“Có vấn đề gì không thể chờ đợi không?” Florentyna hỏi, nhìn lướt xuống chiếc bàn đầy ắp thư từ vừa được chuyển đến buổi sáng. Quốc hội lần thứ 95 đang dần đi đến hồi kết và phần lớn các thành viên một lần nữa quan tâm đến việc được tái bầu cử hơn ngồi tại Washington và lo chuyện lập pháp. Vào giai đoạn này của phiên, các nhân viên đang dành hầu hết thời gian xử lý những vấn đề bầu cử thay vì tập trung vào những công việc quốc gia. Florentyna không thích một hệ thống tạo ra những kẻ đạo đức giả từ những người ngày thường vẫn đàng hoàng cho đến khi một cuộc bầu cử khác thấp thoáng hiện ra.
“Có ba vấn đề tôi muốn sự tập trung chú ý của bà,” Janet nói với thói quen hiệu quả đặc trưng của cô ấy. “Thứ nhất là ghi chép việc tham gia bầu cử của bà khó có thể coi là mẫu mực. Nó giảm từ 89% xuống 71% vào phiên năm nay và đối thủ của bà chắc chắn sẽ nhảy vào thực tế đó, tuyên bố rằng bà đang đánh mất sự yêu thích với công việc của mình và nên bị thay thế.”
“Nhưng lí do khiến tôi bỏ lỡ các phiên bầu chọn là bởi tôi đã đi kiểm tra các căn cứ quốc phòng, và nhận quá nhiều lời tham gia bên ngoài tiểu bang. Tôi không thể từ chối khi một nửa số đồng nghiệp của mình muốn tôi đến phát biểu tại quận của họ.”
“Tôi có để ý điều này,” Janet nói, “nhưng bà không thể hi vọng cử tri tại Chicago cũng thấy như vậy. Họ không hài lòng khi bà ở California hay Princeton khi mà họ muốn bà ở Washington. Có lẽ khôn ngoan hơn khi không đồng ý thêm bất cứ lời mời nào nữa – từ những thành viên khác hoặc những người ủng hộ – cho đến kỳ quốc hội sau. Nếu bà thực hiện được hầu hết số phiên bầu chọn trong mấy tuần cuối cùng, chúng ta có thể kéo bà về với mức 80%.”
“Hãy luôn nhắc tôi điều này, Janet. Vấn đề thứ hai là gì?”
“Ralph Brooks đã được bầu vào vị trí Luật sư Bang Illinois, nên con chấy đó có thể được gạt khỏi tóc bà trong một thời gian.”
“Tôi ngạc nhiên đấy,” Florentyna nói, viết nguệch ngoạc một ghi chú lên tập giấy của cô để nhắc nhở bản thân gửi thư chúc mừng anh ta. Janet đặt một bản sao của tờ Chicago Tribune xuống trước mặt cô. Ông bà Brooks nhìn chằm chằm vào cô. Dòng chú thích viết: “Luật sư tiểu bang mới tham dự buổi hòa nhạc từ thiện dưới danh nghĩa của Dàn nhạc Giao hưởng Chicago.”
“Anh ta không bỏ qua bất kì mánh khóe nào, phải không?” Florentyna nhận xét. “Tôi cược ghi chép bầu cử của ông ta phải luôn trên 80%. Còn điều thứ ba?”
“Bà có cuộc gặp với Don Short lúc mười giờ sáng.” “Don Short ư?”
“Ông ta là giám đốc Tập đoàn Nghiên cứu và Kế hoạch Hàng không vũ trụ,” Janet nói. “Bà đã đồng ý gặp ông ta bởi công ty của ông ta có hợp đồng với chính phủ trong việc xây dựng các trạm radar theo dõi tên lửa của kẻ thù. Họ giờ đây đang thương lượng một hợp đồng mới với hải quân để đặt thiết bị của họ vào tàu chiến của Mỹ.”
“Giờ thì tôi nhớ rồi,” Florentyna nói. “Ai đó đã viết một bài báo xuất sắc về chủ đề này. Cô sẽ tìm nó cho tôi chứ?”
Janet đưa ra một tập hồ sơ bằng giấy dày màu nâu. “Tôi nghĩ bà sẽ tìm thấy mọi thứ mình cần ở đây.”
Florentyna mỉm cười và lật nhanh qua những trang viết. “À, phải, tôi nhớ lại rồi. Tôi sẽ có một hoặc hai câu hỏi sắc bén dành cho ông Short.”
Trong một giờ đồng hồ sau đó, Florentyna đọc cho viết các lá thư trước khi chuyển sự chú ý của mình sang tập tin tóm tắt. Cô có thời gian ghi lại một số câu hỏi trước khi Don Short tới. Janet dẫn ông ta vào văn phòng của Florentyna khi đồng hồ điểm mười giờ.
“Bà nghị sĩ, đây là một vinh dự to lớn,” Don Short nói và chìa tay ra. “Chúng tôi tại Kế hoạch Hàng không vũ trụ xem bà như một trong những pháo đài cuối cùng của niềm hi họng về một thế giới tự do.”
Rất hiếm khi Florentyna không thích một ai đó ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng rõ ràng Don Short rơi vào danh sách đó.
Cao một mét bảy và phải có khoảng mười cân trọng lượng dư thừa, ông ta là một người đàn ông đầu năm mươi và gần như hói, trừ một vài sợi tóc đen lưa thưa được chải cẩn thận qua đỉnh đầu. Ông ta mặc một bộ âu phục kẻ ô vuông và mang chiếc cặp tài liệu bằng da nâu của hãng Gucci. Trước khi Florentyna đạt được danh tiếng cứng rắn như hiện tại, cô chưa bao giờ được viếng thăm bởi ngài Don Shorts của thế giới này, bởi không ai nghĩ nó đáng công sức để gây ảnh hưởng lên quyết định của cô. Tuy nhiên, kể từ khi cô vào Tiểu ban Quốc phòng, Florentyna không ngừng nhận được thư mời tới ăn tối và các chuyến công du miễn phí, thậm chí còn được gửi những món quà từ mô hình máy bay chiến đấu F15 bằng đồng cho tới những hòn mangan bọc nhựa.
Florentyna chỉ đồng ý những thư mời có liên quan đến những vấn đề cô đang xử lý tại thời điểm đó, và chỉ có một ngoại lệ với mô hình chiếc Concorde, cô gửi trả lại tất cả số quà nhận được cùng với những bức thư ngắn lịch sự. Cô giữ chiếc Concorde trên bàn để nhắc nhở mọi người rằng cô tin tưởng vào sự xuất sắc dù thành tựu đó là của quốc gia nào đi chăng nữa. Cô nghe nói là Margaret Thatcher có một bản sao tàu Apollo 11 trên bàn của bà ấy tại Hạ viện Anh, và cô cho rằng nó ở đó với cùng một lí do.
Janet để hai người lại một mình và Florentyna mời Don Short ngồi vào một chiếc ghế thoải mái. Ông ta bắt chéo chân, Florenty thoáng nhìn thấy một làn da nhẵn nhụi chỗ mà gấu quần ông ta không che được.
“Văn phòng của bà ở đây thật đẹp. Đó là những đứa trẻ của bà phải không?” Ông ta hỏi, chỉ ngón tay hơi mũm mĩm vào bức ảnh trên bàn Florentyna.
“Phải,” Florentyna đáp.
“Những đứa trẻ đáng yêu như vậy – hẳn đã thừa hưởng từ mẹ chúng,” ông ta cười đầy lo lắng.
“Tôi nghĩ rằng ông muốn nói với tôi về XR-108 phải không, ông Short?”
“Đúng vậy, nhưng hãy gọi tôi là Don. Chúng tôi tin rằng nó là một phần thiết bị mà hải quân Hoa Kỳ không thể không có. XR-108 có thể theo dõi và định vị tên lửa của kẻ thù ở khoảng cách trên mười nghìn dặm. Một khi XR-108 được cài đặt trên mọi phương tiện chuyên chở của Mỹ, người Nga sẽ không bao giờ dám tấn công nước Mỹ, bởi chúng ta sẽ luôn luôn bơi ra những vùng biển chung, bảo vệ người dân của nước mình khi họ đang ngủ.” Ông Short ngừng lại gần như đợi được vỗ tay tán thưởng. “Hơn thế nữa, thiết bị của công ty chúng tôi có thể ghi lại hình ảnh vị trí từng tên lửa tại Nga,” ông ta tiếp tục, “và truyền chúng thẳng tới màn hình ti vi trong Phòng Tình huống tại Nhà Trắng. Người Nga thậm chí không thể ‘đi gặp ngài John’[1] mà không bị chúng ta chụp được,” ông Short lại cười.
“Tôi đã nghiên cứu kĩ về khả năng của XR-108, ông Short ạ, và tôi tự hỏi vì sao Boeing tuyên bố họ có thể sản xuất được về cơ bản một thiết bị tương tự với chỉ 72% mức giá của ông.”
“Thiết bị của chúng tôi tinh vi hơn nhiều, thưa bà Kane, và chúng tôi có thành tích đã được chứng minh trong lĩnh vực này, khi đã cung ứng cho Quân đội Hoa Kỳ.”
“Công ty của ông đã không hoàn thành các trạm theo dõi cho quân đội đúng thời gian được đưa ra trong hợp đồng, và gây cho chúng tôi mức chi phí vượt quá 17% so với ước tính ban đầu – hay, nói chính xác hơn, là hai mươi ba triệu đô la.” Florentyna không một lần nhìn xuống những ghi chú của cô.
Don Short bắt đầu liếm môi. “Chà, tôi e là lạm phát đã ảnh hưởng xấu đến tất cả mọi người, không ít hơn chút nào đối với ngành công nghiệp hàng không vũ trụ. Có lẽ nếu bà có thể dành chút thời gian gặp gỡ với các thành viên trong hội đồng quản trị của chúng tôi, vấn đề sẽ trở nên rõ ràng hơn đối với bà. Chúng tôi có thể thu xếp một bữa ăn tối.”
“Tôi hiếm khi tham dự các bữa ăn tối, ông Short ạ. Tôi từ lâu đã tin rằng người duy nhất có thể thu lời từ bữa tối là maitre d’[2].”
Don Short lại cười. “Không, không, ý tôi là chỉ là bữa tối cảm ơn để bày tỏ lòng ngưỡng mộ với bà thôi. Chúng tôi sẽ mời, cho là, năm trăm người với năm mươi đô mỗi người, mà bà có thể thêm vào quỹ vận động tranh cử của mình, hoặc cho bất cứ cái gì mà bà cần dùng đến tiền mặt,” ông ta nói thêm, gần như thì thầm.
Florentyna định ném người đàn ông này ra khỏi cửa thì thư ký của cô mang cà phê tới. Ngay lúc Louise rời khỏi, Florentyna đã kiểm soát được cơn giận dữ của mình và đưa ra quyết định.
“Việc đó thực hiện thế nào, ông Short?”
“Chà, công ty tôi luôn muốn đưa tay ra giúp đỡ những người bạn của mình. Chúng tôi hiểu rằng một số hóa đơn cho việc tái tranh cử có thể khá lớn, nên chúng tôi tổ chức một bữa tối để kêu gọi chút tiền mặt và nếu tất cả những vị khách không xuất hiện, nhưng vẫn gửi tới năm mươi đô phần của họ – chà, ai mà biết được?”
“Như ông nói đấy, ông Short, ai biết được chứ?” “Vậy thì tôi sẽ tổ chức việc đó chứ?”
“Tại sao lại không, ông Short.”
“Tôi đã biết là chúng ta có thể làm việc với nhau mà.” Florentyna chỉ vẽ ra một nụ cười trên môi lúc Don Short chìa bàn tay run rẩy ra. Janet mời ông ta về.
“Tôi sẽ giữ liên lạc, Florentyna,” ông ta quay lại nói. “Cảm ơn ông.”
Ngay khi cánh cửa phòng đóng lại, tiếng chuông bầu chọn bắt đầu vang lên. Florentyna liếc nhìn đồng hồ nơi những bóng đèn trắng bé tí xíu đang nhấp nháy cho thấy cô vẫn còn năm phút để tới phòng họp.
“Chà, vẫn còn một chuyến tôi có thể bắt kịp,” cô nói, và chạy đến thang máy dành riêng cho thành viên Quốc hội. Khi xuống đến tầng hầm, cô nhảy lên chuyến tàu điện ngầm chạy giữa Longworth và nhà Quốc hội, ngồi chiếc ghế cạnh Bob Buchanan.
“Cô sẽ bầu thế nào?” Ông hỏi. “Ôi trời ạ,” Florentyna nói, “tôi thậm chí còn không biết chúng ta đang bầu ủng hộ hay chống lại điều gì.”
Những ý nghĩ của cô vẫn tập trung về Don Short và cô sẽ làm gì với bữa tối của ông ta.
“Lần này cô sẽ ổn thôi. Họ đã nâng giới hạn tuổi nghỉ hưu từ sáu lăm lên bảy mươi, và dựa trên điều đó, tôi chắc rằng chúng ta có thể bỏ phiếu cùng một cách.”
“Đó chỉ là âm mưu để giữ những ông già như ông lại Quốc hội và cho thấy rằng tôi sẽ không bao giờ leo lên được cái ghế ủy ban nào.”
“Đợi cho đến khi cô sáu mươi lăm tuổi, Florentyna ạ. Khi đó cô có thể thấy khác đấy.”
Chuyến tàu điện dừng lại ở tầng hầm của tòa nhà Quốc hội, và hai hạ nghị sĩ đi thang máy lên phòng họp cùng nhau. Điều khiến Florentyna hài lòng là thành viên đảng Cộng hòa cực đoan này giờ đây nhìn nhận cô như một thành viên chính thức cùng câu lạc bộ. Khi tới phòng hội nghị, họ nghỉ lại tại chỗ tay vịn bằng đồng phía đằng sau, đợi tên mình được gọi.
“Tôi chưa bao giờ thích đứng về phía cô trong phòng họp,” ông nói. “Sau từng đó năm, việc này vẫn thật kỳ lạ.”
“Một vài người trong chúng ta rất yếu đuối, ông biết đấy, và tôi sẽ cho ông biết một bí mật: chồng tôi đã bầu cho Jerry Ford.”
“Một người thông thái, chồng cô ấy,” Buchanan cười khẽ.
“Có lẽ vợ ông đã bầu cho Jimmy Carter?”
Người đàn ông già cả đột nhiên trông rất buồn bã. “Bà ấy mất năm ngoái rồi,” ông khẽ nói.
“Tôi rất xin lỗi.” Florentyna nói. “Tôi không biết chuyện đó.”
“Không, không, cô gái yêu quý. Tôi biết điều đó, nhưng hãy trân trọng gia đình cô bởi họ không phải lúc nào cũng sẽ bên cô. Một điều tôi vừa phát hiện ra là, nơi này chỉ có thể là một sự thay thế nghèo nàn cho một gia đình thật sự, bất kể điều gì cô nghĩ rằng mình đạt được… Họ vừa bắt đầu gọi đến vần B, nên tôi sẽ để cô lại với suy nghĩ của mình. Tôi thấy việc đứng bên phía này của lối đi dễ chịu hơn trong tương lai đấy.”
Florentyna mỉm cười và nghĩ về sự tôn trọng giữa họ hình thành ra sao trong lòng sự ngờ vực lẫn nhau. Cô cảm thấy biết ơn rằng những khác biệt đảng phái thể hiện một cách thô bạo vì những mục đích chính trị biến mất trong sự riêng tư của công việc hằng ngày. Một lát sau, vần K được gọi tới và sau khi nhét thẻ của mình vào túi bầu chọn, cô trở về văn phòng rồi gọi điện cho Bill Pearson, người quản lý danh sách cử tri phe đa số, đề nghị một cuộc phỏng vấn ngay lập tức.
“Việc đó buộc phải ngay bây giờ sao?” “Ngay giờ phút này, Bill.”
“Tôi đoán là cô muốn tôi đưa cô vào Ủy ban Đối ngoại.”
“Không, điều này còn quan trọng hơn thế nhiều.” “Vậy thì cô nên qua đây ngay lập tức đi.”
Bill Pearson ngậm tẩu thuốc của mình khi lắng nghe Florentyna kể lại chuyện đã xảy ra tại văn phòng cô sáng hôm nay. Sau đó ông ta nói, “Chúng tôi biết có rất nhiều thứ kiểu như vậy diễn ra, nhưng hầu như không thể chứng minh nó. Ông Short của cô có vẻ đã đưa ra một cơ hội lý tưởng để bắt bớ một ai đó với máy quét sóng âm thanh cài trong chiếc bánh. Hãy làm những gì cần thiết cho toàn bộ màn kịch này, Florentyna, và thông báo cho tôi. Thời điểm họ trao tay số tiền, chúng tôi sẽ trừng phạt Kế hoạch Hàng không vũ trụ một cách nghiêm khắc, và nếu cuối cùng chúng ta vẫn không thể chứng minh điều gì, ít nhất bài học đó có thể khiến các thành viên khác trong Quốc hội suy nghĩ cẩn thận hơn trước khi tham gia vào những kiểu hoạt động mờ ám như vậy.”
Cuối tuần, Florentyna kể cho Richard về Don Short nhưng anh không có vẻ gì ngạc nhiên. “Trường hợp này dễ hiểu mà. Một vài nghị sĩ chỉ có tiền lương để dựa vào, vì vậy sức cám dỗ của việc kiếm thêm được chút tiền mặt đôi khi rất lớn. Đặc biệt nếu họ đang đấu tranh cho một vị trí mà họ có thể bị mất, và không có công việc đảm bảo nào để dựa vào khi gặp khó khăn cả.”
“Nếu là như vậy, tại sao Don còn bận tâm đến em?”
“Điều đó cũng dễ giải thích mà. Anh nhận được nửa tá sự tiếp cận cá nhân hằng năm ở ngân hàng. Kiểu người thích đưa hối lộ luôn cho rằng không ai có thể từ chối cơ hội kiếm được tiền nhanh lại không bị Chú Sam[3] phát hiện, bởi vì đó là cách chính họ phản ứng. Em sẽ ngạc nhiên khi biết có bao nhiêu tỷ phú sẵn sàng bán mẹ của mình để đổi lấy mười nghìn đô tiền mặt đâu.”
Don Short gọi điện tới trong tuần và xác nhận rằng sẽ có một bữa tối cảm ơn được tổ chức nhằm thể hiện sự ngưỡng mộ với Florentyna tại khách sạn Mayflower. Ông ta trông đợi khoảng năm trăm người sẽ tới. Florentyna cảm ơn ông ta, rồi bấm số gọi Louise trên mạng nội bộ và bảo cô ấy ghi lại ngày tháng vào cuốn sổ đặt lịch hẹn.
***
Bởi những áp lực mà Florentyna đang gánh trên vai với công việc tại Quốc hội, và những chuyến công tác ngoài tiểu bang trong vài tuần tiếp theo, cô gần như suýt bỏ lỡ bữa tối cảm ơn của Don Short. Cô đang ở Hạ viện hỗ trợ luật sửa đổi của một đồng nghiệp đối với một dự thảo luật áp dụng cho các doanh nghiệp nhỏ thì Janet vội vàng chạy vào phòng.
“Bà đã quên bữa tối của Kế hoạch Hàng không vũ trụ rồi ạ?”
“Không, nhưng còn một tuần nữa cơ mà,” Florentyna nói.
“Nếu bà kiểm tra thư mời, bà sẽ thấy đó là vào tối nay và bà sẽ phải ở đó trong vòng hai mươi phút nữa,” Janet nói. “Và đừng quên là có năm trăm người đang đợi bà ở đó.”
Florentyna xin lỗi đồng nghiệp của mình, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng họp và chạy tới bãi đậu xe Longworth. Cô lái xe xuyên qua màn đêm Washington, vượt quá giới hạn tốc độ. Cô rẽ từ đại lộ Connecticut vào phố De Sales và để xe vào chỗ đậu trước khi đi bộ qua cửa bên của Mayflower. Cô tới trễ vài phút, những suy nghĩ trong đầu không được kiểm soát, và đến tìm Don Short, người mặc một chiếc áo khoác dạ tiệc bó sát, đứng trong sảnh chờ để đón cô. Florentyna đột nhiên nhận ra mình đã không có thời gian thay trang phục và hi vọng chiếc váy cô đang mặc trông không quá xuề xòa.
“Chúng tôi đã lấy một phòng riêng,” ông ta nói khi dẫn cô tới cầu thang máy.
“Tôi không biết là Mayflower có phòng tiệc có thể ngồi được năm trăm người đấy,” cô nói khi cánh cửa thang máy đóng lại.
Don Short cười. “Đó là một phòng loại tốt,” ông ta đáp và dẫn khách mời của mình vào một căn phòng mà – nếu chật kín, nó sẽ chứa được hai mươi người. Ông ta giới thiệu cô với từng người đang có mặt, chỉ mất vài phút bởi có đúng mười bốn vị khách.
Trong bữa tối, Florentyna lắng nghe những câu chuyện trong-phòng-thay-đồ của Don Short và chuyện cổ tích về những thành công lớn nhất của Kế hoạch Hàng không vũ trụ. Cô không chắc mình có thể chịu đựng cả buổi tối mà không phát điên. Cuối bữa ăn, Don đứng dậy khỏi ghế của mình, gõ nhẹ thìa vào chiếc ly rỗng của ông ta và đưa ra một bài phát biểu khoa trương về người bạn thân của mình, Florentyna Kane. Tiếng vỗ tay khi ông ta ngồi xuống lớn hết mức mà người ta có thể kỳ vọng từ mười bốn con người. Florentyna nói lời cảm ơn ngắn đáp lại và tìm cách thoái lui vài phút sau mười một giờ, ít nhất cũng cảm thấy biết ơn rằng Mayflower đã phục vụ một bữa ăn tuyệt vời.
Don Short hộ tống cô quay về chỗ đậu xe và khi cô vào xe của mình, ông ta đưa cho cô một phong bì. “Tôi rất tiếc vì quá ít người xuất hiện, nhưng ít nhất tất cả những người vắng mặt đã gửi tới năm mươi đô của họ.” Ông ta cười toe toét khi đóng cửa xe lại.
Sau khi lái xe về khách sạn Baron, Florentyna xé bì thư và xem nội dung bên trong: một tấm séc trị giá hai mươi bốn ngàn ba trăm đô la quy ra tiền mặt.
Florentyna hẹn gặp Bill Pearson, và nói với ông ta chính xác những gì đã xảy ra. Cô đưa ông ta chiếc phong bì.
“Thứ này,” ông ta nói, vẫy vẫy tờ séc, “sẽ mở ra toàn bộ cái lon chứa đám sâu bọ.” Ông ta mỉm cười và khóa tờ séc hai mươi bốn ngàn ba trăm đô vào ngăn kéo bàn.
Florentyna rời khỏi thành phố dịp cuối tuần, cảm thấy bản thân đã duy trì phần việc tập luyện thể thao khá tốt. Ngay cả Richard cũng chúc mừng cô. “Mặc dù chúng ta có thể đã tiêu đời với vụ tiền mặt của mình rồi,” anh nói.
“Ý anh là sao?” Florentyna hỏi.
“Anh nghĩ là lợi nhuận của Baron sẽ sụt giảm mạnh trong năm nay.”
“Ôi Chúa ơi, tại sao vậy?”
“Một loạt những quyết định tài chính được đưa vào thực thi của Tổng thống Carter, làm tổn hại đến các khách sạn trong lúc lạnh lùng ‘giúp đỡ’ ngành ngân hàng – chúng ta có lạm phát ở mức 15% trong khi lãi suất cơ bản là 16%. Anh e rằng khoản chi cho các chuyến công tác sẽ là thứ bị cắt đầu tiên của hầu hết các công ty, khi phát hiện ra rằng điện thoại rẻ hơn rất nhiều. Vậy là bởi vì chúng ta không lấp kín các phòng, chúng ta cuối cùng phải tăng giá – điều chỉ khiến cho cộng đồng doanh nghiệp có thêm lí do để cắt giảm việc di chuyển. Thêm vào món hời đó, giá cả thực phẩm tăng vọt trong khi tiền lương cố gắng mới theo kịp lạm phát.”
“Tất cả những tập đoàn khách sạn khác chắc cũng phải đối mặt với vấn đề tương tự.”
“Đúng, nhưng quyết định chuyển văn phòng công ty ra khỏi New York Baron năm ngoái hóa ra tốn kém hơn nhiều so với ngân sách dự trù của anh. Số 4/50 đại lộ Park có lẽ là một địa chỉ đẹp, nhưng chúng ta có thể xây hai khách sạn ở phía Nam thay cho việc có một địa chỉ đặt lên đầu thư của mình.”
“Nhưng quyết định của anh đã giải phóng ba tầng tại khách sạn New York, và cho phép chúng ta mở phòng tổ chức tiệc mới.”
“Và khách sạn vẫn chỉ đạt được lợi nhuận hai triệu đô trong lúc ngồi trên mảnh đất có giá bốn mươi triệu.”
“Nhưng phải có một Baron ở trung tâm New York. Anh không thể nghĩ đến việc bán khách sạn trọng yếu nhất của chúng ta được.”
“Cho đến khi nó bắt đầu đánh mất tiền.” “Nhưng danh tiếng của chúng ta…”
“Cha em chưa bao giờ đa sầu đa cảm với danh tiếng khi ông ấy so sánh nó với lợi nhuận.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì với nó?”
“Anh sẽ chính thức đề nghị McKinsey và Cộng sự thực hiện một bản đánh giá chi tiết về toàn bộ tập đoàn. Họ sẽ cho chúng ta đánh giá sơ bộ trong ba tháng tới và hoàn thiện việc nghiên cứu trong vòng một năm nếu chúng ta nghĩ rằng việc đó xứng đáng.”
“Nhưng họ là những nhà tư vấn quản lý hàng đầu ở New York. Việc sử dụng họ chỉ thêm vào số tiền chi ra thường xuyên của chúng ta mà thôi.”
“Đúng, họ sẽ rất đắt. Nhưng anh sẽ không ngạc nhiên nếu việc này tiết kiệm cho chúng ta một khoản tiền đáng kể về lâu dài. Chúng ta phải nhớ rằng những khách sạn hiện đại trên toàn thế giới đang phục vụ những khách hàng khác nhau, trên nền tảng những gì mà ban đầu cha em xây dựng nên Baron. Anh muốn chắc chắn rằng chúng ta không bỏ lỡ bất cứ điều gì mình sắp sửa phải đối mặt.”
“Nhưng các giám đốc điều hành cấp cao không thể đưa ra những lời khuyên giống thế ư?”
“Khi McKinsey chuyển đến Bloomingdale’s,” Richard nói, “họ đã khuyên rằng cửa hàng nên chuyển địa điểm của mười bảy quầy thanh toán khỏi vị trí truyền thống của chúng. Quá đơn giản, em có thể nói vậy, nhưng lợi nhuận đã tăng 21% vào năm tiếp theo và không một nhân viên điều hành nào từng xem những sự thay đổi đó là cần thiết. Có lẽ giờ chúng ta cũng đối mặt với vấn đề tương tự mà không nhận ra.”
“Chết tiệt, em cảm thấy mình như bị mất liên lạc với anh đã lâu vậy.”
“Đừng lo lắng, Jessie em yêu, không vấn đề gì được tiến hành mà không có sự chấp thuận hoàn toàn của em đâu.”
“Vậy ngân hàng tồn tại bằng cách nào?”
“Kì lạ là, Lester đang kiếm được nhiều tiền dựa trên những khoản vay và tiền quá hạn thanh toán hơn bất cứ lúc nào kể từ thời kỳ Suy thoái. Quyết định của anh trong việc chuyển sang vàng khi Carter thắng cuộc bầu cử đã được đền đáp to lớn. Nếu Carter tái đắc cử, anh sẽ mua thêm vàng. Nếu Reagan kiểm soát Nhà Trắng, anh sẽ bán ngay ngày hôm sau. Nhưng em không phải lo lắng. Cho đến khi em vẫn kiếm được năm mươi bảy nghìn đô la từ vị trí nữ nghị sĩ, anh sẽ ngủ một cách dễ dàng vì biết chúng ta có một thứ gì đó để dựa vào trong những thời điểm khó khăn… Em đã nói với Edward về Don Short và số tiền hai mươi bốn ngàn đô la chưa?”
“Hai mươi bốn ngàn ba trăm đô. Chưa, em không nói chuyện với anh ấy nhiều ngày rồi, và khi em làm thế, tất cả những gì anh ấy muốn nói là cách để điều hành một tập đoàn khách sạn.”
“Anh sẽ mời anh ấy tham gia hội đồng quản trị Lester vào buổi họp thường niên. Vậy nên chủ đề tiếp theo có lẽ sẽ là ngân hàng đấy.”
“Anh ấy sẽ sớm tự mình quản lý tất cả mọi thứ mất thôi,” Florentyna nói.
“Đó chính xác là những gì anh đang lên kế hoạch khi trở thành Đệ Nhất Phu quân Tổng thống.”
***
Lúc Florentyna quay trở lại Washington, cô ngạc nhiên khi không nhận được tin nhắn nào từ Bill Pearson. Thư ký của ông ta nói rằng ông ta đang ở California vận động tranh cử, khiến cô nhớ rằng kỳ bầu cử đã gần thế nào. Janet nhanh chóng chỉ ra rằng, hệ thống lập pháp lại đi ngủ lần nữa, đợi đến kỳ quốc hội mới, và có lẽ sẽ khôn ngoan hơn nếu Florentyna dành thêm nhiều thời gian tại Chicago.
Vào thứ Năm, Bill Pearson gọi điện từ California để nói với Florentyna rằng ông ta đã nói chuyện với người đứng đầu đảng Cộng hòa và chủ tịch Tiểu ban Quốc phòng, cả hai người đó đều cho rằng việc này sẽ tạo ra nhiều rắc rối hơn là thuận lợi trước kỳ bầu cử. Ông ta đề nghị cô đừng tuyên bố khoản quyên góp, bởi cuộc điều tra của ông ta sẽ bị cản trở.
Florentyna rất không tán đồng với lời khuyên của ông ta và thậm chí xem xét việc tự mình đưa toàn bộ vấn đề lên các thành viên cao cấp của ủy ban. Nhưng khi cô gọi điện cho Edward, anh phản đối một động thái trong hoàn cảnh như vậy. Anh cho rằng văn phòng quản lý việc bầu cử chắc chắn biết nhiều hơn cô về chuyện hối lộ, và nó sẽ giống như cô làm việc sau lưng họ vậy. Florentyna miễn cưỡng đồng ý đợi đến sau kỳ bầu cử.
Bằng cách nào đó, Florentyna – cùng với những lời nhắc nhở liên tục từ Janet – xoay sở để đẩy thành tích bầu cử của mình lên hơn 80% vào cuối nhiệm kỳ. Nhưng cái giá phải trả là từ chối mọi thư mời bên ngoài Washington xuất hiện trên bàn làm việc, và cô đoán rằng thực tế còn nhiều hơn rất nhiều con số mà Janet đặt trước mặt cô. Khi Quốc hội tạm nghỉ, Florentyna quay về Chicago để chuẩn bị cho một kỳ bầu cử mới.
Cô rất ngạc nhiên nhận thấy, trong suốt thời gian vận động tranh cử, cô dành một phần thời gian đáng kể của mình ngồi ở trụ sở chính của đảng Dân chủ tại hạt Cook trên phố Randolph. Mặc dù hai năm đầu tiên của Carter không được như kỳ vọng của cử tri Mỹ, mọi người đều biết rằng phe Cộng hòa tại địa phương gặp khó khăn trong việc thuyết phục bất cứ ai đứng ra tranh cử với Florentyna. Để giữ cho cô bận rộn, nhân viên của cô đã gửi cô đi phát biểu trên danh nghĩa của các ứng cử viên khác thuộc đảng Dân chủ tại bang trong lúc họ chuẩn bị cho việc bầu cử.
Cuối cùng, Stewart Lyle đồng ý tranh cử lần nữa, nhưng chỉ sau khi ông ta đã thống nhất rõ ràng với ủy ban của mình rằng ông ta sẽ không chạy quanh quận cả ngày lẫn đêm hay lãng phí thêm tiền túi của mình. GOP không hài lòng với những lời Lyle nói trong một cuộc trao đổi riêng tư – quên mất rằng không có chuyện gì được coi là riêng tư trong suốt chiến dịch bầu cử – “Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất giữa Kane và cố Thị trưởng Daley: Kane rất thành thật.”
***
Quận Chín của Illinois tán đồng với Stewart Lyle và gửi Florentyna trở lại Quốc hội với sự tăng nhẹ trong đa số phiếu, nhưng cô nhận thấy mình mất mười lăm đồng nghiệp tại Hạ viện và ba người tại Thượng viện, trong số đó có Bill Pearson.
Florentyna gọi tới nhà Bill tại California vài lần để bày tỏ sự tiếc nuối, nhưng ông ta luôn luôn không có nhà. Mỗi lần cô đều để lại lời nhắn trong máy trả lời tự động, nhưng ông ta không đáp lại những cuộc gọi của cô. Cô thảo luận vấn đề này với Richard và Edward, hai người đều khuyên cô đến gặp thủ lĩnh phe đa số ngay lập tức.
Khi Mark Chadwick nghe câu chuyện, ông ta rất kinh hoàng và bảo rằng sẽ liên lạc với Bill Pearson ngay lập tức, rồi sẽ nói cho cô vào cuối ngày hôm đó. Mark giữ đúng lời hứa của mình và gọi cho Florentyna, tiết lộ điều khiến cô ớn lạnh: Bill Pearson phủ nhận việc biết về số tiền hai mươi bốn ngàn ba trăm đô và tuyên bố rằng chưa bao giờ thảo luận một vụ hối lộ nào với Florentyna.
Pearson nhắc Chadwick rằng nếu Florentyna từng nhận được hai mươi bốn ngàn ba trăm đô la từ bất cứ nguồn nào, theo luật cô phải báo cáo nó như là một sự đóng góp cho chiến dịch tranh cử hoặc một khoản thu nhập. Không có bất cứ đề cập nào về khoản tiền đó được đưa vào hồ sơ vận động tranh cử của cô, và theo luật Hạ viện, cô không được phép nhận khoản tiền dịch vụ nào lớn hơn bảy trăm năm mươi đô la từ bất cứ ai. Florentyna giải thích cho thủ lĩnh phe đa số rằng Bill Pearson đã đề nghị cô không tuyên bố số tiền. Mark khẳng định với Florentyna là ông ta tin tưởng cô, nhưng không cho rằng cô sẽ chứng minh được việc Pearson nói dối. Mọi người đều biết, ông ta nói thêm, Pearson đang gặp khó khăn về tài chính kể từ sau vụ ly dị thứ hai của mình. Hai khoản cấp dưỡng bắt buộc trong khi mất việc sẽ hạ gục hầu hết mọi người đàn ông tốt, ông ta chỉ ra.
Florentyna đồng ý để Mark tiến hành cuộc điều tra đầy đủ trong khi cô giữ im lặng về chuyện đó. Don Short gọi điện suốt tuần để chúc mừng chiến thắng của cô và nhắc cô hợp đồng với bên Hải quân về chương trình tên lửa sẽ được đưa ra thảo luận tại tiểu ban vào thứ Năm tuần đó. Florentyna cắn chặt môi sau tuyên bố tiếp theo của Don Short: “Tôi rất mừng vì bà đã đổi tờ séc ra tiền mặt. Tôi chắc rằng số tiền đó đã có ích trong thời gian bầu cử.”
Florentyna ngay lập tức đề nghị thủ lĩnh phe đa số cho tạm hoãn việc bầu chọn chương trình tên lửa cho đến khi ông ta hoàn thành cuộc điều tra chính thức về Bill Pearson. Mark Chadwick giải thích rằng ông ta không thể làm theo yêu cầu của cô, bởi các khoản quỹ đã được phân bổ sẽ đi nơi khác nếu quyết định không được đưa ra. Mặc dù Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Brown không quan tâm công ty nào sẽ được trao hợp đồng, ông ta cảnh báo rằng cửa địa ngục sẽ được giải phóng nếu một quyết định bị trì hoãn lâu hơn nữa. Cuối cùng, Chadwick nhắc Florentyna nhớ lại bài phát biểu của chính cô về những thành viên ngăn cản các hợp đồng quốc phòng. Cô không lãng phí thêm thời gian để tranh cãi.
“Ông có đi đến đâu trong cuộc điều tra của mình chưa, Mark?”
“Có. Chúng tôi đã biết tờ séc được quy ra tiền mặt tại ngân hàng quốc gia Riggs trên đại lộ Pennsylvania.”
“Ngân hàng của tôi, và chi nhánh của tôi,” Florentya kinh ngạc thốt lên.
“Bởi một phụ nữ khoảng bốn mươi lăm tuổi đeo kính đen.”
“Có tin gì tốt không?” Cô hỏi
“Có,” Mark trả lời. “Người quản lý xem xét thấy số tiền đủ lớn để ghi chú lại số hóa đơn trong trường hợp có vấn đề phát sinh sau này. Điều đó trớ trêu thế nào?” Cô cố gắng mỉm cười. “Florentyna, theo ý của tôi, cô có hai lựa chọn. Cô có thể cho nổ tung toàn bộ chuyện này trong cuộc họp ngày thứ Năm, hoặc cô có thể giữ im lặng cho đến khi tôi xử lý xong toàn bộ đống công việc lộn xộn đó. Một điều cô không được làm là công khai sự liên quan của Bill Pearson cho đến khi tôi đào đến gốc rễ của vấn đề.”
“Ông muốn tôi làm gì?”
“Phía đảng có lẽ sẽ muốn cô giữ im lặng hơn, nhưng tôi biết mình sẽ làm gì nếu quyết định được trao cho tôi.”
“Cảm ơn, Mark.”
“Sẽ không ai yêu quý cô vì chuyện này. Nhưng điều đó chưa bao giờ ngăn được cô trước đây.”
***
Khi Chủ tịch Tiểu ban Quốc phòng Thomas Lee gõ búa đề nghị phiên điều trần đi vào trật tự, Florentyna đã ngồi tại ghế của mình được vài phút và đang ghi chú. Hợp đồng vệ tinh dò sóng xếp thứ sáu trong chương trình nghị sự và cô không phát biểu gì trong năm đầu mục đầu tiên. Khi cô nhìn về phía bàn dành cho báo chí và chỗ ngồi dành cho công chúng, cô không thể né tránh nụ cười của Don Short.
“Mục thứ sáu,” vị chủ tịch nói, ngáp một cái nhẹ – mỗi chủ đề trong chương trình mất quá nhiều thời gian theo ý kiến của ông. “Chúng ta phải thảo luận ngày hôm nay về ba công ty đã đấu thầu dự án tên lửa hải quân. Phòng Cung ứng của Bộ Quốc phòng sẽ đưa ra quyết định cuối cùng, nhưng họ vẫn đang đợi ý kiến xem xét của chúng ta. Ai muốn bắt đầu việc thảo luận?”
Florentyna giơ cao tay. “Mời nữ nghị sĩ Kane.”
“Tôi không có ý kiến gì, thưa ngài chủ tịch, về Boeing và Grumman, nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào tôi cũng không ủng hộ việc đấu thầu của Kế hoạch Hàng không vũ trụ.” Mặt Don Short trở nên xám xịt vì không tin nổi.
“Bà có thể nói với Ủy ban lí do vì sao bà kiên quyết phản đối Kế hoạch Hàng không vũ trụ không, bà Kane?”
“Chắc chắn rồi ạ, thưa ngài chủ tịch. Lí do của tôi xuất phát từ trải nghiệm cá nhân. Vài tuần trước, một nhân viên của Kế hoạch Hàng không vũ trụ đã viếng thăm tôi tại văn phòng để trình bày những lí do vì sao công ty của ông ta nên giành được hợp đồng này. Sau đó, ông ta cố gắng hối lộ tôi với một tờ séc trị giá hai mươi bốn ngàn ba trăm đô để đổi lấy phiếu bầu của tôi ngày hôm nay. Người đàn ông đó hiện đang có mặt tại căn phòng này và chắc chắn sẽ phải trả lời trước tòa án cho những hành động của ông ta sau này.”
Khi vị chủ tịch của ủy ban cuối cùng cũng đưa được cuộc họp trở lại trật tự, Florentyna giải thích về hình thức của bữa tối cảm ơn và tiết lộ Don Short chính là người đã đưa cô số tiền. Cô quay qua nhìn ông ta, nhưng ông ta đã đột nhiên biến mất. Florentyna tiếp tục với tuyên bố của mình nhưng tránh nhắc bất kì điều gì có liên quan đến Bill Pearson. Cô vẫn xem đó là một vấn đề của đảng, nhưng khi kết thúc câu chuyện của mình, cô không thể không nhận ra sắc mặt của hai thành viên khác trong ủy ban cũng trắng bệch như Don Short.
“Vì tính nghiêm trọng của cáo buộc này, được đưa ra bởi đồng nghiệp của tôi, tôi dự định hoãn mọi quyết định liên quan đến đầu mục này cho đến khi một cuộc điều tra đầy đủ được tiến hành,” Chủ tịch Lee thông báo.
Florentyna cảm ơn ông ta và bỏ về văn phòng mình ngay lập tức. Cô đi xuống hành lang, bao quanh bởi các phóng viên, nhưng không trả lời bất kì câu hỏi nào của họ.
Cô nói chuyện qua điện thoại với Richard đêm hôm đó và anh cảnh báo cô rằng một vài ngày sau đó sẽ không dễ chịu.
“Tại sao vậy, Richard? Em chỉ nói sự thật thôi.” “Anh biết. Nhưng giờ đây có một nhóm người chiến đấu vì mạng sống của họ tại ủy ban đó, và họ chỉ coi em là kẻ thù, nên em có thể quên các quy tắc củan Hầu tước xứ Queensberry[4] đi.”
Khi đọc báo chí sáng hôm sau, cô hiểu ra chính xác Richard muốn nói gì.
“Nữ nghị sĩ Kane buộc Kế hoạch Hàng không vũ trụ tội hối lộ” chạy dọc một tiêu đề, trong khi tờ khác nói, “Công ty Lobbyist nói rằng thành viên Quốc hội đã nhận tiền như khoản đóng góp cho chiến dịch tranh cử.” Khi Florentyna nhận thấy hầu hết các tờ báo để kể gần như cùng một câu chuyện, cô nhảy ra khỏi giường, nhanh chóng mặc quần áo, rời đi mà không cả ăn sáng, rồi lái xe thẳng tới tòa nhà Quốc hội. Khi tới văn phòng mình, cô xem xét tất cả các bài báo chi tiết, và không có bất cứ ngoại lệ nào, họ đều muốn biết số tiền hai mươi bốn ngàn ba trăm đô la đã biến đi đâu mất. “Và tôi cũng vậy,” Florentyna nói to. Tiêu đề trên tờ Chicago Sun-Times là không chấp nhận được nhất: “Hạ nghị sĩ Kane buộc Công ty Vũ trụ tội hối lộ sau khi đã lấy tiền mặt.” Đúng, nhưng dễ gây hiểu lầm.
Richard gọi điện báo rằng Edward đang trên đường từ New York đến, và đừng tiếp chuyện báo chí cho đến khi cô nói chuyện với anh ấy. Dù sao thì cô cũng không làm được điều đó bởi FBI đã gửi hai đặc vụ cấp cao đến để phỏng vấn cô vào mười giờ sáng nay.
Với sự hiện diện của Edward cùng thủ lĩnh phe đa số, Florentyna đưa ra lời tuyên bố đầy đủ. Nhân viên FBI đề nghị cô không tiết lộ với báo chí về sự liên quan của Bill Pearson cho đến khi họ hoàn thành cuộc điều tra riêng của mình. Một lần nữa, cô miễn cưỡng đồng ý.
Trong ngày hôm đó, một vài thành viên của Hạ viện nỗ lực đặc biệt đến chúc mừng cô, những người khác thì lộ liễu né tránh.
Trong bài viết chính trên tờ Chicago Tribune chiều hôm đó, tờ báo muốn biết số tiền hai mươi bốn ngàn ba trăm đô đã đi đâu. Họ cho rằng đó là trách nhiệm không may của mình khi phải nhắc công chúng nhớ lại rằng cha của nữ nghị sĩ Kane đã cố gắng và bị khép tội hối lộ một công chức tại tòa án Chicago năm 1962. Florentyna gần như có thể nghe thấy Ralph Brooks gọi từ văn phòng Luật sư Bang để cho họ biết tất cả những chi tiết trọng yếu nhất.
Edward giúp Florentyna giữ bình tĩnh, và Richard bay từ New York đến hằng đêm để ở bên cô. Ba ngày ba đêm trôi qua trong khi báo chí vẫn để câu chuyện tiếp diễn, còn Ralph Brooks đưa ra một tuyên bố từ văn phòng Luật sư Bang rằng: “Mặc dù tôi ngưỡng mộ bà Kane và tin vào sự trong sạch của bà ấy, tôi cảm thấy có lẽ việc khôn ngoan trong hoàn cảnh này là bà ấy nhường vị trí của mình tại Quốc hội cho đến khi cuộc điều tra của FBI kết thúc.” Điều đó khiến Florentyna thậm chí càng quyết tâm ở lại, đặc biệt khi Mark Chadwick gọi điện để bảo cô đừng từ bỏ. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi kẻ có tội bị mang ra trước công lý.
Ngày thứ tư không có tin tức mới nào từ FBI, Florentyna đang ở thời điểm tồi tệ nhất thì một phóng viên từ tờ Washington Post gọi điện tới.
“Bà Kane, tôi có thể hỏi bà cảm thấy thế nào về tuyên bố của nghị sĩ Buchanan về vụ Aerogate[5]?”
“Ông ấy cũng quay lưng lại với tôi phải không?” Cô khẽ hỏi.
“Gần như không,” giọng bên kia đầu dây trả lời. “Tôi sẽ đọc những điều ông ấy nói. Tôi nhắc lại chính xác nhé: ‘Tôi biết Hạ nghị sĩ Kane gần năm năm nay với tư cách là một kẻ thù khó chịu, và cô ấy là tổng hợp của những thứ khiến tôi tuyệt vọng, nhưng như chúng tôi thường nói ở Tennessee, bạn sẽ phải bơi sang tận bờ sông bên kia để tìm thấy ai đó thành thật hơn. Nếu cô Kane không đáng tin cậy, thì tôi không biết bất cứ người nào thành thật ở phòng họp Quốc hội nữa’.”
Florentyna gọi điện cho Bob Buchanan vài phút sau. “Cô đừng nghĩ tôi trở nên mềm yếu vì tuổi già,” ông gầm gừ. “Nếu cô đặt sai chân trong căn phòng đó, tôi sẽ chặt bỏ nó.”
Florentyna bật cười lần đầu tiên trong nhiều ngày. Một cơn gió tháng Mười hai lạnh lẽo quét qua cửa phía đông của nhà Quốc hội khi Florentyna đi bộ một mình trở về tòa nhà Longworth sau lá phiếu cuối cùng ngày hôm đó. Cậu bé bán báo ở góc đường đang hét vang các tóm tắt tin tức nổi bật buổi tối. Cô không thể nghe được những gì cậu bé đang nói – một cái gì đó, một ai đó, bị bắt. Cô vội vàng chạy về phía cậu bé, lục trong túi của mình để tìm tiền xu, nhưng tất cả những gì cô có thể thấy là một tờ tiền mệnh giá hai mươi đô.
“Cháu không đủ tiền trả lại,” cậu bé nói.
“Đừng bận tâm,” Florentyna nói khi cô nhặt một tờ báo và đọc câu chuyện trọng tâm đầu tiên một cách vội vã và rồi chậm rãi. “Cựu nghị sĩ Bill Pearson,” cô đọc to như thể muốn chắc chắn rằng cậu bé bán báo có thể nghe thấy, “đã bị bắt bởi FBI tại Fresno, California, liên quan đến vụ bê bối Aerogate. Hơn mười bảy nghìn đô la tiền mặt đã được tìm thấy giấu trong thanh chắn bùn phía sau chiếc xe Ford mới của ông ta. Ông ta đã được đưa tới đồn cảnh sát gần nhất, tra hỏi và sau đó bị khép vào tội chiếm đoạt tài sản nghiêm trọng cùng ba tội danh khác nhẹ hơn. Người phụ nữ trẻ đi cùng ông ta tại thời điểm đó cũng bị buộc tội đồng phạm.”
Florentyna nhảy nhót vui mừng dưới trời tuyết còn cậu bé bán báo vội vàng bỏ túi tờ hai mươi đô và chạy đi bán ở một góc phố khác. Cậu đã được cảnh báo về những kiểu người trên Đồi[6] đó.
***
“Tôi xin chúc mừng về tin tức đó, bà Kane,” Maitre d’hotel của câu lạc bộ Jockey là người đầu tiên trong số vài người bình luận tối hôm đó. Richard đã bay từ New York đến để đưa Florentyna đi ăn mừng. Trên đường tới căn phòng trang trí gỗ sồi, các chính trị gia khác và thành viên thượng lưu của Washington tới để nói rằng họ vui mừng đến mức nào khi sự thật cuối cùng cũng được làm rõ. Florentyna mỉm cười với từng người, một nụ cười kiểu Washington mà cô đã tập để có được sau gần năm năm trên chính trường.
Ngày hôm sau tờ Chicago Tribune và tờ Sun-Times phát hành với những lời tán dương về khả năng mà nghị sĩ của họ bình tĩnh vượt qua khủng hoảng. Florentyna nở một nụ cười gượng gạo, quyết tâm sẽ bảo vệ phán đoán riêng của mình trong tương lai. Mọi bình luận từ văn phòng của Ralph Brooks biến mất một cách lộ liễu. Edward gửi tặng một bó hoa lan Nam Phi lớn, còn William gửi một bức điện tín từ Harvard: HẸN GẶP MẸ TỐI NAY NẾU MẸ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ Ở FRESNO VẪN ĐANG BỊ GIAM GIỮ ĐỢI THẨM VẤN THÊM. Annabel về nhà tỏ vẻ như không quan tâm tới những vấn đề gần đây của mẹ và thông báo mình đã được nhận vào trường Radcliffe. Hiệu trưởng của cô bé tại trường Madeira sau này tâm sự với Florentyna rằng việc được nhận vào học của con gái cô hóa ra là một tình huống suýt soát. Việc ông Kane từng ở Harvard và bản thân cô cũng tốt nghiệp từ Radcliffe cũng là một yếu tố nhỏ tích cực dẫn tới quyết định này. Florentyna ngạc nhiên khi biết danh tiếng của cô có thể tác động tới tương lai của con gái mình mà không cần phải nhấc một ngón tay và sau này thú nhận với Richard đó đúng là một sự yên tâm khi thấy cuộc sống của Annabel ổn định hơn.
Richard hỏi con gái xem cô bé định theo chuyên ngành nào.
“Tâm lý học và quan hệ xã hội ạ,” Annabel đáp không chút ngập ngừng.
“Tâm lý học và quan hệ xã hội không phải là những môn học thật sự mà là một cái cớ để nói về bản thân con trong vòng ba năm,” Richard tuyên bố.
William, giờ là sinh viên năm hai tại Harvard, gật đầu tán thành sâu sắc với cha mình và một lúc sau hỏi người cha liệu cậu có thể được tăng tiền trợ cấp lên năm trăm đô một học kỳ.
Khi một sửa đổi liên quan đến dự luật y tế, việc cấm phá thai sau sáu tuần tuổi, được lên lịch, Florentyna phát biểu lần đầu tiên kể từ sau vụ bê bối Aerogate. Khi cô đứng dậy khỏi ghế, cô được đón chào với những nụ cười thân thiện và làn sóng tiếng vỗ tay từ cả hai bên lối đi. Florentyna đưa ra một lời thỉnh cầu mạnh mẽ về cuộc sống của người mẹ trước khi đứa trẻ xuất hiện trong đời, nhắc Quốc hội nhớ rằng chỉ có mười tám thành viên khác có thể thậm chí trải nghiệm việc mang thai. Bob Buchanan đứng dậy khỏi chỗ của mình và nhắc tới người phụ nữ nổi tiếng đến từ Chicago như là một kẻ khờ khạo nhất, người có thể đưa ra tuyên bố tiếp theo rằng bạn không thể thảo luận một chương trình ngoài không gian trong tương lai trừ khi bạn đã đi vòng quanh mặt trăng, và ông chỉ ra rằng chỉ có một người duy nhất trong nghị viện có thể xoay sở được điều đó.
***
Chỉ trong vòng vài ngày, Don Short cùng hai mươi bốn ngàn ba trăm đô của hắn ta dường như đã là một điều thuộc về quá khứ khi Florentyna quay trở lại với lịch trình điên cuồng tại quốc hội như bình thường. Cô đã tiến thêm hai bậc trong Ủy ban Phân bổ ngân sách, và lúc nhìn xung quanh chiếc bàn, cô bắt đầu cảm thấy mình như một người già nua, cũ kĩ.
❀ ❀ ❀
[1] 129* Go to the John: đi vệ sinh.
[2] 130* Quản lý nhà hàng.
[3] 131* Uncle Sam – US: nước Mỹ.
[4] 132* Quy tắc của bộ môn quyền Anh.
[5] 133*Năm 1972 chuyến bay Flight 553 của United Airlines gặp tai nạn, làm thiệt mạng 43/61 người, trong đó có đặc vụ CIA Dorothy Hunt, người được cho là mang một lượng tiền lớn cho những người có liên quan đến vụ Watergate, vụ tai nạn được biết đến với tên “the Watergate crash”; tác giả có lẽ mượn cách chơi chữ Aeroplane ghép với Watergate thành Aerogate để nói về vấn nạn hối lộ trong ngành hàng không vũ trụ trong ngữ cảnh câu chuyện.
[6] 134* Ý chỉ Capitol Hill