạn. Xung quanh Cao Dương và tên tù binh ít nhất trong phạm vi bán kính ba mươi mét không còn ai khác.

Cao Dương hướng về phía tên tù binh nói: "Có đứng dậy nổi không?"

Tên tù binh vui vẻ nhếch miệng cười, vừa khó khăn đứng lên từ dưới đất vừa cười khẽ: "Không có đám ngu ngốc và chướng mắt kia vây xem, còn có thể đứng mà chết, cảm giác này không tệ. Này anh bạn, anh đúng là có phong độ quý ông thật."

Cao Dương trầm giọng nói: "Ngươi là một đối thủ đáng kính trọng, cho nên ta sẽ cho ngươi sự tôn nghiêm mà ngươi muốn. Bây giờ ngươi còn muốn nói gì không?"

Tên tù binh lắc đầu, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn anh, anh bạn, cảm ơn anh đã chịu đích thân giết ta, những cái khác không còn gì để nói nữa. Đến đây đi, huynh đệ của ta vẫn đang đợi ta đấy."

Cao Dương khẽ nói: "Không cần cảm ơn, vĩnh biệt!"

Nói xong, Cao Dương bóp cò. Sau một tiếng súng, tên tù binh ngã xuống đất ngay lập tức. Cao Dương bắn một phát vào tim hắn, tên tù binh này chết không đau đớn, trên khuôn mặt vẽ đầy màu ngụy trang của hắn là vẻ mặt nhẹ nhõm sau khi được giải thoát.

Bắn chết một người hoàn toàn không có khả năng chống cự, cảm giác đó thực sự rất tệ. Nhưng nếu là làm theo yêu cầu của đối phương thì khiến Cao Dương cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Cao Dương giữ tư thế bắn một lúc lâu, sau khi thở dài một tiếng thật dài, mới cất súng về sau lưng, vẫy tay với tên phiên dịch. Sau khi tên phiên dịch đến trước mặt, Cao Dương trầm giọng nói: "Tập hợp thi thể của đám tấn công này lại một chỗ, cả tất cả trang bị nữa. Tuyệt đối không cho phép bất cứ ai tự ý lấy đi, nếu có ai lấy thì bắt hắn đặt lại chỗ cũ, điều này rất quan trọng, hiểu chưa?"

Phiên dịch trông vẻ mặt rất nhẹ nhõm, lớn tiếng nói: "Điểm này xin cứ yên tâm, lão đại của chúng tôi từ rất lâu trước đây đã nói chuyện này rồi. Tất cả chiến lợi phẩm phải nộp công, do ông ấy thống nhất phân phối. Nếu có người tự tiện lấy chiến lợi phẩm sẽ bị đuổi khỏi Băng đảng Đầu Lâu, mọi thứ đều phải tương ứng với một cái xác, sẽ không thiếu bất cứ món gì đâu."

Cao Dương gật đầu, nói: "Ta không quan tâm những chuyện này, ta cũng không quan tâm họ có làm được như lời ngươi nói hay không, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, rất nhiều chiến lợi phẩm trên người họ không phải có tiền là mua được. Nếu bị người ta lấy mất thì Liên đoàn Giáo đạo sẽ không có đồ mà dùng, ngươi tự mình liệu mà xử lý đi. Còn nữa, tuyệt đối không được nhục mạ thi thể của họ."

Sự lo lắng của Cao Dương không phải không có lý. Có một bộ phim rất nổi tiếng gọi là "Black Hawk Down" (Diều hâu gãy cánh), kể về trải nghiệm lính Mỹ từng thất bại thảm hại ở Mogadishu, thủ đô Somalia. Hình ảnh thi thể lính Mỹ bị kéo lê diễu phố năm đó đã được truyền hình phát đi khắp thế giới.

Mọi người đều là chiến sĩ, đánh chết kẻ địch nghĩa là mọi chuyện kết thúc. Nếu thi thể còn bị nhục mạ thì quá đáng rồi, Cao Dương không thể chấp nhận chuyện như thế xuất hiện ngay trước mắt mình.

Phiên dịch của Cao Dương trông có vẻ không vui, hắn trầm giọng nói: "Giáo quan, không ai sẽ trút giận lên thi thể cả, chúng tôi không phải lũ dã man xúc phạm người chết."

Cao Dương gật đầu nói: "Thế thì tốt nhất, đi làm việc của ngươi đi."

Đợi tên phiên dịch vội vã đi thực hiện mệnh lệnh của mình, Cao Dương một mình đi về phía căn chòi nơi anh và Abu gặp mặt. Khi tìm thấy căn chòi, lại phát hiện trong phòng chỉ có một vũng máu.

Cao Dương nhíu mày, anh nghĩ nếu Abu đã trúng đạn, nếu chết thì là chết rồi, không cần nói gì thêm. Nếu chỉ bị thương mà chưa chết thì bây giờ chắc đã được đưa đến chỗ Bruce rồi. Còn khả năng chưa chết cũng không bị thương thì không lớn lắm, vì nếu vậy thì Abu đáng lẽ phải xuất hiện từ lâu rồi.

Cao Dương quay người đi về phía điểm cấp cứu mà Bruce thiết lập. Khi đến nơi, thấy xung quanh căn chòi toàn là người bị thương, còn có tiếng khóc lóc của phụ nữ và trẻ em. Còn những người bị thương được đặt dưới đất đa phần im lặng không một tiếng động, nhiều nhất chỉ có một phần ba số người bị thương là còn có thể rên rỉ ra tiếng.

Cao Dương nhíu mày đi xuyên qua đám đông nằm la liệt, tiến vào căn chòi vốn được dùng làm phòng phẫu thuật. Lúc này máy phát điện đã được vận chuyển đến điểm cấp cứu, hầu như tất cả đèn điện đều tập trung trong chòi, phòng cấp cứu sáng trưng như ban ngày.

Cửa phòng cấp cứu vây một đống người, vài binh sĩ Liên đoàn Giáo đạo đang duy trì trật tự, dù sao cũng chừa ra được một lối đi để người ta có thể vào. Thế nhưng người bị thương ở cửa và người thân bạn bè đưa người bị thương đến la hét ầm ĩ, khiến cửa phòng cấp cứu lộn xộn như chợ rau.

Nhìn thấy tình cảnh này, Cao Dương lại nhíu mày, bước chân vào phòng cấp cứu. Bruce đang phẫu thuật cho một người bị thương trúng đạn ở bụng, nhìn thấy Cao Dương bước vào, Bruce chỉ ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi tiếp tục tập trung phẫu thuật, căn bản không rảnh để nói chuyện với anh.

Mã Y Đức vẫn còn ở lại trong phòng cấp cứu, nằm trên tấm thảm bên cạnh không nhúc nhích, cũng không biết là sống hay chết. Vì trong lúc nhất thời cũng không có chỗ nào khác để đưa đến, Mã Y Đức chỉ có thể bị để lại trong phòng cấp cứu, hơn nữa như vậy nếu có bất thường gì, Bruce còn có thể kịp thời cứu chữa.

Cao Dương đưa tay kiểm tra hơi thở của Mã Y Đức, thấy hơi thở của Mã Y Đức còn khá ổn định, lúc này Cao Dương mới hơi thở phào nhẹ nhõm, đứng sang một bên nhìn Bruce tiếp tục phẫu thuật.

Bruce ra tay nhanh như bay, động tác nhanh đến mức khó tin, trông không giống như đang phẫu thuật cho người, ngược lại giống như một gã đồ tể đang mổ xẻ gia súc. Hơn nữa phòng cấp cứu hiện tại máu me khắp nơi cũng thực sự giống như một lò mổ.

Cao Dương mặc dù có thể không chớp mắt mà bắn nát đầu người khác, nhưng nhìn cảnh phanh thây xẻ bụng, lộ ra đống ruột gan xanh xanh đỏ đỏ vẫn khiến Cao Dương toát mồ hôi lạnh. Chỉ nhìn một cái liền vội vàng thu hồi ánh mắt.

Chỉ trong hai ba phút ngắn ngủi, Bruce đã hoàn thành toàn bộ quá trình từ làm sạch vết thương đến khâu vết thương. Vội vã khâu vết thương xong, lại cầm một ống tiêm từ bên cạnh chích vào gần vết thương, hầu như trong nháy mắt tiêm cả một ống thuốc vào, Bruce tiện tay đặt ống tiêm sang bên cạnh rồi lớn tiếng nói: "Khiêng ra ngoài, người tiếp theo!"

Ngoài cửa có bốn người tới khiêng người bị thương ra ngoài, Cao Dương chớp lấy cơ hội này vội vàng hỏi: "Thí Quản, Abu có được đưa đến đây không?"

Bruce đầu cũng không ngẩng, cầm lấy một ống thuốc bẻ ra, rồi lấy một ống tiêm dùng một lần hút thuốc vào, lúc này mới vội vàng nói: "Đưa tới rồi, trúng đạn ở chân và ngực, rất nguy hiểm, đã phẫu thuật xong, hy vọng sống sót không lớn, ta đã bảo người đưa ông ấy sang nơi khác rồi."

Trong lúc Bruce đang nói chuyện, cửa ra vào hỗn loạn một trận, một người da đen được khiêng vào, đặt lên một chiếc bàn phẫu thuật dã chiến làm bằng ván gỗ tạm thời, bên trên chỉ trải một lớp nilon.

Người da đen mới đưa vào vẫn là trúng đạn ở bụng, có hai vết đạn, Bruce tay trái cầm ống tiêm nhưng không tiêm, mà dùng tay phải cầm con dao phẫu thuật không hề thay mới cũng không rửa sạch, rạch một đường ngay.

Hai con mắt của Cao Dương suýt chút nữa trợn lồi ra. Anh chỉ biết quân y ra tay vừa đen vừa tàn nhẫn, nhưng anh không ngờ lại đen, lại tàn nhẫn đến mức này, ngay cả thuốc mê cũng không dùng, khử trùng cũng chẳng nói đến, trực tiếp cầm dao rạch luôn.

Chuyện tàn nhẫn hơn còn ở phía sau. Bruce sau khi kéo bụng người bị thương ra, vạch xem trong khoang bụng đúng một cái, lập tức lớn tiếng nói: "Không cứu được nữa, khiêng đi, người tiếp theo."

Một binh sĩ Liên đoàn Giáo đạo cầm súng trong tay, lập tức lớn tiếng hét bằng tiếng Somali hai câu. Trong lúc này, hai người đưa người bị thương tới không chịu, rầm một cái giơ hai khẩu súng lên chĩa vào Bruce. Cao Dương vừa nhìn thấy lập tức hoảng sợ, anh lập tức rút súng lục, chĩa vào đầu một trong hai người.

Bruce vẫn vẻ mặt nôn nóng, nhưng không hề có chút sợ hãi nào. Ngay lúc binh sĩ Liên đoàn Giáo đạo đang lớn tiếng quát mắng hai người da đen, Bruce cũng gầm lên: "Hắn đã không cứu được nữa, các người làm lãng phí thời gian của ta đủ để ta xem thêm một người khác rồi! Mẹ kiếp, muốn thì nổ súng, không thì cút ngay!"

Sau khi binh sĩ Liên đoàn Giáo đạo dịch lại lời của Bruce, hai người đưa người bị thương tới ngẩn người ra, sau đó vẻ mặt bất lực lần lượt hạ súng xuống, rồi đều mang vẻ mặt đau buồn, liên tục nói chuyện với Bruce. Mặc dù không nghe hiểu họ đang nói gì, nhưng chắc chắn là đang cầu xin Bruce.

Bruce giận dữ nói: "Cút! Người tiếp theo! Các người đang hại chết người còn cứu được đấy, đồ ngu!"

Binh sĩ Liên đoàn Giáo đạo cầm súng tiếp tục lớn tiếng quát mắng, lúc này hai người mới khóc lóc khiêng người bị thương bị kéo bụng ra ngoài. Mà Bruce thì không hề có ý định khâu lại cái bụng bị rạch ra của người bị thương kia.

Cao Dương cuối cùng vẫn không nhịn được nói: "Thí Quản, thật sự không cứu được sao?"

Bruce vô cảm nói: "Cho ta một phòng phẫu thuật vô trùng, cho ta thuốc men cần thiết, cho ta hai trợ lý, quan trọng nhất là ngươi phải cho ta ba tiếng đồng hồ, ta có thể cứu sống hắn. Còn nếu không cho được ta thì cút ra ngoài, đừng làm phiền công việc của ta."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:226
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.