Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4078 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 295
Trở Về Ngôi Nhà Thứ Hai

❊ ❊ ❊

Sau nhiều lần chuyển chặng, lênh đênh trên biển suốt hai mươi sáu giờ, Cao Dương và mọi người cuối cùng cũng đã lên được con tàu trung chuyển của mình.

Anton Sel đã thuê hai chiếc du thuyền làm tàu trung chuyển, đó là "Sicily Vương Tử" và "Sicily Công Chúa", hai chiếc du thuyền cỡ nhỏ ven biển mang quốc tịch Ý.

Lượng choán nước của hai chiếc du thuyền đều là mười hai nghìn tấn, sở hữu một trăm mười phòng khách. Ngoài thủy thủ đoàn vận hành tàu, mỗi chiếc có thể chứa tối đa hai trăm sáu mươi du khách và bốn mươi lăm nhân viên phục vụ.

Xét về mặt du thuyền, trọng tải mười hai nghìn tấn này thuộc loại nhỏ, không thể so bì với những chiếc du thuyền viễn dương có trọng tải lên tới hàng chục nghìn tấn. Hơn nữa, hai con tàu này đều hạ thủy từ năm 1976, trải qua một đợt cải tạo hiện đại hóa vào năm 1994, và chính thức ngừng hoạt động vào năm 2009.

Mặc dù đã ngừng khai thác thương mại, nhưng tình trạng của cả hai con tàu vẫn rất tốt, dùng làm tàu trung chuyển thì không có vấn đề gì cả, chỉ có điều lượng choán nước lớn hơn nhiều so với dự kiến của Anton Sel.

Ban đầu Anton Sel định thuê hai con tàu nhỏ có lượng choán nước khoảng ba nghìn tấn, nhưng vì giá thuê du thuyền không đắt, ba triệu năm trăm nghìn đô la Mỹ một năm, tính ra còn hợp lý hơn nhiều so với việc thuê một chiếc tàu hàng ba, bốn nghìn tấn rồi mang đi cải tạo. Hơn nữa, ở trên du thuyền cũng thoải mái hơn nhiều so với việc ở trên những con tàu hàng đã qua cải tạo, thế nên Anton Sel đã rất vui vẻ thuê luôn hai chiếc du thuyền này.

Tất nhiên, trọng tải lớn thì tiêu hao nhiên liệu cũng nhiều hơn, nhưng vì tàu trung chuyển chủ yếu nằm ở trạng thái neo đậu trong thời gian dài, nên chút hao tổn tăng thêm đó có thể coi như không đáng kể. Quan trọng nhất là vì tàu ở thoải mái, còn có thể thu hút các công ty an ninh khác trả tiền để đóng quân lâu dài trên tàu trung chuyển, chỉ riêng khoản phí từ các công ty an ninh khác cũng đủ để chi trả phí vận hành cho cả hai con tàu này rồi.

"Sicily Công Chúa", đây chính là con tàu trung chuyển mà Cao Dương và mọi người sắp tới. Bob và Dustin đều đang ở trên con tàu này, bởi vì hầu hết nhân sự của công ty an ninh đều đến từ công ty của Dustin. Còn Bob thì không có kinh nghiệm quản lý, nên Dustin tạm thời gác lại công việc ở trại huấn luyện Tel Aviv, lên tàu "Sicily Công Chúa" để chủ trì đại cục.

"Sicily Công Chúa" tuy chỉ là một chiếc du thuyền ven biển loại nhỏ, nhưng "chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đầy đủ". Ngoài bể bơi trên tàu ra, những thứ khác cái gì cũng có: sòng bạc, sân khấu biểu diễn, và tất nhiên không thể thiếu một nhà hàng sang trọng phục vụ khách hàng.

Ngoài ra, khi thuê tàu, Anton Sel cũng không quên thuê đội ngũ nhân viên phục vụ. Vị bếp trưởng thậm chí còn là một đầu bếp người Ý rất giỏi, người đã gắn bó cả nửa cuộc đời với con tàu "Sicily Công Chúa". Ông vốn đã nghỉ hưu, nhưng khi biết tin con tàu sắp được ra khơi trở lại, ông đã rất vui vẻ quay lại "Sicily Công Chúa" để tiếp tục công việc. Tất nhiên, mức lương hậu hĩnh cũng khiến ông rất hài lòng.

Ngồi trong nhà hàng, sau khi một mình "càn quét" xong một chiếc pizza mười hai inch, Cao Dương vung tay, lớn tiếng gọi: "Mì Ý, cho tôi thêm suất mì Ý nữa! Không, hai suất!"

Nói xong, Cao Dương vỗ vỗ bụng, vẻ mặt đầy cảm khái nói: "Tôi luôn cho rằng, thứ mà người Ý có thể mang ra khoe chỉ có bóng đá và pizza, ồ, còn cả mì Ý nữa."

Nhìn sáu người Cao Dương "càn quét như gió cuốn mây tan", ăn sạch cả phần thức ăn chuẩn bị cho mười hai người mà vẫn chưa thỏa mãn, Bob – người không tiện ra tay tranh giành với Cao Dương – bèn nói với vẻ đầy oán trách: "Tôi đoán chắc là các anh đã đói từ rất lâu rồi."

Cao Dương thở dài một tiếng: "Ài, thực ra thì ngoại trừ mấy ngày đầu, sau đó thức ăn cũng không thiếu. Nhưng mà, chỉ có thể ăn cá với bánh nướng, còn gia vị thì ngoài muối ra chẳng có gì cả. Sau đó tôi có nhờ người gửi một lô đồ hộp đến. Nhưng ngày nào cũng ăn đồ hộp thì thực sự là sẽ phát ngán đến chết mất, nên nếu anh bảo chúng tôi đói rất lâu rồi thì cũng đúng thôi."

Bruce vốn đang mang vẻ mặt thỏa mãn, đang tận hưởng dư vị tuyệt vời mà chiếc pizza mang lại, nhưng nghe Cao Dương nói xong, mặt Bruce lập tức lộ vẻ giận dữ, anh lớn tiếng: "Ông chủ, ông không thể đừng nhắc đến mấy từ đó được sao? Tại sao lại phá hỏng khoảnh khắc thưởng thức mỹ vị của chúng tôi? Lạy Chúa, ông đúng là kẻ phá đám, nghe ông nói mà tôi muốn nôn ra đây."

Dustin vẻ mặt thông cảm nói: "Thật đáng thương, ăn cá và đồ hộp suốt mấy tháng trời, các anh làm sao chịu nổi chứ? Hôm nay tôi và Bob vừa câu được một con cá ngừ vây vàng, ban đầu tôi còn định dùng con cá đó để đãi các anh, bây giờ xem ra có vẻ các anh sẽ không còn khẩu vị nữa rồi."

Lời của Dustin khiến Thôi Bột cũng lộ vẻ đau khổ, anh hậm hực nói: "Này, đừng nói nữa được không, đừng nhắc đến cá với tôi nữa được không!"

Cá ngừ vây vàng là thứ rất tốt, rất đắt tiền và cũng rất ngon, nhưng nếu chỉ có thể nướng hoặc luộc nước trắng, thì dù nguyên liệu có tốt đến đâu cũng là lãng phí. Cao Dương và mọi người dù có muốn ăn sashimi cũng chẳng có lấy giọt nước tương để chấm, cái gọi là ăn sống thực sự chỉ có thể là ăn sống nguyên chất mà thôi.

Việc đầu tiên Cao Dương và mọi người làm khi lên tàu chính là ăn, những chuyện khác còn chưa kịp nói tới. Trong lúc đợi mì Ý được mang lên, Cao Dương vội vàng hỏi: "Bob, súng của tôi làm xong chưa?"

Bob gật đầu đáp: "Xong rồi, nhưng tôi không mang tới cho cậu được. Lúc tôi xuất phát, Jack vẫn đang tinh chỉnh cho cậu. Cậu ấy muốn đảm bảo thước ngắm cơ khí lắp cho cậu phải đủ chuẩn xác, còn phải kiểm tra riêng từng linh kiện các thứ, chọn ra sự kết hợp hoàn hảo nhất. Thế nên tôi không thể mang tới cho cậu được, nhưng chắc là sắp xong rồi."

Vẻ thất vọng lộ rõ trên gương mặt Cao Dương. Anh đã mong đợi khẩu súng của mình từ rất lâu rồi, nhưng Cao Dương sẽ không thúc giục Jack, bởi công việc tinh chỉnh không hề đơn giản hơn việc chế tạo. Những khẩu súng thủ công có độ chính xác cao hơn hẳn súng sản xuất hàng loạt, nguyên nhân chính nằm ở đây. Vì vậy, Cao Dương tất nhiên vẫn hy vọng Jack có thể trao vào tay mình một tác phẩm hoàn hảo.

Dustin mỉm cười: "Cao, các cậu vừa mới kết thúc một công việc gian khổ, chẳng lẽ các cậu không định nghỉ ngơi một thời gian sao?"

Vung tay lên, Cao Dương trầm giọng nói: "Nghỉ phép, nhất định phải nghỉ phép. Chúng tôi ít nhất phải nghỉ ngơi một tháng mới có thể quay lại làm việc tiếp."

Bob lộ vẻ thất vọng, nói: "Cuộc sống trên tàu chán lắm, không ngờ cậu vừa tới đã định đi rồi. Được thôi, tốt nhất là cậu nên quay lại sớm, có cậu ở đây chúng ta mới có trò để chơi, Dustin chán ngắt, hắn chỉ biết có công việc."

Cao Dương nhìn Gromilyov và những người khác, hỏi: "Tôi thì chưa biết sẽ đi đâu, còn mọi người thì sao? Có dự định gì không?"

Gromilyov nhún vai: "Tôi đi Mỹ, tôi phải về nhà thăm người thân. Sao, cậu không định đi Mỹ à?"

Cao Dương lắc đầu: "Không, tôi có dự định khác. Còn những người khác thì sao, mọi người định làm gì?"

Fry trầm giọng nói: "Tôi phải về Nam Phi, sau đó đưa mẹ và bạn gái sang Mỹ. An ninh ở Nam Phi kém quá, tôi không yên tâm."

Cao Dương gật đầu: "Đúng vậy, đây là việc lớn, lẽ ra phải đưa họ sang đó từ sớm mới phải. Lần này cũng không cần làm phiền Morgan đâu, cậu liên hệ với Tiểu Donnie nhờ cậu ta giúp là được, chắc sẽ xong nhanh thôi. Mà cậu định sắp xếp họ ở đâu?"

Fry do dự hồi lâu rồi vẻ mặt khổ sở nói: "Tôi không biết nên đưa họ đến đâu. New York thì có vẻ không hợp với họ lắm, nhưng tôi không nghĩ ra nơi nào khác cả."

Gromilyov trầm giọng nói: "Không, tôi nghĩ cứ để mẹ cậu và cô ấy đến New York trước đi. Đừng vội mua nhà, cứ để họ thuê nhà ở trước đã. Natalia có thể giúp chăm sóc họ. Đợi khi nào chúng ta ổn định lại, rồi hãy tính chuyện định cư ở đâu."

Fry gật đầu: "Được rồi, vậy thì cứ đến New York trước vậy."

Lúc này Bruce cười nói: "Tôi thì về nhà, tôi phải đi thăm con trai mình. Bây giờ tôi có tiền rồi, phải suy nghĩ xem nên mua quà gì cho con trai đây."

Ba người có nhà để về đều sẽ về nhà, còn lại Cao Dương và Lý Kim Phương chắc chắn là những người có nhà mà không thể về. Còn Thôi Bột tuy bị Cao Dương liên lụy, nhưng chắc cũng không có vấn đề gì lớn.

Cao Dương nhìn Thôi Bột: "Thỏ, cậu ra ngoài lâu thế này rồi, không định về nhà thăm một chút à? Tôi nghĩ chắc không có vấn đề gì lớn đâu."

Thôi Bột gật đầu: "Về chứ, tôi cũng về. Trước đây tôi từng gọi điện về nhà, báo cho họ số tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ các thứ, nhưng họ đâu biết chỗ nào mà rút tiền. Lần này về tôi định mang theo ít tiền mặt đưa cho gia đình. Trước kia không về là vì không biết phải giải quyết thế nào. Anh cũng biết là tôi sang Libya làm việc chui mà, chỉ sợ vừa về tới nơi là không ra được nữa. Giờ có Tiểu Donnie rồi, cứ về thăm nhà rồi lại quay ra thôi."

Cao Dương vội vàng nói: "Đừng mang tiền mặt, dễ gặp rắc rối lắm. Thế này đi, sau khi cậu về nước, hãy mở một tài khoản ngân hàng trong nước, rồi nhờ Tiểu Donnie chuyển tiền vào tài khoản đó cho cậu. Cụ thể phải làm thế nào thì tôi cũng không rõ, nhưng cậu cứ hỏi Tiểu Donnie là được."

Thôi Bột gật đầu: "Được, anh giúp tôi hỏi Tiểu Donnie xem tôi nên về nước từ đâu nhé. Anh Dương, còn cả Kim Phương nữa, hai người tính sao? Hay là theo lão Nga sang Mỹ đi."

Cao Dương và Lý Kim Phương bất lực nhìn nhau. Hai kẻ có nhà không thể về đều thở dài một tiếng. Sau đó, Lý Kim Phương vẻ mặt thất vọng nói: "Thôi bỏ đi, sang Mỹ thì làm được gì cơ chứ, cũng chẳng có việc gì để làm. Tôi cứ ở lại đây thôi, có thể giúp đỡ Dustin và mọi người được việc gì đó. Anh Dương, còn anh thì sao, anh không đi thăm Yelena à?"

Nghe Lý Kim Phương nói xong, Gromilyov do dự một chút rồi cuối cùng nhún vai nói: "Cao, nếu Yelena gặp được cậu, cô ấy chắc chắn sẽ rất vui."

Cao Dương lắc đầu: "Thôi, tôi đã gọi điện cho Yelena rồi. Lần này tôi sẽ không qua gặp cô ấy, tôi phải đi Nam Sudan."

Bob nghe vậy lập tức phấn chấn hẳn lên: "Nam Sudan, cậu định về bộ lạc của mình à?"

Cao Dương thở dài: "Đúng vậy, về bộ lạc. Mọi người biết đấy, bộ lạc Akuri chính là ngôi nhà thứ hai của tôi. Tôi rời đi lâu như vậy rồi, bắt buộc phải quay về thăm một chuyến. Nếu có thể, tôi muốn đưa họ di cư đến một nơi an toàn. Tranh thủ lúc Nam Sudan vẫn chưa hỗn loạn, tôi phải tranh thủ thời gian mới được."

Bob vẻ mặt tò mò hỏi: "Bộ lạc của cậu vốn luôn di cư mà, đã lâu như vậy rồi, cậu tìm được họ sao?"

Cao Dương lắc đầu, trầm giọng nói: "Không biết, nhưng tôi có tọa độ GPS mà Morgan đưa cho. Đến nơi chúng ta từng rời đi rồi tìm kiếm thử xem, chắc là sẽ tìm thấy họ thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:226
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.